Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu

Chương 91

Lâm Kình quyết định lên đường có lẽ là vì được bạn bè động viên, cô mua vé máy bay, về quê của Trương Kỳ Kỳ cùng cô ấy.

Nếu biết hành động “khí khái” này bị Tưởng Nhiên xem là “bỏ nhà ra đi”, cô sẽ tức hộc máu.

Tối chủ nhật cô sẽ về, nhưng không báo cho ai biết.

Máy bay bị hoãn, đến mười một giờ rưỡi tối mới đáp xuống sân bay Giang Bắc, xuống máy bay vừa lạnh vừa buồn ngủ, đến khách sạn tắm rửa xong, vừa nằm xuống gối đã ngủ mất.

Sáng hôm sau mở điện thoại lên mới thấy Tưởng Nhiên gửi sáu dấu chấm: [……]

Ý nói anh cạn lời.

Hình như anh biết cô không có ở nhà.

Chấm cái gì mà chấm? Chỉ có mình anh được làm vậy à?

Lâm Kình không trả lời, chỉ xuống giường rửa mặt.

Du lịch chính là thoát khỏi nơi mà mình đã chán ngấy, đi đến nơi mà người khác chán ngấy để tìm cảm giác mới mẻ, đêm đó uống một chút rượu xong, Lâm Kình nhìn lại cuộc sống của mình, tự dưng cảm thấy bản thân rất tệ hại, chỉ muốn chạy trốn.

Sơn Thành là một điểm du lịch nổi tiếng, vui hơn cô tưởng tượng rất nhiều.

Khách sạn nằm bên cạnh Quảng trường Giải Phóng Bi, cô ăn trưa xong, chuẩn bị lên tàu điện ngầm đi khám phá xung quanh, Lộc Uyển nhắn tin WeChat bảo tối qua Tưởng Nhiên vội vã tìm cô, hồn xiêu phách lạc như mèo chạy khỏi nhà…

Lâm Kình: [Bây giờ cậu mới nói với tớ?]

Lộc Uyển: [Tớ cảm thấy rất thú vị, làm hai người sốt ruột thì có gì không tốt chứ?]

Lâm Kình vô thức bĩu môi, chắc là không đến nỗi hồn xiêu phách lạc, nhưng mèo chạy khỏi nhà đúng là cách mô tả chuẩn xác… Đoạn đường đi tàu điện ngầm tương đối dài, cô lại nhận được tin nhắn WeChat của Tưởng Nhiên: [Đi đâu thế?]

Lâm Kình trả lời: [Trốn khỏi Trái đất.]

Tưởng Nhiên: [Đến hành tinh nào?]

Anh vẫn tiếp tục cố chấp, ha ha.

Đến trạm, Lâm Kình đi thang máy xuống không biết bao nhiêu tầng mới đến được điểm du lịch, cầu kính tràn ngập du khách, gió lạnh đầu thu không thể thổi bay hơi nóng mùa hè của đám đông, Lâm Kình và bạn đứng trên cầu, ngẩng đầu nhìn lên trời, ngây ngốc đợi tàu điện trên không chạy xuyên qua tòa nhà.

Có mấy cô gái trẻ ngây ngô lựa chọn vị trí, há miệng chụp ảnh hài hước.

Lâm Kình chụp ảnh, ý nghĩ đầu tiên là mở khung trò chuyện với Tưởng Nhiên, không biết trả lời anh thế nào, đành gửi ảnh cho anh.

Lâm Kình: [Lý Tử Bá.]

Lâm Kình mím môi cười: [Biết không? Em nghĩ anh vừa len lén lên mạng để lấp đầy lỗ hổng trong kiến thức của mình, sau đó quay sang tỏ vẻ ta đây với em, thầy Tưởng, anh buồn cười quá.]

Cô không tin cái gì anh cũng biết.

Tưởng Nhiên gửi ảnh trở lại, còn khoanh vào góc dưới bên phải, giống như hoàng đế phê duyệt tấu chương hoặc là thầy giáo sửa bài tập.

[Đâu cần tìm, không phải ở đây đã viết rồi à?]

Mẹ nó!

Lâm Kình há hốc, cô mở ảnh, đúng là nơi đó thật sự có ghi Ga xx, cô chủ quan rồi.

Cô âm thầm đảo mắt.

Rốt cuộc Tưởng Nhiên cũng không kìm nén được: [Lần sau ra ngoài thì phải báo trước với anh, trừ khi em muốn dọa cho người trẻ tuổi như anh bị bệnh tim.]

Lâm Kình đảo mắt, chưa hết giận dỗi: [Đừng tiêu chuẩn kép như vậy, anh thường xuyên ra ngoài mà không nói với em là anh đi đâu, có đúng không?]

Mặc dù Tưởng Nhiên thừa nhận, nhưng anh không có mặt mũi nhận sai, đành phải nói: [Em không nhớ mình đã kết hôn rồi à?]

Lâm Kình cười khẽ, lại gõ: [Anh cũng có ngày này sao, hoảng hốt à, có biết lúc đó em cảm thấy thế nào không?]

Sau khi gửi tin nhắn đi, tưởng tượng đối phương bị nghẹn họng, cô vui vẻ trong lòng.

Tưởng Nhiên đoán cô đang nói đến lần đầu tiên họ cãi nhau, anh rời khỏi nhà mà không nói cho cô biết, hay có thể nói là do cô chặn WeChat của anh, anh chỉ biết im lặng một hồi lâu.

Hai người họ hờ hững nói chuyện mấy câu, giống như hai chiếc điện thoại liên kết với nhau bằng một sợi dây vô hình, có lúc trêu chọc, có lúc cãi nhau, nội dung tin nhắn cũng hết sức qua loa và vô nghĩa, hai người họ bình thản như hai người già yêu nhau, mãi đến khi bạn cô than thở là đi chơi mà còn ôm điện thoại.

Lâm Kình tắt WeChat.

Một ngày mệt mỏi lại phấn khởi, đời sống về đêm ở Sơn Thành cực kỳ nhộn nhịp, Lâm Kình định về khách sạn ăn tối rồi nằm ì trên giường, lại có người kéo cô ra ngoài.

Khung cảnh rất đẹp, nhưng du thuyền lại lạnh lẽo như chốn không người, họ không đặt được ghế, đành phải ghé vào lan can nhìn sang Hồng Nhai Động nhộn nhịp bên phía đối diện, đèn đuốc sáng trưng như ban ngày.

Da mặt của Lâm Kình bị gió thổi đến đỏ bừng, nghe thấy người bên cạnh nhỏ giọng nức nở, không biết Trương Kỳ Kỳ lại nhớ đến cái gì, một người chị em khác vội vàng an ủi cô ấy, hai người họ ôm nhau khóc lóc.

Lâm Kình lấy một tờ khăn giấy từ trong túi, đưa cho cô ấy, nói: “Khóc nữa thì nước trong não cô sẽ cạn đi, lúc đó không thể yêu đương được nữa đâu.”

Trương Kỳ Kỳ: “Liên quan gì đến yêu đương?”

“Trong não của phụ nữ bình thường phải có một chút nước (*) mới có thể tin tưởng đàn ông, tỉnh táo quá thì không yêu đương được đâu.”

(*) Ý nói là “não úng nước”, nghĩa là đầu óc có vấn đề, hơi ngu ngơ một chút.

Trương Kỳ Kỳ nói: “Tôi thật sự không muốn yêu đương nữa, ở bên đàn ông cũng không được gì.”

Lâm Kình nghe xong cũng thở dài, bị bầu không khí này ảnh hưởng đến mức nếu cô không khóc cùng họ thì không giống con người.

Điện thoại trong túi quần rung lên, là Tưởng Nhiên gọi đến: “Còn chưa về sao?”

Lâm Kình: “Có gì không?”

Tưởng Nhiên: “Nhắc em ra ngoài cẩn thận.”

Lâm Kình: “Anh kiểm tra em à?”

Tưởng Nhiên: “Giống vậy.”

Con gái tụ tập với nhau, nhìn ra ý tốt của nhau, sẽ rất dễ oán hận đàn ông, cảm giác đàn ông vừa sống chó vừa bốc mùi, Tưởng Nhiên hiểu tâm trạng của cô lúc này, cũng không so đo.

Hơn nửa tiếng sau, Lâm Kình vừa cầm điện thoại vừa hắt xì một cái, Tưởng Nhiên nhắc nhở cô: “Em sắp bị cảm rồi đấy.”

Lâm Kình: “Buổi tối ở đây lạnh quá.”

Tưởng Nhiên nói: “Do em mặc ít quá, gió bên sông rất lớn.”

Ban đầu Lâm Kình không thấy có gì kỳ lạ, bến cảng và bờ sông đông người, xe không di chuyển được, cô nghiêng vai lách qua đám đông, có thể ngửi thấy mùi mồ hôi, nước hoa và thuốc lá trong không khí.

Sự kết hợp này làm sự mệt mỏi của cô lộ rõ, cô cúi đầu, thân thể lắc lư: “Em phải đi về, cúp máy trước nhé.”

Tưởng Nhiên buồn bực cười một tiếng: “Ừ, đừng cúi đầu, nhìn đường đi.”

Tiếng kèn xe phát ra ở đầu dây bên kia, gần như cùng lúc với tiếng kèn xe bên này.

Lâm Kình ngẩn người, bốn chữ “rợn cả tóc gáy” xuất hiện trong đầu, chạy từ đại não xuống bắp chân. Bờ lưng của cô tê dại, cô nắm lan can nhìn xung quanh.

Không thấy gì.

Bạn bè hỏi cô nhìn cái gì, xe sắp đến rồi.

Lâm Kình nói: “Mọi người về trước đi, tôi đợi ở đây.”

“Trễ rồi.”

Lâm Kình giơ tay che điện thoại lại: “Đi trước đi.”

Bạn bè không cố chấp, chỉ dặn dò vài câu rồi lên xe.

Lâm Kình lại nhìn điện thoại, hoài nghi hỏi: “Anh đang ở đâu?”

Rốt cuộc Tưởng Nhiên cũng bật cười, anh chậm rãi nói: “Xoay người về phía sau, đi ba mươi mét là thấy anh.”

Cũng không cần phải đi ba mươi mét, chỉ cần quay đầu lại là có thể nhìn thấy một người đàn ông hòa mình trong đám đông nhưng chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra, anh mặc áo khoác khaki, dựa lưng vào lan can, cao hơn những người xung quanh một cái đầu.

Lúc cô hoàn hồn, anh nhìn sang, thật lòng mà nói, vẻ mặt của anh hơi thiếu đòn, nhưng lại quá đẹp trai tuấn tú, hiếm hoi lắm mới nở nụ cười vui đùa của người trẻ, khóe môi cong lên, vừa hồn nhiên vừa hiền lành.

Thật kỳ lạ làm sao, một mặt cô có cảm giác mình như một con diều, dây diều nằm trong tay của đối phương, kéo nhẹ một cái là con diều bay về; mặt khác, cô lại thích sự dẫn dắt này, cảm giác mình có nơi để trở về.

Tưởng Nhiên cúp máy, đứng thẳng lên, Lâm Kình bước nhanh sang bên đó, đánh vào cánh tay anh: “Đứng đây làm gì, tỏ vẻ đẹp trai à?”

Khóe môi của anh cong lên, để lộ hàm răng trắng ngay ngắn: “Nếu em không đánh anh thì anh sẽ đẹp trai hơn một chút.”

Lâm Kình không có tâm trạng đùa giỡn, đầu óc tràn ngập câu hỏi và hoài nghi: “Bay đến đây à? Mới nói với anh hồi chiều mà.”

Tưởng Nhiên: “Người thông minh có võ nghệ cao cường.”

Lâm Kình vô thức nhích lại gần anh để tránh gió: “Đừng giả vờ, nói tiếng người được không?”

Tưởng Nhiên: “Được, tối qua anh đăng nhập vào tài khoản đặt vé của em.”

“Còn biết cụ thể là nơi này sao?”

Tưởng Nhiên ghé vào tai cô thì thầm: “Đừng hỏi nữa, giữ mặt mũi cho anh đi.”

“Nói.”

“…Nói chuyện khác đi.”

Lâm Kình rụt vai lại, rúc vào lòng anh để tránh gió lạnh.

Cô lại hỏi Tưởng Nhiên: “Ân cần như vậy làm gì?”

Tưởng Nhiên mím môi, cởi áo khoác ra để đưa cho cô: “Bình thường vào những lúc thế này, anh sẽ cho em một bất ngờ hoặc là xin lỗi em, chọn một cái đi, đoán xem.”

Lâm Kình cọ má vào cổ áo của anh, đều là mùi hương của anh, mùi xà phòng sạch sẽ. Cô đoán là cả hai, bất ngờ chính là anh, còn cái kia;

“Em không quan tâm trước đó anh đã nói gì, lúc đó chúng ta chỉ hẹn hò nửa năm, có thể có tình cảm gì chứ? Thành thật không có gì sai, nếu anh nói anh rất thích em thì quá giả dối. Chuyện này xem như xong, anh không cảm thấy em kỳ quặc đúng không?”

Ngọn lửa nhỏ trong đáy mắt của Tưởng Nhiên lập tức tắt ngóm, nghe xong lại cảm thấy khó chịu, ngón tay anh chọc chọc vào đầu cô, anh hít một hơi: “Không có, chỉ là suýt bị em chọc cho tức chết thôi.”

*

Bóng đêm lả lướt rất lãng mạn, nhưng hai người ăn mặc phong phanh run rẩy trong gió lạnh thì không có gì tốt đẹp.

Cuối cùng, Tưởng Nhiên đưa Lâm Kình về khách sạn.

Trên đường về trông anh vừa mệt mỏi vừa buồn ngủ, anh kéo tay cô đặt lên đùi mình, sau đó nhắm mắt ngủ một giấc. Mặc dù cũng hơi thích, nhưng Lâm Kình không thể không nói: “Thế này phô trương quá, mệt mỏi thì đừng tỏ vẻ lãng mạn. Tuổi còn trẻ, cũng không bị em dọa đến phát bệnh tim, nhưng mệt mỏi đến mức đột tử thì cũng không có gì hay.”

Tưởng Nhiên mở mắt, mí mắt tạo thành ba nếp gấp, trông càng thâm sâu và tỏ tường hơn, cô còn chưa kịp nói gì, mí mắt của anh lại rũ xuống, tạo thành mắt hai mí quen thuộc với cô.

Anh bình thản nói: “Đừng chọc anh, không phải vừa rồi em rất ngạc nhiên à?”

Lâm Kình không muốn thừa nhận: “Anh nhìn nhầm rồi.”

Tưởng Nhiên xác định cô nghĩ một đằng nói một nẻo, dù sao thì anh đạt mục tiêu của mình là được.

Lâm Kình: “Sao anh luôn nghĩ em dễ tức giận hoặc là khó xử thế? Chẳng qua em bốc đồng đi chơi với bạn thôi.”

Tưởng Nhiên nghĩ ngợi một lát, phát hiện thấy tài xế phía trước vểnh tai lên nghe, anh cố tình hạ giọng chỉ để mình Lâm Kình nghe thấy: “Không liên quan. Chúng ta hẹn hò chưa được bao lâu đã tính đến chuyện kết hôn, anh không muốn em cảm thấy em phải sống tạm bợ cho qua ngày. Hơn nữa, anh cảm thấy con gái có cá tính một chút cũng tốt, đừng phiền muộn vì chuyện đó, chỉ cần nghĩ anh đã chăm sóc bà xã rất tốt.”

Lâm Kình xùy một tiếng: “Vớ vẩn, anh còn có cảm giác thành tựu vì chuyện này nữa.”

“Cảm giác thành tựu của đàn ông xuất hiện mọi lúc mọi nơi.” Tưởng Nhiên thở dài, lại nhắm mắt, Lâm Kình không làm phiền anh nữa, im lặng suốt đoạn đường đến khách sạn.

Nhìn bộ dạng này của anh, có lẽ anh không có sức lực làm gì, cho nên Lâm Kình cũng không chuẩn bị, nhưng lúc biết được kỳ sinh lý của cô đã qua đi, anh lại tràn đầy sức sống, chưa kịp vào phòng đã đè cô lên cửa mà hôn, c** đ* cô từ cửa ra vào đến phòng tắm.

Có người đói khát như hổ đói vồ mồi, xé xác thức ăn, cho vào bụng, Lâm Kình kêu la thảm thiết cũng vô ích.

Kế hoạch là chín giờ sáng xuống giường, đi ra ngoài, Tưởng Nhiên vừa đến, Lâm Kình đã ngủ đến mười giờ rưỡi, không dậy nổi, bắp đùi đau nhức như gãy làm đôi.

Tưởng Nhiên không có dấu hiệu tỉnh giấc, cũng cho Lâm Kình lý do để nằm tiếp, vậy là họ cùng nhau ngủ nướng ở một thành phố xa lạ.

Sau khi thức dậy ăn sáng, họ lại có sức lực nằm ì trên giường.

Tivi bật mãi không tắt, làm âm thanh nền, đang phát một chương trình tạp kỹ, là kiểm tra độ ăn ý của vợ chồng, họ quay lưng vào vách tường, trả lời câu hỏi.

Lâm Kình tắm xong lại vùi mình trên sofa bấm điện thoại, cô giải thích với bạn bè lý do hôm nay không đi ra ngoài, còn vểnh tai lắng nghe chương trình trên tivi. Tưởng Nhiên không mang theo quần áo, áo sơ mi của anh được treo trong phòng tắm, anh c** tr*n, mặc quần ngủ rộng rãi ngồi trên ghế, ngẩn người nhìn chăm chú.

Cô nhìn một hồi, tự dưng nảy ra một ý: “Có muốn kiểm tra độ ăn ý của chúng ta không?”


Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Story Chương 91
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...