Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 102: Anh yêu em


Càng gần đến ngày khai máy, Nghê Tư Duẫn theo đoàn phim sang Hồng Kông để tham gia buổi đọc kịch bản tập thể. Chỉ còn vài hôm nữa là chính thức vào đoàn quay.


Chu Xán Vũ cũng đã toàn tâm toàn ý quay lại với công việc, hai vợ chồng lại bắt đầu bận rộn với sự nghiệp riêng của mình.


Lần này địa điểm quay vẫn là ở Hoành đ**m, tuy không quá xa nhưng vẫn phải chấp nhận cảnh yêu xa.


Hai ngày trước khi vào đoàn, hai người tranh thủ ở nhà tổ chức sinh nhật cho Chu Xán Vũ.


Ban đầu định tổ chức cùng bạn bè, nhưng Thẩm Giai Lị đã vào đoàn quay phim, Minh Diệp đi công tác xa, Chu Uyển Trúc thì đưa Minh Gia Ngân đi du lịch Hồng Kông, còn Nghê Tư Duẫn cũng đang bận việc, không thể trở về từ Hỗ Giang.


Chu Xán Vũ lại chẳng để tâm, chỉ cần có vợ bên cạnh là đủ.


Cùng lắm thì… anh có thể chờ. Dù sao cũng đã chờ nhiều năm rồi.


Sinh nhật anh rơi vào ngày 31 tháng 7, thời điểm nóng nhất mùa hè. Trùng vào ngày trong tuần nên anh vẫn đi làm bình thường.


Nghê Tư Duẫn vốn không ở Hỗ Giang lúc đó, cứ tưởng lần này anh sẽ phải một mình đón sinh nhật. Người đàn ông giả vờ kiên cường, an ủi cô:


“Không sao đâu, công việc quan trọng hơn. Qua sinh nhật rồi tổ chức cũng giống nhau thôi. Em cứ chuyên tâm lo chuyện đoàn phim, anh chờ em về.”


Giọng anh bình thản đến mức Nghê Tư Duẫn suýt tưởng anh thật sự chẳng mấy để tâm.


Cho đến khi biết anh hôm đó ở lại công ty làm thêm tới tận khuya, Nghê Tư Duẫn ôm bánh sinh nhật và quà về đến nhà, phát hiện trong nhà ngoài Đậu Đỏ thì chẳng còn ai khác.


Cô vội vàng gọi điện:


“Anh không có ở nhà à?”


Giọng anh nhạt nhòa: “Ừ, anh đang ở công ty.”


Nghê Tư Duẫn chau mày: “Bận đến vậy sao? Hôm nay cũng phải tăng ca à?”


“Dù sao thì về nhà cũng chỉ có một mình.”


Lúc này cô mới nhận ra có gì đó không đúng.


Một nỗi xót xa dâng lên trong lòng, giọng cô cũng trở nên nhẹ bẫng:


“Em đã chuẩn bị quà cho anh ở nhà rồi, không muốn về mở thử sao?”


Cô vô thức để lộ sơ hở trong câu nói, bản thân còn không nhận ra.


Nhưng người đàn ông ấy lại nhạy bén bắt được từng chữ, lập tức đóng nắp bút máy, đứng dậy đi ngay:


“Anh về ngay đây.”



Nói rồi, Chu Xán Vũ lập tức rời khỏi công ty, phóng xe về nhà.


Lúc đó đã hơn mười giờ đêm, Nghê Tư Duẫn còn đang bận rộn trang trí trong phòng khách thì cánh cửa vang lên tiếng động khiến cô giật mình.


Ngoảnh đầu lại đã thấy người đàn ông ấy phong trần mệt mỏi xuất hiện sau lưng.


“Anh về… nhanh vậy sao?”


Chưa kịp nói hết câu, người đàn ông đã bước đến ôm chầm lấy cô.


Cái ôm vội vã và đầy siết chặt, thể hiện rõ nỗi nhớ nhung và mong mỏi dồn nén trong anh.


Trong căn phòng im ắng, bên tai cô chỉ còn lại hơi thở nặng nề và nhịp tim rộn rã của anh. Nghê Tư Duẫn nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy anh:


“Em về rồi… chồng à.”


“Chúc mừng sinh nhật.”


Chu Xán Vũ nới lỏng vòng tay, đôi mắt hiếm khi ánh lên vẻ xúc động.


Anh quay đầu nhìn thấy chiếc bánh sinh nhật xinh xắn đặt trên bàn, bên cạnh là một hộp quà nhỏ tinh tế.


“Em về từ khi nào? Sao không nói sớm với anh?”


Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên má cô.


Nếu biết trước cô sẽ về, anh đã chẳng làm thêm khuya đến vậy. Sao có thể để cô ở nhà một mình chuẩn bị những thứ này.


“Em tan làm lúc trưa, mua vé máy bay sớm nhất để bay về. Em còn đến tiệm bánh học làm bánh cùng cô giáo, làm mất cả buổi chiều luôn. Thật ra em cũng vừa mới về tới thôi, còn lo không kịp nữa.”


Cô chỉ nói là vừa mới về, nhưng Chu Xán Vũ biết rõ cô đã phải vất vả như thế nào.


Làm diễn viên tưởng là hào nhoáng, thực chất lại đầy áp lực về cả thể chất lẫn tinh thần. Một khi bận rộn thì chẳng có thời gian nghỉ ngơi.


Cô vừa kết thúc công việc đã vội vã quay về, chỉ vì sợ không kịp chúc mừng sinh nhật anh. Về đến nhà lại tiếp tục chuẩn bị bất ngờ cho anh, chẳng hề nghỉ ngơi phút nào.


Thật khó để định nghĩa “yêu” là gì.


Nếu phải đưa ra một lời giải thích cho tình yêu, anh nghĩ… chính là như vậy.


“Vất vả cho em rồi, vợ à.”


Nghê Tư Duẫn lắc đầu, nhìn đồng hồ treo tường, đã gần mười một giờ.


Cô vội vàng châm nến sinh nhật cho anh:


“Sắp hết ngày rồi, mau ước đi!”



Chu Xán Vũ ngoan ngoãn ngồi xuống trước bánh, nhắm mắt, chắp tay ước nguyện.


Nghê Tư Duẫn nhân lúc ấy mở quà, đặt món quà bên cạnh bánh sinh nhật.


Khi anh mở mắt ra và thổi tắt nến, món quà đã hiện ra ngay trước mắt, là một chuỗi vòng tay ngọc bích.


Những viên ngọc bích đen tròn trịa xâu lại với nhau, ở giữa là một con tỳ hưu bằng bạch ngọc được chạm khắc tỉ mỉ.


“Chúc mừng sinh nhật, chồng yêu”


Chu Xán Vũ nhìn tất cả những gì vợ chuẩn bị cho mình, bao nhiêu mệt mỏi và hụt hẫng trong ngày phút chốc tan biến.


Anh cúi đầu hôn lên môi cô:


“Anh yêu em, vợ à.”


Nghê Tư Duẫn tự tay đeo chiếc vòng ấy lên cổ tay anh.


“Cái này là em tự làm đó, từ chọn ngọc, chế tác đến xâu dây, đóng hộp đều do em tự tay làm hết. Vì đợt đọc kịch bản cũng diễn ra ở Hồng Kông nên em ở lại vài ngày, cuối cùng cũng làm xong. Tác phẩm này thật sự rất ưng ý. Anh thấy sao, có thích không?”


Hai năm trước, cô cũng từng tặng anh một chuỗi vòng tay. Nhưng lúc đó là hàng thành phẩm mua sẵn, còn lần này lại hoàn toàn khác, vì đây là kết tinh của tình cảm, thời gian và tâm ý.


Trước đây chuỗi tràng hạt trầm hương ấy đã được Nghê Tư Duẫn tháo xuống cất đi, giờ đây, trên cổ tay thon gầy của cô chỉ còn lại một chuỗi này.


Ánh mắt người đàn ông dừng lại trên đôi mắt mờ sương của cô, nghiêm túc nói:


“Thích.”


“Thích là được rồi.”


“Giờ ăn bánh kem đi, bánh cũng là em làm đó.”


Chiếc bánh được tạo hình rất tinh xảo, cô còn đặc biệt trang trí họa tiết: một nam một nữ phiên bản chibi và một chú chó trắng muốt, tượng trưng cho gia đình ba người của họ.


Dù là lần đầu làm bánh, tay nghề của cô vẫn vô cùng khéo léo, không hề có chút khuyết điểm nào.


“Giỏi quá.” Chu Xán Vũ cầm con dao nhỏ chuẩn bị cắt bánh, giọng nói đầy cưng chiều.


Anh định cắt từ mép bánh, Nghê Tư Duẫn vội ngăn lại:


“Không đúng, nhát dao đầu tiên phải cắt từ đầu đến cuối.”


“Như vậy chẳng phải cắt đôi chúng ta ra sao?”


Hai hình chibi đặt ở chính giữa, cắt thế thì sẽ chia làm hai nửa.


Nghê Tư Duẫn mím môi, nhanh chóng thỏa hiệp:



“Thôi được rồi, thật ra cắt kiểu nào cũng được.”


Chu Xán Vũ bị cô chọc cười, cầm dao cắt chiếc bánh thành một miếng lớn một miếng nhỏ.


Đến đây, buổi sinh nhật này xem như trọn vẹn.


Dù chỉ có hai người và một chú chó, nhưng họ lại vô cùng hạnh phúc.


Tối hôm đó, khi nằm trên giường, Nghê Tư Duẫn hỏi anh đã ước điều gì, anh không chịu nói, bắt chước lời thoại trong phim:


“Nói ra là không linh nghiệm nữa.”


Lý do ấy đủ để dập tắt sự tò mò của cô, cô ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ.


Người đàn ông mãn nguyện ôm người mình yêu vào lòng, nụ cười nơi khóe môi vẫn không rời ngay cả trong giấc mơ.


Hôm nay là sinh nhật lần thứ ba mươi của anh, điều ước của anh rất đơn giản.


Mong rằng những năm tháng bốn mươi, năm mươi, sáu mươi về sau… Nghê Tư Duẫn sẽ luôn ở bên anh.


Từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu tiên anh nghiêm túc ước một điều vào ngày sinh nhật.


Vì người anh yêu.


Sáng hôm sau, Nghê Tư Duẫn lại vội vã đến Hoành đ**m. Tối nay đoàn phim tổ chức bữa tiệc nhỏ trước ngày khai máy chính thức vào ngày mai.


Vốn dĩ cô không quá hứng thú với tiệc tùng, nhưng đạo diễn Phạm đích thân mời, là tiền bối nên cô khó từ chối.


Buổi tối, cả đoàn tụ họp trong sảnh tiệc rộng lớn, ngoài cửa treo một tấm băng-rôn: “Nhiệt liệt chúc mừng Kinh Thành Năm Ấy khai máy đại cát!”


Giờ đây, Nghê Tư Duẫn đã là minh tinh hạng A, sở hữu vô số giải thưởng, mỗi lần xuất hiện đều được săn đón như trung tâm vũ trụ.


Nếu như trước kia cô chỉ là người mờ nhạt ngồi ở góc không ai nhớ mặt, thì giờ đây, đi đến đâu cô cũng là vị trí trung tâm.


Đạo diễn Phạm vốn không thích hình thức màu mè, mục đích của buổi tiệc hôm nay chủ yếu là để gắn kết các thành viên trong đoàn, nên không sắp xếp chỗ ngồi cụ thể.


Nhưng giới giải trí bao năm qua đã hình thành luật ngầm, địa vị càng cao, vị trí ngồi càng nổi bật.


Vậy nên khi Nghê Tư Duẫn còn đang đứng bên cạnh chưa ngồi xuống, mọi người cũng không dám tự ý ngồi, ai cũng đợi cô chọn chỗ trước.


“Tiểu Duẫn, lại đây ngồi đi.”


Đạo diễn Phạm lên tiếng gọi cô tới ngồi bên cạnh, sắp xếp Phạm Thanh Ngọc ngồi phía bên kia.


Sau khi cô ngồi yên vị, những người khác mới lần lượt an tọa.


Sau bài phát biểu ngắn, đạo diễn nói mọi người cứ thoải mái dùng bữa, không cần quá câu nệ.



Đạo diễn Phạm không quan tâm đến họ, quay sang trò chuyện với Nghê Tư Duẫn:


“Tiểu Duẫn, mấy hôm trước nghe tin em kết hôn rồi, chúc mừng nhé.”


“Cảm ơn đạo diễn.”


Phạm Thanh Ngọc cũng chen lời:


“Chúc mừng chị kết hôn nha.”


Sau vài lần tiếp xúc, Nghê Tư Duẫn nhận ra Phạm Thanh Ngọc vốn chỉ là người có phần vô tư, bản tính không xấu. Đạo diễn Phạm từng nói nhỏ với cô rằng con trai ông từ nhỏ đầu óc không được linh hoạt lắm, lòng dạ thì tốt, chỉ là hay vô tình đắc tội người khác.


Cho tới nay, ông vẫn chưa từng công khai nhận con trai, một phần vì không muốn phơi bày đời tư trong giới giải trí, phần khác là sợ việc công khai thân phận sẽ ảnh hưởng đến cách nhìn của công chúng đối với con mình.


Phạm Thanh Ngọc xuất thân chính quy, diễn xuất không có gì để chê. Nhưng giới này vốn phức tạp, một khi mọi người biết cậu là con đạo diễn Phạm, không chỉ kỳ vọng sẽ tăng cao vô lý, mà cả gia đình cũng dễ bị công kích vô cớ.


Những năm gần đây cậu không nhận phim cũng vì môi trường ngày càng tiêu cực, từng được tung hô tận mây xanh, chỉ cần có chút sơ suất là bị đạp xuống đáy ngay.


Điều này, Nghê Tư Duẫn rất hiểu.


Ngoài ba người họ, trong đoàn không ai biết mối quan hệ giữa đạo diễn Phạm và Phạm Thanh Ngọc.


Sau bữa tiệc, các diễn viên ai về khách sạn nấy.


Khách sạn mà Nghê Tư Duẫn ở vẫn là do Chu Xán Vũ đặt, cũng là nơi cô từng ở khi quay Quan Nguyệt Ký trước đây.


Vì cô kén chỗ ngủ, sợ không quen nơi khác, anh thậm chí còn đặt đúng căn phòng lần trước.


Sáng mai là lễ khai máy, tối nay phải ngủ sớm.


Vừa về phòng, Nghê Tư Duẫn gọi cho Chu Xán Vũ. Bên kia như mọi khi không để chuông reo đến lần thứ ba.


“Em đến khách sạn rồi à?”


“Ừm, anh tan làm chưa?”


“Anh đang nằm nghỉ rồi.” Chu Xán Vũ nói dối không chớp mắt, lúc đó anh đang ngồi trong văn phòng tầng thượng, lặng lẽ nhìn ra bầu trời đêm, ánh mắt vô thức dừng lại nơi dấu tay trên cửa kính.


Nghê Tư Duẫn vừa tắm xong, cũng đang chuẩn bị lên giường:


“Em cũng sắp ngủ rồi.”


“À đúng rồi, sao anh làm được chuyện giữ lại đúng phòng này cho em vậy?”


Diễn viên trong đoàn đều ở khách sạn này, nhưng việc phân phòng là ngẫu nhiên. Nếu chẳng may phòng này đã bị người khác đặt trước thì sao? Chẳng lẽ Chu Xán Vũ lại ép người ta nhường?


Không ngờ bên kia đáp lại bình thản:


“Mua lại là được mà.”


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 102: Anh yêu em
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...