Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân

Chương 76: Đường đệ


Cảnh Thước đang đút đồ ăn cho Đoạn Vân Thâm. Bỗng nhiên cảm thấy đầu ngón tay chạm nhẹ vào răng của Đoạn Vân Thâm.


Cảm giác hơi nhột nhột nhưng hắn không nghĩ nhiều. Lần đút tiếp theo, lại một lần nữa, ngón tay chạm vào răng của đối phương.


Cảnh Thước thấy hơi lạ.


Lần thứ ba đút, Cảnh Thước nhìn thấy Đoạn Vân Thâm cúi đầu xuống cố ý hé hàm răng trắng như muốn cắn vào ngón tay hắn.


Ngay trước khi bị cắn, Cảnh Thước vội rụt tay và cả miếng hoa quả về.


Đoạn Vân Thâm hụt hẫng.


May mà lúc đó Đoạn Vân Thâm không cắn thật, nếu không cả hàm răng trên lẫn dưới đều ê ẩm rồi.


Mặc dù không cắn được, Đoạn Vân Thâm vẫn nghe thấy tiếng răng va vào nhau. Cậu ngước lên, thấy Cảnh Thước đang thong dong nhìn mình.


Đoạn Vân Thâm ho khan một tiếng, vờ như không có chuyện gì, quay đầu tự mình bóc hoa quả, tự nhủ "Tự mình làm thì mới được ăn no."


Hạ Giác rời đi sau khi gặp Cảnh Thước thì tìm Trác Nhược Dương và Quạ Đen.


Vốn dĩ Trác Nhược Dương là người của Cảnh Thước. Theo lẽ thường khi Cảnh Thước đến đây, Trác Nhược Dương và Hạ Giác phải cùng nhau đi bái kiến. Nhưng không may, giờ này Trác Nhược Dương, Quạ Đen và vài vị tướng quân khác đang họp bàn chuyện quân sự, phân tích chiến trận trên sa bàn, cập nhật tin tức tình báo và trao đổi ý kiến. Vì vậy, họ không thể đi được.


Thế nên chỉ có Hạ Giác, người rảnh rỗi đi gặp Cảnh Thước một mình.


Khi Hạ Giác quay lại, cuộc họp vừa kết thúc. Các tướng lĩnh cấp cao đi ra thành từng nhóm, thấy Hạ Giác đều chào "Tiên sinh." Hiện tại thân phận của Hạ Giác là quân sư.


Hạ Giác bước vào phòng, chỉ còn lại Trác Nhược Dương và Quạ Đen. Quạ Đen ngồi thẳng thắn mặc áo giáp, dáng vẻ trầm ổn trông chững chạc hơn tuổi thật cả chục tuổi.


Gương mặt hắn vốn đã giống Hạ Cần, nay lại thêm trang phục và thần thái, thoạt nhìn khá dọa người.


Nhưng ngay khi Hạ Giác bước vào, vẻ trầm ổn đó của Quạ Đen lập tức biến mất. Hắn giống như một chú chó trung thành im lặng nhìn thấy chủ nhân của mình. Dù không nói gì mọi cảm xúc đều hiện rõ trong ánh mắt.


Trác Nhược Dương là một người đàn ông ngoài ba mươi trông có vẻ lười biếng, ngồi không ra ngồi, vắt chân lên bàn, ngả lưng ra sau ghế.



Thấy Hạ Giác bước vào, Trác Nhược Dương vẫn giữ nguyên tư thế, lười biếng phẩy tay chào và nói: "Trong triều vừa có tin tức truyền đến, Gia vương điện hạ của chúng ta lại đưa ra một quyết định mới. Hạ công tử có muốn đoán là gì không?"


Hạ Giác đáp: "Trác tướng quân nói chuyện cẩn thận. 'Gia vương điện hạ' cái danh xưng này nên ít dùng đi. Chẳng phải giờ người ta đã lên làm vua rồi sao?"


Trác Nhược Dương cười: "Ở đây có người ngoài đâu? Chẳng lẽ bắt ta gọi người này là Bệ hạ à? Mà này, Bệ hạ thế nào rồi?" Câu "Bệ hạ" sau cùng này chính là hỏi về Cảnh Thước.


Hạ Giác đáp gọn: "Rất tốt, đang chuẩn bị đi du ngoạn miền nam."


Trác Nhược Dương im lặng.


Vốn dĩ hắn đang ngồi thoải mái, nghe xong câu này, mặt nghiêm túc hẳn. Trác Nhược Dương nhìn Hạ Giác để xác nhận có phải Hạ Giác đang nói đùa không.


Hạ Giác vẫn giữ vẻ mặt bình thản.


Trác Nhược Dương thu lại ánh mắt, trở về dáng vẻ cợt nhả, nửa đùa nửa thật tự vấn: "... Lúc trước có phải đầu óc ta bị nhét đầy phân bò không, sao lại quyết tâm đi theo một kẻ điên như thế?"


Hạ Giác tiếp lời: "Giờ mà chuyển sang đầu quân cho Gia vương thì vẫn còn kịp."


Trác Nhược Dương cười một cách tinh quái: "Không, ta là người có 'bệnh sạch' về tinh thần, đối với chủ tử hay phụ nữ đều một lòng một dạ."


Hạ Giác cười khẩy: "Có giỏi thì nói câu đó trước mặt hắn xem nào."


Trác Nhược Dương nhướng mày. Hắn không có gan đó. Bệ hạ là một bạo quân đem hắn ra so sánh với phụ nữ chẳng phải là tự tìm cái chết sao? Mặc dù Trác Nhược Dương cho rằng người phụ nữ của mình là tốt nhất nhưng không có nghĩa là người khác cũng thấy thế.


Hạ Giác hỏi lại: "Ngươi nói Gia vương thế nào?"


Quạ Đen tiếp lời: "Gia vương chuẩn bị đánh chiếm Giang Nam."


Hạ Giác ngạc nhiên.


Quốc khố vốn đã cạn kiệt, năm ngoái lại gặp thiên tai, chiến sự ở miền nam vẫn chưa dứt. Chỉ riêng việc tiếp tế quân lương cho phía Lĩnh Nam đã rất khó khăn. Thế mà Cảnh Dật lại ra lệnh đánh chiếm Giang Nam. Ý định thì tốt, nhưng lấy đâu ra nhiều tiền và sức lực để chiến đấu cùng lúc như vậy?


Hạ Giác lo lắng rằng việc tiếp tế cho Lĩnh Nam sẽ bị ảnh hưởng, nên lập tức hỏi lại: "Giờ này mà tuyên bố đánh Giang Nam ư?"


Trác Nhược Dương giang tay: "Đúng vậy, giờ này đấy. Mới vài ngày trước hắn ta điều quân ở Giang Bắc chuẩn bị vượt sông Mờ Mịt để tấn công. Chà, với cái đội quân ba cọc ba chèo ở Giang Bắc, chẳng hiểu họ lấy đâu ra tự tin. Tin này là người của ta ở trong triều bí mật gửi về nên đến sớm. Chúc mừng Hạ tiểu công tử, ngươi là người thứ hai ở đây biết chuyện này, còn người đầu tiên là ta." Trác Nhược Dương thở dài, "Haizz, xem ra Gia vương cũng là một kẻ điên. So ra thì đi theo Bệ hạ của chúng ta vẫn tốt hơn. Ít nhất thì Bệ hạ của chúng ta đẹp hơn Gia vương."



Hạ Giác hỏi Trác Nhược Dương: "Một năm Trác tướng quân có thể gặp Bệ hạ mấy lần?"


Trác Nhược Dương cười đáp: "Bệ hạ luôn ở trong tim ta, chưa bao giờ rời xa nửa bước."


Hạ Giác nổi da gà. Nếu không phải biết Trác Nhược Dương đã có hôn thê ở kinh thành, hơn nữa hai người rất yêu nhau, y đã nghĩ rằng Trác Nhược Dương có ý đồ gì đó với Cảnh Thước rồi.


Thấy Trác Nhược Dương nói một cách "tình cảm" như thế, Hạ Giác bèn châm chọc: "Chắc ngươi chưa gặp Vân phi?"


Đề tài chuyển hướng đột ngột khiến Trác Nhược Dương sững lại một chút rồi đáp: "Là vị yêu phi người Man tộc, món quà hòa thân của Nam Du à?"


Hạ Giác thản nhiên nói: "Đó là người được sủng ái nhất. Ngươi thấy những mỹ nhân khác vào cung có ai sống quá một đêm không? Ta nhắc trước cho ngươi, vị Vân phi đó rất thích ghen. Trác tướng quân tốt nhất nên bỏ cái giọng nói 'tình cảm' đó đi."


Trác Nhược Dương cười: "Ta không bỏ thì sao?"


Hạ Giác suy nghĩ rồi thành thật nói: "Ngươi sẽ được chứng kiến Bệ hạ của chúng ta yêu người đến mức không màng gì khác."


Hạ Giác, người đã từng mang danh "bạch nguyệt quang" nhưng cuối cùng lại bị Cảnh Thước bảo "tránh xa ta một chút", có quyền lên tiếng về chuyện này hơn ai hết. Trác Nhược Dương chỉ cười mà không nói gì, rõ ràng không để lời Hạ Giác vào tai.


Hạ Giác lắc đầu.


Có những người không đâm vào tường thì không quay đầu lại. Không bị một lần vùi dập thì không biết rằng vị bạo quân kia, dù thoạt nhìn có vẻ cứng rắn nhưng giờ đã bị tình yêu làm cho mềm nhũn rồi.


Hạ Giác quay sang hỏi Quạ Đen: "Có tìm ra người đang chỉ huy quân Nam Du là ai không?"


Quạ Đen đáp: "Có một vài tin tức nhưng không nhiều. Chỉ biết đó là một người trẻ tuổi, dường như là một trong những người được chọn làm Quốc sư tiếp theo của Nam Du được gọi là 'tiểu quốc sư'."


Hạ Giác giật mình: "Người được chọn làm Quốc sư của Nam Du không phải là hoàng tử sao?"


Nam Du thịnh hành Vu Cổ.


Quốc sư của họ là người am hiểu nhất về thuật này, ngoài ra còn tinh thông bói toán, xem thiên mệnh. Một người như vậy có thể ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia. Nếu họ nói "trời muốn diệt Nam Du", người dân sẽ hoang mang, lo sợ. Vì vậy từ trước đến nay Quốc sư luôn là người trong hoàng tộc, được chọn từ các hoàng tử để đảm bảo họ tuyệt đối trung thành, không bao giờ giả truyền mệnh trời để gây hại cho đất nước. Tiểu quốc sư sau khi lên làm Quốc sư sẽ được gọi là Đại Quốc sư và cả đời không được kết hôn.


Trác Nhược Dương hỏi: "Sao ngươi ngạc nhiên thế?"


Hạ Giác nói: "Ai lại đưa một người vừa là hoàng tử vừa là ứng viên Quốc sư ra tiền tuyến? Hơn nữa, ban đầu người này còn không có thực quyền, bị một tướng lĩnh khác của Nam Du lấn át đến mức chúng ta không biết có sự tồn tại của người này."



Trác Nhược Dương trầm ngâm: "Nói cũng phải. Đang hưởng cuộc sống sung sướng trong vương cung, hắn đến đây làm gì?"


Đột nhiên Trác Nhược Dương bừng tỉnh, nói tiếp: "Nếu vậy thì người này chẳng phải là đường đệ của yêu phi người Man tộc đó sao?"


Hạ Giác cảm thán: "Đúng là rồng sinh chín con, mỗi con một khác. Ta khuyên Trác tướng quân nên đổi cách gọi yêu phi đó đi, nhân lúc Bệ hạ trong lòng ngươi chưa nghe thấy."


Dù Hạ Giác không tiếp xúc nhiều với Đoạn Vân Thâm nhưng y đã nhận ra người này hành sự tàn nhẫn, quỷ quyệt. Còn nhìn lại Vân phi nương nương, Hạ Giác thật sự không thấy chút mưu mô hay tà tâm nào.


Editor: ý là thấy bé thụ khác với trong cung á, chắc do cổ độc nên nhìn thấy sự khác biết


Cùng lúc đó tại doanh trại quân Nam Du, một thiếu niên đang ngồi thiền đột nhiên mở mắt.


Thiếu niên đó chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Da hơi ngăm, tóc xoăn nhẹ. Gương mặt rất tuấn tú, giữa trán có một họa tiết hình ngọn lửa được vẽ bằng bột vàng, lông mi cực dài.


Người này là Đoạn Linh Thần, đường đệ của Đoạn Vân Thâm.


Tiểu đồng đang hầu hạ bên cạnh bị cú mở mắt đột ngột của cậu nhóc dọa sợ. Đôi mắt ấy tràn ngập vẻ điên cuồng, mừng rỡ đến mức gần như mất trí. Chỉ cần nhìn một cái, tiểu đồng đã có cảm giác bị bóp nghẹt cổ họng, lưng lạnh toát.


Đoạn Linh Thần nhìn tiểu đồng đang sợ hãi, cười khẽ: "Sao vậy?"


Nụ cười ấy khiến cậu trông bình thường hơn nhiều. Tiểu đồng trấn tĩnh lại, nói: "Không có gì ạ, Tiểu quốc sư ngồi thiền lâu như vậy, có mệt không?"


Đoạn Linh Thần đáp: "Vốn rất mệt nhưng trong mộng được một điềm báo thú vị nên không còn mệt nữa."


Nghe thấy từ "thiên dụ", tiểu đồng lo lắng hỏi: "Có cần báo cho các thủ lĩnh vào nghe không ạ?"


Đoạn Linh Thần nghe vậy thì bật cười sảng khoái như thể vừa nghe thấy một câu chuyện cười. Nụ cười ấy đẹp đến mức làm mặt tiểu đồng đỏ bừng.


Đoạn Linh Thần đáp: "Không cần, lời tiên tri hôm nay là dành riêng cho ta."


Tiểu đồng vừa cảm thấy rung động, vừa thấy lo lắng, ấp úng nói: "Không báo cho các thủ lĩnh có ổn không ạ... Lần trước không báo, họ đã phạt Tiểu quốc sư rất lâu đấy!"


Đoạn Linh Thần cười hỏi lại: "Vậy giờ ngươi nói xem còn ai có thể phạt ta?"


Tiểu đồng im lặng.



Người từng phạt Đoạn Linh Thần đã bị Quạ Đen chém đầu, thi thể còn không nguyên vẹn. Trong quân Nam Du, nhiều người đồn rằng Đoạn Linh Thần đã tính ra được chuyện này nhưng cố tình không nói.


Đoạn Linh Thần cầm một chiếc hộp nhỏ bằng lòng bàn tay. Thoạt nhìn, nó giống như hộp đựng đồ trang sức của phụ nữ. Nhưng nhìn kỹ hơn, chiếc hộp được đan bằng cành liễu, sơn màu đen và không có bất kỳ họa tiết nào.


Đoạn Linh Thần mở hộp, bên trong là một con rắn nhỏ màu đen, bé hơn cả ngón út. Khi chiếc hộp mở ra, con rắn nhỏ ngẩng đầu nhìn cậu. Đoạn Linh Thần đưa ngón tay vào, con rắn lưỡng lự một lúc rồi trườn lên mu bàn tay.


Nhìn con rắn, ánh mắt Đoạn Linh Thần vừa điên cuồng vừa tĩnh lặng một cách mâu thuẫn. Cậu nhóc cười nói: "Y đã trở về, ngươi có vui không?"


Con rắn thè lưỡi.


Đoạn Linh Thần dùng ngón tay còn lại gõ nhẹ vào đầu rắn: "Các ngươi đương nhiên vui rồi, các ngươi đều thích y mà."


Cậu lầm bầm: "Ngươi nói ta nên làm gì với y đây?"


Tiểu đồng cẩn thận hỏi: "...Ai ạ?"


Đoạn Linh Thần đáp: "Một người ta rất thích."


Tiểu đồng sững sờ, có cảm giác như vừa bị thất tình, tan nát cõi lòng. Đoạn Linh Thần bật cười. Cậu ta nói dối mà mặt không đỏ.


Nếu sự "thích" đó được thể hiện bằng cách g**t ch*t một người, thì có lẽ cậu ta đã "rất thích" Đoạn Vân Thâm—à không, là thân xác ban đầu của Đoạn Vân Thâm.


Lúc này Đoạn Vân Thâm đang ngồi trên cối đá trong sân, xem Hạng Nhất Việt và Thập Thất dạy A Tứ cách cưỡi ngựa. Đoạn Vân Thâm cũng muốn học nhưng bụng không cho phép.


Cậu đành cầm một đĩa đậu Hà Lan rang muối do Hạ Giác sai người mang đến, vừa ăn vừa xem cho vui.


Đang xem rất hứng thú, Đoạn Vân Thâm bỗng cảm thấy một cơn lạnh lẽo ập đến như có một luồng ác ý đang hướng về phía mình, khiến cậu rùng mình.


Đoạn Vân Thâm thấy lạ: "Thời tiết này sao lại đột nhiên lạnh thế? Chiếc áo lông cáo giữ ấm của mình đâu rồi?"


Cậu nhìn quanh, định đi tìm "áo lông cáo chuyên dụng" của mình.


Đoạn Vân Thâm lập tức nhảy xuống cối đá nhưng ngay khi chân chạm đất, bụng cũng nảy xuống một cái.


Hồn vía hắn suýt bay ra ngoài. Đoạn Vân Thâm vội vàng ném đĩa đậu Hà Lan đang cầm, đưa tay đỡ lấy bụng. Sau khi xoa xoa trấn an cơn khó chịu, ngẩng đầu lên định vờ như không có chuyện gì xảy ra thì thấy Cảnh Thước đang đứng ở cửa nhìn mình.


Đoạn Vân Thâm:....


Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân Story Chương 76: Đường đệ
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...