Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân

Chương 75: Gặp lại Hạ Giác


Đoàn người của Đoạn Vân Thâm khi đến gần ranh giới biên cương thì không đi tiếp  mà tìm một ngôi làng nhỏ để tạm nghỉ.


Đêm tiệc mừng thọ của Thái Hoàng Thái Hậu, quân Nam Du đã bất ngờ tấn công đồn biên phòng và giành thắng lợi lớn. Vị đại tướng trấn giữ biên cương là Hạ Cần bỗng dưng m·ất t·ích. Vị tướng tạm thời nhậm chức đã ứng phó một cách bị động, khiến quân ta liên tiếp bại trận. Họ cứ thế lùi mãi, lùi mãi, cho đến khi đến được nơi này, có tên là Lục Nguyên. Phía trước là Vũ Thành, hiện đang là một trong những điểm đóng quân. Vùng đất xa hơn nữa đã bị người Nam Du chiếm đóng, dù vẫn thuộc lãnh thổ của ta nhưng lại đổi chủ.


Đoàn người Đoạn Vân Thâm nếu đi tiếp sẽ rất gần khu vực quân sự, e rằng không an toàn nên họ đã quyết định dừng lại chờ tiếp ứng.


Ngôi làng này rất ít người.


Hầu hết những ai có khả năng đi đều đã đi hết. Chỉ còn lại người già, trẻ nhỏ và người bệnh. Với tình hình bại trận liên tiếp như thế này, chẳng biết lúc nào thì giặc Nam Du sẽ đánh đến đây. Những người có chút khả năng đã sớm chạy thoát thân.


Thế nên ở đây không cần tốn tiền thuê nhà, vì khắp nơi đều là nhà bỏ trống. Đoạn Vân Thâm và mọi người tùy tiện chọn một căn nhà để ở. Khi mới vào, họ thấy một đứa trẻ nhỏ đang ghé vào tường nhìn trộm.


Đứa bé chắc chỉ khoảng 5-6 tuổi, quần áo chắp vá, mặt mũi lấm lem như vừa chui ra từ bếp. Có lẽ vì làng hiếm có người lạ, nên đứa bé nhìn họ với vẻ rất tò mò. A Tứ nhìn đứa bé một lúc rồi chia cho nó một miếng bánh từ phần ăn của mình.


Đến chiều, có một bà lão khoảng 70 tuổi đến làm phiền chỗ họ ở. Bà một tay dắt đứa trẻ ban nãy, một tay xách một rổ rau. Rau toàn là rau dại bà đào trong núi, chẳng có món mặn nào.


Bà lão nói ban ngày nghe cháu mình kể trong làng có người lạ đến, lại còn cho cháu bà bánh ngô nên bà mang đồ đến để đáp lễ.


Thực ra bà nói dối. Bà không đến để đáp lễ. Đổi một cái bánh lấy cả một rổ rau, lại còn trong khi nhà bà cũng chẳng đủ ăn, làm gì có chuyện tốt như thế.


Bà lão chỉ có một người con trai, đã mất nhiều năm trước. Con dâu cũng bỏ đi theo người khác. Trong nhà chỉ còn lại bà và một ông lão yếu ớt cùng đứa cháu trai này.


Nơi này không an toàn, chẳng biết lúc nào quân Nam Du sẽ đánh tới. Thế nên, mỗi khi nghe có người đi qua đây, bà lại xách một rổ rau đến, mặt dày ngỏ lời, lấy lòng người ta hỏi xem liệu có ai tốt bụng giúp đưa cháu trai bà đi khỏi nơi này không. Bản thân bà thì không hy vọng gì nữa, nhưng đứa cháu còn nhỏ quá...


Thế nhưng bà đến không đúng lúc. Đoạn Vân Thâm đang ngủ bù trong phòng và chưa tỉnh.


Cảnh Thước ngồi ở mép giường đắp chăn cho Đoạn Vân Thâm. Nghe Thập Thất vào báo có bà lão mang đồ ăn đến, Cảnh Thước không nói gì, chỉ liếc nhìn Thập Thất một cái. Thập Thất hiểu ý ngay, đi ra cửa đuổi bà lão về. Thập Thất không nhận đồ ăn, mà lén lút lấy hai cái bánh ngô từ phần ăn của mình đưa cho bà và đứa cháu. Xong xuôi, cậu nhóc đuổi họ đi một cách lạnh lùng như thể càng thể hiện sự vâng lời Cảnh Thước thì càng được lòng hắn vậy.


Cảnh Thước và những người khác chỉ tạm nghỉ ngơi tại đây, không định ở lại lâu. Ngày hôm sau họ đã đi. Bà lão kia cũng không quay lại nữa.


Cảnh Thước cũng có người của mình trong quân đội. Lần này đến đây, hắn đương nhiên sử dụng đến. Người được hắn cài cắm có tên là Trác Nhược Dương. Khi đại tướng Hạ Cần bị mất tích, Thái Hoàng Thái Hậu tưởng đã nắm chắc thiên hạ, muốn dụ Cảnh Thước lộ ra ai là "con cờ" mà hắn đã cài cắm ở biên cương. Đó chính là người này.


Tin tức được gửi đi từ sáng sớm, nên họ chỉ dừng lại một đêm ở đây. Sáng hôm sau, một đội khoảng mười mấy người đã tiến vào làng.


Người dẫn đầu đội tiếp ứng là Phương Du, một người quen cũ. Phương Du để tất cả người của mình ở ngoài cửa, chỉ một mình đi vào trong.


Thấy Cảnh Thước, Phương Du lập tức cung kính hành lễ theo nghi thức dành cho bậc đế vương, không hề tỏ ra lơ là chỉ vì Cảnh Thước đã rời khỏi cung.



A Tứ và Thập Thất lúc đó ở trong phòng, nghe thấy thì đần mặt ra, tròn xoe mắt nhìn. Lần đầu tiên chúng thấy người lớn như vậy mà còn chơi trò "đóng vai" – lại còn là một trò mà người chơi có thể bị "mất đầu" bất cứ lúc nào.


Cảnh Thước thấy Phương Du như thế thì chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho hắn đứng thẳng dậy, rồi điềm tĩnh nhắc đến việc mình không còn là vua nữa.


Dù chỉ nói vài câu, Phương Du gần như ngạc nhiên khi thấy con người của vị bạo quân này đã hoàn toàn khác. Vẻ u ám và hung bạo dường như đã tan biến, trông bình thản hơn rất nhiều. Nếu không phải khuôn mặt đó và ánh mắt lạnh lùng đối với những người khác vẫn không thay đổi, Phương Du gần như không dám tin đây chính là vị bạo quân trong ký ức của mình.


Sự thay đổi không chỉ ở Cảnh Thước. Đoạn Vân Thâm đã mặc lại trang phục nam, trông anh sáng sủa, tuấn tú và cuốn hút hơn rất nhiều so với khi giả làm yêu phi. Cậu ngồi bên cạnh Cảnh Thước, thấy Phương Du nhìn mình thì nở một nụ cười rạng rỡ.


Phương Du: "..."


Phương Du thực sự không thể nào lờ đi cái bụng đã nhô cao của đối phương. Bệ hạ thật sự... có thiên phú đặc biệt.


Thực ra, không chỉ Cảnh Thước và Đoạn Vân Thâm thay đổi mà chính bản thân Phương Du cũng khác đi rất nhiều. Ngày xưa ở kinh thành, hắn trông vẫn như một thiếu niên, làn da trắng mịn. Đặc biệt là khi thường xuyên đi cùng Hạng Nhất Việt càng làm nổi bật vẻ tuấn tú và dễ mến của mình.


Nhưng Phương Du của ngày hôm nay trông phong trần và thô ráp hơn nhiều, đặc biệt là vết sẹo dài trên mặt, chạy chéo từ thái dương xuống sống mũi.


Đoạn Vân Thâm ban đầu cũng bị vết sẹo này thu hút. Nhưng nhanh chóng nhận ra hành động của mình không phải phép nên đã điều chỉnh lại ánh mắt.


Cảnh Thước xưa nay vẫn điềm tĩnh, dù trong lòng có tiếc nuối cũng không thể hiện ra mặt. Chỉ có Hạng Nhất Việt thì khác cứ nhìn chằm chằm vào vết sẹo của Phương Du. Vốn coi Phương Du như huynh đệ ruột, thấy bạn mình mang vết thương như vậy, Hạng Nhất Việt gần như muốn nổ tung. Hắn đứng một bên nóng ruột chờ Phương Du và Cảnh Thước chào hỏi xong xuôi, sự quan tâm hiện rõ trên nét mặt.


Vết thương của Phương Du không chỉ là vấn đề làm hỏng ngoại hình mà còn rất đáng sợ. Chỉ cần sơ suất một chút, lưỡi dao có thể cắt sâu hơn, có lẽ sẽ rạch toang đầu và làm óc văng ra ngoài.


Khi nhìn thấy Hạng Nhất Việt, Phương Du mỉm cười và nói: "Thống lĩnh, lâu rồi không gặp."


Lời nói này khiến Hạng Nhất Việt cảm thấy khó chịu. Chẳng mấy khi huynh đệ gặp nhau lại dùng câu nói khách sáo "lâu rồi không gặp," nghe cứ xa lạ thế nào. Bị kích động, Hạng Nhất Việt không còn bận tâm đến việc Cảnh Thước đang ở đó, liền thẳng thừng hỏi: "Mặt của người sao thế này? Ai làm vậy?!"


Phương Du đưa tay sờ vết sẹo trên sống mũi, cười đáp: "Mấy tháng trước bị tập kích lúc nửa đêm, không cẩn thận bị thương chút thôi, chuyện nhỏ."


Hạng Nhất Canh bực bội: "... Chuyện nhỏ cái gì mà chuyện nhỏ! Ngươi còn chưa lấy vợ, ngoại hình bị hỏng thế này thì tính sao?!"


Mấy tháng trước, cũng chính là lúc Đoạn Vân Thâm và những người khác còn ở thành Giang Bắc, Hạng Nhất Việt từng có một cơn ác mộng và lo lắng cho Phương Du, thậm chí còn nhắc đến chuyện này với Cảnh Thước. Nhìn thấy vết sẹo, Hạng Nhất Việt vô cùng phiền lòng, chỉ ước gì có thể ngay lập tức đi băm kẻ đã làm Phương Du bị thương.


Cũng chính nhờ lần bị thương đó, Phương Du đã liên lạc được với Trác Nhược Dương và Hạ Giác.


Trác Nhược Dương vốn là người của Cảnh Thước nên khi Phương Du đến biên cương đã bí mật giúp đỡ rất nhiều mà không để lộ.


Hạ Giác và Quạ Đen tuy cũng đã bí mật đến biên cương nhưng vì Hạ Giác vốn có quen biết với một số người trong quân đội nên họ đã được che giấu thân phận, hành động rất kín đáo. Thậm chí trước khi họ chủ động tìm đến, Phương Du còn không biết họ đã có mặt ở biên cương.


Sau vụ tập kích đó, không chỉ có vết sẹo trên mặt, Phương Du còn bị một vết đâm lớn ở ngực, sốt cao và cận kề cái chết. Đúng lúc đó, tất cả những người này đều xuất hiện, dốc sức kéo hắn từ cõi chết trở về. Một người lính nhỏ có sống hay chết không ai quan tâm nhưng nếu có nhiều tướng quân để ý thì các quân y sẽ phải chăm sóc tận tình hơn.



Trước khi đi, Phương Du cẩn thận lấy ra một chiếc khăn trùm đầu từ một căn phòng bỏ trống để Đoạn Vân Thâm đội lên. Đoạn Vân Thâm vốn có vẻ ngoài giống nam giới, nay lại đang mang thai nên rất dễ gây chú ý. Mặc dù những người đến đón đều là thân tín và sẽ không hỏi những chuyện không nên hỏi nhưng cẩn thận vẫn hơn.


Đoạn Vân Thâm đội khăn trùm đầu ngồi trên lưng ngựa, cảm thấy mình giống như một hiệp khách trong tiểu thuyết võ hiệp. Chỉ có điều, hiệp khách này không biết cưỡi ngựa, phải dựa vào "tướng công" của mình. Cảnh Thước cùng cưỡi một con ngựa với Đoạn Vân Thâm, hắn nắm dây cương để Đoạn Vân Thâm ngồi gọn trong lòng.


Hạng Nhất Việt và Phương Du lần lượt đi cùng A Tứ và Thập Thất còn Hồ Tam Tiền thì bị xem là tù binh và giao cho lính áp giải. Cả đoàn rời khỏi ngôi làng nhỏ, băng qua một khu vực hoang vắng và cuối cùng đến doanh trại quân đội Vũ Thành.


Thập Thất và A Tứ dù thông minh và trưởng thành sớm nhưng dù sao vẫn chỉ là hai đứa trẻ. Khi tiến vào doanh trại, chúng gần như bị choáng ngợp. Cảnh tượng này khiến chúng gần như nghi ngờ người mà chúng đang đi theo chính là một "Bệ hạ" thật sự.


Tuy nhiên, từ "Bệ hạ" lại quá khó tin, ý nghĩa đằng sau nó khiến chúng không dám nghĩ đến. Cả hai đều lén lút nhìn về phía Cảnh Thước đang ngồi trên ngựa. Trong mắt chúng, người đó dù trông không thân thiện lắm nhưng cũng không phải kẻ xấu. Hắn và Đoạn công tử đã cứu chúng và huynh đệ của chúng, còn tìm người chăm sóc và để lại tiền bạc. Đó là một người tốt.


Phương Du nhận thấy cậu bé đang ngẩn ngơ nhìn về phía Cảnh Thước, liền cười hỏi: "Nhìn cái gì thế, nhóc con?"


Thông thường, trẻ con khi vào một nơi như thế này đều nhìn ngó xung quanh để mở rộng tầm mắt. Cớ gì hai đứa lại cứ nhìn chằm chằm vào hai người kia?


A Tứ lắp bắp trả lời: "... Không, không có gì."


Phương Du nhìn theo tầm mắt của A Tứ, thấy Cảnh Thước đang trò chuyện với Đoạn Vân Thâm. Từ góc độ này, hắn chỉ thấy được mặt nghiêng của Cảnh Thước, nhưng vẫn có thể cảm nhận được vẻ bình thản thậm chí là dịu dàng khác hẳn với lúc nói chuyện với Vân Phi.


"Dịu dàng," Phương Du thầm nghĩ, "ở dưới cái nắng gắt này mà mình lại nổi da gà." Hắn sợ hãi. Trước đây mỗi khi vị bạo quân này có thái độ khác thường, chắc chắn sẽ có người đổ máu, càng khác thường thì càng nhiều người chết thảm. Nhưng lần này khung cảnh lại toát ra một vẻ gì đó rất nhẹ nhàng, ấm áp.


Càng nhìn Phương Du càng hoang mang. Quay sang nhìn Hạng Nhất Việt thấy có vẻ hắn đã quá quen với chuyện này. "Bạo quân thật sự đã thay đổi tính tình rồi sao? Vân Phi này thật sự rất đặc biệt."


Sau khi đến doanh trại, Phương Du dẫn mọi người vào một căn phòng đã được chuẩn bị sẵn. Vũ Thành là một toà thành bị người Nam Du chiếm đóng, khi quân đội giành lại, đó chỉ còn là một toà thành ma. Toàn bộ người dân đã bị giết, đồ đạc bị cướp sạch chỉ còn lại những ngôi nhà trống.


Vừa bước vào phòng, họ gặp lại một người quen:, Hạ Giác.


Y đang ngồi trong phòng, tự mình pha trà, chờ đợi sẵn.


Phương Du cười nói: "Nếu Hạ công tử đã đến, ta có việc khác xin phép không ở lại." Hạng Nhất Việt cũng tự nhận thấy đây không phải chuyện của mình nên đi theo Phương Du. Huynh đệ lâu ngày không gặp còn nhiều chuyện để nói.


Hạ Giác nhìn Cảnh Thước và Đoạn Vân Thâm bước vào, thấy bên cạnh có hai đứa trẻ và Đoạn Vân Thâm còn đang mang thai, y sững người một lúc rồi mỉm cười nói với Cảnh Thước: "Người đông thế này, phúc lớn đấy! Ngày trước sao không thấy ngươi có 'thiên phú' này?"


Đoạn Vân Thâm: "..."


Rõ ràng là lời trêu chọc hướng đến Cảnh Thước nhưng Đoạn Vân Thâm vẫn không nhịn được mà tự đặt mình vào đó. Cậu nghĩ: "Sao cũng thấy 'thiên phú dị bẩm' là mình nhỉ... À, nói Cảnh Thước cũng không sai."


Hạ Giác cười, gọi một người lính nhỏ từ ngoài vào, dặn dẫn hai đứa trẻ ra ngoài chơi.


Cảnh Thước không đáp lời trêu chọc của Hạ Giác, chỉ tò mò hỏi: "Quạ Đen đâu? Hai người không phải lúc nào cũng như hình với bóng sao?"



Nghe câu hỏi này, Hạ Giác cười đầy ẩn ý: "Ngươi thử đoán xem?"


Cảnh Thước nói: "Ta nghe nói Hạ Cần đã trở lại sau mấy tháng mất tích."


Hạ Cần là huýnh trưởng của Hạ Giác cũng là Đại tướng quân trấn giữ biên cương. Khi Thái hoàng thái hậu và Gia vương mâu thuẫn, bà đã bắt được bằng chứng Hạ Cần gặp Gia vương, lấy cớ đó nghi ngờ họ mưu phản, bỏ tù Gia vương và triệu hồi Hạ Cần về thẩm vấn. Nhưng vừa nhận thánh chỉ, Hạ Cần đã biến mất bị cho là đã bỏ trốn.


Sau đó chức Đại tướng quân tạm thời do Trác Nhược Dương thay thế. Khi Cảnh Dật lên nắm quyền, hắn lại cách chức Trác Nhược Dương và đưa người của mình lên. Chức vụ "tạm thời" này kéo dài hơn nửa năm, không ai biết Hạ Cần sống chết ra sao và cũng không có ai được chính thức bổ nhiệm. Mãi cho đến gần đây, vị Đại tướng quân này đột nhiên trở về, còn mang theo đầu của tướng lĩnh địch.


Cảnh Thước đỡ Đoạn Vân Thâm đang bụng to ngồi xuống, bình thản nói: "Người trở về đó không phải Hạ Cần phải không?"


Là Hạ Giác đã sắp xếp cho Quạ Đen thay thế.


Hạ Giác cười lớn: "Ngươi không phải đi ngao du sơn thủy sao, sao chuyện ở tận nơi xa xôi này ngươi cũng biết?"


Quạ Đen vốn có ngoại hình rất giống Hạ Cần, chỉ cần có sự phối hợp của Trác Nhược Dương, hắn có thể công khai thay thế Hạ Cần. Dù người tinh ý đều biết là giả nhưng khi không có người thật thì có một người giả để ổn định lòng quân cũng rất tốt. Hơn nữa, người giả này còn mang đầu kẻ địch về và chứng tỏ không có ý đồ xấu.


Cảnh Thước bình thản hỏi ngược lại: "Ngươi đến đây không phải để trả thù cho huynh trưởng sao? Sao lại để Quạ Đen dính vào chuyện phòng thủ biên giới?"


"Tại sao ư?"


Ban đầu Hạ Giác thực sự đến đây vì mối thù riêng. Nhưng sau khi thấy quân đội liên tục thất bại và đất đai bị mất, chút nghĩa khí trong y lại trỗi dậy. Vì thế, Hạ Giác đã đưa Quạ Đen lên làm con rối và tự mình đứng sau giật dây. Nhờ "phúc" của người đại ca tàn nhẫn, một người ốm yếu như y cả đời cũng không thể làm tướng quân, nhưng giờ đây ít nhiều cũng cảm nhận được cảm giác đó.


Hạ Giác lấy một quả từ đĩa trên bàn, lau sạch rồi đưa cho Đoạn Vân Thâm: "Nhớ nương nương thích ăn đồ ngon. Đây là thạch quả đặc sản Lĩnh Nam, trong quân không có đâu, ta đã dặn người đi hái ở vách đá gần đây."


Đoạn Vân Thâm sững sờ trước sự nhiệt tình bất ngờ này, vội vàng nhận lấy và chuẩn bị tiếp tục nghe hai người kia đối đáp. Dù không hiểu họ đang nói gì, nhưng cậu cảm thấy nó rất nguy hiểm.


Cảnh Thước thấy Đoạn Vân Thâm chưa ăn, liền cầm quả từ tay cậu, bóc vỏ rồi đưa lại. Quả này vỏ sần sùi giống quả vải nhưng lớn hơn, vỏ màu xám, thịt quả trong suốt.


Đoạn Vân Thâm ăn, động tác của hai người rất tự nhiên.


Hạ Giác: "Chậc!"


Đôi mắt và tâm hồn y đều bị tổn thương. "Mình đã làm sai cái gì cơ chứ? Một người độc thân lại phải ngồi đây xem hai người này, một người có bạn đời và một người có bạn tốt, khoe khoang tình cảm." Hơn nữa, thái độ của họ rất rõ ràng, họ không cố ý khoe khoang, chỉ là vô thức thể hiện cách họ hòa hợp với nhau.


Đoạn Vân Thâm nếm thử, thấy quả này không quá ngọt nhưng sau khi ăn lại có một hương thơm thoang thoảng. Cậu tự lấy thêm một quả nữa, tự bóc vỏ. Thực ra, Đoạn Vân Thâm ban đầu định bóc và đút cho Cảnh Thước nhưng đã tinh ý nhận ra ánh mắt "đốt cháy tình nhân" của Hạ Giác nên quyết định tự ăn. "Mặt mũi vẫn cần phải giữ."


Hạ Giác đau răng: "Thế nên hai vị đi chơi chán rồi, cố ý đến k*ch th*ch ta à? Hay là thấy trong bụng có con rồi, đến tìm ta nhận họ?"


Cảnh Thước: "Chúng ta muốn vào Nam Du."



Hạ Giác suýt chút nữa nghĩ mình nghe nhầm. Nhưng khi hỏi, Cảnh Thước không nói lại lần nữa, hắn biết Hạ Giác không phải không nghe rõ. Hạ Giác nhìn Cảnh Thước một lúc lâu, rồi đột nhiên cười nhạo: "... Hiểu rồi, có con rồi thì về nhà ngoại, báo tin vui cho ông bà ngoại đứa bé."


Đoạn Vân Thâm: "?"


"Nói chuyện tử tế đi, sao ta cảm thấy lời này của ngươi mỉa mai thế!"


Câu nói vừa rồi của Hạ Giác chỉ là một câu đùa. Nếu người nói muốn vào Nam Du không phải là Cảnh Thước, Hạ Giác đã nghĩ người đó là kẻ điên. Nhưng vì là Cảnh Thước nói, y biết Cảnh Thước đã tính toán kỹ lưỡng, vì thế những lời cay nghiệt không thể nói ra, chỉ đùa một câu không mấy vui vẻ.


Hiện tại chiến sự ở biên giới liên miên, Cảnh Thước muốn vào Nam Du, phải vượt qua cả hai tuyến phòng thủ của Đại Chu và Nam Du. Dù Hạ Giác có dùng mối quan hệ để giúp họ vượt qua tuyến phòng thủ của mình, họ vẫn phải tự vượt qua phòng tuyến của Nam Du để vào lãnh thổ. Nếu bị bắt, không ai sẽ có kết cục tốt đẹp, huống chi Đoạn Vân Thâm còn đang mang thai.


Hơn nữa, vượt qua biên giới mới chỉ là khởi đầu. Sau khi vào sâu bên trong, còn rất nhiều rắc rối đang chờ đợi họ.


Hạ Giác: "Lý do là gì? Sang đó làm gì? Đừng mong ta tin các ngươi chỉ là đi báo tin vui cho ông bà ngoại đứa bé nhé?"


Cảnh Thước không giải thích, chỉ nói: "Buộc phải đi."


Hạ Giác: "..."


Hạ Giác cạn lời.


Hạ Giác: "... Ngươi đến đây để gây áp lực cho ta! - Đừng nói nữa, ta đi tìm người bàn bạc, chuyện này ta không quyết được."


Nói xong, Hạ Giác giận dữ đi ra khỏi phòng.


Lúc này, Đoạn Vân Thâm bóc một quả thạch quả đưa cho Cảnh Thước: "Lúc hai người nói chuyện, ta đột nhiên có một ý tưởng táo bạo."


Cảnh Thước biết Đoạn Vân Thâm đang nghĩ gì, bình thản nói: "Bỏ đi, không nên có ý tưởng đó."


Đoạn Vân Thâm: "Không bỏ được, ta muốn thử."


Cảnh Thước: "Vân Thâm mà không bỏ được, ta có thể giúp Vân Thâm."


Đoạn Vân Thâm: "... Huynh"


Cảnh Thước: "Ăn quả đi."


Đoạn Vân Thâm muốn thử xem liệu mình có thể dùng hình tượng "anh hùng của Nam Du" để lừa gạt người Nam Du. Ví dụ giả vờ tung tin rằng mình là kẻ đứng sau vụ tiệc mừng thọ của Thái hậu, sau khi hoàn thành nhiệm vụ của Nam Du thì trốn đến đây và đang chuẩn bị về nước nhưng không may bị Hạ Giác chặn lại.


Sau đó nhờ Hạ Giác tung tin dùng mình làm con tin để ép Nam Du nhả lại các thành trì đã chiếm. Khi đó Nam Du sẽ trả lại đất đai, còn Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước có thể đường đường chính chính vào lãnh thổ Nam Du.


Cảnh Thước đưa quả thạch quả đã bóc đến miệng Đoạn Vân Thâm, Đoạn Vân Thâm há miệng, cố ý cắn nhẹ vào đầu ngón tay của hắn.


Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân Story Chương 75: Gặp lại Hạ Giác
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...