Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 101: Có thể nhanh một chút không


Bước vào tòa nhà của Tập đoàn họ Chu, lễ tân nhanh chóng tiến lên chào hỏi rồi dẫn đường, đưa cô tới thang máy riêng lên lầu.


Nghê Tư Duẫn khẽ nói cảm ơn, sau đó một mình đi thang máy lên tầng.


Nhân viên trong công ty dường như cũng đã dần quen với việc được gặp thần tượng ngay tại nơi làm việc, trong nhóm chat cứ vài ba hôm lại truyền tai nhau tin Nghê Tư Duẫn đến công ty.


Không lâu sau, thang máy dừng ở tầng cao nhất.


Vừa bước ra đã thấy Tần Duệ đang ngồi trước cửa văn phòng.


“Phu nhân.” Tần Duệ cung kính đứng dậy chào.


“Chu Xán Vũ có trong đó không?”


“Tiên sinh đang ở bên trong, cần tôi thông báo một tiếng không?”


Nghê Tư Duẫn giơ tay ngăn anh ta bấm máy nội tuyến, “Không cần đâu, anh ấy không biết tôi đến.”


Nói xong, cô gái lặng lẽ đẩy cửa bước vào.


Nghe thấy tiếng động, người đàn ông đang cúi đầu làm việc trầm giọng hỏi: “Lại đến kiểm tra bất ngờ à?”


Nghê Tư Duẫn bước nhanh mấy bước tới gần anh, cười tươi hỏi: “Sao anh biết là em?”


Người đàn ông giơ tay ôm cô vào lòng, “Ngoài em ra còn ai dám không gõ cửa mà xông vào đây?”


Văn phòng của anh là khu vực cấm, ngoài Tần Duệ ra thì không ai được phép vào.


Hơn nữa Tần Duệ cũng không phải kiểu người vô tổ chức như vậy. Ngoài cô ra… thì chỉ còn Minh Diệp mới dám ngang nhiên như thế, nhưng mỗi lần xuất hiện là y như rằng ồn ào náo nhiệt.


Anh dọn dẹp mấy tập tài liệu trên bàn, kéo ghế ra sau một chút để cô có thể ngồi lên đùi mình.


“Xong việc rồi à?”


Nghê Tư Duẫn ôm cổ anh, thấy anh đã đóng tập hồ sơ lại thì hơi ngạc nhiên hỏi.


Bàn tay to lớn ôm lấy vòng eo mảnh mai của cô, để cô ngồi vững trên đùi mình.


Chu Xán Vũ không trả lời thẳng: “Không bận lắm.”


Anh vốn làm việc rất hiệu quả, chút việc ấy không đáng gì. Nhưng khi Nghê Tư Duẫn đến, anh không thể nào cứ tiếp tục làm việc mà để vợ một mình.


Người thông minh đều hiểu rõ điều đó. Nghê Tư Duẫn bĩu môi: “Em làm phiền anh rồi à?”


“Không có đâu.” Chu Xán Vũ vừa cười vừa nhéo eo cô một cái, cô mềm nhũn ngả vào lòng anh, “Sắp tan làm rồi.”


Đồng hồ treo tường cũng cho thấy đã sắp đến giờ tan sở.


“Đưa em về nhà nhé?”



“Ừm.” Nghê Tư Duẫn giữ lấy bàn tay đang nghịch ngợm của anh, ngăn không cho anh tiếp tục làm chuyện xấu, “Đừng có sờ nữa, chẳng phải sắp về rồi sao?”


“Đêm qua ở đây chẳng phải rất vui sao?”


Khóe mắt người đàn ông ánh lên nét quyến rũ mơ hồ, bắt đầu tỏ ra buông thả.


Cô gái đỏ mặt, thì thào: “Tần Duệ vẫn còn ở ngoài.”


“Đêm qua cậu ta cũng ở đấy.”


Xưa nay không có chuyện nhân viên tan làm trước sếp, hôm qua Chu Xán Vũ mãi không ra khỏi văn phòng, Tần Duệ cũng không dám về trước, nên cũng làm việc đến hơn mười một giờ.


Nghê Tư Duẫn đỏ mặt, cố nhịn không phát ra tiếng.


Cảm giác tê dại dưới xương quai xanh lan dần theo dòng máu khắp cơ thể, cuối cùng tập trung lại trong não, bùng nổ thành tín hiệu dopamine.


Rõ ràng cô đã không còn là cô gái non nớt năm nào, nhưng vẫn luôn nhạy cảm như thuở ban đầu.


Anh không nghe lời, Nghê Tư Duẫn chỉ có thể mềm nhũn trong vòng tay anh.


Cho đến khi anh bắt đầu dịch người đổi tư thế, cô mới lại đưa tay ngăn lại: “Đừng mà…”


Gần đây tần suất hơi nhiều, thật sự không sợ cơ thể chịu không nổi sao?


Chưa dứt lời thì điện thoại Nghê Tư Duẫn vang lên, cô vội vàng chỉnh lại quần áo, đứng dậy đi lấy điện thoại.


Là cuộc gọi từ nhà gọi tới.


“Có chuyện gì vậy dì?”


“Đậu Đỏ không thấy đâu nữa rồi?!”


Đầu dây bên kia lo lắng giải thích: “Phải, dì xem camera ở cửa thì thấy ngay sau khi bà chủ ra ngoài, nó cũng chạy theo, đến giờ vẫn chưa về, không biết chạy đi đâu nữa.”


“Dì đừng lo, tụi con về ngay.”


Cúp máy xong, Nghê Tư Duẫn lập tức thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà.


Chu Xán Vũ cũng đứng dậy: “Đậu Đỏ chạy mất rồi à?”


“Ừ, mấy tiếng rồi mà vẫn chưa quay lại, không biết nó chạy đi đâu có gặp chuyện gì không.”


“Hôm nay em có dắt nó đi đâu không?” Người đàn ông chẳng có vẻ gì là hoảng hốt, điềm tĩnh đến đáng sợ.


Nghê Tư Duẫn nhớ lại, thành thật trả lời: “Trưa nay ăn xong em có dắt nó sang khu bên cạnh đi dạo, có gặp một con golden nhỏ…”


Cô bỗng khựng lại, trong đầu hiện lên cảnh hai con chó chơi với nhau, rồi bất chợt nảy ra một suy nghĩ táo bạo: “Không lẽ nó chạy đi… hẹn hò?”


Chu Xán Vũ bật cười thành tiếng: “Giờ chắc là… để lại giống rồi cũng nên.”


Nghê Tư Duẫn: “…”



——-


Hai người về đến nhà thì thấy Đậu Đỏ đã tự quay lại, chỉ là bộ lông trắng như tuyết của nó đã lấm lem bùn đất và lá rụng, trông như vừa chui rúc trong bụi cây về.


Thấy ba mẹ về, Đậu Đỏ vui vẻ chạy ra đón, nhưng lại bị một tiếng quát của Chu Xán Vũ làm khựng lại giữa đường: “Ngồi xuống.”


Vẻ nghiêm túc của anh khiến nó run rẩy, cái đuôi đang vẫy rối rít cũng lập tức cụp xuống, ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ.


Nghê Tư Duẫn không rõ anh định làm gì, nhưng cũng không xen vào việc “giáo dục gia đình” của “người cha” này.


“Hôm nay tự chạy sang khu vực số ba phải không?”


Chú chó im lặng, tai cụp xuống, ánh mắt trốn tránh, coi như ngầm thừa nhận.


“Làm chuyện không đúng phải không?”


Vẫn không đáp lời.


“Phạt không được ăn tối.”


Lời của Chu Xán Vũ như mệnh lệnh hoàng gia, không ai dám trái ý.


Nghe xong bản án, Đậu Đỏ nằm sấp xuống đất, ủ rũ phát ra vài tiếng rên khe khẽ.


Xử lý xong “gia sự”, cô giúp việc gọi hai người ra ăn cơm.


“Anh làm ‘người cha nghiêm khắc’ cũng nghiêm quá đấy.” Nghê Tư Duẫn nói khi cả hai đã ngồi vào bàn.


“Anh chỉ cắt một bữa ăn thôi mà, đâu phải nghiêm.”


Chu Xán Vũ vừa gắp thức ăn cho cô vừa điềm nhiên nói: “Đậu Đỏ là con trai, phải biết chịu trách nhiệm với hành vi của mình. Con gái nhà người ta có thể chưa hiểu chuyện, nhưng nó thì không được vô trách nhiệm.”


“Với chó mà cũng có nguyên tắc kiểu này à?”


“Không thể vì nó là thú cưng mà buông lỏng dạy dỗ. Đã dạy nó ăn uống, đi vệ sinh đúng chỗ, thì cũng nên dạy nó cách đối xử có trách nhiệm với con gái.”


Không ngờ Chu Xán Vũ lại có quan điểm như vậy với việc nuôi chó, bất kể là người hay vật, anh đều quan tâm đến cảm xúc của đối phương.


Anh thật sự xem Đậu Đỏ như một đứa con để dạy dỗ.


“Nói mới nhớ, đáng lẽ anh nên đưa nó đi triệt sản sớm rồi.” Chu Xán Vũ lẩm bẩm, tỏ ra có chút hối hận.


Làm cha mà đã “thắt ống dẫn tinh” rồi, sao lại để con chó còn “giữ hung khí gây án”?


Nghê Tư Duẫn vội ngăn cản suy nghĩ nguy hiểm của anh: “Anh thật sự muốn để nhà mình tuyệt hậu sao?”


Người thì không sinh đã đành, đến chó cũng không cho sinh?


Chu Xán Vũ nhìn cô: “Con nó cũng đâu được thừa kế tài sản của anh.”


“…”



Ờ thì, nói cũng không sai.


“Nhưng nếu ‘mẹ hiền’ như em thương nó vậy thì tha cho nó một lần cũng được.”


Dù sao đời chó có được bao nhiêu niềm vui, nếu ngay cả quyền lợi tối thiểu cũng bị tước đoạt thì quả thật quá tàn nhẫn.


Ăn xong, Nghê Tư Duẫn lên lầu tắm rửa, còn Chu Xán Vũ ở dưới dạy dỗ Đậu Đỏ.


“Đậu Đỏ, con là con trai, thích một cô gái thì phải có trách nhiệm, không được lăng nhăng. Ba mẹ chỉ có một mình con, con không được làm xấu nếp nhà. Ba cả đời chỉ yêu một mình mẹ con, nên ba hy vọng con cũng sẽ là một người đàn ông thủy chung. Đã chọn rồi thì không được bỏ rơi, phải biết gánh vác trách nhiệm. Hiểu không?”


Chu Xán Vũ ngồi xổm trước mặt nó, giọng trầm lắng, chân thành. Đậu Đỏ vốn đang nằm ủ rũ dưới đất cũng lập tức ngồi nghiêm chỉnh lại, “gâu” hai tiếng như đáp lời.


Anh xoa xoa đầu nó: “Ngoan.”


Sau đó đứng dậy chuẩn bị bữa tối cho nó.


Mỗi lần bị phạt, Đậu Đỏ chưa từng bị thật sự bỏ đói.


Nghê Tư Duẫn cũng quá hiểu tính anh, anh nói thì nghiêm, nhưng luôn mềm lòng.


Cô tắm xong, không thấy anh trong phòng ngủ nên xuống lầu tìm, cũng chẳng thấy. Chỉ thấy Đậu Đỏ đang vui vẻ ăn bữa tối ba nó chuẩn bị.


Chắc là dạy xong rồi.


Dưới lầu không có, vậy chỉ còn lại một nơi cuối cùng.


Nghê Tư Duẫn pha tách cà phê, đi dép lê đến gõ cửa phòng làm việc.


Bên trong vang lên giọng trầm khàn quen thuộc của anh: “Vào đi.”


Cô đẩy cửa, vừa bước vào đã gọi: “Chồng ơi…”


Chu Xán Vũ ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính, bên trong vang lên giọng người khác: “Chu tổng, đang họp mà.”


“Xin lỗi, vợ tôi xót tôi thức đêm làm việc nên mang cà phê cho tôi.”


“Ây dô ngọt quá, nghĩ cho bọn độc thân như tụi tôi với chứ?”


Chu Xán Vũ khẽ cười: “Tiếp tục họp đi.”


Thì ra anh đang họp trực tuyến.


Nghê Tư Duẫn đứng sững lại, không biết nên tiến hay lui.


Thấy anh vẫy tay, cô mới rón rén đi vào, đặt cà phê xuống bên cạnh anh.


Phòng làm việc có hai bàn, anh còn đặc biệt chuẩn bị riêng cho cô một chỗ.


Cô kéo ghế ngồi xuống cạnh anh.


Lúc ấy, màn hình họp bị khuất mất gương mặt anh vài giây.



Anh khẽ nghiêng người, đặt lên môi cô một nụ hôn. Cô lập tức đẩy anh ra: “Nghiêm túc chút.”


Chu Xán Vũ điềm nhiên quay lại màn hình, nhấp một ngụm cà phê, vẻ mặt vẫn như thường.


Cô vẫn chẳng bao giờ bỏ đường vào cà phê.


Cuộc họp kéo dài gần một tiếng, Nghê Tư Duẫn lặng lẽ ngồi bên cạnh anh, chờ đến lúc anh đóng cuộc họp lại mới nhẹ nhàng nói: “Anh vất vả rồi.”


“Em mới vất vả.” Dù không làm gì, nhưng vẫn ở bên anh, đợi anh xong việc.


Chu Xán Vũ đưa tay định cầm cà phê, phát hiện cạn đáy.


“Muốn nữa không, em pha cho.”


Cô đứng dậy định đi.


Anh cũng đứng lên, kéo cô lại, kẹp giữa anh và bàn: “Không cần, anh muốn uống thứ khác.”


“Thứ khác?” Cô ngơ ngác vì trong phòng làm gì còn đồ uống nào?


Anh cúi đầu, hơi thở nóng ấm phả vào cổ cô: “Muốn thử tại đây không?”


Nghê Tư Duẫn khẽ rùng mình.


Tên này đúng là muốn “thử hết mọi góc trong nhà” thật…


Cô vừa tắm xong, trên người còn vương mùi sữa tắm dịu nhẹ, chỉ cần anh lướt qua là từng mảng da thịt ửng hồng.


Hai bàn tay to đặt bên hông, nhẹ nhàng nâng cô lên mặt bàn. Váy ngủ mỏng manh không che được quá gối, khiến người ta trở tay không kịp.


Anh dễ dàng áp sát.


“Chồng…”


“Anh đây.”


Nghê Tư Duẫn luôn chẳng thể chống lại anh, cũng chẳng thật sự muốn chống lại. Dù ngại ngùng chẳng nói ra miệng, nhưng cô không từ chối, hai tay vòng lên vai anh mượn lực.


Rút kinh nghiệm, lần này Chu Xán Vũ lấy gối dưới ghế làm đệm cho cô.


Cô chậm rãi ngả xuống, theo bản năng nâng chân.


Bốn phía tĩnh mịch, chỉ còn lại âm thanh đan xen nhịp nhàng, như linh hồn hòa quyện vào nhau.


Chu Xán Vũ dường như hôm nay đặc biệt sung sức, không hề có ý định tha cho cô.


Phòng làm việc không rộng như văn phòng ở công ty, nhưng lại phong phú về cách “triển khai”: từ tường Nam đến tường Bắc, từ cửa Đông đến cửa sổ Tây…


Khi anh bế cô sang ghế sofa, cô thều thào nói: “Chồng ơi, anh… có thể nhanh một chút không?”


Chu Xán Vũ thoáng ngẩn ra: “Vậy mà còn chưa nhanh sao?”


“Em… ý em là…” Cô cắn môi, chân mày cau chặt theo từng nhịp tăng tốc, “Có thể kết thúc nhanh một chút được không…”


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 101: Có thể nhanh một chút không
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...