Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Chương 68: Thai động
Đoạn Vân Thâm bị động tác ấy làm cho giật mình, lập tức đứng hình.
Không rõ là do đại não xử lý nên sinh ra ảo giác hay là thật sự, cậu dường như cảm nhận được sinh vật nhỏ bé kia đang uốn éo cơ thể duỗi tay duỗi chân bên trong bụng. Thậm chí có cảm giác rõ ràng rằng đó là một bàn tay hay một bàn chân nhỏ đang chạm vào bụng mình.
Cảm giác rõ ràng ấy có chút... kỳ lạ.
Lúc nà Đoạn Vân Thâm đã đơ cứng người vẻ mặt không biết phải biểu lộ thế nào, tâm trạng phức tạp nhưng cũng đầy tinh tế.
Mỗi một lần sinh vật nhỏ bé này lớn lên đều củng cố thêm nhận thức của Đoạn Vân Thâm về việc sắp trở thành "mẹ của đứa trẻ."
Không thể nói là mâu thuẫn nhưng cũng không thể gọi là vui mừng. Cảm giác đó giống như khi nhìn thấy một tác phẩm nghệ thuật có tạo hình kỳ quái nhưng lại vô cùng đẹp tựa hồ bị nó chinh phục nhưng lại không muốn khuất phục trước cái cảm giác kỳ lạ đó.
Vì Đoạn Vân Thâm vừa nãy cứ khăng khăng muốn dựa vào Cảnh Thước, nên lúc này động tác cứng đơ của cậu làm Cảnh Thước có thể cảm nhận rất rõ ràng.
Cảnh Thước nghiêng đầu nhìn Đoạn Vân Thâm bày tỏ sự khó hiểu.
Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước nhìn nhau một lúc lâu, sau đó quyết định nói dối "Không có gì."
Vừa dứt lời, giống như thể tiểu hồ ly con không hài lòng với việc nói dối lại đạp một cái.
Đoạn Vân Thâm: ...
Cái nhóc này sau này chắc chắn quan hệ tốt với đại hồ ly không hợp với mình!!
Tại sao mình nói dối mà nó lại còn phá đám?!
Cảnh Thước cảm thấy Đoạn Vân Thâm hình như lại cứng người thêm một chút, có linh tính mà hỏi: "Con đạp?"
Đoạn Vân Thâm: ...
Đúng là không thể nhìn nhau lâu mà.
Mấy tháng trước còn lo lắng đứa trẻ có động đậy hay không, giờ thì thật sự động rồi.
Cảnh Thước: "Vân Thâm?"
Đoạn Vân Thâm như đau răng mà trả lời: "... Đúng là động."
Cảnh Thước tùy ý đặt tay lên bụng Đoạn Vân Thâm, hỏi: "Đạp mạnh không? Có đau không?"
Đoạn Vân Thâm: ...
Đại hồ ly nhà mình vẫn yêu mình quá!
Tuy đã là đầu xuân nhưng thời tiết vẫn còn se lạnh, có lẽ vì sợ lạnh nên Đoạn Vân Thâm vẫn mặc quần áo khá dày.
Những ngón tay trắng nõn của Cảnh Thước, chuỗi hạt Phật treo ở cổ tay nhẹ nhàng đung đưa lặng lẽ cảm nhận một lát, sau đó mới nói: "Hình như là yên tĩnh rồi."
Đoạn Vân Thâm: ...
Nếu biết là yên lặng rồi, vậy có thể bỏ cái móng vuốt hồ ly ra không!
Giờ cứ dán vào mãi làm gì, ngươi còn định đợi đến lúc nó đạp tiếp à?
Đoạn Vân Thâm không vui thầm nghĩ, vừa nãy quan tâm là giả, thích tiểu hồ ly mới là thật!
Đoạn Vân Thâm với vẻ mặt nghiêm túc gạt tay Cảnh Thước ra - bản thân cậu cũng không hiểu sao mình lại nghiêm túc như vậy, có lẽ là cảm thấy dùng thái độ này để từ chối sẽ trở nên nghiêm túc và uy nghiêm hơn.
Nhưng khí chất là thứ trời sinh.
Những người như Cảnh Thước dù có thân mật hay quen thuộc đến mấy, khi không vui chỉ cần một ánh mắt thôi cũng đủ khiến người khác lạnh sống lưng.
Còn Đoạn Vân Thâm thì ngược lại hoàn toàn, chỉ cần thân thiết là có thể vô pháp vô thiên với cậu . Lúc này Đoạn Vân Thâm cố làm ra vẻ mặt nghiêm nghị cũng chẳng khiến ai sợ hãi, ngược lại còn khiến người ta muốn đưa tay lên véo một cái.
Cảnh Thước dù sao cũng từng là đế vương, cũng có lòng tự trọng, không trẻ con đến mức đi véo má Đoạn Vân Thâm. Chỉ nhìn biểu cảm của cậu, Cảnh Thước khẽ nhướng mày, mang theo chút hài hước sau đó theo lực tay của Đoạn Vân Thâm mà rút tay về phối hợp đến mức rất ngoan ngoãn.
Đoạn Vân Thâm tiếp tục giữ vẻ mặt nghiêm trang.
Gạt móng vuốt của hồ ly ra rồi, giờ muốn nói vài lời cảnh cáo nhưng vắt óc suy nghĩ cũng không tìm được từ nào thích hợp.
Làm sao mà nói được đây, chẳng lẽ lại đặt ra luật là sau này Cảnh Thước không được chạm vào nữa? Hơi quá đáng.
Cảnh Thước từ tốn nhìn mặt Đoạn Vân Thâm tò mò không biết ái phi nhà mình định dùng bộ dạng nghiêm túc này để ban ra "khẩu dụ" gì.
Nhưng chờ một lúc lâu cũng không đợi được lý do của Đoạn Vân Thâm.
Đoạn Vân Thâm vốn không phải người dễ giận, chuyện nhỏ như thế này cậu giận không quá ba phút là sẽ chịu thua.
Lúc này lại bị Cảnh Thước nhìn như vậy, biểu cảm trên mặt có chút không giữ nổi, chỉ đành từ nghiêm túc chuyển sang bất lực, "... Thôi được rồi, huynh sờ đi, cho huynh đấy."
Đoạn Vân Thâm bất lực nắm tay Cảnh Thước đặt lại lên bụng mình, chỉ cảm thấy bản thân đã hoàn toàn bỏ cuộc.
Mình đúng là chẳng có cách nào với đại hồ ly này.
Nói cũng thật trùng hợp, tay Cảnh Thước vừa đặt lên bụng Đoạn Vân Thâm đã cảm nhận được tiểu hồ ly bên trong cử động.
Cảm giác đó thật lạ.
Cũng giống như Đoạn Vân Thâm vô tâm vô phế này đã nói trước đây, bụng tuy có nhô ra một chút nhưng cảm giác cũng chẳng khác gì một đống mỡ. Chỉ đến khi đứa trẻ cử động bên trong mới có cảm giác chân thật về một sinh mệnh mới.
Vừa có động tĩnh trong bụng Đoạn Vân Thâm theo bản năng nhìn Cảnh Thước, không ngờ lại thấy Cảnh Thước cũng giống mình, dường như cũng sững sờ vì động tĩnh này.
Đoạn Vân Thâm: ????
Đoạn Vân Thâm lập tức vui vẻ như thể tìm lại được thế thượng phong!
Đại hồ ly này, cái gì mà thái sơn sụp đổ trước mặt cũng không loạn nữa đâu???
Tiền đồ đâu rồi??
Ha ha ha ha không được, mình phải trêu chọc hắn một chút mới được!
Đoạn Vân Thâm hăm hở tính toán trong lòng, định trêu chọc một trận thật "hoành tráng" nhưng câu nói còn chưa kịp thốt ra đột nhiên thấy Cảnh Thước khẽ mỉm cười.
Đoạn Vân Thâm: ...
Mình thua rồi.
Huhuhu.
Hồ ly nhà mình đẹp trai quá! Dáng vẻ này ai nỡ trêu chọc cơ chứ...
Tay Cảnh Thước áp vào bụng Đoạn Vân Thâm cảm nhận được động tĩnh bên dưới, bỗng nhiên cảm thấy như có một mầm cây nhỏ nảy lên từ sâu trong lòng mình, lúc này đang đón gió xuân mà vươn ra những chiếc lá non.
Khi hắn sống trong thâm cung, đấu đá lẫn nhau không thấy ánh mặt trời chỉ cảm thấy bản thân sắp bị bóng tối kia đồng hóa, hắn chính là quái vật đáng sợ và khát máu nhất trong nhà tù đó.
Lúc ấy có từng nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay.
Và những điều này, đều là người trước mặt đã mang đến cho hắn.
Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm biểu cảm trở nên dịu dàng.
Đoạn Vân Thâm: ...
Thật ra Đoạn Vân Thâm từ trước đến nay đều cảm thấy mình sống dưới sự che chở của Cảnh Thước, dù ở trong cung hay ngoài cung, dù gặp nguy hiểm hay chỉ là chi tiêu sinh hoạt bình thường.
Nhưng trong lòng Cảnh Thước lại là một suy nghĩ khác, hắn cảm thấy chính mình đang được Đoạn Vân Thâm nắm tay kéo đi về phía trước.
Trong lòng Cảnh Thước, Đoạn Vân Thâm giống như một con thuyền nhỏ đơn độc giữa biển khơi đầy sóng gió. Trên thuyền một ngọn đèn hình cá chao đảo, chập chờn dẫn lối cho hắn đến với thế giới của con người.
Khi Cảnh Thước cảm nhận được em bé trong bụng Đoạn Vân Thâm cử động, hắn không nghĩ rằng đó là món quà của thần linh hay số phận như người ta vẫn thường nghĩ. Hắn chỉ cảm thấy đây là món quà mà Đoạn Vân Thâm dành tặng riêng cho mình.
Lúc này Đoạn Vân Thâm bị chính hồ ly của mình làm cho bối rối, trong lòng vừa xúc động vừa hoang mang. Cậu chợt nghĩ rằng có lẽ đàn ông khi sắp làm cha đều trở nên dịu dàng và mình sắp phải nhường ngôi cho con.
Suy nghĩ này của Đoạn Vân Thâm có hai điểm sai:
Cậu tự đặt mình vào vị trí của "người mẹ" mà không hề hay biết.
Đoạn Vân Thâm không nhận ra sự dịu dàng của Cảnh Thước dành cho đứa trẻ là vì Cảnh Thước yêu Đoạn Vân Thâm nên yêu cả con của cậu.
Từ xưa đến nay các vị vua có tới ba cung sáu viện, con cái nhiều đến mức phải đếm bằng rổ. Tấm lòng của họ có hạn, liệu có thể dành bao nhiêu yêu thương cho mỗi đứa con? Cảnh Dật là một ví dụ rõ ràng.
Nếu Cảnh Thước vẫn cô độc trên ngai vàng như trước đây, có lẽ dù có người sinh con, hắn cũng sẽ thờ ơ. Thậm chí sẽ dùng đứa trẻ ấy như một công cụ tranh giành quyền lực trong cung.
Cảnh Thước khác với người thường, gần như đã dứt bỏ thất tình lục dục. Vì vậy sự vui mừng khi làm cha của hắn lúc này chủ yếu là vì người mang thai đứa trẻ là người đặc biệt đối với hắn. Sự dịu dàng và sâu sắc chỉ dành riêng cho một mình Đoạn Vân Thâm. Những người khác trong mắt đều không đáng để tâm.
Cảnh Thước cũng biết bản tính lạnh lùng này của mình, nhưng không bận tâm mà chỉ cố gắng che giấu nó trước mặt Đoạn Vân Thâm.
Tuy nhiên lúc này khi v**t v* cử động của em bé, mầm non tình cảm trong lòng hắn đã bắt đầu nảy nở và mang đến một sự thay đổi nhỏ bé cho Cảnh Thước. Mặc dù sự thay đổi ấy chưa thể hiện rõ ràng nhưng nó đã bắt đầu bén rễ.
Cảnh Thước và Đoạn Vân Thâm trạc tuổi nhau. Chừng nào Đoạn Vân Thâm còn sống, Cảnh Thước sẽ luôn bảo vệ cậu. Nhưng đứa trẻ thì khác, một ngày nào đó khi cả hai đều già đi đứa trẻ sẽ phải một mình bước đi trên thế gian này. Liệu khi đó Cảnh Thước có mong con mình được sống trong một thời đại thái bình, thịnh trị?
Một lát sau Cảnh Thước mới rút tay ra khỏi bụng Đoạn Vân Thâm nói, "Có vẻ lại yên tĩnh rồi."
Đoạn Vân Thâm tức tối nghĩ: "Cái giọng điệu này là sao, tiếc nuối lắm à? Ta có còn là 'tiểu kiều thê ngọt ngào' tuyệt thế của huynh không? Ta yếu đuối, đáng thương và bất lực thế này, mà huynh lại mong thằng nhóc đó 'đại náo thiên cung đánh Thái Cực' à? Huynh có phải là con người không đấy! Huynh nghĩ khuôn mặt đẹp trai đó có thể mê hoặc ta mãi sao? Ta nghi ngờ tất cả lời ngon tiếng ngọt và sự quan tâm của huynh đều là giả dối, chỉ có tiểu hồ ly mới là cục cưng của huynh! Ta muốn làm loạn!".
Đoạn Vân Thâm tự đổi tư thế, ban đầu định dựa vào Cảnh Thước để ngủ một lúc giờ thì bực bội rời khỏi người hắn, quay lưng lại và dựa vào vách xe ngựa.
Cảnh Thước bối rối phải một lúc sau mới nhận ra ái phi của mình đang giận.
Tư thế dựa vào vách xe ngựa chắc chắn không thoải mái, vách xe cứng và lạnh, lại còn dễ bị va đầu khi xe xóc. Đoạn Vân Thâm va đầu hai cái càng thêm ấm ức: "Rõ ràng là thằng nhóc hồ ly kia có lỗi với mình, tại sao mình lại phải chịu khổ thế này?".
Vừa mới "bỏ chồng bỏ chạy" được một lát, Đoạn Vân Thâm lại lập tức quay lại, thể hiện rõ tâm lý của người mang thai dễ trở nên thất thường, giận hờn vô cớ.
Cảnh Thước chỉ biết bất lực, dịu dàng dỗ dành: "Vân Thâm lại làm sao vậy?".
Đoạn Vân Thâm suy nghĩ rồi hỏi: "Sau này khi nhãi con ra đời, ta có còn là 'tiểu kiều thê ngọt ngào' của huynh không?".
Lời tác giả: Đau bụng kinh nên viết không được tốt lắm. Nếu ngày mai đỡ hơn, tôi sẽ bù thêm từ. Yêu mọi người lắm lắm nhé. Mua~~~~.
Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Đánh giá:
Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Story
Chương 68: Thai động
10.0/10 từ 16 lượt.
