Bến Bờ - Duy Tửu

Chương 64


Tuần này lịch trình của Lục Nghê kín đặc, hai ngày liền không gặp Tưởng Viên.


Thông qua sự giới thiệu của lão Hoàng, cô đã hợp tác với một thương hiệu xa xỉ thuộc hàng “blue blood”*. Phía thương hiệu tổ chức tiệc tri ân khách hàng VIC, có tiệc trà chiều kết hợp nghệ thuật hoa, và Lục Nghê được mời tới với tư cách giảng viên.


*Blue blood: là một thành ngữ trong tiếng Anh dùng để chỉ những người thuộc dòng dõi quý tộc, gia đình có quyền thế, hoặc có địa vị xã hội cao. Thì ở đây nó chỉ những thương hiệu xa xỉ.


Kiểu hợp tác này thực ra không có thù lao gì đáng kể, cô cũng không mấy bận tâm đến việc là thương hiệu “blue blood” hay “red blood”, suy cho cùng cũng chỉ là cái danh tự xưng. Nhưng đối với Lục Nghê mà nói, lợi ích vẫn không ít. Chí ít thì từ nay về sau cô đã có lý lịch và tác phẩm từng hợp tác với ngành hàng xa xỉ, cũng xem như là tự gia tăng sức hấp dẫn cho bản thân.


Con người luôn có một sự sùng bái khó hiểu đối với tiền tài, học vấn và nhan sắc. Lục Nghê đã từng trải qua trạng thái tâm lý ấy từ rất nhiều năm trước, đến nay vẫn còn nguyên giá trị. Theo năm tháng trôi qua, cô cũng dần dần trở thành một vị trí ở phía “được ngưỡng mộ” trong cuộc sùng bái danh lợi này.


Trong buổi tiệc tối, cô gặp một khách hàng từng học qua lớp của mình trước đây. Đối phương trong lòng cũng đánh giá cao Lục Nghê hơn vài phần, chủ động giúp cô giới thiệu quan hệ, không tiếc lời khen ngợi.


Lục Nghê nói lần gặp trước vẫn là cùng chị Uông, chỉ là hôm nay chị Uông không có mặt.


“Uông Thụy Tuyết sao có thể vào được chỗ này?”


Lục Nghê mỉm cười: “Gần đây chị ấy ra nước ngoài thăm con gái rồi, chắc là không có thời gian.”


Thực tế thì hoàn toàn không phải vậy. Những vị khách được thương hiệu mời tới dự dạ tiệc này, mức chi tiêu hằng năm ít nhất cũng phải vài triệu. Tiền của Uông Thụy Tuyết đều là rò rỉ ra từ kẽ tay của chồng là Tần Phong. Tần Phong là quản lý cấp cao của một công ty nước ngoài, lương năm không thấp, nhưng phải nuôi hai đứa con học ở nước ngoài, lại còn cả gia đình lớn nhỏ, chi tiêu vô cùng nặng nề.


Uông Thụy Tuyết không nắm quyền kinh tế trong gia đình, tiền tiêu vặt có hạn, không mua nổi đồ mới theo mùa. Những bộ cánh để chống đỡ thể diện còn phải đi “nhặt hàng hời” ở thị trường thứ cấp, mát-xa, làm da thỉnh thoảng mới mua voucher theo nhóm.


“Cô ta tính là thượng lưu gì chứ? Cùng lắm cũng chỉ là trung lưu thôi.” Đối phương che miệng cười, vẻ mặt khinh miệt.


Lục Nghê có cảm giác như vừa liếc thấy phần nội tâm vỡ vụn của phần lớn các bà nội trợ, bao gồm cả chính cô, nếu như cô không ly hôn. Mỗi người đều không có bí mật, như một cuốn sách đã bị lật xem đến tận cùng. Thậm chí còn chẳng đáng gọi là sách, chỉ là một cuốn hướng dẫn sử dụng sản phẩm mỏng dính, trống rỗng không có nội dung.


Lục Nghê không muốn làm cuốn sách bị người khác lật xem, cô chỉ muốn làm người lật sách.


Cô đăng một bài “hoạt động công việc” lên vòng bạn bè, bài đăng này bị Uông Thụy Tuyết nhìn thấy, trong lòng dâng lên đủ mùi vị lẫn lộn. Dù sao thì thư mời dự dạ tiệc hàng xa xỉ cũng có ngưỡng cửa, hơn nữa Lục Nghê còn vượt qua cô ta, trò chuyện và chụp ảnh cùng bạn bè của cô ta.


Thứ Tư, buổi salon ở cửa hàng của Lục Nghê không có suất cho Uông Thụy Tuyết, nhưng cô ta vẫn cố tình chen vào, vừa nói vừa cười, bàn mấy chuyện thời trang, rất nhanh sau đó chủ đề lại chuyển sang chuyện gia đình, chồng con.


Nói đến chuyện ai đó ly hôn với chồng cũ, giờ lại quen một tổng giám đốc doanh nghiệp nào đó, nghe nói còn định sinh con.


“Trai già đẻ ngọc, ghê thật.”



Người tiếp lời chính là người hôm qua còn cùng Lục Nghê tham gia hoạt động. Mới hôm qua vừa than phiền Uông Thụy Tuyết xong, hôm nay lại cùng Uông Thụy Tuyết đi than phiền người khác.


“Chuyện đó thì có gì đâu, trong lịch sử chẳng phải có rất nhiều người trước khi vào cung đã từng lấy chồng, sau này vẫn làm hoàng hậu đó sao.” Uông Thụy Tuyết xem rất nhiều phim cung đấu, nói ra thì đâu ra đấy, “như cái gì mà Lưu Nga, Đổng Ngạc Phi, chẳng phải vậy à?”


Uông Thụy Tuyết nhìn sang Lục Nghê, tìm kiếm sự đồng tình. Lục Nghê mỉm cười nói mình không rành lịch sử, không biết chuyện này.


Cô không phải là giả vờ thanh cao, mà là lúc này cô đang làm ăn. Khách hàng có thể nói bừa, nhưng nếu cô cũng hùa theo nói bừa, thì người ta sẽ cho rằng con người cô không ra sao.


“Vậy thì chứng tỏ, phụ nữ thăng tiến đâu phải dựa vào trinh tiết, mà là dựa vào thủ đoạn chứ?”


“Bây giờ tôi chỉ khâm phục Đặng Văn Địch thôi, đá được Murdoch, vừa có tiền vừa có dáng, lại còn trai trẻ, đúng là hình mẫu của loài người…”


Dù có hào nhoáng đến đâu, phía sau cũng vẫn rơi vào cùng một cái khuôn cũ, nhai đi nhai lại chuyện sau lưng người khác.


Buổi salon kết thúc đã hơn năm giờ, Lục Nghê trò chuyện với khách, còn nhân viên thì đang đóng gói quà tặng kèm. Lần này quà tặng là nước hoa.


Bên ngoài trời đã tối hẳn, Uông Thụy Tuyết là người rời đi cuối cùng, cô ta kéo Lục Nghê lại nói chuyện, hỏi cô hôm qua đã trò chuyện những gì với người bạn kia. Lục Nghê nói toàn là mấy câu xã giao, hai người cũng không thân.


Lúc này Uông Thụy Tuyết mới tỏ ra hài lòng, “Bao giờ em rảnh, chúng ta cùng ra ngoài chơi nhé?”


“Ây, đầu năm nhiều việc lắm, toàn chuyện làm ăn.” Lục Nghê khéo léo từ chối.


“Trần Diên sắp về rồi phải không? Đợi anh ta về, hai người cùng đến nhà tôi ăn cơm.”


Lục Nghê không hề biết Trần Diên đang đi công tác. Nghe ý của Uông Thụy Tuyết thì Trần Diên vẫn chưa công bố rộng rãi chuyện hai người đã ly hôn, đã vậy, anh ta lại sắp về rồi… Lục Nghê khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, trầm ngâm suy nghĩ. Uông Thụy Tuyết cũng nhìn theo bàn tay cô. Trước đây Lục Nghê luôn đeo một chiếc nhẫn kim cương của Graff, nhưng mấy lần gặp gần đây đều không thấy nữa.


Lục Nghê nhận được tin nhắn WeChat của Tưởng Viên. Anh vừa họp xong, đang từ công ty lái xe qua đón cô.


Cô đặt điện thoại xuống, tin nhắn này đã được gửi tới một lúc rồi. Uông Thụy Tuyết nhìn theo tay cô, trông thấy bó hoa phía sau lưng cô, là giáo cụ vừa dùng trong buổi học, nhưng cũng là bó đẹp nhất, liền hỏi Lục Nghê: “Cái này cho tôi mang về nhà nhé?”


Lục Nghê từ chối, nói là còn dùng.


Uông Thụy Tuyết không chiếm được lợi, thầm nghĩ hoa tươi thì cũng chẳng giữ được bao lâu, có thể dùng vào việc gì chứ? Lục Nghê tiễn cô ta ra ngoài, không xa có một chiếc xe đỗ sẵn, không bật đèn cảnh báo, nhưng chỉ cần liếc qua kiểu xe là cô đã nhận ra.


Khi Tưởng Viên tới nơi, thấy cô đang nói chuyện với người quen mặt, nên không trực tiếp bước vào, mà ngồi chờ trong xe ở bên ngoài.


Lục Nghê mím môi, quay lại trong tiệm lấy túi xách và khăn choàng, cùng với bó hoa đó, rồi lên xe của anh.



Tưởng Viên nhìn thấy bó hoa thì sững người một chút: quá lớn, gần như che khuất cả người cô.


Anh xuống xe, mang bó hoa đặt ra hàng ghế sau, “Tặng cho khách à?” Anh nhớ trong tiệm nếu bận quá thì cô sẽ tự mình đi giao hàng.


Lục Nghê nói: “Tặng anh.”


“Tặng cho anh?” Vốn dĩ anh đã đóng cửa xe rồi, nghe vậy lại lùi trở vào, nghiêm túc ngắm nhìn. Lục Nghê thấy ngại, vội nói: “Trời tối nhìn không rõ, về nhà rồi hãy xem.”


Tưởng Viên gật đầu một cái, ngồi lại vào xe hỏi cô: “Ăn cơm chưa?”


“Chưa.”


“Bây giờ có đói không?”


“Không đói lắm.”


“Anh đưa em đi một chỗ.” Tưởng Viên gạt cần số, lái xe rời đi.


Uông Thụy Tuyết vẫn đang loay hoay dời xe, chưa đi ngay. Vừa rồi cô ta đã trông thấy Lục Nghê lên xe của một người đàn ông, nhưng người đó tuyệt đối không phải Trần Diên.


*


“Chúng ta đi đâu vậy?” Lục Nghê thấy con đường anh lái không phải đường về nhà.


“Cứ theo anh là được.” Tưởng Viên nói.


Buổi chiều Lục Nghê đã ăn chút đồ ngọt, lúc này cũng không quá đói nên yên tâm ngồi đó. Tưởng Viên lái xe ra đường vành đai ngoài, rời khỏi khu nội thành, cuối cùng dừng ở bãi đỗ xe của công viên rừng.


Ít người qua lại, không khí cũng trong lành hơn hẳn. Lục Nghê mở cửa xe bước xuống, Tưởng Viên bảo cô cầm theo khăn choàng, đừng để gió thổi lạnh.


Lục Nghê ngạc nhiên, nhướn mày: “Leo núi buổi tối à?”


“Có muốn không?” Anh cười.


Lục Nghê không ngờ anh lại đưa mình đi leo núi, nhưng đã đến rồi thì cứ vậy thôi. Hai người ăn chút gì đó xong liền đi l*n đ*nh núi. Dù là ngày trong tuần, vẫn không thiếu những cặp đôi trẻ trung, đầy nhiệt tình, trò chuyện rì rầm không ngớt. Có lẽ trong mắt người khác, họ trông cũng chỉ bình thường, là một trong muôn vàn cặp tình nhân nơi thế gian.


Cô không thích leo núi, nhưng lại là người leo nhiều núi nhất. Con đường đi học thuở nhỏ của cô luôn nằm trên những triền núi nối tiếp nhau, dằng dặc không có điểm dừng. Giờ nghĩ lại, cô lại thấy hứng thú, bởi mục đích lúc này là “đi chơi”, giống như sinh viên đại học quay lại làm đề thi cao khảo, dù không biết làm cũng chỉ cười cho qua.



Cô vẫn luôn được Tưởng Viên nắm tay. Anh không đi song song với cô, mà lệch lên trước nửa bước, như vậy anh ở phía trước, với cô liền có một lực kéo dẫn dắt. Lục Nghê thấy như thế khá đỡ tốn sức.


Đi được một đoạn, cô bỗng nhiên buông tay anh ra, để xem phản ứng của anh. Trên gương mặt Tưởng Viên, vẻ điềm nhiên xen lẫn một chút nghiêm túc: “Đưa tay cho anh.”


Lần nắm lại, Lục Nghê chỉ chạm được vào ngón trỏ của anh. Tưởng Viên không nói gì về chuyện đó, chỉ dùng ngón trỏ móc lấy tay cô kéo cô đi tiếp, đến khi Lục Nghê lại buông ra, anh liền lạnh mặt.


Dần dần có chút ý vị đùa nghịch. Hai người đều khoảng ngoài ba mươi, không phải mấy cặp tình nhân trẻ con, mà cũng chẳng thấy ấu trĩ.


Chưa đến một tiếng đồng hồ đã lên tới đài quan sát trên đỉnh núi.


Lục Nghê đến thành phố này đã mười năm, rất kỳ lạ, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy toàn cảnh Bắc Kinh từ góc độ này. Không phải kiểu nhìn thoáng qua khi ăn cơm ở khu Quốc Mậu, mà là nhìn trọn vẹn, toàn bộ.


Thành phố trông như một bảng mạch điện chằng chịt, chứ không phải con quái thú nuốt vàng, trở nên dịu lại, lặng lẽ nằm rạp dưới chân.


Tưởng Viên thấy cô không giấu nổi ánh lấp lánh trong mắt.


Lục Nghê quay đầu định nói gì đó, liền bắt gặp Tưởng Viên vẫn đang nhìn chằm chằm cô. Bị cô bắt gặp, biểu cảm của anh cũng rất thản nhiên, thậm chí còn nhìn thẳng thắn hơn.


Cô cong mắt cười khẽ một cái, để xoa dịu sự ngượng ngùng.


Tưởng Viên đột ngột cúi đầu, chặn lại tiếng cười của cô theo đúng con đường cũ, đầu lưỡi anh tiện thể thăm vào, lướt một vòng trong khoang miệng cô.


Chỉ là Lục Nghê không thể ở lại đây quá lâu để xa xỉ mà hít thở những ân huệ của thiên nhiên, bởi chuyện đầu tư vẫn chưa giải quyết xong. Cô hỏi: “Chúng ta ở đây đến sáng xem mặt trời mọc sao?” Rồi hắt hơi một cái.


Tưởng Viên vốn cũng có ý định đó, nhưng thấy cô dường như sắp cảm lạnh, liền quyết định quay về.


Hai người đứng trên núi ngắm cảnh đêm một lúc, rồi lái xe trở về nhà Tưởng Viên. Khi theo sau anh lên lầu, Lục Nghê cân nhắc một hồi, quyết định nói với Tưởng Viên rằng mình đã ly hôn. Nếu không, chờ đến khi Trần Diên kết thúc chuyến công tác trở về… tự mình nói ra, dù sao cũng trông chân thành hơn là để người khác vạch trần. Dẫu rằng, đúng là cô đã dùng chuyện này để treo anh lại.


Vừa bước vào cửa, cô đã mang bó hoa vào bếp, chuẩn bị tháo ra c*m v** bình. Tưởng Viên cởi áo khoác rồi đi vào, từ phía sau ôm lấy cô. Ở khúc cua không lớn ấy, cô bị thân hình cao lớn của anh chắn kín bên trong, một tay anh ghì lấy vòng eo mảnh khảnh của cô để cô không quẫy đạp, tay kia nắm cằm cô nâng lên, kéo lại gần mình để hôn.


Lục Nghê kinh ngạc mở miệng ra, ngược lại lại tiện cho anh tiến vào. Trong miệng là vị đắng của trà vừa uống xong, pha chút ngọt, mát lạnh vô cùng, một nụ hôn khô ráo, sạch sẽ, nhưng lại ập đến dữ dội.


“Anh ta sắp về rồi.”


Tưởng Viên nắm rất rõ lịch trình của đối phương, qua hôm nay, có lẽ sẽ không thể để cô ở lại qua đêm nữa.


Lời của Lục Nghê đã lên tới đầu môi, nhưng Tưởng Viên không cho cô cơ hội nói ra, lại cúi xuống hôn tiếp. Anh khéo léo xoay người cô lại, trong tay Lục Nghê toàn là nước, cô không nỡ làm ướt quần áo của anh, đành dang tay sang hai bên, mặc cho anh sắp đặt mà hôn, môi lưỡi quấn quýt, m*t lấy nước bọt, kéo móc hơi thở.



Cô gần như bị hôn đến nghẹt thở.


Trong lúc hôn, ánh mắt anh không rời, chăm chú nhìn chằm chằm từng biểu cảm trên gương mặt cô.


Anh sớm đã nhận ra có gì đó không ổn, chỉ là không hỏi, trong lòng nảy sinh những phỏng đoán gần như là vọng tưởng. Nhưng hôm ấy gọi điện cho cô, lại nghe thấy cô vẫn thân mật gọi người nhà của đối phương. Những phỏng đoán ấy rốt cuộc cũng chỉ có thể là phỏng đoán.


Có lẽ mối quan hệ của họ chỉ đang tiến thêm một bước nữa về phía rạn nứt, tình yêu tan biến không có nghĩa là tình thân cũng không còn tồn tại.


Trong thứ ánh sáng mờ không rõ, Lục Nghê không phân biệt được cảm xúc của anh, nhưng có thể nhìn ra ánh mắt anh từ dịu dàng trở nên sắc lạnh, ẩn chứa ý vị dò xét.


Lục Nghê không thể làm ngơ. Tưởng Viên của hiện tại chắc chắn không còn giống với người mà cô từng quen trước đây. Anh đã ngoài ba mươi, từng trải qua những sóng gió lớn của cuộc đời, mang trong mình không ít toan tính, không còn khoan dung như trước, cũng không có phẩm chất hi sinh vô tư.


Làm người phải biết xem thời thế. Cô lại nuốt những lời định nói xuống, bảo rằng: “Em vẫn sẽ ở bên anh.”


Tưởng Viên khẽ cười một cái, rồi rất nhẹ nhàng h*n l*n ch*p m** cô.


Chồng cô vẫn còn đó, vậy cô có thể ở bên anh được bao lâu đây?


Lục Nghê nhân cơ hội chuyển đề tài, hỏi: “Chuyện đầu tư cho em, bên anh đã đánh giá nội bộ xong chưa?” Khi nào thì tìm cô ngồi xuống bàn bạc chính thức về tiền bạc.


Tưởng Viên cũng đúng lúc muốn nói với cô chuyện này: “Đội ngũ hiện tại của công ty không phù hợp để làm đầu tư hàng tiêu dùng.”


Lục Nghê sững người tại chỗ: “Nhưng mà—”


Tưởng Viên nói: “Những chuyện lớn như gọi vốn, đừng vội vàng. Không chỉ là vấn đề tiền bạc. Anh sẽ tìm cho em những đội ngũ khác để làm việc.”


Lời thì nói như vậy, nhưng Lục Nghê khó tránh khỏi cảm giác hụt hẫng, đổi sang đội ngũ khác thì còn chẳng biết đến bao giờ. Huống chi cô cũng không rõ những gì anh nói là thật hay giả, liệu có phải chỉ là lời cho qua hay không?


Lục Nghê không biểu lộ sự thất vọng, nhưng anh vẫn nhìn ra được: “Chuyện anh đã hứa với em, anh sẽ làm.”


“Ừ, em biết.” Lục Nghê nói vậy, vai cô khẽ trĩu xuống, lộ ra một trạng thái như thể đã buông bỏ.


Những việc trước đây anh từng hứa với cô, cũng có chuyện không làm được. Lục Nghê không trách móc ai, nhưng sự bấp bênh chồng chất ấy vẫn khiến cô rơi vào cảm giác bất an.


Tưởng Viên sờ sờ lên mặt cô, như đang dỗ dành một đứa trẻ, rồi lại bế cô đặt ngồi lên mặt bàn, bảo cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt mình, nửa đùa nửa thật hỏi: “Nếu anh không đầu tư cho em, tối nay em sẽ đi à?”


“Em đâu có nói thế.” Lục Nghê giữ nguyên tư thế ấy, nhấc nhẹ cổ chân lên, cũng khẽ móc lấy chân anh.


“Vậy trong lòng đã nghĩ như thế chưa?” Anh bắt được sự do dự lay động trong ánh mắt cô.


Bến Bờ - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Bờ - Duy Tửu Truyện Bến Bờ - Duy Tửu Story Chương 64
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...