Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân

Chương 67: Loạn cục


Ngày hôm sau Đoạn Vân Thâm tỉnh dậy rất sớm trời còn chưa sáng đã thức giấc. Vừa tỉnh dậy đã vội vàng chui đầu ra khỏi chăn để xem giờ.


Cú động này làm Cảnh Thước tỉnh theo. Giọng nói vẫn còn ngái ngủ, hắn vươn tay ấn cái đầu của Đoạn Vân Thâm đang chui ra dở chừng xuống, nhắc nhở: "Trời còn chưa sáng."


Cảnh Thước mơ hồ đoán được Đoạn Vân Thâm dậy sớm như vậy là vì lo lắng cho lũ trẻ, nên nhắc nhở Đoạn Vân Thâm có thể ngủ thêm một lát nữa. Đoạn Vân Thâm chui ra được một nửa nhưng thấy căn phòng vẫn mờ mờ, bao trùm trong bóng tối, thế là lại chui vào chăn.


Tuy nhiên giờ thì cậu không ngủ lại được nữa. Đầu óc đã tỉnh táo hoàn toàn, chỉ có thể nhắm mắt nằm trong vòng tay Cảnh Thước suy nghĩ vẩn vơ một lúc, rồi lại chui ra khỏi chăn.


Đoạn Vân Thâm khẽ hỏi: "Ngủ rồi sao?"


Giọng Cảnh Thước đầy vẻ ngái ngủ, mơ màng vô cùng, cứ như sắp chìm vào giấc mơ ngay lập tức, nhưng vẫn đáp: "Chưa."


Đoạn Vân Thâm: "Huynh nói xem chúng ta phải tìm người chăm sóc bọn trẻ ở đâu đây? Lỡ như lại chọn phải kẻ có lòng lang dạ sói, chẳng phải là đưa dê vào miệng cọp sao?"


Cảnh Thước: ...


Lúc này Cảnh Thước không muốn tiếp lời. Thứ nhất, hắn có giờ giấc sinh hoạt đều đặn hơn Đoạn Vân Thâm, cơn buồn ngủ chưa tan chỉ cần nhắm mắt tĩnh tâm một chút là có thể ngủ tiếp được nên hắn rất buồn ngủ. Thứ hai, hắn cảm thấy ái phi của mình quá để tâm đến lũ trẻ này, chưa sáng đã bắt đầu lo lắng. Nếu Đoạn Vân Thâm cứ giữ tình trạng này vài ngày nữa, Cảnh Thước cũng không chắc mình có khó chịu hay không.


Đoạn Vân Thâm không thấy Cảnh Thước đáp lại, cho rằng hắn đã ngủ say, nên cậu cũng im lặng tự mình lên kế hoạch. Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước là người lạ ở nơi đây, không có ai đáng tin cậy. Lòng người khó dò, lỡ có kẻ vì tiền mà nhận việc, rồi khi hai người họ đi rồi lại quay ra ngược đãi bọn trẻ thì sao?


Đoạn Vân Thâm càng nghĩ càng buồn rầu, nhịn không được thở dài một hơi trong chăn. Ngay khi tiếng thở dài vừa thoát ra, Cảnh Thước nhắm mắt lại, vỗ nhẹ vào mông Đoạn Vân Thâm qua lớp chăn.


Đoạn Vân Thâm:!


Tuy không mạnh nhưng vị trí quá nhạy cảm, Đoạn Vân Thâm vẫn giật mình.


Một chút buồn ngủ còn sót lại của Cảnh Thước coi như đã bị Đoạn Vân Thâm làm cho bay sạch. Lúc này giọng hắn đã tỉnh táo hẳn: "Sáng rồi hẵng nghĩ."


Đoạn Vân Thâm:...


Đoạn Vân Thâm ngoan ngoãn nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ nướng.


Nhưng sau đó cả hai đều không ngủ được. Khi trời hửng sáng, Đoạn Vân Thâm đã dậy ngay lập tức, vô cùng năng nổ.


Lúc Cảnh Thước còn ngồi trên giường, Đoạn Vân Thâm đã vệ sinh cá nhân gần xong. Khi cậu quay đầu lại buộc dây cột tóc, thấy Cảnh Thước không hề có ý định dậy theo mình mà chỉ ngồi trên giường nhìn cậu bận rộn.


Cảnh Thước không sợ lạnh, chỉ mặc một chiếc trung y trắng tinh. Trước khi ngủ, hắn đã tháo búi tóc, giờ tóc buông xõa, dù ngủ cả đêm cũng không hề rối.


Đoạn Vân Thâm:...


Theo kinh nghiệm nuôi hồ ly lâu năm của mình, Đoạn Vân Thâm cảm thấy Cảnh Thước dường như không vui, đang chờ cậu qua v**t v*.


Đoạn Vân Thâm buộc chặt dây cột tóc tiến lại ngồi xuống mép giường, nhìn đạu hồ ly nhà mình định hỏi thẳng xem hắn làm sao vậy.


Nhưng rồi lại nghĩ, rõ ràng người này không vui vì mình, mà mình lại tỏ ra "ta không biết sao ta lại làm huynh không vui", như vậy có hơi đáng đánh đòn.


Thế nhưng bảo Đoạn Vân Thâm tự đoán cũng không đoán ra được. Cậu cứ nhìn chằm chằm Cảnh Thước một lúc, tay ngứa ngáy tiện thể vuốt một sợi tóc đang buông xuống trước ngực Cảnh Thước. Lòng hồ ly, kim dưới đáy biển. Đoạn Vân Thâm sờ sờ "lông hồ ly" trong tay, nghĩ xem phải v**t v* thế nào để làm dịu cơn bực bội không rõ nguyên do này của Cảnh Thước.


Cảnh Thước thấy Đoạn Vân Thâm nghiêm túc suy nghĩ cách dỗ mình, trong lòng cuối cùng cũng cân bằng được chút ít. Dù sao thì người nào đó sáng sớm đã lo chuyện của người khác không nói, lại còn làm phiền giấc ngủ của hắn. Cảnh Thước chưa bao giờ nỡ để cậu dậy sớm như vậy, thế mà hôm nay cậu lại năng nổ đến thế.


Cảnh Thước rút tóc mình về: "Biết lỗi chưa?"



Đoạn Vân Thâm: "... Biết rồi."


— Nói dối. Chẳng biết mình sai ở đâu, nhưng cứ đồng ý trước thì chắc chắn là không sai.


Cảnh Thước: "Thế xin lỗi đâu?"


Đoạn Vân Thâm nghĩ một lát, ngẩng đầu "chụt" một cái vào má hắn, ngoan ngoãn nói: "Ta sai rồi."


Cảnh Thước:...


Thật chẳng có chút thành ý nào


May mà Cảnh Thước cũng không chấp nhặt, chỉ trêu chọc người yêu một chút cho khuây khỏa rồi đứng dậy. Khi hai người xuống lầu, quán trọ mới vừa mở cửa. Bên ngoài, tuyết vẫn còn đọng lại gió thổi vào mang theo một luồng khí lạnh.


Ông chủ quán vừa mở cửa, quay người lại ôm chặt áo khoác rồi thấy Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước bước xuống từ cầu thang. Ông chủ cười nói: "Hôm nay các vị khách dậy sớm quá, trời lạnh thế này sao không ngủ thêm chút nữa?"


Đoạn Vân Thâm hỏi: "Các vị? Còn có ai dậy sớm?""


"Còn có ta. "


Đoạn Vân Thâm nhìn theo tiếng nói, thấy Thi Nguyệt Phinh đang cầm một củ cải trắng đã gọt vỏ, thò đầu ra từ tấm rèm đi vào hậu viện.


Đoạn Vân Thâm: "..."


Cái hình ảnh vừa nhai củ cải "rột rột" vừa xuất hiện này có vẻ hơi thô kệch, không hợp với Thi Nguyệt Phinh lắm. Hơn nữa trông cô có vẻ mặt không được tốt dưới mắt có hai quầng thâm đen.


Thi Nguyệt Phinh và Nhất Niệm cũng bị mắc kẹt lại Giang Bắc thành vì trận tuyết lớn và lệnh phong tỏa. Thi Nguyệt Phinh vẫn luôn muốn tìm kiếm ý trung nhân của mình, thân có thể bị giữ lại nhưng trái tim thì không, nên sau khi vết thương lành cô đã tích cực ra ngoài để hy vọng tình cờ gặp được chàng công tử nào đó.


Kết quả là mấy ngày trước cô thực sự đã gặp được một người. Người đó có vẻ ngoài không tệ, tính cách lại hiền hòa ít nhất là thoạt nhìn thì rất hiền hòa. Thi Nguyệt Phinh từ lúc gặp mặt đến lúc thật lòng trao gửi tình cảm chỉ mất chưa đến nửa giờ. Sau đó mấy ngày tiếp theo cô và chàng công tử kia trở nên thân thiết nồng nhiệt, ở cùng nhau vài ngày đã bàn đến chuyện cưới xin...


Nhưng chuyện bất ngờ xảy ra, Thi Nguyệt Phinh phát hiện chàng công tử đó không phải chưa có vợ như hắn nói, mà hắn đã có vợ, hơn nữa còn là ở rể. Vợ ở nhà rất hung dữ, nên hắn mới ra ngoài tìm "bông hoa giải sầu".


Thi Nguyệt Phinh tức giận vì bị lừa, đi tìm người đàn ông đó để đối chất. Kết quả hắn vẫn có thể mặt không đổi sắc, thâm tình chân thành, đề nghị có thể mua một căn nhà để "giấu cô", tuyệt đối không để Thi Nguyệt Phinh chịu thiệt thòi.


Thi Nguyệt Phinh lúc đó bùng nổ, nói những lời rất thẳng thắn và khó nghe. Người đàn ông kia bị kích động lộ nguyên hình, từ bỏ vẻ dịu dàng và định dùng vũ lực. Thi Nguyệt Phinh suýt nữa sau khi bị lừa tình lại mất cả thân.


Sau chuyện đó Thi Nguyệt Phinh bị tổn thương không nhẹ, đau lòng, cả người trở nên sa sút. Đêm qua gần như thức trắng. Sáng sớm nay cô bị đói bụng vì suy sụp, nên mới mò xuống tìm đồ ăn. Tiện thể nói thêm, chàng công tử kia đã bị Nhất Niệm "độ hóa", theo cách "độ hóa vật lý".


Thi Nguyệt Phinh nhìn Đoạn Vân Thâm rồi liếc sang Cảnh Thước, thở dài nói: "Haizz, chồng người ta thì đều đã có đôi có cặp rồi, sao chỉ có mình ta cái gì cũng không có."


Đoạn Vân Thâm nhất thời không biết nên nói gì. Câu nói này có vẻ hơi lạc lõng, Đoạn Vân Thâm liên tưởng đến một người nổi tiếng nào đó cảm thấy buồn cười, nhưng lại nghĩ lúc này cười ra thì không phải là hành động tử tế, chỉ có thể nén cười an ủi: "Rồi cô cũng sẽ gặp được ý trung nhân của mình thôi."


Đoạn Vân Thâm an ủi cô ấy xong, quay sang nói với ông chủ quán về chuyện của đám trẻ con. Cậu không kể chi tiết chuyện tối qua đã xử lý đám người xấu xa kia như thế nào, chỉ hỏi xem có ai đáng tin cậy có thể chăm sóc lũ trẻ không. Yêu cầu cũng không nhiều, chỉ cần người đó không tham lam, không xấu xa và đối xử tốt với bọn trẻ là được.


Thi Nguyệt Phinh đứng cạnh nghe thấy, đột nhiên chen vào: "Ngươi thấy ta thế nào?"


Đoạn Vân Thâm: "...Cái gì?"


Thi Nguyệt Phinh dùng củ cải trắng chỉ vào mình, lặp lại: "Không tham lam, không xấu xa, đối xử tốt với trẻ con."


Thi Nguyệt Phinh có lẽ đã bị kích động quá mức. Cô bỏ nhà đi đã nhiều năm, bôn ba qua vô số nơi nhưng vẫn chưa gặp được lương duyên. Hơn nữa chuyện lần này thực sự đã làm Thi Nguyệt Phinh tổn thương nặng nề. Tối qua, cô đã nghĩ rằng có lẽ mình là một ngôi sao cô độc, có lẽ số phận của cô không có duyên phận.


Lúc này, nghe Đoạn Vân Thâm nói về việc cần người chăm sóc một đám trẻ con, Thi Nguyệt Phinh bỗng nhiên có một cảm giác "ngộ đạo", như thể cảm nhận được "số mệnh đã định sẵn", nên đã nói ra lời đó.



Đoạn Vân Thâm dĩ nhiên là không muốn giao việc này cho Thi Nguyệt Phinh. Không phải là có ý kiến gì với cô ấy, chỉ là cảm thấy cô gái nhỏ này chưa chắc đã có đủ kiên nhẫn để trông trẻ. Những người trẻ tuổi thường dễ nhiệt tình ba phút.


Nhưng Thi Nguyệt Phinh lại là người đã nói là làm, một bộ dáng như đã định sẵn với Đoạn Vân Thâm. Vừa bảo Đoạn Vân Thâm đợi mình một chút, đã vội vàng chạy lên lầu thay quần áo để chuẩn bị đi xem lũ trẻ.


Đoạn Vân Thâm bất lực, tranh thủ lúc Thi Nguyệt Phinh đi, quay lại nói với ông chủ quán, nhờ ông ấy vẫn để mắt giúp, nếu tìm được người thích hợp thì báo cho mình.


Thi Nguyệt Phinh đi xuống lầu với bộ quần áo đã thay và gương mặt đã được trang điểm, trông cô có khí sắc tốt hơn hẳn trước đó, ra dáng một người chuẩn bị làm việc nghiêm túc.


Thi Nguyệt Phinh muốn đi cùng, Đoạn Vân Thâm cũng không cản. Không ai ngờ lần này Thi Nguyệt Phinh lại thật sự nghiêm túc ngay cả bản thân cô cũng vậy.


Vốn là một tiểu thư được nuông chiều, chưa từng thấy cuộc sống khó khăn của người khác, khi nhìn thấy lũ trẻ khổ sở đến vậy, trái tim cô bỗng mềm nhũn. Thi Nguyệt Phinh tự bỏ tiền túi ra, đưa bọn trẻ đi mua quần áo mùa đông, chăn đệm, than sưởi, rồi bao trọn một nhà hàng để mời chúng ăn uống. Ý tốt là vậy nhưng vì lũ trẻ chưa bao giờ được ăn no, nên mấy đứa suýt chút nữa bị đau bụng vì ăn quá nhiều.


Nhưng dù sao đi nữa, với cả tiền bạc và sự quan tâm đó, khi trở về lũ trẻ đã gọi cô ấy là tỷ tỷ, vô cùng thân thiết. Không chỉ vậy chúng còn biết được từ miệng cô rằng người cứu chúng đêm qua chính là Cẩm ca ca và Đoạn ca ca.


Tối hôm đó Thi Nguyệt Phinh không về quán trọ mà ở lại trong sân cùng lũ trẻ. Cô hướng dẫn chúng đun nước tắm, trải chăn đệm còn lên kế hoạch mua một ngôi nhà tử tế để đưa tất cả bọn trẻ đến đó sống.


Buổi tối, ông chủ quán trọ giới thiệu cho Đoạn Vân Thâm một bà lão lớn tuổi, trước đây từng làm vú nuôi cho nhà giàu, tính tình hiền lành và có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con. Đoạn Vân Thâm thuê bà ấy. Có Thi Nguyệt Phinh và bà lão cùng chăm sóc việc này sẽ ổn thỏa hơn. Lỡ Thi Nguyệt Phinh chỉ nhiệt tình được ba phút thì lũ trẻ vẫn có người để nương tựa.


Cảnh Thước thấy Đoạn Vân Thâm quan tâm như vậy, cuối cùng cũng "phá của", trích một phần tiền của mình để lại cho lũ trẻ.


Mọi chuyện tưởng chừng đã kết thúc, nhưng không ai ngờ sáng sớm hôm sau, hai đứa trẻ lại đến quán trọ, nói rằng không muốn đi theo Thi Nguyệt Phinh mà muốn đi theo Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước. Hai đứa trẻ đó chính là A Tứ và Thập Thất. Cả hai đều thuộc nhóm lớn tuổi nhất trong đám, nhưng vì thiếu ăn nên trông không cao lớn.


A Tứ đến vì Đoạn Vân Thâm. Cậu luôn cảm thấy hai người này đến trừng trị những kẻ xấu kia là vì Đoạn Vân Thâm muốn giúp mình. Cậu muốn báo đáp ân tình. Dù bây giờ còn nhỏ, nhưng sau này nhất định có thể làm gì đó để giúp họ.


Thập Thất thì thực tế hơn. Cậu cảm thấy đi theo hai người này có tương lai hơn đi theo Thi Nguyệt Phinh. Hai người này nhìn qua đã thấy giàu sang phú quý, đi theo họ, biết đâu một ngày nào đó cậu sẽ "một bước lên mây". Thập Thất nói năng ngọt ngào, lanh lợi và giỏi luồn lách. Cậu ta cứ luôn miệng nói "báo đáp ân tình, làm trâu làm ngựa".


A Tứ, người đến thật lòng để báo ân lại chẳng nói được câu nào. Sự lanh lợi thường ngày biến mất sạch. Cuối cùng cậu bé còn chất vấn Đoạn Vân Thâm với ánh mắt gần như oán giận: "Không phải huynh nói sẵn sàng bỏ tiền ra để dạy ta bản lĩnh sao, bây giờ lại muốn bỏ rơi ta à?!"


Cảnh Thước vốn không định xen vào chuyện của hai đứa trẻ này, để Đoạn Vân Thâm tự giải quyết. Nhưng khi A Tứ nói ra câu đó, Cảnh Thước liền quay sang nhìn. Cái cảm giác sở hữu và bảo vệ của người nào đó thật sự mạnh mẽ đến mức không nói nên lời, đến một đứa trẻ nói vu vơ cũng khiến hắn cảnh giác.


Đoạn Vân Thâm chắc chắn không có ý định mang theo hai đứa trẻ này. Cậu và hồ ly ra ngoài, dẫn theo bọn trẻ thì ra sao? Chẳng lẽ có một Hạng Nhất Việt còn chưa đủ "sáng" hay sao?


Nhưng hai đứa trẻ này nhất quyết không nghe lời khuyên, cứ đòi đi theo họ. Thấy ái phi của mình từ chối kiên quyết như vậy, Cảnh Thước tuy có lòng phòng bị nhưng cũng không xen vào, thản nhiên ngồi một bên uống trà.


Thế rồi Hạng Nhất Việt người đang ngồi xem kịch vui, bỗng không chịu nổi nữa, đập bàn một cái: "Chẳng phải chỉ là hai đứa trẻ sao, mang theo thì mang theo! Hàng ngày bưng trà rót nước cho chủ tử cũng được. Ta đang lo chủ tử hiện giờ không có ai hầu hạ. Thu nhận hai đứa trẻ này đi, ta sẽ làm chủ. Hàng ngày ta có thể dạy chúng võ công, lớn thêm vài tuổi có thể có ích, cũng không tính là ăn không ngồi rồi."


Đoạn Vân Thâm: "..."


Cảnh Thước: "..."


Thập Thất ngay lập tức nói những lời ngọt ngào nịnh nọt Hạng Nhất Việt cảm ơn rối rít. Còn A Tứ thì dùng ánh mắt gần như oán hận nhìn chằm chằm Đoạn Vân Thâm: "Ta đến để báo ân mà huynh lại không cần ta!"


Cảnh Thước nhíu mày, liếc nhìn Hạng Nhất Việt một cái, sự không vui thể hiện rõ ràng trong mắt.


Hạng Nhất Việt: "??"


Mặt Hạng Nhất Việt ngơ ra, "Mình lại nói sai gì rồi à?"


Hắn ta thấy Cảnh Thước im lặng nãy giờ, lại không biết nhìn sắc mặt, tưởng rằng Cảnh Thước không quan tâm đến chuyện này. Thế là thấy Đoạn Vân Thâm cứ từ chối, nhưng lại không có sự kính sợ với Đoạn Vân Thâm như với Cảnh Thước, thấy hai đứa trẻ tội nghiệp nên buột miệng nói ra lời đó.


Thi Nguyệt Phinh đi xuống lầu với bộ quần áo đã thay và gương mặt đã được trang điểm, trông cô ấy có khí sắc tốt hơn hẳn trước đó, ra dáng một người chuẩn bị làm việc nghiêm túc.


Cô muốn đi cùng, Đoạn Vân Thâm cũng không cản. Không ai ngờ lần này Thi Nguyệt Phinh lại thật sự nghiêm túc, ngay cả bản thân cô ấy cũng vậy.



Vốn là một tiểu thư được nuông chiều, chưa từng thấy cuộc sống khó khăn của người khác, khi nhìn thấy lũ trẻ khổ sở đến vậy, trái tim cô ấy bỗng mềm nhũn. Cô ấy tự bỏ tiền túi ra, đưa bọn trẻ đi mua quần áo mùa đông, chăn đệm, than sưởi, rồi bao trọn một nhà hàng để mời chúng ăn uống. Ý tốt là vậy, nhưng vì lũ trẻ chưa bao giờ được ăn no, nên mấy đứa suýt chút nữa bị đau bụng vì ăn quá nhiều.


Nhưng dù sao đi nữa, với cả tiền bạc và sự quan tâm đó, khi trở về, lũ trẻ đã gọi cô ấy là chị, vô cùng thân thiết. Không chỉ vậy, chúng còn biết được từ miệng cô rằng người cứu chúng đêm qua chính là "anh Cẩm" và "anh Đoạn".


Tối hôm đó, Thi Nguyệt Phinh không về quán trọ mà ở lại trong sân cùng lũ trẻ. Cô ấy hướng dẫn chúng đun nước tắm, trải chăn đệm, và còn lên kế hoạch mua một ngôi nhà tử tế để đưa tất cả bọn trẻ đến đó sống.


Lựa chọn của Đoạn Vân Thâm


Buổi tối, ông chủ quán trọ giới thiệu cho Đoạn Vân Thâm một bà lão lớn tuổi, trước đây từng làm vú nuôi cho nhà giàu, tính tình hiền lành và có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con. Đoạn Vân Thâm thuê bà ấy. Có Thi Nguyệt Phinh và bà lão cùng chăm sóc, việc này sẽ ổn thỏa hơn. Lỡ cô Thi Nguyệt Phinh chỉ nhiệt tình được ba phút, thì lũ trẻ vẫn có người để nương tựa.


Cảnh Thước thấy Đoạn Vân Thâm quan tâm như vậy, cuối cùng cũng "phá của", trích một phần tiền của mình để lại cho lũ trẻ.


Mọi chuyện tưởng chừng đã kết thúc, nhưng không ai ngờ, sáng sớm hôm sau, hai đứa trẻ lại đến quán trọ, nói rằng không muốn đi theo Thi Nguyệt Phinh mà muốn đi theo Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước. Hai đứa trẻ đó chính là A Tứ và Thập Thất. Cả hai đều thuộc nhóm lớn tuổi nhất trong đám, nhưng vì thiếu ăn nên trông không cao lớn.


A Tứ đến vì Đoạn Vân Thâm. Cậu luôn cảm thấy hai người này đến trừng trị những kẻ xấu kia là vì Đoạn Vân Thâm muốn giúp mình. Cậu muốn báo đáp ân tình. Dù bây giờ còn nhỏ, nhưng sau này nhất định có thể làm gì đó để giúp họ.


Thập Thất thì thực tế hơn. Cậu cảm thấy đi theo hai người này có tương lai hơn đi theo cô Thi Nguyệt Phinh. Hai người này nhìn qua đã thấy giàu sang phú quý, đi theo họ, biết đâu một ngày nào đó cậu sẽ "một bước lên mây". Thập Thất nói năng ngọt ngào, lanh lợi và giỏi luồn lách. Cậu ta cứ luôn miệng nói "báo đáp ân tình, làm trâu làm ngựa".


A Tứ, người đến thật lòng để báo ân, lại chẳng nói được câu nào. Sự lanh lợi thường ngày biến mất sạch. Cuối cùng, cậu bé còn chất vấn Đoạn Vân Thâm với ánh mắt gần như oán giận: "Không phải anh nói sẵn sàng bỏ tiền ra để dạy tôi bản lĩnh sao, bây giờ lại muốn bỏ rơi tôi à?!"


Cảnh Thước vốn không định xen vào chuyện của hai đứa trẻ này, để Đoạn Vân Thâm tự giải quyết. Nhưng khi A Tứ nói ra câu đó, Cảnh Thước liền quay sang nhìn.


Cái cảm giác sở hữu và bảo vệ của người nào đó thật sự mạnh mẽ đến mức không nói nên lời đến một đứa trẻ nói vu vơ cũng khiến hắn cảnh giác.


Đoạn Vân Thâm chắc chắn không có ý định mang theo hai đứa trẻ này. Cậu và hồ ly tinh ra ngoài dẫn theo bọn trẻ thì ra sao? Chẳng lẽ có một Hạng Nhất Việt còn chưa đủ "sáng" hay sao?


Nhưng hai đứa trẻ này nhất quyết không nghe lời khuyên, cứ đòi đi theo họ. Thấy ái phi của mình từ chối kiên quyết như vậy, Cảnh Thước tuy có lòng phòng bị nhưng cũng không xen vào, thản nhiên ngồi một bên uống trà.


Thế rồi Hạng Nhất Việt người đang ngồi xem kịch vui, bỗng không chịu nổi nữa, đập bàn một cái: "Chẳng phải chỉ là hai đứa trẻ sao, mang theo thì mang theo! Hàng ngày bưng trà rót nước cho chủ tử cũng được. Ta đang lo chủ tử hiện giờ không có ai hầu hạ. Thu nhận hai đứa trẻ này đi, ta sẽ làm chủ. Hàng ngày ta có thể dạy chúng võ công, lớn thêm vài tuổi có thể có ích, cũng không tính là ăn không ngồi rồi."


Đoạn Vân Thâm: "..."


Cảnh Thước: "..."


Thập Thất ngay lập tức nói những lời ngọt ngào nịnh nọt Hạng Nhất Việt cảm ơn rối rít. Còn A Tứ thì dùng ánh mắt gần như oán hận nhìn chằm chằm Đoạn Vân Thâm: "Ta đến để báo ân mà ngươi lại không cần ta!"


Cảnh Thước nhíu mày, liếc nhìn Hạng Nhất Việt một cái, sự không vui thể hiện rõ ràng trong mắt.


Hạng Nhất Việt: "??"


Mặt Hạng Nhất Việt ngơ ra, "Mình lại nói sai gì rồi à?" Hắn ta thấy Cảnh Thước im lặng nãy giờ, lại không biết nhìn sắc mặt, tưởng rằng Cảnh Thước không quan tâm đến chuyện này. Thế là thấy Đoạn Vân Thâm cứ từ chối, nhưng lại không có sự kính sợ với Đoạn Vân Thâm như với Cảnh Thước, thấy hai đứa trẻ tội nghiệp nên buột miệng nói ra lời đó.


Dù sao thì hai đứa trẻ đó cũng được ở lại, đi theo Tứ Nhất Càng. Chúng thực sự rất siêng năng, ngày nào cũng bưng trà rót nước, tận tụy và cần mẫn. Thập Thất lanh lợi và hoạt bát, còn A Tứ thì trầm lặng hơn một chút nhưng lại rất thông minh. Cả hai đều học mọi thứ rất nhanh và biết cách nhìn thái độ của người khác. Theo Cảnh Thước việc chúng có thành tựu trong tương lai cũng là do duyên số.


Ngày hôm sau, viên khâm sai do triều đình phái đến để an dân đã tới. Cổng thành chỉ mở một ngày để đón khâm sai nhưng vẫn có bạo dân thừa cơ trà trộn vào. Đến tối họ ném thuốc nổ vào quan phủ. Ban đầu khâm sai đến để an ủi dân chúng, nhưng quả thuốc nổ này đã ngay lập tức biến không khí trở nên căng thẳng.


Khâm sai đàm phán với thủ lĩnh của đám bạo dân, đưa ra các điều khoản an dân và hứa hẹn nhiều lợi ích. Cuộc đàm phán kéo dài nhiều ngày. Có vẻ như Cảnh Dật đã ra lệnh cho khâm sai phải an dân chứ không phải trấn áp. Nếu không với thái độ cứng rắn ban đầu thật khó tưởng tượng viên khâm sai lại kiên nhẫn như vậy.


Cảnh Dật cũng biết rằng dân chúng nổi dậy là vì không còn đường sống. Cuộc nổi loạn này khác với những cuộc bạo loạn khác, không thể dùng vũ lực mà dẹp yên ngay lập tức.


Cuối cùng sau nhiều nỗ lực, khâm sai và đám bạo dân cũng đã thống nhất được các điều kiện. Dân lưu lạc đồng ý hạ vũ khí, tin tưởng tân hoàng Cảnh Dật khác với bạo chúa trước đây.


Nhưng đúng vào đêm họ hạ vũ khí, một trấn nhỏ của dân lưu lạc bỗng bốc cháy. Cùng lúc đó, có tin đồn lan truyền rằng đây là âm mưu của triều đình: lừa dân chúng bỏ vũ khí, rồi sau đó tàn sát họ. Thế là bạo loạn lại bùng lên, lần này không thể dẹp yên bằng lời nói, triều đình buộc phải điều quân trấn áp.



Đó là sự oán hận của dân chúng.


Vốn dĩ Giang Bắc đã từng nổi dậy một lần. Cảnh Dật khi đó vâng mệnh đến, hứa hẹn sẽ vực dậy cuộc sống của người dân. Thoạt nhìn việc cứu tế và an trí đã được sắp xếp ổn thỏa nhưng chỉ sau một năm, nơi đây lại bạo loạn vì dân chúng không thể sống nổi.


Lần này khâm sai của triều đình đến, ban đầu giả vờ an dân sau đó lại gây ra vụ đốt trấn rồi ngay lập tức dùng vũ lực trấn áp, dọn dẹp sạch sẽ.


Nếu là thời bình, dù cách trấn áp có tàn nhẫn nhưng cũng sẽ không gây ra rối loạn lớn. Nhưng hiện tại khắp nơi đều có những người dân không còn đường sống. Nghe tin Giang Bắc cũng có người nổi dậy vì không sống nổi và cuối cùng rơi vào kết cục thảm khốc như vậy, lòng dân tự nhiên trở nên lạnh nhạt.


Cảnh Dật lên ngôi chưa được mấy tháng. Ban đầu, không ít người dân cảm thấy hắn lên ngôi, chắc chắn sẽ khác với thời bạo chúa. Nhưng sự việc này xảy ra gần như đã làm tan nát hy vọng của những người từng kỳ vọng vào Cảnh Dật. Lòng dân vừa được đoàn kết lại sau khi thay triều đổi đại, giờ lại tan rã.


Tất nhiên những người sáng suốt đều nhận ra rằng, cuộc bạo loạn ở Giang Bắc từ việc an dân phải chuyển sang trấn áp bằng vũ lực là có kẻ đứng sau giật dây. Điểm mấu chốt nhất của sự thay đổi này là vụ cháy ở trấn của dân lưu lạc và những tin đồn ngay sau đó.


Không lâu sau chuyện này, một thế lực ở Giang Nam đã viết một bản hịch văn, công khai chỉ trích Thiên tử và triều đình với đại ý rằng Thiên tử và triều đình không coi dân chúng là con người, nếu đã vậy triều đình không cần tồn tại nữa, hãy lật đổ nó đi.


Sau đó, quân khởi nghĩa Giang Nam đã trực tiếp giao chiến với quân triều đình đóng ở Giang Nam và giành thắng lợi lớn. Các quan viên Giang Nam bị lôi ra thành một hàng, công khai xử trảm. Quân khởi nghĩa lấy bạc, gạo, bột mì trong nhà các quan viên này để chia cho dân chúng. Trong một thời gian, những người nghèo khổ khắp thiên hạ đều bắt đầu ngưỡng mộ dân Giang Nam, dường như đã quên mất rằng nơi đây mới năm trước còn bị nạn đói hoành hành.


Dù sao thì, với một loạt hành động này, lòng dân Giang Nam đã ổn định. Sau đó họ tự thành lập triều đình, đổi quốc hiệu thành "Đông Lương", lấy con sông mênh mông làm ranh giới, giằng co với triều đình của Cảnh Dật.


Cảnh Dật giờ đây đang phải đối mặt với hai kẻ thù. Ở biên giới Lĩnh Nam phía Tây Nam, chiến sự vẫn chưa dừng lại, nước Nam Du thỉnh thoảng lại phái quân đến đánh một trận. Bây giờ, Giang Nam lại nổi dậy muốn tách ra khỏi đất nước, trực tiếp chia cắt quốc thổ đi một phần ba. Cảnh Dật dù rất muốn thu phục Giang Nam, nhưng vì chiến sự với Nam Du chưa dứt, không thể rút bớt binh lực được.


Ngai vàng này không dễ ngồi chút nào. Cảnh Dật có tầm nhìn và mưu lược, hắn biết rằng việc ở Giang Bắc nên an dân chứ không phải trấn áp. Nhưng thì sao chứ? Thiên tử ở xa, khâm sai đến Giang Bắc, cuối cùng vẫn bị buộc phải dùng biện pháp trấn áp.


Sau gần hai tháng rối loạn và trấn áp ở Giang Bắc, cổng thành lại được mở ra. Lúc đó thời tiết cũng dần ấm lên, Cảnh Thước và Đoạn Vân Thâm chọn một ngày để rời thành, đi về phía Lĩnh Nam.


Thi Nguyệt Phinh thì ở lại Giang Bắc để chăm sóc lũ trẻ. Cô dường như không hề chán nản sau mấy ngày trông nom chúng. Cô nói rằng trừ khi tất cả bọn trẻ đều trưởng thành, nếu không cô sẽ không đi.


Nhất Niệm thì quyết định tìm một ngôi chùa mới để tu hành, không biết với cái tính thích giết chóc của hắn cuối cùng sẽ tu ra được cái gì.


Khi chia tay Nhất Niệm đưa cho Cảnh Thước một phong thư viết tay và một khối lệnh bài. Dù sao thì Cảnh Thước đã cứu hắn từ chùa Tiểu An, nên lá thư và lệnh bài này coi như là để báo ân. Có chúng, nếu gặp quân khởi nghĩa ở Lĩnh Nam, họ có thể tránh được những xung đột không cần thiết. Nếu có việc cần, khối lệnh bài này cũng có thể giúp họ điều động người từ quân khởi nghĩa Giang Nam.


Thập Thất và A Tứ đi theo Đoạn Vân Thâm. Giờ đây việc bưng trà rót nước, nhóm lửa nấu cơm đều là do chúng làm. Hạng Nhất Việt được thảnh thơi, học cách làm "ông chủ phủi tay", hàng ngày chỉ cần động miệng. Nhưng may mắn là hắn ta dạy võ công rất tận tâm. Hai đứa trẻ đều có ngộ tính tốt, cũng coi như là những người có tiềm năng.


Khi ra khỏi Giang Bắc, Đoạn Vân Thâm nghe thấy trên đường có trẻ con đùa giỡn, hát một bài đồng dao. Bài hát không có điệu, chỉ có vần điệu. Đoạn Vân Thâm nghe loáng thoáng, càng nghe càng thấy lời bài hát có vẻ kỳ lạ, liền bảo Cảnh Thước cũng nghe thử.


Lời bài hát đại khái là nói về một vị Bồ Tát sống họ "Cẩm", đã giúp trừ bỏ thổ phỉ trên đường quan từ kinh thành đến Giang Bắc, lại cứu giúp lũ trẻ ăn xin ở Giang Bắc, đáng lẽ phải sống lâu trăm tuổi và được phong thần.


Cảnh Thước nghe xong thì nhíu mày. Hắn là một người kỳ lạ. Cả thiên hạ chửi bới hắn cũng bình thản, nhưng nếu có người khen ngợi thì trong lòng lại thấy không thoải mái. Có lẽ là vì ở trong cung Cảnh Thước đã thấy quá nhiều kẻ khẩu Phật tâm xà, nên giờ đây có tâm lý phản cảm với những lời khen.


Nghe thấy tiếng nói chuyện trong xe, Thập Thất, đang ngồi ngoài xe ngựa, vén rèm lên khoe khoang: "Các chủ tử có thích không? Đây là lời mà ta đã tự nghĩ ra, dạy cho các anh chị em đã được các chủ tử cứu, rồi lại bảo họ dạy cho những đứa trẻ khác trong thành. Người tốt như các chủ tử, đáng lẽ phải được lập miếu thờ cúng! Tiếc là ta không có tài năng đó, nếu không ta nhất định sẽ làm cho danh tiếng của các chủ tử lưu truyền vạn đời!"


Thập Thất quả thực rất giỏi luồn lách và nịnh bợ, sau nhiều ngày vẫn không thay đổi. Hơn nữa cậu nhóc còn rất chịu khó trong việc nịnh hót, cách nịnh ngựa này người thường không thể nghĩ ra được.


Nhưng Cảnh Thước không hề hưởng thụ. Hắn lạnh lùng liếc nhìn Thập Thất một cái. Thập Thất lập tức hiểu ra mình đã "vỗ mông ngựa vào chân ngựa" rồi, vội vàng buông rèm xuống và ngồi lại chỗ cũ.


A Tứ từ trước đến nay không ưa cái vẻ nịnh bợ này của Thập Thất, lúc này thấy cậu ta bị hớ, A Tứ cười lạnh một tiếng vẻ trào phúng lộ rõ.


Chỉ còn lại Hạng Nhất Việt người có đầu óc đơn giản vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hắn vỗ đầu Thập Thất, khen cậu bé có lòng hiếu thảo. Thập Thất chỉ có thể cười gượng với Hạng Nhất Việt.


Sau hai tháng, bụng của Đoạn Vân Thâm đã lộ rõ, quần áo cũng không che được nữa. Ngồi trong xe ngựa tự nhiên cũng có chút không thoải mái. Cậu đã đổi vài tư thế, cuối cùng đành bỏ cuộc, dựa hẳn vào người Cảnh Thước.


Cảnh Thước tự nhiên vòng tay ôm lấy hỏi: "Khó chịu lắm sao?"


Đoạn Vân Thâm lắc đầu: "Không sao, chỉ là..." Lời còn chưa nói hết, cậu đột nhiên cảm thấy trong bụng có thứ gì đó đạp một cái.


Đoạn Vân Thâm:!


Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân Story Chương 67: Loạn cục
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...