Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 48: Tiểu vô tâm


Hai cô gái sau khi tháo gỡ được khúc mắc trong lòng thì nắm tay nhau cùng bước xuống lầu.


Chu Xán Vũ vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, chiếc đĩa sứ trắng ngọc vốn trống trơn ban nãy giờ đã chất đầy những quả quýt chín mọng, sắc cam tươi rói bắt mắt.


Anh quay đầu nhìn hai người, vỗ tay nhẹ rồi hỏi:


“Trò chuyện xong rồi chứ?”


Mắt Thẩm Giai Lị vẫn đỏ hoe như vừa khóc xong, nhưng khóe miệng lại cong cong, trông chẳng giống người vừa trải qua chuyện buồn chút nào.


Xem ra là đã làm hòa rồi.


“Chỗ quýt này, em ăn được không?” Thẩm Giai Lị khịt mũi, quay đầu hỏi Nghê Tư Duẫn.


Đĩa quýt kia tươi ngon mọng nước, lại được Chu Xán Vũ cẩn thận xếp thành hình chóp kim tự tháp, nhìn thôi đã muốn ăn rồi.


Nghê Tư Duẫn gật đầu, “Tất nhiên là được rồi.”


Người có công thực sự lại bị lãng quên, còn cô thì trở thành người nắm quyền quyết định.


Thẩm Giai Lị vui vẻ nhảy chân sáo tới, y như một đứa trẻ hồn nhiên.


Kim giây vẫn tích tắc trôi, thời gian lặng lẽ cuốn về phía không thể quay đầu, tiếng đồng hồ đều đều vang vọng trong căn nhà, những ngày yên ả như thế là ước mong của tất cả mọi người.


Sau khi ăn trưa ở nhà Chu Xán Vũ, Thẩm Giai Lị mới quay trở về.


Chuyện nhà họ Minh cô không thể can dự. Nghĩ kỹ lại, ở nhà họ Minh cô luôn được cưng chiều như công chúa, nhưng chưa từng có quyền can thiệp vào bất kỳ chuyện lớn nào.


Có lẽ như lời ông cụ nhà họ Minh từng nói: “Giai Lị, dù sao con vẫn là họ Thẩm.”


Cảnh vật ven đường hiu hắt tiêu điều, tuyết đọng bên lề càng làm cành cây khô thêm phần lạnh lẽo.


Từ biệt thự Đồ Mân về đến nhà họ Minh, dọc đường xe cộ tấp nập mà lòng cô lại dần dần thanh thản.


Về đến nhà, thu dọn hành lý xong cô lặng lẽ lên xe rời đi. Không nhắn tin, không báo ai, cô chỉ hy vọng trở khi họ về nhà, sẽ có một người để tâm hỏi rằng cô đã đi đâu.


Nhưng Thẩm Giai Lị không đi lang thang, mà nghe lời ông cụ trở về nhà họ Thẩm.



Hình như đi đến đâu cô cũng là đứa trẻ không được chào đón. Có lẽ là vì từ nhỏ sống ở nhà họ Minh nên ông bà nội chẳng mấy yêu thương cô, hơn nữa nhà họ Thẩm lại trọng nam khinh nữ, đó mới là lý do cô quyết định sống cùng ông ngoại.


Bước chân vào nhà, khung cảnh gia đình đầm ấm hạnh phúc trước mắt khiến người ta chói mắt. Thấy Thẩm Giai Lị trở về, hai ông bà chỉ ngồi trong phòng khách, ngẩng đầu khỏi đống đồ chơi của cháu trai, nụ cười trên mặt không dành cho cô thật lòng:


“Giai Lị về rồi à.”


“Ông ơi, bà ơi.” Cô gượng gạo nặn ra một nụ cười, chào một tiếng rồi vội vã bỏ lên lầu.


Căn nhà rộng lớn như vậy, nhiều người chứng kiến cô trở về, nhưng không một ai chủ động giúp cô xách hành lý, thậm chí chẳng có ai hỏi một câu rằng dạo này cô sống thế nào.


Nếu là ở nhà họ Minh, hai anh trai cô đã sớm người thì kéo hành lý, người thì hỏi buổi tối cô muốn ăn món gì ngon rồi.


Cả trái tim cô ngập tràn chua xót, lặng lẽ thở dài.


___________


Nghê Tư Duẫn tiễn Thẩm Giai Lị xong liền quay lại nhào vào lòng Chu Xán Vũ. Đậu Đỏ ở bên cạnh thấy hai người ôm nhau, không biết có phải cũng cảm nhận được không khí hạnh phúc không mà nhảy nhót vui vẻ.


Chu Xán Vũ ôm lấy lưng cô, cúi đầu nhẹ giọng hỏi:


“Sao thế?”


Nghê Tư Duẫn lắc đầu trong lòng anh, khe khẽ thở dài:


“Ngày mai em phải về Hồng Kông một chuyến.”


Cô đã đồng ý gặp Anne, thật ra trong lòng cũng khá tò mò người bên kia sẽ là ai. Cô có một vài phỏng đoán, vừa mong chờ lại vừa lo sợ, sợ người đó đúng là người cô đang nghĩ tới.


“Muốn anh đi cùng không?” Chu Xán Vũ áp môi l*n đ*nh đầu cô, bàn tay lớn nhẹ nhàng xoa lưng.


Nghê Tư Duẫn lại lắc đầu:


“Anh cứ bận việc đi, chắc em sẽ nhanh chóng về thôi.”


Lẽ ra hôm nay Chu Xán Vũ phải đến công ty, nhưng sáng sớm anh lại lưu luyến không nỡ rời khỏi người trong lòng, ôm cô chặt đến mức trễ cả giờ làm, cuối cùng quyết định ở nhà làm việc.


Thế nhưng sau khi dậy, anh lại cùng cô pha cà phê, ăn sáng. Mãi đến khi cô giục mấy lần, anh mới không tình nguyện bước vào phòng làm việc.


Tính cả thời gian Thẩm Giai Lị đến, hôm nay anh làm việc chưa đến hai tiếng.



Quả nhiên, tình yêu khiến con người sa đọa.


Nghê Tư Duẫn thật sự lo nếu cô cứ ở đây nữa, Chu thị sẽ sụp đổ trong tay anh mất.


Chu Xán Vũ bật cười khẽ thành tiếng:


“Dạo này công việc cũng không nhiều, em không cần lo công ty phá sản đâu.”


Anh dễ dàng nhìn thấu tâm tư cô, khiến Nghê Tư Duẫn cũng bật cười theo. Được hơi thở trầm ổn của anh bao bọc, cô nhắm mắt lại, ôm chặt thêm một chút.


“Được rồi, em không lo nữa đâu.”


Hai người ở nhà tận hưởng khoảng thời gian thảnh thơi, lưu luyến chẳng muốn rời khỏi khoảnh khắc ngọt ngào hiện tại.


Nghê Tư Duẫn đặt vé máy bay sớm hôm sau để về Hồng Kông. Cô đã rời nhà ba tháng, chắc chắn Tạ Huyền nhớ cô lắm.


Trước đây khi quay phim ở Hồng Kông, cô vẫn thường xuyên về nhà. Đây là lần đầu tiên xa nhà lâu đến vậy. Tuy Tạ Huyền ít khi liên lạc, nhưng vẫn luôn âm thầm nhờ Tạ Ấp Trì mua đủ thứ gửi cho cô.


Trước đây có Tạ Ấp Trì bên cạnh, giờ đến cả anh cũng đã vào nội điện, để lại ông một mình chịu đựng suốt mấy tháng trời, chắc ông buồn lắm.


Ngồi trên chuyến bay trở về nhà, Nghê Tư Duẫn cảm thấy vui chưa từng thấy.


Cô không báo trước với Tạ Huyền việc mình sắp về, định bụng sẽ tạo một bất ngờ cho ông.


Về đến nhà vừa đúng giờ cơm trưa. Cô không mang theo hành lý gì cả.


Mở cửa bước vào, không thấy Tạ Huyền đâu, chỉ có dì Phúc đang dọn dẹp trong phòng khách. Thấy cô về, dì mừng đến mức suýt làm rơi cả bình hoa cổ trong tay.


“Tiểu Duẫn, con quay phim xong rồi à!” Dì Phúc vội vã chạy lại đón cô, nếp nhăn nơi khóe mắt còn sâu hơn cả Tạ Huyền.


Nghê Tư Duẫn bước tới ôm chầm lấy bà, “Vừa mới đóng máy xong, dì có nhớ con không?”


Trước khi Nghê Tư Duẫn về đến nhà họ Tạ, dì Phúc đã làm việc ở đây từ lâu, thời gian còn dài hơn cả cô, có thể nói là nhìn cô lớn lên từng ngày.


Suốt hai mươi năm qua, dì luôn chăm sóc cô như con ruột, sự thân thiết giữa hai người cũng không kém gì với Tạ lão gia.


“Nhớ chứ, nhớ lắm luôn ấy.” Dì Phúc cũng không kìm được, khóe mắt đỏ hoe.


Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, Nghê Tư Duẫn một mình đi xa, không chỉ Tạ lão gia lo lắng, mà dì Phúc cũng đứng ngồi không yên.



Mỗi lần nghe ngóng được chút tin tức từ Tạ lão gia về Nghê Tư Duẫn, dì lại thở dài, sợ cô một thân một mình nơi đất khách phải chịu khổ.


Dì len lén lau nước mắt, rồi vội vàng kéo Nghê Tư Duẫn ngồi xuống, “Chắc giờ Chủ tịch Tạ cũng tan làm rồi, chắc cũng sắp về đến nhà. Dì không báo trước cho ông ấy biết đâu, lát nữa ông ấy vào nhà nhất định sẽ bị bất ngờ cho coi.”


Hai người như mẹ con, ríu rít bàn bạc kế hoạch làm Tạ Huyền bất ngờ.


Nghê Tư Duẫn phối hợp gật đầu, đúng là cô cũng định làm vậy.


Cô ngồi ở phòng khách một lát, dì Phúc thì cứ loay hoay pha trà rót nước, sợ cô đói, còn mang ra hai đĩa trái cây lớn cùng mấy món ăn vặt để cô lót dạ trước.


Nghê Tư Duẫn bật cười không nhịn được, thực sự có cảm giác được mẹ cưng chiều.


Nếu cha mẹ ruột cô còn sống, thì giờ đây cô cũng sẽ là một đứa trẻ được mẹ suốt ngày lo lắng, yêu thương.


Nghĩ đến đó, trong đầu cô không khỏi hiện lên vụ tai nạn xe năm xưa, mà mỗi lần nhắc đến tai nạn, trong lòng lại không thể ngăn được mối nghi ngờ dành cho Tạ Huyền.


Đúng lúc ấy, cửa vang lên tiếng động, Tạ Huyền đã về nhà.


Cô còn chưa kịp điều chỉnh lại tâm trạng, quay đầu lại mà gương mặt vẫn mang theo nét buồn vương.


Tạ Huyền lúc ấy chưa kịp nhìn thấy cô, bước vào nhà với vẻ mệt mỏi rã rời. Tóc trên đầu thưa hơn trước, màu sắc cũng pha lẫn thêm chút muối tiêu, gương mặt thêm vài nét phong sương.


Khi gặp dì Phúc lúc nãy, cô còn nghĩ rằng những nếp nhăn trên mặt dì có phần nhiều hơn ông. Nhưng giờ đây nhìn kỹ lại, hai người chẳng khác nhau là mấy.


Nghê Tư Duẫn chợt thấy sống mũi cay cay, không kìm được cảm giác nghèn nghẹn.


Cô đứng dậy gọi khẽ: “Daddy.”


Nghe tiếng gọi, Tạ lão gia giật mình đứng sững tại chỗ, chậm rãi quay đầu lại. Khi nhìn thấy cô con gái rượu nước da hồng hào rạng rỡ bất ngờ xuất hiện trước mắt, nét mệt mỏi giữa lông mày lập tức tan biến sạch sẽ.


“Ôi chao! Đây chẳng phải là bảo bối của daddy sao?” Ông vui sướng dang tay, Nghê Tư Duẫn chạy ùa vào lòng ông.


“Sao con về mà không báo trước cho daddy một tiếng, hôm nay daddy khỏi đi làm luôn.”


Hai cha con xa cách đã lâu, lần gặp lại này tràn đầy cảm xúc nghẹn ngào.


Trên người ông luôn toát ra khí chất khiến người ta an tâm. Dường như chỉ cần ông ở đây, cô chẳng cần lo nghĩ gì nữa.


Nghê Tư Duẫn cố nén xúc động, nũng nịu trách móc: “Con muốn tạo bất ngờ cho daddy mà, ai ngờ daddy vào nhà còn chẳng nhìn thấy con.”



Giọng oán trách mềm mại khiến tim Tạ lão gia như được rót mật ngọt.


Ông bật cười ha hả, khóe mắt nhăn nheo lại: “Lỗi của daddy, daddy xin lỗi con gái.”


Nghê Tư Duẫn lùi ra nửa bước, ngắm nhìn gương mặt ngày càng già đi của ông, trong lòng bỗng dấy lên cảm giác xót xa và rối bời.


Tạ lão gia cũng nhìn cô chăm chú, “Con gái cưng ra ngoài mấy tháng gầy đi thấy rõ, không ăn uống đàng hoàng đúng không? Cằm nhọn cả rồi. Sau này đừng nhận phim ở nội địa nữa, nên ở cạnh daddy thì hơn…”


Người làm cha sao nỡ nhìn con chịu khổ, nhất là khi thấy cô gái vốn đã gầy yếu nay lại sụt cân, ông không khỏi đau lòng.


“Con nhìn daddy xem, có phải mập lên rồi không?” Tạ lão gia cười cười, trong niềm vui vẫn xen lẫn chút xót xa. “Daddy dạo này ăn nhiều lắm, con với Ấp Trì không có ở nhà, một mình daddy có thể ăn hết phần của hai đứa, giờ béo quay rồi, nhìn mà xem.”


Vừa nói, ông vừa vỗ vỗ bụng mình tròn trịa.


Nghê Tư Duẫn vừa buồn vừa vui, cũng bật cười theo: “Đúng là thế, daddy dạo này hay lén dậy nửa đêm ăn vụng, không mập mới là lạ.”


“Chật, con bé này…” Tạ lão gia chỉ cô mà cười, “Con bao lâu rồi không gặp daddy, sao biết daddy còn ăn vụng không? Con với Ấp Trì đi rồi cả cái nhà chỉ còn mình daddy, đồ ăn vặt muốn ăn bao nhiêu có bấy nhiêu, cần gì phải ăn trộm?”


“Tiểu vô tâm, đói chưa?”


Tạ lão gia cưng chiều cốc nhẹ mũi cô một cái, rồi dắt tay cô vào phòng ăn.


Bữa cơm vừa dọn lên bàn, hai cha con đã ngồi vào, rất lâu rồi mới có dịp ăn cùng nhau.


Vì Nghê Tư Duẫn trở về đột ngột, nhà bếp còn tranh thủ thêm vài món.


Bàn ăn rộng thênh thang mà chỉ có hai người, tay Nghê Tư Duẫn đang gắp đồ ăn chợt khựng lại, miếng sườn non kẹp giữa đũa rơi xuống đĩa.


Tạ lão gia đưa tay, gắp lại miếng sườn ấy bỏ vào chén cô, “Con xem kìa, chắc chắn ra ngoài chịu khổ không ít, đến gắp đồ ăn còn không chắc tay. Con nên ở bên cạnh daddy, chỉ có daddy mới chăm con tốt được.”


Nghê Tư Duẫn cúi đầu nhìn chén cơm, không nói gì.


Thấy cô im lặng, lòng Tạ lão gia cũng trĩu nặng theo, do dự một lúc rồi vẫn buột miệng hỏi: “Lần này về rồi, sẽ không đi nữa chứ?”


Đối diện, Nghê Tư Duẫn siết chặt đôi đũa trong tay, ngẩng đầu lên, vẫn không trả lời.


Khi ánh mắt hai cha con chạm nhau, Tạ lão gia dường như đã hiểu rõ câu trả lời trong lòng, khẽ cười gượng: “Không sao cả. Giờ chi nhánh tập đoàn ở Hỗ Giang cũng đã hoạt động ổn định, đợi thêm một thời gian nữa, daddy sẽ sang đại lục cùng các con, đi tham quan núi non sông nước. Daddy nghe mấy ông bạn già về hưu cứ khen đại lục mãi mà chưa có dịp đi xem. Giờ thì sắp có cơ hội rồi.”


Nghê Tư Duẫn cũng gắp miếng sườn bỏ vào chén ông: “Dạ, lúc đó để anh hai đi làm, còn con với daddy sẽ rong ruổi sơn thủy hữu tình.”


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 48: Tiểu vô tâm
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...