Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu

Chương 90

Tưởng Nhiên cầm điện thoại, liếc nhìn nửa cái đầu bù xù của Lâm Kình lộ ra khỏi chăn.

Anh nói vài lời ngắn gọn với đối phương, lúc quay lại, Lâm Kình đã chìm vào giấc ngủ.

Mãi đến khi ra khỏi nhà cũng không thể nói câu nào với cô.

Anh gặp Lục Kinh Duyên trên chiếc xe ngoài chung cư, ban đầu người này còn định trêu chọc anh, nhưng lúc đối diện lại thấy anh khó chịu: “Sếp Tưởng nhà mình sao thế?”

Tưởng Nhiên không để ý đến anh ta, chỉ lên xe nhắn tin cho Lâm Kình, nhắc cô bữa sáng được giữ ấm trong nồi, tiện thể nói anh đã mang rác xuống lầu, đây là biểu hiện ân cần điển hình sau khi chọc giận bà xã.

Lục Kinh Duyên cười trên nỗi đau của người khác: “Cậu thế này là vừa cãi nhau với vợ đúng không, sáng nay tôi tán gẫu với Kình nhà cậu, giọng điệu của cô ấy bực bội lắm.”

Tưởng Nhiên liếc anh ta một cái: “Nói năng cẩn thận đi.”

“Lâm Kình, Lâm Kình.” Lục Kinh Duyên thay đổi cách xưng hô, phấn khích nhìn anh, “Sao nào, sao nào, mau nói đi.”

Tưởng Nhiên quay đầu nhìn dáng vẻ mong chờ nghe chuyện về vợ chồng người ta của Lục Kinh Duyên, anh lảng sang chuyện khác: “Tôi không nói, cho cậu tò mò chết.”

Lục Kinh Duyên: “Làm người đi.”

Tưởng Nhiên: “Muốn thì tự kết hôn đi.”

“Cậu nghĩ yêu đương dễ dàng lắm sao?” Lục Kinh Duyên nói, “Không có can đảm nhốt mình vào hôn nhân.”

Rốt cuộc Tưởng Nhiên cũng mỉm cười, bố thí cho anh ta vài lời ngon ngọt: “Cũng còn tùy đối tượng. Tôi vẫn nói lời cũ suốt một năm qua, ở bên cô ấy rất tốt, ngay cả cãi nhau cũng tốt.”

“Được rồi, được rồi, đàn ông độc thân không nghe nổi.” Lục Kinh Duyên lớn giọng.

Hai người họ im lặng một hồi, sau đó lại nói chuyện đấu thầu.

Lục Kinh Duyên nói Y tế Tân Khoa cấu kết với các phòng ban và đơn vị khác để thông thầu, trước đây La Đặc cũng có dấu hiệu, trường hợp nghiêm trọng sẽ bị phạt tù đến ba năm, cũng may Tưởng Nhiên phát hiện kịp thời và ngăn lại.

Đồng nghiệp cũng chờ anh ở sân bay.

Khoảng thời gian này, có thể nói Lục Kinh Duyên là tay sai của Tưởng Nhiên, cũng không làm gì to tát, chỉ tiện đường đi xem cho mở mang tầm mắt, thấy chiến trận mới nói: “Cậu quá cẩn thận, chuyện gì cũng tự làm chẳng phải sẽ mệt chết sao?”

Hành vi của La Đặc đã cho anh rất nhiều bài học, ý tứ của Tưởng Nhiên là không để lại rắc rối cho mình, cho nên mới gấp gáp xử lý, không thì sau này không thể yên giấc.

“Vợ cậu có ý kiến thì tôi cũng không thấy lạ, làm việc cật lực như vậy thì ai mà chịu nổi?” Lục Kinh Duyên đi bên cạnh anh, “La Đặc là cái thá gì mà đáng được cậu để tâm thế này. Cậu gấp gáp như vậy là vì muốn nghỉ hưu sớm sao?”

Tưởng Nhiên nói: “Nghỉ hưu sớm thì hơi quá, chỉ là muốn cho mình một chút thời gian. Vốn dĩ tôi nghĩ hai năm nữa sẽ rảnh rỗi một chút… Cũng vậy thôi.”

“Hai năm nữa làm gì?”

Tưởng Nhiên lắc đầu, sau khi trở nên độc lập về kinh tế, khao khát hưởng thụ vật chất đã không còn mãnh liệt như xưa, nuôi gia đình cũng không thành vấn đề, cuối cùng vẫn là muốn có thêm thời gian bên cô.

Đấu thầu ở thành phố A có vấn đề, chưa kịp bắt đầu đã bị cơ quan quản lý yêu cầu ngừng lại, việc thông thầu bị vạch trần, đang chờ điều tra, sau khi vấn đề được làm rõ mới đấu thầu lại từ đầu.

Mọi người xôn xao, chỉ có Tưởng Nhiên là bình tĩnh như đã biết trước, bởi vì kết quả này đã nằm trong dự đoán của anh từ lâu.

Cho nên Tưởng Nhiên ở lại thành phố A chưa đến hai ngày, tối thứ sáu đã về nhà.

Anh không để bụng chuyện chiến tranh lạnh, có lẽ đó là phản ứng khước từ của não bộ, anh lại phát huy bản chất đàn ông, quên sạch sự tình, chắc chắn sẽ không nói những lời gây bất lợi cho mình.

Anh chỉ xem như đối phương đang làm bộ làm tịch.

Lâm Kình không có ở nhà.

Tắm xong, anh ngồi trong phòng khách một hồi, cảm giác rất khó chịu, anh đi ra cửa, lúc quay đầu lại nhìn thấy mấy chiếc gối được sắp xếp gọn gàng trên sofa, hoa hướng dương mini trong bình hoa, mấy chiếc ly úp ngược trên khay trà…

Tự dưng anh muốn đùa một chút, lại bật hết thiết bị điện trong nhà lên, ném gối xuống sàn, đặt ly cà phê chưa rửa sạch lên bàn… Mọi thứ hỗn loạn trong trật tự.

Lâm Kình không phải là một người quá chăm chỉ, nhưng từ nhỏ đã được che chở, là con gái rượu điển hình, ghét nhất là nhà cửa lộn xộn, chắc chắn về nhà sẽ chủ động tính sổ với anh.

Nghĩ vậy, Tưởng Nhiên nở nụ cười đầu tiên trong đêm, khóe môi cong lên như con trai chưa lớn.

Thói hư tật xấu của đàn ông và phụ nữ không giống nhau, cãi nhau cũng vui vẻ như vậy.

Một tiếng sau mới phát hiện có gì đó không đúng, anh đi vào phòng quần áo cất vali, phát hiện dưới đáy tủ trống trơn, chiếc vali màu trắng cùng mẫu với anh và quần áo của cô cũng không cánh mà bay.

Tưởng Nhiên đang mặc đồ ngủ, ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu lên lông mày và sống mũi của anh.

Đầu óc trống rỗng, lưng toát mồ hôi, mặc dù kết quả mà anh tưởng tượng ra rất buồn cười, nhưng anh thật sự tin vào suy đoán của mình —— Lâm Kình lại bỏ nhà ra đi.

Điện thoại tắt máy, Lâm Hải Sinh cũng nói Lâm Kình không về nhà.

Người bạn duy nhất của Lâm Kình mà anh tương đối thân thuộc là Lộc Uyển, nhưng cũng chỉ có WeChat, chẳng qua kết bạn vì phép lịch sự mà thôi, anh không quan tâm mình có quầy rầy đối phương giữa đêm hôm khuya khoắt hay không, cứ vậy mà gọi.

Lộc Uyển cười trên nỗi đau của người khác, nói năng như không có chuyện gì: “Lâm Kình lớn như vậy rồi, đi ra ngoài chơi một chút không được à, anh đâu cần phải làm quá như vậy?”

Tưởng Nhiên nghe ra giọng điệu mỉa mai của cô ấy nhưng cũng không để ý, chỉ nói: “Kình Kình ít khi ra ngoài một mình.”

Lộc Uyển không có đạo đức lắm, chỉ nói không biết, sau đó vội vàng cúp máy vì không nhịn được cười.

Nghe thấy đối phương trả lời như vậy, Tưởng Nhiên cũng lờ mờ đoán ra sự tình, nhất định Lộc Uyển biết Lâm Kình đi đâu, chỉ là không muốn nói với anh.

Đúng là IQ của anh tạm thời biến mất, anh bị đùa giỡn.

Điện thoại rung lên, không phải Lâm Kình.

Lục Kinh Duyên hỏi: “Cuối tuần này đi câu cá không? Dẫn theo Lâm Kình nhà cậu luôn.”

Tưởng Nhiên trấn tĩnh bản thân: “Lâm Kình bận rồi.”

Lục Kinh Duyên cạn lời: “Lâm Kình bận thì cậu cũng không đi sao, chưa giảng hòa à? Cậu phải mạnh mẽ lên, đừng để người ta gây khó dễ vậy chứ!”

Tưởng Nhiên mất hết kiên nhẫn, tâm trạng cũng không tốt, tức giận nói: “Đàn ông độc thân thì biết cái gì? Cậu có vợ không?”

Lục Kinh Duyên: “…”

Đồ đàn ông khó hiểu!

*

Nếu Tưởng Nhiên không làm bộ làm tịch, anh đã gọi được cho Lâm Kình từ lâu.

Đêm trước đó, tự dưng Lâm Kình nhận được tin nhắn WeChat của Trương Kỳ Kỳ, mời cô ra ngoài ăn cơm, cô ấy đã nghỉ việc ở đây, chuẩn bị về quê.

Thứ sáu lên đường.

Ăn tối ở một quán thịt xiên trong nội thành, khói trắng lượn lờ, khung cảnh cũng không mấy đẹp mắt, mấy bàn xung quanh đều là sinh viên đại học giản dị. Trương Kỳ Kỳ uống đến say mèm.

Cô ấy đã chia tay với bạn trai phú nhị đại quen từ hồi đại học, một tên khốn kiếp, cũng may ba mẹ anh ta còn có lương tâm, cho Trương Kỳ Kỳ mười ngàn để bồi thường.

Cô ấy che mặt, vừa cười vừa nói: “Cô biết không? Tôi ở đây nhiều năm như vậy rồi, trong tay cũng chỉ có mấy trăm ngàn, còn thêm mấy trăm ngàn phí chia tay, buồn cười lắm đúng không? Ba mẹ tôi vẫn nghĩ công việc của tôi ở nơi này rất thành công, không ai biết tôi chỉ tỏ vẻ ổn chứ bên trong nát bét, túi quần của tôi còn sạch sẽ hơn gương mặt của tôi.”

Đầu ngón tay của Lâm Kình miết thành ly: “Thế nào mới là thành công? Đo lường bằng tiền sao?”

Trương Kỳ Kỳ: “Có thể, đó là tiêu chuẩn rất rõ ràng.”

Lâm Kình lắc đầu, nói như người từng trải: “Cô đừng nhìn những người trên mạng ba hoa chuyện hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi đã kiếm được triệu đô, đa số đều là người bình thường, tích lũy tài sản rất chậm. Với một cô gái không có người chống lưng thì có chỗ đứng và tiết kiệm được mấy chục ngàn đã là rất ưu tú rồi.”

Trương Kỳ Kỳ không tin: “Vậy sao trông cô giàu thế?”

Hỏi trúng điểm mấu chốt của Lâm Kình: “Muốn nghe sự thật không?”

“Nói đi!”

Lâm Kình bất lực nói: “Trước đây tôi lập nghiệp thất bại, hết sạch tiền tiết kiệm, uất ức đến mức muốn tự sát. Đến khi đổi việc, kết hôn, cuộc sống mới yên bình.”

Trương Kỳ Kỳ tò mò: “Kết hôn là con đường làm giàu bền vững sao?”

Lâm Kình nói: “Kết hôn không phải là con đường làm giàu, nhưng nếu may mắn thì có thể gặp được một người khiến cô cảm thấy an toàn.”

Trương Kỳ Kỳ nghiêng đầu, đột nhiên nói lời từ tận đáy lòng với Lâm Kình: “Thật ra tôi nói tôi cảm thấy cô rất giỏi, muốn làm quen với cô là giả, mà là tôi thật sự ngưỡng mộ cô, ngày đó thấy cô ở phòng trưng bày nghệ thuật, nhìn từ xa, tôi đã cảm thấy cuộc sống của cô là cái mà cả đời này tôi sẽ không thể đạt được, kinh tế tốt, cảm xúc ổn định, giống như thiêu thân bị ánh sáng thu hút, tôi mang tâm thế thăm dò đến khám phá một chút.”

Lâm Kình không ngạc nhiên với chuyện này, thậm chí còn hiểu được.

“Vậy cô cũng nhìn ra được, chúng tôi thường xuyên mâu thuẫn vì những chuyện nhỏ nhặt, thỉnh thoảng còn nghi ngờ hôn nhân, sợ đối phương không yêu mình đủ, phải đối mặt với những chuyện vặt vãnh trong đời sống?”

Chẳng hạn như mâu thuẫn của cô vào thời khắc này, một mặt khổ sở vì lời mà Tưởng Nhiên vô ý nói ra, mặt khác lại giận bản thân vì không biết thông cảm cho sự vất vả của đối phương, sợ đối phương chán ghét mình vì mình quá kỳ quặc.

Người với người rất khó chung sống cùng nhau, dù là người yêu thân mật nhất.

Trương Kỳ Kỳ nói: “Sao mà nhìn ra được?”

Lâm Kình cười: “Vậy đấy, tôi đã thừa nhận mình ngưỡng mộ cô từ lâu rồi, tôi ngưỡng mộ dũng khí một mình xông pha của cô, bất kể là trong công việc hay trong cuộc sống, cô luôn luôn lao đi không hề do dự, mặc kệ phía trước có nguy hiểm thế nào, không phải ai cũng có sự quyết đoán đó.”

“Chúng ta đều ngưỡng mộ cuộc sống hào nhoáng của người khác, nhưng dưới mọi đóa hoa đều là gai nhọn; lo âu xuất hiện bằng cách đó, tập trung nhiều vào cuộc sống của mình vẫn hơn.”

Trương Kỳ Kỳ ngẩn người một hồi lâu, rốt cuộc cũng gật đầu.

Mọi cô gái bình thường đã trải qua đau đớn vì lo âu đều sẽ hiểu đạo lý này.


Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Story Chương 90
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...