Bến Bờ - Duy Tửu

Chương 48


Trần Diên đặt ly rượu vang xuống rồi không thèm để ý đến Tưởng Viên nữa, gương mặt thờ ơ, trong đầu đang suy tính một khả năng nào đó. Trên thực tế, kể từ ngày Tưởng Viên “không vận mà tới”, cục diện của mọi chuyện đã bắt đầu lệch hướng.


Những lời nói thốt ra từ miệng Tưởng Viên có gì đó không ổn, phản ứng của Lục Nghê cũng không ổn. Với tư cách là kẻ đến sau trong mối quan hệ tay ba này, quyền chủ động vốn dĩ không nằm trong tay anh ta.


Dòng suy nghĩ của anh ta bị cắt ngang, bởi người dẫn chương trình trên sân khấu đang công bố giải thưởng: anh giành được giải Nhà đầu tư xuất sắc nhất năm nay của Hạc Thông. Cả hội trường vang lên tràng pháo tay chúc mừng, mời anh lên sân khấu nhận giải và phát biểu cảm nghĩ.


Trần Diên đứng dậy, cài lại khuy áo vest, bước lên phía trước. Ánh đèn sân khấu đều dồn cả vào một mình anh, nhưng anh lại nhìn về phía Tưởng Viên đang ngồi ở hàng ghế đầu, anh ta đang vỗ tay.


Người ngoài thì kẻ ngưỡng mộ, kẻ ghen ghé. Chỉ riêng anh, vẻ mặt lại thờ ơ hững hờ, gần như không có cảm xúc, bởi mọi sự phán xét về vinh quang, rốt cuộc đều nằm ở chỗ anh quyết định ban cho ai.


Vận may năm nay của Trần Diên dường như cũng không tệ. Anh chỉ tùy tiện rút một con số trong thùng bốc thăm, vậy mà lại trúng giải tiền mặt hai vạn tệ. Vận khí ấy khiến người khác phải ghen tị, Trần Diên làm người phát lộc, phát hết tiền thưởng thành bao lì xì. Anh không hề để tâm đến hai vạn tệ đó, cũng chẳng bận lòng về thứ gọi là vận may này. 


Trần Diên xưa nay chưa từng cần đến những thứ như “vận may”, bởi vì anh muốn gì, thì chẳng bao lâu sau cũng sẽ có được. Người như anh, thật sự rất dễ khiến người khác căm ghét, bởi nó làm cho mọi nỗ lực của người khác trông trở nên buồn cười.


Tối hôm đó anh uống rượu với rất nhiều người: có người thật lòng chúc mừng, cũng có người nhân cơ hội muốn chuốc anh say. Bản thân Trần tổng cũng khá “có nghĩa khí”, ai mời cũng không từ chối. Đến cuối buổi, đi đứng nói năng đều đã loạng choạng. Trợ lý Tiểu Chu chạy tới đỡ anh, hỏi điện thoại để gọi cho chị dâu đến đón về nhà. Trần tổng say đến mức này, cậu cũng không dám giao cho tài xế thuê.


Cậu lục trong túi Trần Diên tìm điện thoại, gọi cho Lục Nghê nhưng không ai bắt máy. Tiểu Chu hết cách, đành thuê cho Trần Diên một phòng ngay trên lầu. Thấy anh nằm xuống, hơi thở dần đều, cậu mới yên tâm rời đi.


Dưới lầu, đồng nghiệp đã giải tán gần hết, trong đó có Tần Tân Vy đang cầm áo khoác và túi xách. Cô bước tới hỏi Tiểu Chu: “Trần tổng thế nào rồi?”


Tiểu Chu nói: “Không có gì đâu.”


“Anh ấy say đến mức mất ý thức rồi, để một mình thật sự không sao chứ?”


Tiểu Chu đáp: “Vậy là cô chưa hiểu Trần tổng rồi. Những ông lớn lăn lộn giang hồ như họ, sao có thể chỉ có từng ấy tửu lượng?” Trần Diên đúng là bị dị ứng cồn, rất dễ đỏ mặt, nhưng điều này cũng là một lợi thế bẩm sinh, bình thường khách hàng chỉ cần thấy bộ dạng khoa trương đó của anh là sẽ buông tha cho anh rồi.


“Thật vậy sao?” Tần Tân Vy nghi hoặc nói.


“Tất nhiên rồi.”


Với sự nổi bật và vận may của Trần Diên trong tối nay, nếu có người nào căm ghét anh ta, thì nhất định không thể thiếu Tần Tân Vy. Tiểu Chu xuống hầm xe, thấy lạnh nên ngồi vào xe mình chờ tài xế thuê.


Tần Tân Vy khẽ mỉm cười một cái, rồi quay trở lên lầu.


Cô gõ cửa khá lâu mà vẫn chẳng có ai mở, đến mức Tần Tân Vy cũng bắt đầu nghi ngờ liệu anh ta có chết trong đó hay không.



Ngay lúc Tần Tân Vy không chịu nổi ánh mắt dò xét kỳ quái của cô lao công, chuẩn bị rời đi, thì cánh cửa cuối cùng cũng mở ra. Trần Diên say mềm như bùn, tựa vào tường, ánh mắt lờ đờ, e rằng đến cả cô là ai cũng không nhận ra.


“Trần tổng, em mang thuốc giải rượu đến cho anh đây.” Cô nói bằng giọng ngọt ngào, mời gọi.


Tay Trần Diên chống lên cánh cửa, Tần Tân Vy lại hỏi: “Không cho em vào, thì em giúp anh rót nước kiểu gì đây?”


Trần Diên lảo đảo nghiêng người, nhường ra một lối. Tần Tân Vy cứ thế nghênh ngang bước vào phòng anh. Trần Diên lặng lẽ nhìn cô một lúc.


Trong tay Tần Tân Vy hoàn toàn không có thuốc giải rượu. Cô quay người lại, hai tay vòng lên cổ Trần Diên, mùi rượu và hơi thở quấn lấy nhau, hương ngọt của thiếu nữ hòa lẫn với mùi thuốc lá của người đàn ông trưởng thành.
“Trần tổng, tối nay để em ở bên anh nhé?”


Cô đẩy anh về phía giường, Trần Diên không còn chút sức phản kháng nào, thuận thế ngã xuống.


Trong lòng cô ta mừng rỡ: uống đến cả cân rượu trắng, làm sao có thể không sao cho được?


Theo mức độ Trần Diên ghét cô ta, làm sao có thể để cô ta tiến lại gần trong phạm vi một mét. Vậy mà giờ đây cô ta đã đường đường chính chính bước vào phòng anh ta rồi.


Tần Tân Vy cười lạnh. Dựa vào đâu mà anh ta sự nghiệp thì xuân phong đắc ý, ngay cả vận may cũng tốt đến vậy? Có biết dân làm công phải mất bao lâu mới kiếm được hai vạn tệ không?


Mẹ kiếp! Căm hận đến mức Tần Tân Vy nghiến răng ken két, thật muốn tát cho anh ta mấy cái!


Ngay lúc bàn tay Tần Tân Vy sắp giáng xuống, cô ta lại dừng lại: nhìn thấy gương mặt tuấn tú, góc cạnh rõ ràng của người đàn ông, những đường nét được tạo tác tinh xảo… Không phải là thấy xót, mà càng thêm căm ghét. Việc chính cô ta còn chưa làm xong.


Cô ta sẽ không để bị đánh lừa thêm lần nào nữa bởi cái vỏ ngoài và quyền thế của những kẻ ở vị trí cao như vậy. Những thứ khiến người ta chen chúc lao tới, thì chẳng bao giờ là thứ tốt đẹp. Tần Tân Vy từng đọc rất nhiều truyện thiếu nữ, tiểu thuyết tranh vẽ, chính Trần Diên là người khiến cô ta nhanh chóng rơi trở lại với thực tế.


Cô ta từ trên người Trần Diên ngồi dậy, vạch cổ áo anh ra, ném chiếc cà vạt sang một bên, rồi lại kéo thấp áo của chính mình, đổi góc chụp lấy hai tấm ảnh chụp chung mang tính thân mật.


Cô ta đã nói rồi, cho dù sức mình có nhỏ đến đâu, cô ta cũng sẽ không để Trần Diên được yên ổn.


Chụp xong, Tần Tân Vy ngồi dậy kiểm tra ảnh.


Sau lưng vang lên tiếng sột soạt khe khẽ, rất nhẹ, rồi nhanh chóng là tiếng bật bật lửa. Tần Tân Vy kinh hãi quay đầu lại, Trần Diên đã ngồi dựa đầu giường, co một chân, thong thả châm thuốc hút.


“Sao anh… tỉnh rồi?” Tần Tân Vy hoảng hốt hỏi.


“Bị tĩnh điện từ cái váy polyester của cô giật tỉnh đấy.” Trần Diên trầm giọng, chậm rãi rít một hơi thuốc, thuần thục nhả khói, giọng điệu cay nghiệt: “Những thứ quần áo rẻ tiền thế này thì mặc ít thôi, lách tách ầm ĩ, cô không thấy ồn à?”


Tần Tân Vy bị anh ta làm nhục đến mức sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Anh ta liên tục kéo tụt giới hạn nhận thức của cô về kiểu “đàn ông tinh anh”. Tần Tân Vy trấn tĩnh lại cảm xúc, giơ điện thoại lên lắc lắc: “Không muốn xem đây là cái gì sao?”



Cô ta nghĩ rằng, chỉ dựa vào một tấm ảnh, vài lời đồn về đời tư, là có thể làm gì được anh ta sao?


“Tùy cô.” Anh nói.


Tần Tân Vy bĩu môi.


Trần Diên đã kiệt sức, không muốn dây dưa thêm với kẻ ngu ngốc, quyết định chấm dứt hoàn toàn màn nháo kịch này. Anh lại rít một hơi thuốc, trong mắt chỉ còn sự lạnh lẽo tàn nhẫn: “Sau Tết, cô muốn tự nộp đơn từ chức hay bị sa thải, tự chọn.”


Tần Tân Vy: “……”


Trần Diên nói xong, liền xuống khỏi giường, cầm áo vest khoác lên vai, rời khỏi phòng khách sạn.


Ra đến hành lang, nhìn thấy thiết bị báo khói, anh dập tắt điếu thuốc. Xuống dưới lầu lại gặp Tưởng Viên, ánh mắt anh ta nhìn anh mang ẩn ý, cuối cùng cũng không còn giữ vẻ đạo mạo giả tạo nữa. Nhưng hai người không nói với nhau một câu nào, mỗi người tự ngồi vào xe của mình.


*


Đêm giao thừa.


Lục Nghê và Trần Diên cùng sang nhà bố mẹ chồng đón Tết. Buổi sáng, Lục Nghê đi cùng Trịnh Minh Hoa tới chợ rau gần đó chọn mua thực phẩm. Dù đồ Tết trong nhà ăn không xuể, nhưng người lớn tuổi vẫn luôn thích tích trữ cho đầy ắp thì mới thấy yên tâm.


Trịnh Minh Hoa nói: “Mẹ sinh ra vào năm đói kém, bọn trẻ các con không biết mùi vị của việc chịu đói đâu. Bất kể là trí thức hay quan chức cấp cao, khi ấy ai cũng nghèo, ai cũng phải sống những ngày khổ sở như nhau.”


Trịnh Minh Hoa chia sẻ với Lục Nghê về thời thơ ấu của mình: cả nhà cùng chia nhau một phần lương của bố bà. Bố bà là giáo sư đại học, dạy văn học.


Lục Nghê chưa từng phải chịu đói quá mức, bởi cô là con út trong nhà, các chị đều nhường nhịn cô. Nhưng cô cũng chưa bao giờ có khái niệm về tiền lương, vì bao đời nay gia đình cô đều dựa vào trời đất, đào bới ruộng đồng mà sống.


Lục Nghê nghĩ, mẹ chồng lớn hơn mình gần bốn mươi tuổi, thế nhưng mức sống thời thơ ấu của bản thân cô, rốt cuộc vẫn không thể sánh bằng những năm đói kém của bà.


Cô gật đầu phụ họa theo lời Trịnh Minh Hoa.


Trịnh Minh Hoa nắm tay Lục Nghê, ai nhìn vào cũng sẽ thấy họ giống như một cặp mẹ con thân thiết.


Mua xong đồ, hai mẹ con dâu trở về nhà, lại vào bếp bận rộn, tiếp tục thì thầm trò chuyện.


Nhà họ đón Tết là nhất định phải gói sủi cảo, nhưng Lục Nghê gả về đã hai năm vẫn không học được. Cô không biết trộn nhân, mà sủi cảo gói ra cũng rất dễ bị nát thành canh bột, những món khác cô nấu đều khá ổn, đúng là kỳ lạ.


Trịnh Minh Hoa nói: “Không vội, để mẹ từ từ dạy con.”



Lục Nghê nói: “Thôi ạ, dù sao con cũng không thích ăn sủi cảo.”


Trịnh Minh Hoa định nói rằng Trần Diên thích, nhưng chỉ nói: “Sau này nếu hai đứa muốn ăn thì về nhà là được.”


Ngày giao thừa, ban ngày thời tiết rất đẹp, đến tối thì có sao. Giống như trên một tấm nhung xanh thẫm màu mực, rắc đầy kim cương.


Lục Nghê ăn tối xong không xem Gala mừng Xuân, chạy ra sân đốt pháo hoa, thực ra là pháo que tiên nữ, cô mua về tiện tay lúc đi chợ buổi sáng.


Trần Diên vốn dĩ không thích ở cùng bố mẹ, anh thà ra sân hút thuốc còn hơn.


Lục Nghê mua năm hộp pháo que tiên nữ, một que cầm trên tay cháy rất nhanh, rồi lại đi châm que khác. Trần Diên thấy cô làm vậy phiền phức, dùng đầu thuốc lá châm thì tiện hơn nhiều.


Lục Nghê khẽ khàng vung vẩy, chiếc khăn quàng che nửa khuôn mặt, trong mắt cũng tràn ra vẻ thỏa mãn.


Rõ ràng là hành động rất trẻ con, vậy mà cảm xúc của Trần Diên lại bị cuốn theo. Anh bóc hẳn một hộp, châm hết tất cả, lách tách như đốt củi, phóng thích mùi thuốc pháo nồng nặc, cay xộc.


Lục Nghê tức giận trừng mắt nhìn anh một cái.


Trần Diên cười đầy ác ý, ném những que sắt đã cháy hết vào thùng rác, rồi dỗ dành cô, đột nhiên nói: “Nghê Nghê, chúc mừng năm mới.”


“Chúc mừng năm mới.” Lục Nghê cũng đáp.


“Em có nguyện vọng năm mới không?”


Lục Nghê nghĩ một lúc, rồi nói: “Hy vọng cuộc sống của em sẽ ngày càng tốt hơn.”


“Chỉ vậy thôi à?” Trần Diên cười cô đơn giản: “Anh cứ tưởng em sẽ nói là muốn rất nhiều tiền.”


Lục Nghê liếc anh một cái.


Lục Nghê ngồi rất lâu trong sân, mũi lạnh đến tím tái. Trần Diên ngồi cùng cô, trò chuyện yên lặng, cũng có lúc cùng im lặng.


Chán chán, Trần Diên quay đầu nhìn Lục Nghê, cô chỉ để lộ cho anh một góc nghiêng, hơi thở trong khăn quàng hóa thành làn khói trắng. Anh biết cô là người có tính cách gai góc. Vào khoảnh khắc này, sự sắc sảo trong mắt cô đã được giấu rất sâu, mang theo một vẻ bình thản của người từng trải qua sóng gió.


Ngay từ lần đầu gặp cô, anh đã cảm nhận được điều đó. Khi ấy ở cổng trường đại học, vai và mái tóc cô đều phủ đầy tuyết lớn, và cũng chính vì vậy mà anh bị cô thu hút.


Trần Diên bỗng cảm thấy, nếu khoảnh khắc này được đóng băng lại, cũng thật tốt.



Sau Tết, các ngành nghề lần lượt đi vào hoạt động trở lại, những công việc bị đình trệ trước kỳ nghỉ đều phải nhanh chóng được nhặt lên, nối tiếp tiến độ.


Trần Diên gửi kết quả thẩm tra của dự án pin lithium cho Tưởng Viên, rồi hẹn với thư ký của anh ta hai giờ chiều, gặp trực tiếp tại văn phòng.


Hai giờ là thời điểm kết thúc giờ nghỉ trưa. Trần Diên lên lầu sớm hơn năm phút. Thời gian của anh cũng rất quý, không muốn giữa chừng có người khác tìm Tưởng Viên, làm gián đoạn kế hoạch của mình.


Anh vốn không biết trước Tưởng Viên có ở văn phòng hay không, bèn ngồi chờ một lúc trên sofa tiếp khách bên ngoài. Triệu Na rót cho anh một tách trà, chẳng mấy chốc lại quay ra nói: “Giờ Tưởng tổng có thời gian rồi, Trần tổng, hay là anh vào trước nhé?”


“Được.” Trần Diên gật đầu.


Tưởng Viên không ngồi nghiêm chỉnh sau bàn làm việc như thường lệ.


Có lẽ vì vừa sau kỳ nghỉ Tết quay lại làm việc, vẫn chưa hoàn toàn vào guồng. Hôm nay anh mặc áo len cashmere và quần dài, kiểu dáng đơn giản, kín đáo, tóc tai cũng để tùy ý, cả người ở trong trạng thái thư giãn, nhàn nhã.


Cuối cùng cũng không còn là chiếc cà vạt khó hiểu kia nữa.


“Ngồi đi, có muốn uống trà không?” Anh vẫn khách sáo như thường.


“Không cần, lúc nãy tôi đã uống đủ ở bên ngoài rồi.” Trần Diên đáp. Anh ngồi xuống sofa, nhìn thấy trong tay Tưởng Viên đang cầm một chiếc hộp nhựa trong suốt, bên trong đựng mấy con côn trùng hình tròn màu đen, cùng với một chiếc nhíp.


“Vậy đợi tôi một chút.” Tưởng Viên đi về phía tủ sách: “phải hầu hạ xong vị tổ tông này đã.”


Rất hiếm khi nghe anh dùng kiểu giọng điệu như vậy.
“Anh đang làm gì thế?” Trần Diên cũng cười hỏi.


Tưởng Viên vén tấm vải che sáng lên, bên trong là một chiếc bể sinh thái. Sau một khúc gỗ có một đống màu vàng, thoạt nhìn không biết là thứ gì.


Trần Diên có chút tò mò, bước lại gần.


Tưởng Viên mở nắp, cho nó ăn côn trùng sống. Thứ đó nuốt rất nhanh, mỗi con một miếng, dáng vẻ lười biếng, toàn thân phủ vảy gai, dưới cằm có “râu”, đuôi rất dài, thân mình dày và dẹt, to cỡ một cánh tay đàn ông trưởng thành.


Trần Diên sững người lại.


“Thằn lằn.” Tưởng Viên giới thiệu: “Nuôi mười năm rồi, trạng thái vẫn ổn chứ?” Tuổi thọ của thằn lằn đa phần chỉ khoảng bảy, tám năm, nhưng anh nuôi tốt, nên con này cũng coi như sống thọ.


Trong mắt Trần Diên hiện lên vẻ bối rối, giống như hạt ngọc rơi vào đĩa, như chiếc ủng rơi xuống đất, mang theo một sự chắc chắn nặng nề. Trước đó anh đã đoán Tưởng Viên nuôi thú cưng trong văn phòng.


Chỉ là không ngờ lại nuôi thằn lằn.


Tác giả có lời muốn nói: Phần kết của chương trước đã chỉnh sửa một chút chi tiết: Trần Diên đã nhận ra mối quan hệ của họ. Buổi sáng đọc lại một lượt, như vậy logic sẽ hợp lý hơn.


Bến Bờ - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Bờ - Duy Tửu Truyện Bến Bờ - Duy Tửu Story Chương 48
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...