Bến Bờ - Duy Tửu
Chương 38
Khi Lục Nghê bước vào cửa, Trần Diên đang thu dọn hành lý, lại đúng y như lời Tưởng Viên nói, không sai một ly.
Chính điều đó mới khiến cô sụp đổ.
Lần này chuyến công tác kéo dài khá lâu, anh dùng vali cỡ 28 inch.
“Cái áo khoác gió màu đen của anh, em để ở đâu rồi?”
Lục Nghê “à” một tiếng, không nghe rõ.
Trần Diên nói: “Ngày mai anh đi tỉnh X, đi khoảng một tuần.”
Lục Nghê hoàn hồn, theo phản xạ nói: “Mùa đông ở miền Nam cũng rất lạnh, vào vùng núi thì phải mặc áo phao.”
“Ừ.”
Anh thu dọn đồ đạc rất qua loa, khóa vali lại rồi đẩy ra cửa, sau đó ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo chân.
Lục Nghê ngồi ở phía bên kia, thực ra hai người đã nhìn nhau mà không còn lời nào để nói.
Trong lòng Lục Nghê đang ủ sẵn vài câu, nhưng vẫn chưa quyết định có nên nói ra vào lúc này hay không.
Trần Diên hờ hững nghịch chiếc bật lửa, tung lên rồi bắt lấy trong tay: “Em có lời gì muốn nói với anh không?”
Lục Nghê cảm thấy kỳ lạ, đây đã là người đàn ông thứ hai hỏi cô có gì muốn nói rồi, cô là diễn giả chắc?
Lục Nghê hỏi lại: “Anh muốn em nói gì?”
Trần Diên nghĩ rằng, nếu Lục Nghê định nói những lời anh không muốn nghe, thì đúng là không cần nói, bèn nói: “Có một chuyện anh quên nói với em, chồng của Hứa Lan chết rồi.”
Lục Nghê rất bình tĩnh, hỏi: “Vì sao anh lại biết trước em?”
“Có lẽ họ đã tìm anh rồi, chỉ là anh không để ý thôi.” Trần Diên trầm ngâm một lát, “Lần này anh đi công tác ở nơi khá gần chỗ chị gái em, có cần anh ghé thăm một chút không? Lúc chúng ta kết hôn, cũng đâu có mời ai.”
“Không cần, đừng thay em đi làm cái thứ ân tình đó.”
“Chuyện sống chết lớn như vậy cũng không cần sao?” Trần Diên nói, “Dù gì cũng là anh rể của em.”
“Anh rể?” Lục Nghê cảm thấy rất kỳ quái, “Anh từng gặp anh ta chưa?” Khi nhắc đến người nhà của mình, trong mắt Lục Nghê chỉ có sự khinh miệt vô hạn: “Cái thứ rác rưởi của xã hội đó, lăn lộn đến trung niên vẫn chẳng tiến bộ gì, ngoài đánh nhau gây sự, ăn chơi cờ bạc gái gú, không có lấy một kỹ năng ra hồn. Chết vì tai nạn chẳng phải rất bình thường sao?”
Trần Diên nói: “Anh ta không chết vì tai nạn, mà là lên cơn đau tim, không cứu kịp.”
Lục Nghê quay mặt đi, nhìn lại Trần Diên bằng ánh mắt khác. Việc Thiệu Dũng chết đã là chuyện của năm ngoái, một chuyện nhỏ không đáng nhắc tới. Thế nhưng Trần Diên ở Bắc Kinh lại biết rõ những chi tiết bên trong.
“Vậy thì quá hời cho anh ta rồi, đi một phát là xong. Rất nhiều người trước khi tắt thở đều phải chịu đau đớn.” Lục Nghê nói.
Trần Diên không có cách nào bàn luận những chuyện này với Lục Nghê, mà dĩ nhiên đây cũng không phải trọng điểm. Lúc này anh không có tâm trí để quan tâm tới người khác.
Vốn dĩ Lục Nghê còn có chút do dự, định chủ động nói với Trần Diên về việc trước đây mình quen biết với Tưởng Viên, nhưng lúc này lại đột nhiên đổi ý. Với đầu óc cẩn mật của Trần Diên, sự thật do chính anh tự phát hiện ra, có lẽ sẽ mang lại hiệu quả khác.
Sáng hôm sau, Trần Diên rời nhà. Lục Nghê liền nhận được WeChat của Tưởng Viên, chứng thực rằng mọi dự đoán của anh đều không sai.
Sau khi Trần Diên đi công tác, Lục Nghê và Tưởng Viên gần như ngày nào cũng gặp nhau. Bình thường Lục Nghê ở trong tiệm hoa, Tưởng Viên luôn tan làm rồi mới tới, xe đỗ ở một chỗ không xa, chờ cô đi qua.
Lục Nghê ở trong một trạng thái chờ đợi. Cô biết trước mặt sau lưng mình đều có hai bức tường, tiến thoái lưỡng nan, hoàn toàn không có cách nào.
Cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt, hai người chỉ ăn cơm, đi dạo một chút, rồi anh đưa cô về. Cũng hiếm khi nhắc tới Trần Diên, chẳng có gì đáng để nói. Bầu không khí dường như đã đạt tới một cảnh giới không thuộc về họ, quân tử phát hồ tình, chỉ hồ lễ.
*quân tử phát hồ tình, chỉ hồ lễ: Người quân tử có thể khởi sinh từ tình cảm, nhưng phải dừng lại ở lễ nghĩa.
Thỉnh thoảng Lục Nghê sẽ nói với Tưởng Viên về bản thiết kế tương lai trong sự nghiệp của mình, cô không muốn chỉ làm một bà chủ nhỏ đủ ăn đủ mặc. Tưởng Viên rất công bằng, như một sự trao đổi điều kiện, anh cũng nói cho cô nghe cục diện nhiều phe đối chọi hiện tại trong công ty mình. Trần Diên có năng lực, nhưng lại quá có chính kiến, với tư cách là cấp trên, anh cũng không thích kiểu đó.
Lục Nghê nghĩ tới tiền lệ Trần Diên từng làm trái quy định, cảm thấy hơi mệt mỏi: “Nếu anh ta lại vấp ngã lần nữa, anh sẽ làm thế nào?”
“Em muốn tôi đối xử với anh ta thế nào?”
“Tôi không biết, liên quan gì tới tôi chứ.”
Tưởng Viên không nói gì, chỉ mỉm cười.
Lục Nghê lén liếc nhìn anh. Thực ra nụ cười của Tưởng Viên luôn thuộc kiểu kín đáo, hàm súc, đường nét gương mặt rất tiết chế, rất đẹp, cũng không tạo cảm giác xa cách. Nhưng đặt vào dòng thời gian hiện tại, lại khiến cô càng cảm thấy như có mưa gió sắp kéo đến.
*
Sau khi kết thúc công việc, Trần Diên chuẩn bị trở về Bắc Kinh. Nhưng anh lại cảm thấy, dường như trong cõi mơ hồ nào đó, có một bàn tay đang đẩy anh bước tiếp về phía trước.
Kết hôn đã hai năm, anh biết tất cả về quá khứ của Lục Nghê: một hình mẫu người không chịu cúi đầu trước số phận. Với Trần Diên mà nói, cô có lẽ càng giống một ký hiệu hơn là một con người cụ thể. Nhưng anh chưa bao giờ có cơ hội hoặc thời gian để tự mình tìm hiểu người vợ của mình.
Nhà máy pin lithium nằm ở vùng ngoại ô, bên cạnh là huyện thành. Trong tài liệu Vương Chấn đưa cho Trần Diên có ghi, chị ba của Lục Nghê, Hứa Lan, hiện đang làm việc tại một cửa hàng quần áo trong trung tâm thương mại.
Trần Diên chưa quyết định sẽ đi. Một là quả thực không cần thiết, hai chị em đã không còn liên lạc. Hai là như vậy quá đột ngột.
Cửa hàng quần áo chia ca sáng và ca tối, ca sáng thì năm rưỡi chiều là tan làm. Hứa Lan thường đổi để làm ca sáng, vì còn phải đi đón con tan học. Con trai của cô và Thiệu Dũng năm nay bảy tuổi. Bố mẹ chồng sống ở quê, không giúp đỡ gì, còn trẻ đã sống cuộc sống kiểu dưỡng già.
Sau khi Thiệu Dũng chết, Hứa Lan mang con theo bên mình, thuê một phòng đơn gần trường học. Cô vừa đi làm vừa kèm con học, cuộc sống của hai mẹ con không thể gọi là tốt, nhưng cũng không đến mức quá tệ.
Cô gái giang hồ nhỏ từng một thời ăn mặc nổi bật, theo anh đại ca tiệm sửa xe tung hoành ngang dọc, rốt cuộc thua ở chỗ chỉ có nhan sắc nổi trội, trí tuệ không theo kịp. Nhưng bây giờ, cô đã tự mình gánh vác gánh nặng mưu sinh.
Trước cửa tiệm quần áo đứng mấy cô gái trẻ, cúi đầu nghịch điện thoại. Khi nhận ra có người đi ngang qua, họ hờ hững hô lên một tiếng: “Hoan nghênh quý khách, mời vào xem ạ.”
Trần Diên chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra ngay ai là Hứa Lan. Hứa Lan và Lục Nghê giống nhau quá, nhất là đôi mắt. Chỉ là Hứa Lan đầy đặn hơn một chút, lại bị năm tháng mài mòn, cảm giác tuổi tác đã hiện rõ.
Trần Diên đợi Hứa Lan thay đồ xong đi ra, rồi mới bước tới, nói rõ thân phận của mình, anh là chồng của Lục Nghê. Anh xách theo chút đồ, coi như quà ra mắt cho đứa trẻ.
Hứa Lan liếc xéo anh một cái: “Lục Nghê là ai? Không quen.”
Trần Diên không bận tâm, gọi Hứa Kiệt cũng được.
Hứa Lan từ trên xuống dưới đánh giá người đàn ông ăn mặc chỉnh tề trước mặt, trên người toàn đồ cao cấp, cách nói chuyện cũng mang đậm cái mùi “làm màu” của dân thành phố lớn: “Cô ta kết hôn rồi à? Giỏi thật đấy, một bước leo lên cành cao làm phượng hoàng.”
Trần Diên hỏi: “Có tiện tìm chỗ nào đó nói chuyện vài câu không?”
Thế là đợi đến khi Hứa Lan đón con xong, họ ăn cơm tại Pizza Hut trong trung tâm thương mại này. Trần Diên chưa từng có con, đối với việc cậu nhóc nghịch ngợm mang giày giẫm lên ghế, lại dùng những ngón tay vừa bốc pizza để sờ vào quần áo của anh, anh rất khó chịu, chỉ có thể cố nhịn lại.
Lời của Trần Diên không mang nhiều tính chỉ hướng, anh chỉ nói rằng muốn biết vì sao Lục Nghê lại trở mặt với gia đình.
“Đương nhiên là cô ta không dám nói thẳng với anh rồi, vì chính bọn tôi không nhận cô ta. Cô ta đúng là thứ lòng lang dạ sói.” Hứa Lan nói.
Hứa Lan đối với Hứa Kiệt từ nhỏ đã là yêu ghét đan xen, nhưng bị năm tháng bào mòn, lại trải qua biến cố sinh tử, Hứa Kiệt hoàn toàn đánh mất nhân tính, khiến trong lòng Hứa Lan đối với cô ta chỉ còn lại hận thù.
“Nói xem, rốt cuộc là chuyện gì?” Trần Diên hỏi.
“Năm cô ta lên lớp mười hai, bố tôi vì gom tiền học phí cho cô ta mà ngã từ công trường xuống, nằm viện hơn một tháng.” Hứa Lan tức giận châm một điếu thuốc, còn chưa kịp hút thì đã bị nhân viên phục vụ đi tới ngăn lại.
“Vốn dĩ bố tôi đã tỉnh rồi, thế mà cô ta vì muốn độc chiếm tiền bồi thường, lại cố tình làm cho ông ấy chết thêm lần nữa.”
“Làm chết?” Trần Diên cảm thấy cách nói này quá không đáng tin, “Làm chết kiểu gì?”
“Bệnh nhân còn phải dựa vào máy móc để duy trì hơi thở, lại do người nhà trông nom, chẳng phải có rất nhiều cơ hội để làm sao?” Hứa Lan hừ cười, “Anh không phải chồng của Hứa Kiệt à? Chắc anh hiểu cô ta, độc ác đến mức rắn rết cũng không bằng.”
“Vậy lúc đó vì sao không báo cảnh sát?”
“Chị cả tôi còn nể tình thân, tha cho cô ta. Dù sao từ nhỏ cô ta đã giỏi giả bộ đáng thương, bám lấy chị cả tôi mà hút máu.” Hứa Lan vốn dĩ đã sống cuộc sống khá yên ổn, vậy mà nhắc lại Hứa Kiệt, trong lòng vẫn hận đến mức chỉ mong cô ta chết quách ở bên ngoài.
“Từ sau chuyện đó, chị cả tôi cũng không cần cô ta nữa, mặc cho cô ta tự sinh tự diệt.”
Hứa Lan mô tả Lục Nghê như vậy khiến Trần Diên cảm thấy khó chịu về mặt sinh lý*: “Cô ấy còn chưa thành niên, làm sao mà tự sinh tự diệt được?”
*sinh lý: không phải nghĩa y học (cơ thể, sinh học) mà là cách nói văn tâm lý.
“Ai thèm quản cô ta? Muốn chết ở đâu thì chết ở đó.” Hứa Lan tức đến run tay, “Loại người như cô ta cũng xứng đáng sống sao?”
Thấy người đàn ông ngồi đối diện không nói gì, Hứa Lan liền cho rằng hoặc là hai người cùng một giuộc, hoặc là một gã đàn ông lớn lên trong nhà kính đã bị người đàn bà rắn rết kia lừa gạt: “Tôi không cần phải lừa anh, g**t ch*t bố tôi là chuyện cô ta đã lên kế hoạch từ sớm.”
Trần Diên không thể phán đoán tính chân thực trong lời Hứa Lan nói, nhưng có thể rút ra một sự thật: chị em vì tiền mà trở mặt thành thù là chuyện có thật. Trần Diên cũng không thấy quá bất ngờ, người chết vì tiền, chim chết vì mồi, bôi nhọ lẫn nhau cũng là điều bình thường. Từ khi quen biết, anh đã có trực giác rằng Lục Nghê mang trong mình đặc chất giống Medusa: tận xương tủy là sự phản nghịch, cô chỉ trở thành một kẻ rỗng ruột sau khi kết hôn.
Trần Diên hỏi: “Sau đó, cô không gặp lại cô ấy nữa sao?”
“Tôi gặp cô ta làm gì? Xem xem cô ta chết chưa à?” Hứa Lan cạy cạy bộ móng tay vừa làm, con trai cô gần ăn xong rồi, miệng đầy dầu mỡ.
“Anh đúng là buồn cười, lặn lội từ xa tới chỉ để hỏi mấy chuyện này làm gì?”
Mục đích của Trần Diên đương nhiên không chỉ có vậy, nhưng chuyện còn lại thì không thể nói với Hứa Lan. Ngoài việc nói xấu Lục Nghê, cô ta chẳng biết gì khác.
Nghĩ kỹ lại quỹ đạo trưởng thành của Lục Nghê, phỏng đoán của anh vốn dĩ không mấy khả năng, hai người hoàn toàn chẳng liên quan gì tới nhau, cách nhau xa đến mức không dính dáng.
Trần Diên nói: “Hôm nay đã làm mất thời gian của cô rồi, tôi còn có việc, xin phép đi trước.”
Anh lấy từ trong ví ra một nghìn tệ, đặt dưới đáy cốc nước: “Cái này là cho đứa trẻ.”
Hứa Lan không từ chối, nhưng cũng không cầm lấy, chỉ nửa cười nửa không nhìn như vậy. Rất nhanh sau đó, con trai cô đã rút tiền ra, từng tờ một đếm.
Khi Trần Diên sắp bước ra cửa, Hứa Lan lại gọi anh lại: “Hứa Kiệt, bây giờ cô ta sống cũng ổn chứ?”
Trần Diên quay đầu: “Rất ổn.”
Hứa Lan vốn dĩ vẫn luôn biết, loại người như Hứa Kiệt nhất định sẽ không để bản thân sống tệ. Cuối cùng thì chỉ có số phận của cô là bi thảm nhất. Thuở nhỏ mất mẹ, không còn chỗ dựa che chở, sau khi kết hôn thì chồng lại chết, một mình nuôi con.
Hứa Lan nói: “Cô ta ấy mà, lúc nào cũng có cách để sống tiếp. Dù ông thầu công trình kia chẳng ra gì, nhưng ông chủ bất động sản đó thì lại khá tốt, sau này Hứa Kiệt chắc là đã moi được tiền từ ông ta rồi.”
“Ông chủ bất động sản nào?” Trần Diên hỏi.
“Chính là người làm bất động sản ở công trường nơi bố tôi ngã chết.” Hứa Lan nói, “Không biết Hứa Kiệt quen biết thế nào, dù sao thì đối với cô ta cũng khá tốt.”
Tác phong của người đó giống hệt Trần Diên bây giờ: tiền nhiều, ra tay hào phóng, thấy người đáng thương thì nổi lòng trắc ẩn, bố thí vài đồng.
Trần Diên đã đi tới cửa rồi, lại quay trở vào, hỏi Hứa Lan: “Cô có quen người đó không?”
“Quen sao được?” Hứa Lan tỏ vẻ khó hiểu, “Là người từ nơi khác đến, dự án không triển khai được, công trường cũng bỏ hoang. Họ gì ấy nhỉ, họ Tưởng hay gì đó, tôi quên rồi.”
Thời điểm đó trong mắt Hứa Lan chỉ có Thiệu Dũng. Ngày bố cô chết, Hứa Kiệt bị cả thế giới chỉ trích, ai cũng có thể tới đá cô ta một cái, tát cô ta một bạt tai. Hứa Lan nhìn thấy bên cạnh cô ta có một cậu con trai đi theo.
Tim Trần Diên khựng lại một nhịp: “Tưởng Viên?”
“Có vẻ là cái tên đó.”
Bến Bờ - Duy Tửu
Đánh giá:
Truyện Bến Bờ - Duy Tửu
Story
Chương 38
10.0/10 từ 34 lượt.
