Bến Bờ - Duy Tửu
Chương 86
Sau đó, Lục Nghê còn vì công việc mà tình cờ gặp lại Đàm Khải một lần, nói chuyện với nhau vài câu không liên quan đến công việc.
Thực ra đối phương đã biết chuyện cô từng có quan hệ hôn nhân với Trần Diên, giờ lại mập mờ không rõ ràng với Tưởng Viên. Nhưng đều là người trưởng thành, giấy đăng ký kết hôn không phải khế ước bán thân, không cần phải trói buộc cả đời. Người ta không nhắc đến, Lục Nghê cũng lười giải thích.
Lúc chia tay, Đàm Khải hỏi Lục Nghê dạo này Tưởng Viên đang làm gì, trước kia hai người họ thường xuyên chơi bóng cùng nhau, nhưng dạo gần đây tên này cứ biệt tăm biệt tích, có hẹn cũng không chịu ra ngoài.
Lục Nghê không trả lời.
“Tôi nghe người ta nói, Tưởng Viên sắp rời khỏi Hạc Thông rồi, cô có biết chuyện gì không?” Đàm Khải tỏ ra khá tò mò, “Rốt cuộc cậu ta nghĩ thế nào vậy?”
Lục Nghê vẫn không trả lời, bởi vì chính cô cũng không biết.
Cô chỉ có thể nghĩ một cách thô thiển rằng: khi một đứa trẻ nói nó muốn đi vệ sinh, thì thực ra đã tè ra quần rồi.
Chuyện kiểu này không thể tự nhiên mà có, không phải không có nguồn gốc. Ngoài chính anh ra, còn ai có thể giúp anh tung tin ra ngoài chứ? Trên đường lái xe từ công ty về nhà, trong đầu Lục Nghê hỗn loạn trồi lên rất nhiều suy nghĩ.
Cô nên cảm thấy may mắn: lần này, là cô quay lưng đi trước.
Nếu không thì lại sẽ giống như vô số lần trước đây. Cô, với tư cách là người được nghe thông báo, nghe tin có người chết rồi, có người rời đi rồi, có người ngoại tình, không còn yêu cô nữa. Từ nhỏ cô đã biết, chút ít nghèo nàn trong lòng bàn tay mình, những thứ cô tôn thờ như khuôn vàng thước ngọc ấy, sẽ giống như cát chảy, lúc nào cũng không ngừng mất đi!. Sớm muộn gì cũng sẽ mất.
Sự biến động trong sự nghiệp của một người chưa bao giờ là quyết định nhất thời… hừ, vậy mà trước đó Tưởng Viên chưa từng nói với cô, dù chỉ một chữ.
Lần này anh đi rồi, lại sẽ đi đâu đây? Chẳng lẽ lại là một nơi nữa mà cô không thể tìm thấy anh sao?
Theo những suy diễn trong đầu ngày càng nhiều, cô thậm chí đã sụp đổ tâm lý.
Người khác chỉ cần nhận được một chút yêu thương là đã cảm động, còn cô thì chỉ thấy không đủ nhiều, vì yêu mà sinh hận.
Lảo đảo suốt quãng đường về nhà, đến khi về tới nơi Lục Nghê mới chậm rãi thu xếp lại cảm xúc của mình. May mà cô đã có được tiền, có sự nghiệp đang ngày càng khởi sắc. Sau này, cô vẫn sẽ còn có tiền bạc chảy về không ngừng.
Nghĩ như vậy, cô lại cảm thấy được an ủi phần nào, buông lỏng hàm răng đang nghiến chặt, may mắn là mình đã không chọn sai.
Mùa xuân năm ấy, sau khi nhận được vốn đầu tư, Lục Nghê mở thêm cửa hàng thứ ba và thứ tư, làm các dự án hợp tác liên danh, tung ra sản phẩm ăn theo, thương hiệu dần dần bước lên con đường thương mại hóa.
Chớp mắt đã đến mùa hè, Lục Nghê muốn cho bản thân nghỉ ngơi một chuyến, cô dự định ra nước ngoài. Đúng lúc Tiểu Long về nhà thăm em gái và bà nội. Em gái cậu đã thi xong, còn bà nội thì lúc nào cũng nhắc cô sang nhà họ tránh nóng.
Trước đó Lục Nghê chỉ thuận miệng đáp qua, cũng không thể cứ mãi từ chối, nên tạm thời đổi ý.
Biết Lục Nghê sắp đến, bà nội của Tiểu Long đã chuẩn bị sẵn chăn ga gối đệm mới. Em gái cậu nhường lại phòng cho cô, cả nhà dọn dẹp sạch sẽ một lượt, thậm chí còn tháo chiếc tivi chuyển vào phòng ngủ, cứ như đang đón tiếp một vị khách vô cùng quan trọng.
Lục Nghê không thích bị người khác tiếp đãi long trọng như vậy, trong lòng cô luôn âm ỉ bất an. Là cảm thấy sự cảm ơn này có phần quá mức, hay là sợ người ta sẽ đòi hỏi ở cô nhiều hơn nữa, ngay cả bản thân cô cũng khó mà nói rõ.
Buổi tối, sau khi tắm xong, Lục Nghê nằm trên giường của em gái Tiểu Long, một chiếc chiếu mát đan bằng cỏ, hơi cứng. Bên trong gối cũng nhồi thảo dược. Lục Nghê ngửi mùi hương đã lâu không ngửi ấy, nhìn màn chống muỗi màu xanh lam.
Chiếc quạt điện kẽo kẹt quay, em gái của Tiểu Long ngủ cùng bà nội. Ban đêm bà nội thường trở mình ho khan, em gái ngủ không yên, bèn bò dậy ra phòng khách bật đèn pin đọc sách.
Lục Nghê gọi em gái vào, bảo em ngủ cùng mình. Hai người nằm trên giường bắt muỗi một lúc. Tiểu Phong theo Lục Nghê nằm xuống, chóp mũi ghé sát lại ngửi ngửi, rồi cố gắng nín thở.
Lục Nghê hỏi: “Sao thế?”
“Chị thơm quá.” Tiểu Phong nói, rồi dè dặt hỏi: “Em có thể sờ chị được không?”
“Em muốn sờ chỗ nào?” Lục Nghê cười.
“Em sờ tóc thôi là được.”
Cô bé cũng không ngờ Lục Nghê sẽ đồng ý, liền đưa tay chạm nhẹ vào những sợi tóc của cô. Tóc thì đều giống nhau cả, chẳng qua là mượt hơn một chút, dài hơn một chút, dày hơn một chút, nhưng Tiểu Phong lại thấy Lục Nghê đặc biệt thơm. Mùi hương ấy lan tỏa ra bên ngoài, khiến người khác được hưởng lợi, giống như một sự ban phát vĩ đại và vô tư.
Tiểu Phong xoay người ngồi dậy, nói: “Em thấy chị trẻ lắm, chẳng già chút nào, không giống người 30 tuổi.”
Sau thoáng chấn động, Lục Nghê không nhịn được bật cười, “Em tưởng tượng 30 tuổi già lắm à?” Lần trước gặp cô là mấy năm trước, mấy năm nay cô đã trải qua kết hôn rồi ly hôn, sự nghiệp thăng trầm, chắc chắn là khác rồi.
“Em xin lỗi, em xin lỗi, em nói sai rồi.” Tiểu Phong cảm thấy áy náy, vội vàng nói tiếp: “Chỉ là chị khác với những người 30 tuổi mà em tưởng tượng hoặc từng gặp thôi.” Dĩ nhiên, cô cũng đã cách xa tuổi hai mươi từ lâu rồi.
Hai mươi tuổi cũng không phải là kiểu như cô, Lục Nghê đang ở trong một vùng trạng thái lưng chừng, trôi nổi.
“Vậy em nghĩ, chị nên là dáng vẻ như thế nào?”
“Em chỉ nhớ lúc mẹ em 30 tuổi, khi đó anh em đã học tiểu học rồi.”
Lục Nghê hiểu ý của cô bé, bởi vì ngay trong khoảnh khắc ấy, cô cũng chợt nhớ tới tuổi ba mươi của Hứa Trúc. Năm đó, cô là chị cả của tất cả mọi người, gánh vác cả một gia đình sa sút, quản lý đứa em gái chẳng mấy nghe lời, còn có Hứa Trường Sinh đang cận kề cái chết. Cô hoàn toàn là một người lớn, nhưng già nua, lao lực, phù nề, trong mắt đã không còn chút sinh khí của người đang sống.
Giờ đây, cô đã lớn đến cái tuổi của Hứa Trúc năm ấy, sau này còn sẽ lớn hơn cô ấy ngày càng nhiều.
Bao nhiêu năm trôi qua rồi, tim cô vẫn còn đau.
Lục Nghê nói: “Ba mươi tuổi có rất nhiều dáng vẻ, tuổi tác không phải là một con số vô giá trị, nhưng cũng chẳng có gì ghê gớm.”
Hai người trò chuyện trong phòng, dù có quạt điện nhưng vẫn nóng, da dẻ dính nháp, mồ hôi rịn ra. Lục Nghê rời khỏi giường, mở cửa sổ, gió bên ngoài mát hơn một chút. Cô nhìn thấy Tiểu Long từ ngoài đi vào, tay xách một túi nilon.
Lục Nghê đứng trong cửa sổ nói với cậu: “Ngày mai đi mua cái điều hòa đi, tôi đưa tiền cho.”
Tiểu Long đưa cho Lục Nghê hai que kem đậu xanh, vừa rồi anh đi mua ở tiệm tạp hóa, dùng tạm cái này để giải nhiệt trước. Lục Nghê nhận lấy, hỏi anh: “Cậu không nóng à?”
Tiểu Long nói, không nóng.
“Đàn ông chẳng phải sợ nóng hơn sao?”
Tiểu Long nói: tôi là con trai trẻ, không giống mấy người đàn ông khác.
Lục Nghê nói: “Chúng tôi chưa vội ngủ, cậu vào đây thổi quạt đi.”
Ba người bật tivi lên vừa xem vừa trò chuyện, hai anh em tranh nhau khoe với Lục Nghê, nói sẽ dẫn cô đi ăn đồ ngon, đi những chỗ vui chơi thú vị. Em gái vì không thân với Lục Nghê như anh trai, cãi không lại anh, tức quá liền tắt luôn đèn.
Ban đầu Lục Nghê còn ngạc nhiên trước hành động đột ngột ấy, sau khi thấy Tiểu Long trừng mắt với em gái mới kịp phản ứng ra: tắt đèn rồi thì chẳng ai nhìn rõ được động tác tay của cậu nữa.
Ngày hôm sau, Tiểu Long vẫn đi mua điều hòa mang về. Cho dù bà nội không cần, thì Lục Nghê ở nhà anh mấy ngày liền, cũng vẫn cần dùng.
Có một hôm, Lục Nghê ăn cơm trong một quán ăn, chạm mặt một đầu bếp nam béo béo, bóng dáng lướt qua trong khoảnh khắc khiến cô giật thót cả tim. Nơi này không cách quê cũ của cô quá xa, đối phương cũng hoàn toàn có khả năng đến đây làm việc. Lục Nghê đứng dậy đuổi theo, may mà không phải là người đó.
Lục Nghê cuối cùng cũng hiểu ra, điểm khiến mình luôn bất an rốt cuộc nằm ở đâu.
Ngày hôm sau, Lục Nghê mua vé xe đi thăm hai đứa con của Hứa Trúc.
Một đôi chị em, chị gái đã học cấp hai, em trai còn đang học tiểu học. Hai đứa không giống Hứa Trúc lắm, mà lại giống chồng chị hơn. Cô đứng từ xa nhìn, không tiến lên nói chuyện với chúng, bởi vì không có tình cảm gì.
Cô sẽ không vì yêu Hứa Trúc mà yêu lây sang người khác, cũng không đem tình cảm dành cho Hứa Trúc mà phóng chiếu lên bất kỳ ai. Bao gồm cả con của chị ấy.
Khi Hứa Trúc qua đời, trong tài khoản của chị vẫn còn lại một nửa khoản tiền bồi thường. Hứa Mai lấy đi phần của mình, còn phần của Lục Nghê thì cô đều đưa hết cho chồng của Hứa Trúc.
Đó là món nợ cô nợ Hứa Trúc.
Chồng của Hứa Trúc lập tức chấp nhận, hoàn toàn không bận tâm rằng cô sắp phải đi học, học phí lấy ở đâu, sinh sống thế nào.
Cô vừa đi học vừa đi làm, sống trong cảnh túng quẫn đến cực độ, đó là lần đầu tiên trong đời cô hoàn toàn cô lập, không nơi nương tựa. Sau này cô cũng có tìm bạn trai, coi như đồng minh của mình, rồi lại hết lần này đến lần khác cắt bỏ, dần dần quen với việc chỉ có một mình.
Về sau, chồng của Hứa Trúc từng nhờ người tìm đến Lục Nghê.
Khi ấy Lục Nghê đang làm việc ở công ty của Hoàng Hải Băng. Chồng Hứa Trúc nghe người ta nói cô làm ăn rất khá, liền lặn lội đường xa tìm đến, muốn để cô đón hai đứa trẻ lên Bắc Kinh sinh sống.
Người đàn ông ấy bán thảm, than vãn: “Chúng là con của chị cô, cô là dì ruột của chúng, quan hệ huyết thống không thể cắt đứt, cô chẳng lẽ có thể trơ mắt nhìn chúng theo tôi sống khổ sao? Tôi là đàn ông, vụng về tay chân, biết đâu mà chăm sóc con cái.”
Sự giả dối của một kẻ góa vợ, Lục Nghê đã sớm được chứng kiến từ nhỏ rồi, diễn xuất của Hứa Trường Sinh còn tinh vi hơn nhiều.
Người đàn ông muốn trút bỏ trách nhiệm, cô nói với anh ta: “Anh nghĩ vì sao lúc đó tôi lại đưa cho anh một khoản tiền lớn như vậy? Đó là mua đứt quan hệ, giữa tôi và các người, từ nay không còn nợ nần gì nữa.”
Chồng của Hứa Trúc lấy tình thân ra nói chuyện, dùng tiền đồ của bọn trẻ để trói buộc, nói rằng cô đã quên mất Hứa Trúc từng nuôi nấng cô lớn lên thế nào, rằng những điều ấy không thể dùng tiền để đo đếm.
Lục Nghê cười khẩycảnh cáo anh ta: “Đương nhiên, anh cũng đừng nghĩ rằng tôi không trực tiếp nuôi bọn trẻ thì anh có thể muốn làm gì cũng được. Nếu anh tái hôn mà đối xử tệ bạc với chúng, tôi cũng sẽ không tha cho anh.”
“Anh có biết bố tôi chết như thế nào không?”
Cô giống như một con rắn độc âm hiểm, kể lại đêm hôm đó khi cô túc trực bên giường bệnh: Hứa Trường Sinh đã tỉnh lại, tha thiết nhìn về phía cô con gái út của mình, d*c v*ng sinh tồn vô cùng mãnh liệt. Ông ta muốn sống tiếp, cho dù có liệt giường, không kiểm soát được đại tiểu tiện, cũng muốn kéo dài hơi tàn mà sống. Hứa Kiệt đã không cho ông ta cơ hội được sống.
Cô nói: “Trẻ con rồi sẽ lớn lên, anh rồi cũng sẽ già đi. Tôi sẽ khiến kết cục của anh còn thảm hơn cả bố tôi.”
Lục Nghê nói rằng cô sẽ luôn giám sát anh ta. Chồng của Hứa Trúc ở chỗ cô không chiếm được lợi lộc gì, đành phải bỏ đi.
Tiểu Long đã đi cùng Lục Nghê một chuyến như vậy, ngay trong ngày hôm đó liền ngồi tàu hỏa quay về. Anh mơ hồ hiểu ra điều gì đó, nhưng lại chưa thực sự hiểu rõ.
Trong toa tàu không khí ngột ngạt, khắp nơi đều có người hút thuốc. Lục Nghê lặng lẽ nhìn ra bên ngoài, Tiểu Long lấy ra một quả dưa leo đã rửa sạch đưa cho cô, Lục Nghê bảo anh tự ăn đi.
Tiểu Long nói, cho dù không ăn, chỉ cần ngửi thôi cũng có thể làm dịu cảm giác say tàu xe.
Thế là Lục Nghê nắm chặt quả dưa leo trong tay cho đến khi xuống tàu, lòng cô dần dần lắng lại.
Quê nhà của Tiểu Long không nóng được mấy ngày thì nhanh chóng mát lên, Lục Nghê ở đó rất thoải mái. Cô theo em gái lên núi, xuống ruộng, rạng sáng dậy đi chợ rau, hoặc ghé qua chợ đồ cũ dạo chơi. Ở nơi có nhịp sống chậm rãi này, giữa núi đồi ruộng đất, nơi cô đã lớn lên, cô đạt được sự bình yên chưa từng có. Đồng thời cũng tạm thời quên đi những chuyện đã xảy ra ở Bắc Kinh, và những con người gắn bó mật thiết với cô.
Cô cùng anh em Tiểu Long và bà nội sống chung với nhau như một gia đình, ấm áp hòa thuận.
Tối hôm đó, Tiểu Long cuối cùng cũng hỏi Lục Nghê vì sao cô lại đối xử như vậy với con của chị mình. Lục Nghê lắc đầu, không nói gì. Tiểu Long trầm giọng nói rằng thực ra cô đã trái với lòng mình rồi, nếu không thì cô đã chẳng đi thăm chúng, cũng chẳng đối xử tốt với cậu và em gái, lại còn chu cấp cho họ.
Lục Nghê bỗng bật cười, nói rằng cô đã vô thức học theo một người, thỉnh thoảng còn bắt chước người đó, là muốn biết khi người ấy đối xử với cô như vậy thì trong lòng đang nghĩ gì.
“Tôi đối xử tốt với các cậu là vì giữa chúng ta không có quan hệ huyết thống. Hôm nay chúng ta có thể ngồi đây ăn chung một nồi cơm, sống với nhau như người một nhà, nhưng ngày mai tôi có thể không mang theo bất kỳ gánh nặng nào mà quay đầu rời đi, sau này không liên lạc nữa. Các cậu không thể lấy tình thân ra để ràng buộc hay uy h**p tôi.”
Đôi mắt đẹp của Tiểu Long nhìn cô, mang theo chút u uất. Cậu không biết nói, những động tác tay quá phức tạp, Lục Nghê cũng không hiểu được.
Nhưng cô nhất định có thể nhìn thấu rằng cậu đang thầm mến cô. Cậu biết mình không xứng với cô, từ trước đến nay chưa từng dám xa vọng, chẳng lẽ đến cả một ảo tưởng đẹp đẽ cũng không xứng có sao? Cậu có thể chỉ coi cô như chị gái mà thôi, vì sao cô lại tàn nhẫn phá vỡ điều đó?
Cậu vẫn nói với Lục Nghê rằng, đừng nói về bản thân mình như vậy, cô không phải là người như thế.
Lục Nghê trầm mặc một lúc, rồi hỏi: “Cậu có từng nghe câu thơ đó chưa?”
“Sống, là đồng thời đóng một con thuyền, lại xây một bến cảng. Xây xong bến cảng ấy, rất lâu sau khi con thuyền đã chìm.”
Sớm muộn gì, cô cũng sẽ giống như đã từng thoát khỏi cuộc đời trước năm 18 tuổi ấy, lại một lần nữa lột xác, trôi đi.
*
Tưởng Viên thúc giục Tưởng Thành Mẫn nhanh chóng ra nước ngoài, rồi cũng rất nhanh đưa bà đi. Trong lòng Tưởng Thành Mẫn đầy bất an. Những việc Tưởng Viên làm, ngoài mối tình cảm rối rắm không thể phân định với Hứa Kiệt ra, còn có cả một quả bom hẹn giờ vô hình.
Trên đường ra sân bay, bà hỏi Tưởng Viên: “Con thật sự sẽ không hành động bốc đồng chứ?”
Tưởng Viên nói: “Cô cứ đi đi, đừng lo nhiều như vậy.”
Tưởng Thành Mẫn thở dài, nói: “Thật ra để con giải quyết xong mối tâm sự này cũng tốt, đợi mọi chuyện kết thúc rồi, con vẫn nên ra nước ngoài. Cô đã nói với Quản Chí Kiên rồi, bảo ông ấy thả người.”
Trên mặt Tưởng Viên là cặp kính râm che kín, anh tập trung lái xe, không lên tiếng.
Tưởng Thành Mẫn không nhận được hồi đáp, không khỏi bực bội: “Con có nghe cô nói không? Con không nói gì là trách cô đã để hai đứa chia tay à?”
“Không liên quan đến cô.” Tưởng Viên hiếm khi trách móc người khác, rồi lại nói tiếp: “Dĩ nhiên cũng không phải là hoàn toàn không trách cô, chỉ là cô không quan trọng đến thế. Vấn đề giữa bọn con vốn dĩ đã luôn tồn tại.”
“Nếu đã có vấn đề thì chứng tỏ là không phù hợp, hai người vốn chưa từng giống nhau, chia tay còn hơn là hành hạ lẫn nhau.” Tưởng Thành Mẫn nói.
Tưởng Viên dừng xe trước nhà ga, chờ bà xuống: “Con chưa từng nghĩ đến chuyện dừng lại. Dừng lại thì chẳng còn lại gì cả, như vậy là quá có lỗi với chính con.” Anh dừng lại một chút, nói tiếp: “Cô đi nhanh đi.” Ngoài việc đến gây thêm rối loạn cho anh, bà chẳng có tác dụng gì khác.
Sau khi đưa Tưởng Thành Mẫn đi, Tưởng Viên quay lại công ty. Anh biết dạo gần đây cô đang nghỉ phép, là đi cùng chàng trai trẻ đó.
Thực ra tâm trạng của Tưởng Viên rất bình thản. Việc cô đi đâu, anh cũng không có ý kiến gì. Ra ngoài giải khuây một chút cũng tốt, chỉ cần chàng trai trẻ kia ngoan ngoãn, đừng manh nha ý đồ ngu xuẩn muốn leo lên giường, thì mọi chuyện đều dễ nói.
Nghĩ đến đây, anh vẫn không nhịn được đưa tay xoa xoa giữa mày. Anh đã cho cô cơ hội, cũng đã đe dọa rồi, nhưng cô vẫn bướng bỉnh đến mức không lay chuyển được.
Giờ thì chỉ còn cách chờ đợi.
Trần Diên cũng đã nghe tin Tưởng Viên rời khỏi Hạc Thông. Lời đồn “truyền miệng trong giới” khắp nơi cũng chẳng rõ là bắt nguồn từ đâu, nhưng với xác suất 80%, đó là sự thật.
Đúng là thú vị thật.
Nhưng rõ ràng anh không phải là người chịu thiệt. Không thể nào để cái kẻ họ Tưởng kia khuấy đảo cuộc sống của mình đến rối tinh rối mù rồi vẫn có thể bình yên rời đi.
Trần Diên đến gõ cửa văn phòng anh, nói: “Phòng thí nghiệm pin lithium đã hoàn thành rồi, bên đó mời anh đến tham dự lễ khánh thành, mong anh nhất định nể mặt.”
—–
Min: Sóng gió sắp tới…
9 chương nữa là hoàn chính văn rồi, em sẽ cố đẩy nhanh tiến độ trong tuần này hoàn chính văn. Ngoại truyện sẽ lên từ từ ạ…
Bến Bờ - Duy Tửu
Đánh giá:
Truyện Bến Bờ - Duy Tửu
Story
Chương 86
10.0/10 từ 34 lượt.
