Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 49: Chủ nông trại


Hai cha con cùng ăn xong bữa trưa, vốn dĩ Tạ Huyền định chiều nay sẽ không đến công ty, muốn ở nhà bầu bạn với Nghê Tư Duẫn nhưng cô con gái lại lắc đầu không đồng ý, giục ông phải làm việc nghiêm túc, tan làm đúng giờ.


Bất đắc dĩ Tạ Huyền đành nghỉ trưa xong lại lên đường tới công ty.


Trước đây vì chuyện chi nhánh hai cha con mỗi người một nơi, đều tất bật vì cùng một việc. Giờ chi nhánh cơ bản đã đi vào hoạt động ổn định, công việc ở khu vực Hồng Kông mà Tạ Huyền cần xử lý cũng ngày một ít đi, không cần phải ngày nào cũng kéo theo thân thể già làm thêm giờ nữa.


Ở nhà, Nghê Tư Duẫn lại thử tự pha cà phê một lần nữa. Trước khi Tạ Huyền ra ngoài cô pha cho ông một tách. Ông cầm cốc nhấp một ngụm, sống mũi khẽ nhăn lại, nhưng ngay sau đó lại ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.


Chưa kịp nuốt xong, ông đã giơ ngón tay cái lên, ra vẻ vô cùng hài lòng.


Cô con gái ánh mắt đầy mong đợi nhìn ông, chờ phản hồi từ “khách hàng”.


Tạ Huyền khó khăn nuốt xong, thở phào một hơi thật mạnh: “Woa, không hổ là tay nghề của con gái ta, đúng là không khác gì cà phê của mấy cửa hàng nổi tiếng bên ngoài… không đúng, mấy quán bên ngoài sao mà so được!”


Nghe ba nói vậy, Nghê Tư Duẫn cuối cùng cũng lấy lại được chút tự tin.


“Đúng chứ? Con cũng thấy ngon mà.”


Có lẽ do vị giác bẩm sinh đã khác người, cô không ăn được đồ quá ngọt, ra ngoài mua cà phê chưa bao giờ cho đường, nên rất ít người hợp khẩu vị với cô.


Giờ đã biết tự pha cà phê rồi, sau này cũng chẳng cần phải chạy đi đâu mua nữa.


“Ba có muốn uống thêm ly nữa không?” Nghê Tư Duẫn hào hứng định pha thêm, nhưng Tạ Huyền vội vã xua tay, giả vờ nhìn đồng hồ: “Thôi thôi, daddy sắp trễ giờ làm rồi, để lần sau nhé.”


Vừa nói vừa lùi về phía cửa.


Ông đột nhiên thấy quyết định đi làm là đúng đắn, nếu thật sự ở nhà, e rằng Nghê Tư Duẫn sẽ ép ông uống cà phê suốt cả buổi chiều mất.


Tạ Huyền vốn không hề thích mấy thứ như cà phê, nhất là cà phê đen không chút đường như thế này, uống xong đúng là chịu không nổi.


Nghê Tư Duẫn nhìn bóng lưng cha rút lui trong “bại trận”, khó hiểu cầm cốc lên uống nốt, còn lim dim mắt, chậc chậc lưỡi đầy hưởng thụ.


Tuyệt phẩm.



Chiều nay cô không có việc gì, liền gửi tin nhắn cho Chu Xán Vũ khoe thành quả mới của mình, tiện thể trêu anh khẩu vị dở tệ.


Bên kia có vẻ đang bận việc, không phản hồi ngay.


Nghê Tư Duẫn gửi xong thì cất điện thoại, chuẩn bị ra ngoài. Cô định tới tiểu Hương Cảng một chuyến, bởi chợt nghĩ nếu mình không làm diễn viên nữa, có khi có thể mở một quán cà phê, tiện thể vừa mua cà phê vừa học hỏi chút kinh nghiệm.


Cô cầm chìa khóa, lái xe tới Tiểu Cảng Đài.


Lần trước đến đây là mấy tháng trước, khi cô gặp Chu Xán Vũ trên núi.


Ngẫm lại, duyên phận giữa hai người quả thực không nông, những lần tình cờ gặp gỡ trải khắp vô số khúc ngoặt của cuộc đời.


Từ Hỗ Giang đến Hồng Kông, rồi đến Ma Cao, sau đó là Tân Lan…


Nghê Tư Duẫn đỗ xe, kéo phanh tay, nhìn phía trước khẽ mỉm cười. Cô đột nhiên nghĩ, liệu có phải từ rất lâu rất lâu trước kia, từ khi họ còn chưa quen biết, đã từng vô tình lướt qua nhau biết bao lần?


Cô khẽ thở dài một hơi, trên đời có biết bao nhiêu là ngẫu nhiên, may mắn là họ không bỏ lỡ nhau, những điều khác cũng chẳng dám mong gì hơn.


Hôm nay Hồng Kông nắng ấm, cô không mặc đồ dày nhưng khí hậu trên núi vẫn lạnh, vừa xuống xe đã bị gió lạnh táp vào người.


Cô chạy nhanh vào quán cà phê, bên trong ấm áp như mùa xuân, khiến người ta lập tức cảm thấy như được tái sinh.


Hướng Kỳ Uyên đang đứng sau quầy bận rộn, nghe tiếng chuông gió ở cửa vang lên, không ngẩng đầu: “Chào mừng quý khách, xin hỏi muốn dùng gì ạ?”


“Một ly Americano.”


Giọng của Nghê Tư Duẫn không quá đặc biệt, nhưng người quen thì nghe là nhận ra ngay.


Hướng Kỳ Uyên nghe thấy âm thanh quen thuộc đã mất tích vài tháng, ngẩn người ngẩng đầu, vừa thấy bóng dáng kia, gương mặt trẻ trung liền rạng rỡ như ánh dương.


Trông cậu ta chỉ chừng hai mươi tuổi, khi cười lên chẳng khác gì một chú cún Golden đáng yêu.


“Cô Nghê, mấy tháng rồi không thấy chị rồi đấy, nghe nói chị sang đại lục quay phim, quay xong rồi ư?” Hướng Kỳ Uyên bỏ việc trong tay, quay đầu nói với nhân viên đang pha cà phê: “Một ly Americano.”


“Vừa mới đóng máy không lâu, đúng là cũng lâu rồi chưa gặp.”



Cô thấy hơi tò mò, quán cà phê này mở tận trên núi, sao có thể một mình đánh bật các thương hiệu lớn trong trung tâm thành phố?


Vì thế cô kéo khẩu trang xuống, cười hỏi: “Ông chủ của các cậu có ở đây không?”


Hướng Kỳ Uyên hơi khựng lại, “Chị có việc gì sao?”


“Không có gì lớn, chỉ là muốn hỏi chút về việc mở quán cà phê cần chuẩn bị những gì.” Cô thẳng thắn nói rõ ý định.


Nghe xong, đôi mắt sáng ngời kia của Hướng Kỳ Uyên càng thêm lấp lánh, vừa bất ngờ vừa vui mừng: “Chị định mở quán cà phê sao?”


Nghê Tư Duẫn mím môi suy nghĩ một lát. Hiện tại cô chỉ mới có ý tưởng, vẫn chưa chắc chắn sẽ thực hiện, nên cần đến tìm hiểu trước.


“Có ý định như vậy.” Cô thành thật trả lời.


Nghe cô đáp vậy, Hướng Kỳ Uyên bật cười khúc khích: “Cô định tự làm thương hiệu riêng à, hay là muốn mở theo dạng nhượng quyền?”


Nghê Tư Duẫn suy nghĩ một chút, rồi nghi hoặc nhìn cậu ta: “Cậu hỏi mấy chuyện đó làm gì?”


Người đứng sau quầy bỗng ngượng ngùng gãi đầu: “Thật ra… không giấu gì cô, tôi chính là chủ quán này, cô có gì muốn hỏi cứ hỏi tôi là được.”


“?!”


Câu trả lời này nằm ngoài sức tưởng tượng của cô.


Tiểu Cảng Đài không phải một quán quá nổi tiếng, trên thế giới chỉ có duy nhất một cửa hàng, nhưng độ phổ biến lại không thua gì các thương hiệu lớn. Thậm chí trong các bài viết du lịch đề xuất ở Hồng Kông quán cà phê này luôn nằm trong top 3 được ghé thăm nhiều nhất.


Cô không ngờ được rằng cậu thanh niên trẻ trung trước mặt này lại chính là ông chủ của một quán cà phê đình đám đến vậy.


Nghê Tư Duẫn tròn mắt nhìn cậu, đảo mắt từ trên xuống dưới, vẫn cảm thấy khó tin: “Cậu thực sự là chủ quán?! Cậu bao nhiêu tuổi?”


Hướng Kỳ Uyên: “Thật mà, tôi 23 tuổi rồi, đâu còn nhỏ nữa.”


Cậu vừa nói vừa cười toe toét, trước người chị xinh đẹp khí chất cao quý này, lúc nào cũng có phần rụt rè.


“Chẳng phải người ta nói ông chủ là một chủ nông trại sao…” Câu nói còn chưa dứt, Nghê Tư Duẫn đã khựng lại, sau vài giây im lặng, cô khó nhọc thốt lên, “Chẳng lẽ cậu là…?”



Câu trả lời đã quá rõ ràng. Nghê Tư Duẫn suýt chút nữa nghẹn thở.


Quả thật, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.


Có người 23 tuổi còn đang ở nhà xin tiền bố mẹ, có người 23 tuổi đã là chủ một nông trại.


Thấy cô trợn mắt há hốc, không thốt nên lời, Hướng Kỳ Uyên tưởng đã làm cô sợ, vội xua tay giải thích: “Thực ra cũng không hẳn là của tôi đâu, nông trại đó là của ông tôi. Cha mẹ tôi mất sớm, trong nhà chỉ còn mình tôi là con cháu, sau khi ông tôi qua đời tôi là người thừa kế duy nhất.”


So với những tập đoàn hàng trăm tỉ, sở hữu một nông trại chẳng là gì, nhưng so với nhiều bạn bè cùng trang lứa, cậu đã có thể coi như không lo chuyện cơm áo cả đời.


Nghê Tư Duẫn gật đầu, xem như đã tiếp nhận được lượng thông tin bất ngờ đó.


“Tôi nhớ là quán này mở cũng lâu rồi, vậy lúc học đại học cậu đã bắt đầu kinh doanh à?”


Hướng Kỳ Uyên ngại ngùng cười cười: “Tôi không học đại học.”


“Sao lại thế?!”


Lần nữa, Nghê Tư Duẫn lại bị bất ngờ.


Nhà có nông trại, điều kiện kinh tế chắc hẳn không tệ, không lẽ lại không đủ khả năng cho con đi học?


“Vì tôi không thích học. Hồi còn học cấp ba thường xuyên bị thầy cô mắng, nói tôi không phải dạng hợp với con đường học hành. Vậy nên tốt nghiệp xong, tôi quay về theo ông học cách quản lý nông trại.”


Nghê Tư Duẫn nhíu mày, lắc đầu đầy tiếc nuối.


Hóa ra chỉ một câu nói vô tâm cũng có thể ảnh hưởng sâu sắc đến tâm lý của một đứa trẻ. Cô vừa thấy đồng cảm với hoàn cảnh của cậu, lại vừa giận những người từng tùy tiện phủ định người khác.


Lúc này, cà phê của Nghê Tư Duẫn đã pha xong.


Hướng Kỳ Uyên giúp cô đóng gói, sau đó đi ra khỏi quầy, cầm ly cà phê dẫn cô đến một chỗ trống trong quán.


“Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi, chẳng phải cô muốn hỏi cách điều hành quán cà phê sao?”


Cậu giúp cô cắm ống hút, đẩy nhẹ ly cà phê về phía cô.



Dù cô nghĩ việc mở quán chắc sẽ thú vị đấy, nhưng nói gì thì nói, cô vẫn yêu công việc hiện tại hơn.


Có lẽ quán cà phê có thể trở thành nghề tay trái, nhưng kể cả mở quán thì cô cũng không thể toàn tâm toàn ý quản lý được.


“Không sao, cô muốn biết gì tôi đều có thể nói hết. Nếu sau này thật sự làm được thì càng tốt.” Hướng Kỳ Uyên mặc đồng phục giống hệt nhân viên khác.


Nghê Tư Duẫn quen biết cậu ta đã lâu, giờ mới biết người trẻ tuổi nhất trong số nhân viên hóa ra lại là ông chủ thật sự.


Cô cắn ống hút, vừa uống cà phê vừa suy nghĩ.


“Vậy cậu kể trước đi, mở quán cần chuẩn bị những gì? Trước khi khai trương chính thức thì phải hoàn tất các bước nào?”


Nói xong, cô im lặng nhâm nhi cà phê, lắng nghe người đối diện thao thao bất tuyệt.


Hễ nhắc đến việc mở quán, Hướng Kỳ Uyên như thay đổi hẳn. Cậu trở nên tự tin, nói chuyện rành mạch, ánh mắt sáng rực như ánh nắng.


Giống như học sinh thiên về tự nhiên thời còn đi học, khi đến tiết Toán thì bỗng năng động hơn hẳn so với giờ Văn.


Nghe xong, lông mày Nghê Tư Duẫn càng lúc càng nhíu chặt.


Cô nghĩ, có lẽ bản thân vẫn nên ở trong vùng an toàn của mình, không cần thiết phải bước chân vào cái thế giới kinh doanh rối ren đó.


Thì ra mở một cửa hàng cần làm bao nhiêu thứ, còn phải tính đến chuyện lợi nhuận, rồi phải quan sát tình hình kinh doanh của các đối thủ.


Trả lời xong câu hỏi đầu tiên, Nghê Tư Duẫn chẳng còn chút hứng thú hỏi tiếp.


Cô thậm chí nghe mà muốn gục xuống bàn, giống như quay lại thời còn vật lộn với các tiết Toán đáng sợ.


“Tôi nghĩ, có lẽ tôi cũng không phải là người hợp với kinh doanh.” Cô cười khổ, đôi môi cong lên đầy bất đắc dĩ, ngay cả ly cà phê trong tay cũng chẳng còn ngon như lúc đầu.


Thôi thì cứ ngoan ngoãn làm diễn viên vậy.


Hướng Kỳ Uyên thấy cô mặt mày ủ rũ, liền dịu dàng an ủi: “Không sao đâu, ai cũng có lĩnh vực mà mình giỏi. Như chị Nghê vậy, diễn xuất đỉnh cao, vai nào ra vai nấy. Một người trong đời mà có được một việc mình vừa yêu thích lại vừa giỏi giang, thế là đủ rồi.”


Nghê Tư Duẫn nhìn tấm bảng tên gắn trên đồng phục của cậu, không nhịn được mỉm cười nói:


“Cậu nói đúng.”


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 49: Chủ nông trại
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...