Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 63: Lý do


Gần đây có quá nhiều chuyện xảy ra, đến cả Chu Xán Vũ cũng cảm thấy kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.


Tình cảm đúng là điểm yếu lớn nhất của một con người, bất kể là Hồ Quân Hoa ngày trước hay Chu Xán Vũ của hiện tại, mỗi bước chân bị kẹt đều là vì trong lòng mang theo một người.


Lần này cô ngủ rất sâu, lúc tỉnh dậy việc đầu tiên Nghe Tư Duẫn làm là tìm kiếm Chu Xán Vũ. Phát hiện anh vẫn còn nằm cạnh mình, trái tim đang bất an liền được xoa dịu.


Cô dịch người, rúc vào lòng anh. Chu Xán Vũ cũng vừa mở mắt tỉnh dậy.


“Em đánh thức anh à?”


Nghe Tư Duẫn ngẩng đầu hỏi, giọng nói mềm mại như rót mật.


Chu Xán Vũ hôn nhẹ lên trán cô: “Không đâu.”


Thật ra anh đã tỉnh được một lúc, chỉ là chưa muốn rời giường. Anh biết nếu Nghe Tư Duẫn mở mắt ra mà không thấy anh bên cạnh chắc chắn sẽ bất an, nên anh cứ thế nhắm mắt nằm cạnh cô.


Trong lòng xen lẫn chút trốn tránh hiện thực, anh lo lắng về những chuyện sắp xảy ra, sợ rằng tình hình sẽ ngày càng tồi tệ. Nhưng dù kết cục ra sao thì anh cũng chỉ mong Nghe Tư Duẫn có thể bình yên, vui vẻ.


Không kịp an ủi cô, Chu Xán Vũ đã vội vã đến công ty ngay khi trời vừa sáng, thậm chí còn chưa kịp ăn sáng.


Tối hôm đó khi anh về nhà, Nghe Tư Duẫn muốn chia sẻ với anh cuốn sách mình đọc trong ngày, nhưng người đàn ông ấy lại bất ngờ đẩy cô ra nói còn công việc chưa xử lý xong. Anh chỉ cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, rồi vội vã lên lầu vào thư phòng.


Nghe Tư Duẫn tuy cảm thấy hụt hẫng, nhưng cũng hiểu công việc của anh vất vả nên không làm khó, không quấn lấy anh.


Những ngày sau đó, Chu Xán Vũ luôn rời nhà từ sớm và về rất muộn. Nghe Tư Duẫn cũng cảm nhận được anh đang gặp chuyện gì đó, cô không còn quấn lấy anh mỗi ngày nữa mà cố gắng tự sắp xếp lại cảm xúc. Dù không giúp được gì, ít nhất cô cũng không muốn anh phải bận tâm thêm vì mình.


Nhưng sự thay đổi gần đây của Chu Xán Vũ khiến cô bắt đầu sợ hãi. Anh cứ vùi đầu vào công việc, giữa họ dần có khoảng cách, thậm chí cả những cuộc trò chuyện cơ bản cũng ngày càng ít đi.


Thế nhưng cô chẳng thể làm gì, chỉ có thể bất lực nhìn mọi thứ thay đổi như thế.


Biến cố đầu tiên xảy ra là khi cô nghe được tin chi nhánh của Tập đoàn Tạ thị thất bại trong vận hành, đang đối mặt với nguy cơ thua lỗ. Nếu không thể vực dậy, Tạ thị sẽ mất tư cách mở rộng thị trường vào nội địa.


Tin này là do cô vô tình nghe được từ Đinh Đinh, và chuyện này đã xảy ra được hai ngày rồi, vậy mà cô lại chẳng biết gì cả.


Nghe Tư Duẫn vội vàng nhắn tin hỏi thăm Tạ Ấp Trì, nhưng không nhận được hồi âm. Suốt một ngày cô đứng ngồi không yên.


Gọi điện cũng không ai bắt máy, lo sợ anh gặp chuyện không hay, cô định ra ngoài đến công ty tìm thì bất ngờ nhận được tin nhắn.



Tạ Ấp Trì hồi âm rằng dạo này rất bận, không thể kịp thời trả lời tin nhắn hay gặp mặt, dặn cô hãy ở bên Chu Xán Vũ và chăm sóc tốt bản thân.


Những lời này càng nghĩ càng thấy kỳ lạ.


Tại sao cô cứ có cảm giác chuyện này có liên quan đến Chu Xán Vũ?


Cả ngày hôm đó cô cứ loanh quanh trong nhà không yên, đến tận khuya mới thấy Chu Xán Vũ về. Cô vội vàng chạy ra, hỏi dồn dập:


“Chi nhánh của Tạ thị thất bại rồi, anh có biết chuyện gì xảy ra không?”


Nghe vậy, bước chân Chu Xán Vũ khựng lại. Anh không muốn tổn thương cô, nhưng càng không muốn nói dối.


Chỉ có thể lặng im, nhẹ nhàng đẩy cô lên lầu nghỉ ngơi.


Nghe Tư Duẫn càng lúc càng cảm thấy người đàn ông này có điều gì đó rất lạ. Về nhà mà chẳng buồn trò chuyện với cô, dù ngày nào cũng tan làm lúc nửa đêm nhưng về đến nhà vẫn lao vào thư phòng, chỉ khi cô đã ngủ mới trở về phòng nghỉ.


Cô thậm chí không biết anh ngủ lúc nào, thức dậy khi nào để đi làm.


Tình trạng như vậy khiến cô càng thêm hoang mang bất an.


Việc Chu Xán Vũ không chịu nói ra, chứng tỏ chuyện này phức tạp hơn cô tưởng, và tình hình của Tạ thị thực sự không mấy lạc quan.


Tối hôm đó, Chu Xán Vũ vẫn bận rộn trong thư phòng đến tận rạng sáng. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, lông mày nhíu chặt.


Dòng này nối tiếp dòng kia, càng đọc sắc mặt anh càng nặng nề. Kết quả này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của anh.


Anh không thể ngờ được trong sự hợp tác năm đó giữa Tạ thị và vợ chồng nhà họ Nghê, lại có liên quan đến Chu Trọng Kiều.


Kể từ hôm phát hiện ra người đại diện pháp lý của thị trường ngọc lục bảo ngầm, Chu Xán Vũ đã lật lại toàn bộ manh mối của vụ tai nạn năm xưa để điều tra lại từ đầu.


Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, toàn bộ sự việc đã đảo chiều hoàn toàn.


Bị cuốn vào chuyện này không chỉ có Tạ Huyền và công ty của ông ta, mà còn có cả Chu Trọng Kiều – người khi đó đang đi khảo sát dự án tại Hồng Kông cùng đội ngũ của mình.


Mọi thứ đã nối liền thành một chuỗi logic rõ ràng.


Chu Xán Vũ đã đốt không biết bao nhiêu điếu thuốc trong thư phòng. Đây là lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm qua anh cảm thấy mình bất lực đến thế trước một khó khăn.


Nếu như hung thủ thật sự hại chết cha mẹ Nghe Tư Duẫn lại chính là Chu Trọng Kiều…



Anh ngửa đầu thở dài, nhắm mắt lại, đầu óc choáng váng như bị kéo vào một cơn lốc xoáy hỗn loạn.


Lẽ nào ông trời không muốn cho anh được hạnh phúc, nên mới trêu ngươi anh đến vậy?


Thị trường ngọc lục bảo ngầm năm đó là một thế lực cực kỳ mạnh mẽ, bề ngoài chỉ kinh doanh ngọc nhưng thực chất lại che giấu vô số tài sản phi pháp.


Cho đến nay vẫn chưa ai dám khui ra, bởi nếu bị phơi bày, chắc chắn sẽ làm đảo lộn bảng xếp hạng giới tài phiệt Hồng Kông.


Khi đi khảo sát dự án, Chu Trọng Kiều vô tình phát hiện ra chuyện này. Ông ta âm thầm liên hệ với “ông chủ Phi”, ngoài mặt là khiêm tốn học hỏi chuyện làm ăn nhưng thực chất lại đứng sau thao túng rất nhiều chuyện.


Khi ấy Tạ thị có hợp tác với vợ chồng nhà họ Nghê. Chu Trọng Kiều âm thầm thiết lập một mạng lưới quan hệ, bày ra một bàn cờ.


Tại văn phòng cũ và nơi ở từng thuộc về Chu Trọng Kiều, Chu Xán Vũ tìm thấy rất nhiều thứ không thể công khai. Trong đó có cả một bản hiệp định bí mật ký với “ông chủ Phi”.


Chu Trọng Kiều một mặt móc nối ngầm với tầng lớp cao của Tạ thị, một mặt lừa gạt “ông chủ Phi” cùng mưu tính với nhau hạ bệ Tạ Huyền. Nhưng thật ra người bị tính kế lại không chỉ có một.


Tất cả mọi người đều có liên quan đến ông ta, vậy nhưng lại không ai đặt ông ta vào trung tâm của sự việc.


Bởi nhìn từ góc độ tổng thể, đây giống như một cuộc đấu đá giữa nhà họ Tạ và vợ chồng nhà họ Nghê, còn mọi chuyện mà Chu Trọng Kiều đã làm ở giữa lại tự nhiên bị bỏ qua.


Ngay cả khi cảnh sát điều tra vụ việc năm xưa, trong suốt quá trình cũng chưa từng xuất hiện cái tên Chu Trọng Kiều.


Thế nhưng chính ông ta lại là người nhúng tay sâu nhất.


Hiện tại Chu Xán Vũ vẫn chưa có chứng cứ xác thực để chứng minh Chu Trọng Kiều là người đứng sau vụ tai nạn năm đó, nhưng chuỗi chứng cứ trong tay anh đã đủ để khẳng định đến chín phần là do ông ta gây ra.


Anh bước đến bên cửa sổ, đẩy cánh cửa kính chặt chẽ kia ra, trong nháy mắt làn gió lạnh ào ạt tràn vào căn phòng, mà Chu Xán Vũ không hề cảm thấy lạnh. Trái tim anh như bị đè nặng bởi một tảng đá lớn, hít thở thế nào cũng không xua nổi nỗi u uất trong lòng.


Kim đồng hồ lặng lẽ xoay tròn, chẳng mấy chốc đã là ba giờ sáng.


Khi quay về phòng, Nghe Tư Duẫn vẫn chưa ngủ, cô ngồi trên ghế sofa như đang chờ anh.


“Có thể nói cho em biết, rốt cuộc bên anh trai em đã xảy ra chuyện gì không?”


Vừa thấy anh quay lại, Nghe Tư Duẫn lập tức đứng dậy chặn trước mặt anh, ánh mắt đầy kiên quyết như thể nhất định phải hỏi cho ra lẽ.


Gương mặt người đàn ông mệt mỏi rã rời, đã từ lâu không còn thấy nụ cười trên môi anh nữa . Giữa họ bánh răng tựa như đã hỏng hóc, không còn vận hành trơn tru như trước.


Cô không chịu buông tha, Chu Xán Vũ cũng không còn cách nào để né tránh. Anh nhìn cô, ánh mắt nhạt nhòa, giọng nói cũng lạnh nhạt: “Chúng ta chia tay đi.”



Anh đã ngồi trong thư phòng rất lâu, nghĩ đến nỗi u sầu và bối rối gần đây của Nghê Tư Duẫn tất cả đều là do anh gây ra.


Con người một khi dính đến tình cảm thì dễ tổn thương đến yếu đuối. Chu Xán Vũ vốn luôn kiêu ngạo, vậy mà giờ phút này đứng trước mặt cô lại cảm thấy muốn chùn bước.


Anh không dám tưởng tượng, nếu Nghe Tư Duẫn biết kẻ giết cha mẹ cô lại chính là bố anh, cô sẽ tuyệt vọng và đau đớn đến mức nào.


Nghe Tư Duẫn chắc chắn sẽ không trách anh, nhưng sự thật này giống như một xiềng xích vĩnh viễn trói buộc khiến anh như bị nhốt trong một nhà tù không có lối thoát. Chỉ cần đối mặt với cô, thì mãi mãi anh cũng không thể nào giữ được sự thản nhiên ấy nữa.


“Anh nói gì cơ?”


Nghe Tư Duẫn không thể tin vào những gì mình vừa nghe được.


Trong phút chốc cô chẳng phân biệt nổi đây là mộng hay thực. Giữa họ không có mâu thuẫn gì quá lớn cả, lời chia tay này từ đâu mà đến?


Nhưng đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của anh, cô đưa tay định giữ lấy, lại bị anh nghiêng người tránh đi.


Nghĩ đến sự lạnh nhạt và xa cách gần đây của anh, Nghe Tư Duẫn luôn cảm thấy dường như ẩn giấu phía sau là điều gì đó vô cùng quan trọng.


“Chia tay đi, ngày em em sẽ quay về Hồng Kông, anh đặt vé máy bay cho em rồi.”


Bầu không khí trong phòng đột ngột trở nên ngột ngạt, sắc mặt cả hai đều khó coi. Nghe Tư Duẫn nghẹn ngào, không hiểu tại sao anh lại đột nhiên nói ra lời như thế.


Cô cố gắng truy hỏi: “Lý do.”


Chu Xán Vũ cắn răng, bật cười khẩy một tiếng, ánh mắt u ám khiến cô rùng mình.


“Không phải em muốn biết vì sao chi nhánh Tạ thị thất bại sao?”


“Là anh làm à?”


Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cảm thấy người trước mặt trở nên xa lạ và im lặng đến đáng sợ.


Anh không nói gì, Nghe Tư Duẫn đã hiểu rõ.


Không hiểu vì sao, nhịp tim cô bỗng chậm lại. Khi xác định chính anh là người gây ra tất cả, cô bật cười, lùi về sau hai bước.


Những ngày qua, sự lạnh nhạt và xa cách của anh, phải chăng chỉ vì anh sợ cô biết chuyện này mà thấy áy náy, tránh né?


Nhưng Chu Xán Vũ mà cô quen không phải là người như thế.



Nếu dễ dàng nói chia tay như vậy, thà rằng cô chưa từng yêu anh.


Giận dữ, phiền muộn và đủ loại cảm xúc phức tạp hòa lẫn khiến ánh mắt của Nghe Tư Duẫn cũng lạnh dần.


Hai người đứng đối diện nhau, khoảng cách giữa họ là sự cụ thể hóa cho mối quan hệ đang rạn vỡ.


Cô muốn hỏi anh tại sao phải làm như vậy, nhưng lời đến miệng lại nuốt ngược vào, bởi cô biết mình sẽ không có được câu trả lời. Thế là dứt khoát từ bỏ.


Cô biết trong lòng Chu Xán Vũ có chuyện, nhưng cô giận anh vì đã không chọn cách cùng cô đối mặt ngược lại còn muốn đẩy cô đi xa.


Cô không chấp nhận điều đó.


Nghe Tư Duẫn né sang bên để anh vào phòng, từ đó không nói thêm một lời.


Trong phòng im ắng, Chu Xán Vũ không bước vào mà chủ động nói sẽ ngủ ở phòng khách, sáng mai tự mình đưa cô ra sân bay.


Cô không trả lời, cũng không nhìn anh.


Lồng ngực anh như bị bóp nghẹt, đôi mắt đỏ lên, lặng lẽ lui ra khỏi phòng.


Sáng sớm hôm sau, Chu Xán Vũ đích thân vào bếp làm bữa sáng, mang lên tận phòng cho cô. Nhưng Nghe Tư Duẫn thậm chí không liếc nhìn một cái, lạnh lùng bước qua anh đi xuống tầng.


Cô không nói gì, như đang giận dỗi, lại như đã hoàn toàn thất vọng về anh.


Cho đến tận lúc chia tay ở sân bay Nghê Tư Duẫn vẫn không nói một lời, thậm chí lúc xuống xe cũng không quay đầu nhìn anh một cái, dứt khoát mà kiên quyết, như thể chỉ sau một đêm đã buông bỏ tất cả.


Chu Xán Vũ ngẩn người nhìn theo bóng dáng mảnh khảnh ấy, trái tim như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào.


Anh cúi đầu nhìn chiếc điện thoại còn để trên ghế phụ, chính là chiếc anh tặng cô khi cô trở về từ Tân Lan vài ngày trước.


Hai bên tai ù đi, anh mới hiểu hoá ra nỗi đau của một cuộc chia tay lại khủng khiếp đến vậy, còn đau hơn cả khi một mình liều mạng trên võ đài ở đất khách. Như thể một giây sau sẽ không thở nổi, ánh sáng trước mắt vụt tắt, ngay cả ánh nắng hiếm hoi trong ngày đông lạnh lẽo cũng trở nên xám xịt đến đáng sợ.


Chỉ còn hai ngày nữa là đến Lễ Tình nhân. Ban đầu hai người còn nói sẽ cùng nhau đến dự đám cưới bạn bè, vậy mà giờ đây chỉ còn lại mình anh.


Sáng hôm qua anh mới nhận được thiệp mời từ Lương Tùy, trên đó còn có tên của cả hai người.


Anh nắm chặt vô lăng, vùi đầu vào cánh tay, trong xe chỉ còn lại tiếng thở nặng nề của anh. Khi ngẩng đầu lên, đôi mắt đã đỏ hoe và ươn ướt.


Khi chiếc máy bay rời mặt đất, chiếc Cullinan đậu trong ánh bình minh cũng lao vút đi trong lặng lẽ.


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 63: Lý do
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...