Bến Bờ - Duy Tửu

Chương 34


Gần đây Lục Nghê thường về nhà rất muộn.


Khi bước vào cửa thay giày, cô liếc nhìn thời gian trên điện thoại, mười giờ rưỡi rồi. Cô mệt đến kiệt sức, chỉ muốn nhanh chóng tắm rửa rồi lên giường ngủ. Nhưng trong nhà vẫn bật đèn, cô lại không thể không gượng dậy tinh thần, đi đối mặt với thực tại.


Cô và Trần Diên đã mấy ngày không gặp nhau, nhưng hôm nay anh lại xuất hiện ở nhà. Lục Nghê đã quen rồi. Mỗi lần cãi nhau, anh nhất định sẽ đi công tác, trước tiên biến mất một thời gian để nguôi giận, đợi khi cả hai bên đều hạ hỏa rồi anh mới quay về.


Lúc này Trần Diên đứng trong phòng khách, vẫn mặc chiếc áo sơ mi do chính cô mua cho anh. Vốn dĩ anh đã gầy, mấy ngày không gặp, eo lại càng thon hơn, chiếc áo sơ mi khoác trên người trông trống trải hẳn ra.


Trần Diên nghe thấy tiếng mở cửa, quay đầu liếc nhìn cô một cái, hai người cũng không nói gì với nhau. Trong tay anh cầm một chiếc nhíp, vậy mà lại đang cho con thằn lằn của cô ăn. Không biết vì sao bỗng dưng nổi hứng làm chuyện này, một người bình thường đến cả chai dầu đổ còn chẳng buồn đỡ.


Anh dùng nhíp kẹp một con sâu, đưa tới trước cửa hang trú ẩn, dùng ánh mắt trêu đùa thú cưng mà chờ đợi.


Thằn lằn có yêu cầu rất cao về độ ẩm và nhiệt độ của môi trường, cũng như mức độ ánh sáng tối. Cô còn phải nuôi cả thức ăn cho thằn lằn: sâu bột sống. Sâu bột vừa dễ bốc mùi vừa dễ chết, cũng phải cho ăn và đảm bảo môi trường thích hợp… Tất cả những công việc phát sinh vì việc nuôi thằn lằn ấy giống như nhổ một củ cải kéo theo cả rễ, rườm rà vô cùng.


Bình thường Lục Nghê đều để những dụng cụ này trong nhà kính trồng hoa, ngoài cô ra, không có ai bước vào đó cả.


Có lẽ vì lý do giao mùa, một vài con thằn lằn cá biệt của cô bỗng “đình thực”, đã gần hai tuần không ăn gì. Lục Nghê thật sự bất lực, trong lòng rất lo lắng. Không giống như bệnh viện thú y cho chó mèo mọc lên khắp nơi, cứ cách năm chục mét lại có một tiệm, bác sĩ chuyên về bò sát lại là lĩnh vực rất nhỏ, khó tìm vô cùng.


Trần Diên dùng thức ăn dụ dỗ, thong thả chờ thằn lằn bò ra.


Lục Nghê vào bếp uống nước, lúc quay ra thì thấy anh đã ném chiếc nhíp sang một bên, rõ ràng là đã mất kiên nhẫn. Việc nuôi thú cưng rất thử thách con người, và Lục Nghê rút ra một kết luận: anh không phải là người phù hợp với đời sống gia đình, cũng không thích hợp để làm bố.


Có thể thấy anh đang cố gắng hòa nhập, nhưng đã thất bại.


Trần Diên rửa tay xong, dùng giọng điệu bình thường đến thờ ơ nói với Lục Nghê: “Thứ này khó hầu hạ quá.” Lại chẳng đáng yêu chút nào, thật không hiểu vì sao cô lại muốn nuôi.


Lục Nghê nói: “Người chưa từng nuôi thì thấy phiền phức cũng là chuyện bình thường.”



Trần Diên cười cười, cũng không truy cứu thêm: “Có lẽ em nói đúng.”


Mỗi lần anh đi công tác về, trên người luôn phảng phất một mùi phong trần mệt mỏi, nhưng vẫn giữ được vẻ ngoài chỉnh tề, tươm tất. Họ đứng đó trò chuyện, cứ như chưa từng cãi vã, chưa từng nhắc tới ly hôn. Nhưng giả vờ như không tồn tại, không có nghĩa là nó thực sự không tồn tại.


“Dạo này em bận gì?” Anh dựa người vào mặt bàn bếp, khớp ngón trỏ tì lên thái dương, xoa xoa.


“Vẫn là mấy chuyện ở cửa hàng.”


Lục Nghê sẽ không hỏi chuyện của Trần Diên nữa, cũng không quan tâm anh đã đi đâu. Trong tương lai không xa, anh sẽ không còn liên quan gì tới cô nữa.


Trần Diên chợt nhớ ra một việc: “Đêm hôm anh đi, anh đã gọi điện cho em.”


“Em biết.” Lúc đó Tưởng Viên đã ném điện thoại của cô đi.


“Nhưng em không nghe, là sao?” Anh gọi liền hai cuộc, theo lệ thường để báo lịch trình. Cô không bắt máy, mà anh lại sắp phải lên máy bay, đành bỏ qua.


“Ở khách sạn, thuê phòng với người khác.” Lục Nghê chậm rãi chớp chớp mắt.


“Thú vị thật.” Trần Diên nghe xong liền bật cười, giọng điệu đầy ý vị trêu đùa: “Hay là em đổi một lý do khác để chọc tức anh đi?”


Đôi mắt trong trẻo của Lục Nghê nhìn chằm chằm anh, quan sát phản ứng của anh. Cô cũng thấy thú vị, Trần Diên vậy mà lại không tin. Nhưng cô xưa nay chưa từng là đứa trẻ hô “sói đến rồi”. Cô đã nói sự thật, Trần Diên không tin, cô cũng chẳng còn cách nào khác. Cô nhún vai, nghiêng người bước qua bên cạnh anh định rời đi.


Trần Diên chộp lấy cổ tay cô, giọng nói vừa lạnh vừa mang chút hung hăng, ra lệnh: “Đi đâu đấy? Anh vừa mới về, ở lại nói với anh vài câu.”


Lục Nghê nói: “Em mệt rồi, muốn đi ngủ.”


“Nghê Nghê, em có biết không, chính điểm này của em là đáng ghét nhất.” Trần Diên kéo căng hai cánh tay cô, ôm người vào trước ngực mình.


Hơi thở của Lục Nghê trở nên nghẹn lại, cô quay mặt đi: “Anh thấy em đáng ghét là chuyện rất bình thường. Hôn nhân đối với anh đã nhạt nhẽo như nhai sáp, ăn cũng chẳng còn vị nữa rồi, đúng không? Anh có thể sớm đưa ra lựa chọn, trả tự do cho anh, em cũng được giải thoát.”



Trần Diên lại cười: “Anh có ý đó sao? Em lúc nào cũng châm ngòi rất nhẹ, chữ ‘ly hôn’ cũng dễ dàng thốt ra như vậy. Em thật sự đã từng cân nhắc cảm xúc của anh chưa? Trong lòng anh nghĩ gì, anh muốn gì, em đã bao giờ quan tâm chưa?”


Lục Nghê nói: “Anh có thể tìm người khác để cân nhắc cảm xúc của anh, quan tâm anh muốn gì.”


Trong khoảnh khắc ấy, Trần Diên nhìn thấu sự buông xuôi phó mặc của Lục Nghê đối với cuộc hôn nhân này, cũng như sự từ bỏ của cô dành cho anh, so với hai chữ “ly hôn” buột miệng nói ra đêm đó, điều này còn khiến anh lạnh lòng và kinh hãi hơn.


Cô không phải là bốc đồng, mà là trái tim đã lặng lẽ rời xa anh từ lâu.


Trong cơ thể anh, có một nơi nào đó cuộn trào những làn sóng ngầm dữ dội, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng dửng dưng, nụ cười mang theo nét gần như tàn nhẫn, chất vấn: “Em đang cố ý chọc giận anh à?”


Lục Nghê lại một lần nữa bày ra nụ cười kinh điển của cô, kiểu nhìn thấu mọi việc, bình thản đến lạnh lẽo: anh thấy chưa, chúng ta lại đi đến ngõ cụt rồi.


Nụ cười ấy, trong mắt Trần Diên, đáng ghét đến tột cùng.


Một lát sau.


Cô ngẩng đầu nhìn Trần Diên, sắc mặt hơi ửng đỏ, trong mắt còn vương hơi nóng và vệt nước mắt ẩm ướt: “Trần Diên, anh rất rõ mà. Nếuu còn tiếp tục dây dưa, mỗi ngày chúng ta ở bên nhau sẽ chỉ còn cãi vã, nhìn nhau sinh hận, xóa sạch tất cả những điều tốt đẹp từng có. Anh có sẵn lòng như vậy không?”
Giọng cô dịu xuống, rồi nói tiếp: “Em không muốn tiếp tục tô vẽ một sự yên ổn giả tạo nữa.”


Nhìn thấy nước mắt của cô, lòng Trần Diên mềm ra như một bãi lầy: lầy lội, mục rữa. Nhưng anh vẫn không nhịn được muốn hỏi cô: cô thật sự cho rằng những năm tháng họ yêu nhau, kết hôn với nhau, là đẹp đẽ hay sao?


Vì sao anh không nhìn thấu được cô?


Mà chính anh, Trần Diên, cũng không nhìn thấu được bản thân mình.


Nhưng bất luận là vì mục đích gì, trái tim anh vẫn cứng rắn như đá. Anh lạnh lùng nói với Lục Nghê: “Đừng nghĩ đến chuyện ly hôn, cũng đừng để anh nghe lại hai chữ đó nữa. Mẹ kiếp, cả đời này anh ghét nhất chính là hai chữ ấy. Anh sẽ không vì em khóc mà mềm lòng đâu. Chuyện con cái thì cứ từ từ, hoặc không cần cũng được, những thứ đó đều không quan trọng. Cuộc sống của chúng ta rồi sẽ quay trở lại quỹ đạo bình thường.”


Anh thô bạo áp chế tất cả những lời cô còn chưa kịp nói ra.


Lục Nghê chưa kịp phản ứng. Trần Diên đã buông cô ra, quay về phòng ngủ.



Lục Nghê cô độc ngồi thẫn thờ trong phòng khách. Đèn phòng ngủ sẽ đợi đến khi cô bước vào mới tắt, nhưng Lục Nghê như đang cố chấp đối đầu với anh, không muốn bước vào để đối diện với gương mặt của anh.


Cô cảm thấy nơi lồng ngực ấy ngập tràn vị chua xót, như thể sắp chết đến nơi. Cô là người có cảm xúc thật sự, không thể nào làm được đến mức sắt đá vô tình với Trần Diên. Mọi oán hận, đều bắt nguồn từ việc cả hai đã từng trao cho nhau một chút chân tâm.


Có những khoảnh khắc, cô cũng muốn quay trở lại thời điểm vừa mới quen Trần Diên, khi những vấn đề của hiện thực chưa dồn dập kéo đến.


Anh là một cậu ấm được cha mẹ, họ hàng nâng niu mà lớn lên, ngông nghênh, phóng túng, tự phụ, chỉ biết ăn chơi hưởng thụ. Ba mươi năm đầu đời của anh, chưa từng gặp phải một cửa ải nào có thể gọi là thất bại.


Cô không có cách nào trách anh rằng: có phải sau khi kết hôn anh mới trở nên như vậy không?


Anh vốn dĩ luôn là người như thế. Không cần quá trân trọng điều gì, không cần một tình yêu nồng nhiệt. Chỉ cần người khác nâng anh lên thật cao, yêu anh một cách hời hợt là đủ. Đồng thời, anh cũng không cho phép người khác làm tổn thương anh, phản bội anh. Nhưng điều Lục Nghê đòi hỏi trong hôn nhân lại không ngang bằng với anh. Thứ cô cần là sự chân thực không thể nghi ngờ, là những điều chắc chắn, lặp đi lặp lại hàng ngàn hàng vạn lần.


Hôn nhân vốn dĩ là một cuộc giao dịch, mỗi người lấy thứ mình cần. Nói đến chân tâm, kỳ thực mới là điều phạm luật.


Đôi mắt Lục Nghê đã khô cạn. Dù có đau lòng đến đâu, cũng không rơi nổi một giọt nước mắt. Sau khi trưởng thành, cô chưa từng vì ai mà khóc.


Lục Nghê không quay về phòng ngủ, vẫn mặc nguyên quần áo nằm xuống trong thư phòng. Cô lấy ra tấm danh thiếp của vị luật sư dân sự, dưới ánh trăng nhìn rất lâu. Muốn ly hôn, cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy.


Sáng hôm sau khi Lục Nghê thức dậy, Trần Diên đã rời khỏi nhà. Cô vào phòng thay đồ lấy quần áo, nhìn thấy chiếc vali xách tay của anh vẫn còn đó, toàn bộ sơ mi và vest đều còn nguyên, anh không lại đi công tác để trốn tránh nữa.


Lục Nghê bất giác cũng đưa tay xoa xoa thái dương.


Buổi sáng đến cửa hàng, sắc mặt cô không được tốt. Nhân viên thấy vậy cũng không dám nói chuyện với cô. Chị Huệ là người sành đời, nhìn một người phụ nữ đã kết hôn mà không con cái, trạng thái tệ đến thế này thì còn có thể là chuyện gì nữa? cãi nhau với chồng chứ còn gì. Cho nên mới nói, làm người không thể quá thông minh. Nếu không thì sẽ khiến đời tư của người khác không còn chỗ trốn.


Chị Huệ bảo Tiểu Long lên trên an ủi Lục Nghê. Cậu nhóc trông vừa đẹp trai vừa vô tội, người ta nói rồi, không ai nỡ ra tay với người đang cười, lại còn bưng thêm một bát canh tuyết nhĩ lên cho cô “hạ hỏa”.


Tiểu Long run run bước lên, trong lòng đã chuẩn bị sẵn cả một tràng “lời lẽ” để nói. Nhưng vừa vào cửa, Lục Nghê nhìn thấy cái bát trên tay cậu liền không cho cậu cơ hội mở miệng: “Bảo chị Huệ đừng nấu nướng trong cửa hàng nữa. Có sở thích nấu ăn thì về nhà mà phát huy.”


Tiểu Long ngượng ngùng: “Ồ… vâng.”



Đành phải đi xuống lầu.


Điện thoại trên bàn rung lên. Lục Nghê mở ra, thấy Trần Diên lại chuyển cho cô 20 vạn tệ, không kèm theo bất kỳ lý do nào. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Tiền đã chuyển tới rồi, cô không có cách nào từ chối nhận.


Rất nhanh sau đó, điện thoại của Trần Diên cũng gọi tới, nói cho cô biết chuyện này. Hai mươi vạn đối với anh không phải là số tiền lớn, nhưng cũng chưa đến mức vung tay không chớp mắt.


“Đưa tiền cho em làm gì?”


Trần Diên cho rằng cô hỏi vậy là biết rồi còn hỏi: “Gần đây anh bận, không có thời gian ở bên em. Em mua chút đồ mình thích, hoặc mang đi đầu tư làm ăn cũng được, tùy em sử dụng.”


Lục Nghê bật loa ngoài, đặt điện thoại trở lại trên bàn.


Trần Diên dường như nhận ra động tác của cô, trong lời nói mang theo chút ý cười cợt nhả, dỗ dành cô: “Nghê Nghê, vui lên đi. Đây chẳng phải là thứ em thích nhất sao?”


Họ kết hôn, chẳng phải tiền mới là sự cám dỗ lớn nhất hay sao?


“Cảm ơn sự hào phóng của anh.” Lục Nghê cũng cười giả tạo, bình thản cúp máy.


Lúc đó, Trần Diên đang đứng trong cầu thang bộ của công ty, giữa giờ họp, 15 phút nghỉ giải lao. Đồng nghiệp nam qua lại liên tục, mấy tay nghiện thuốc lâu năm hút xong là đi ngay, tuyệt đối không nấn ná. Trần Diên thì hết điếu này đến điếu khác, vì ngủ quá ít, quầng thâm xanh xám dưới mắt không che nổi.


Có người trêu chọc: “Trần tổng ở chốn công sở thì xuôi gió xuôi nước, nhưng sắc mặt thế này là sao vậy? Chẳng lẽ tối qua bị ‘rút cạn’ rồi à?”


Trần Diên giẫm mạnh đầu mẩu thuốc dưới đế giày, nhe răng cười lạnh, chửi một câu th* t*c: “Cút mẹ mày đi.”


Cấp dưới cười trừ rồi chạy mất, không dám trêu chọc anh thêm nữa.


Trần Diên ngẩng mắt, nhướng mày, bên cạnh vẫn còn một người đang hút thuốc nhìn anh, nhưng cũng chẳng ai dám đùa cợt. Trần Diên thậm chí không để ý người đó đến từ lúc nào.


“Có muốn thêm một điếu nữa không?”


“Không.”


Bến Bờ - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Bờ - Duy Tửu Truyện Bến Bờ - Duy Tửu Story Chương 34
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...