Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu

Chương 78

Lâm Kình về giường, Tưởng Nhiên mặc đồ ngủ ra ngoài nghe điện thoại.

Cho nên cô chưa muốn ngủ, lại cầm iPad trên tủ đầu giường lên xem, các hoạt động dành cho ngày Thất tịch lần lượt được ra mắt, khoảng thời gian này, Lâm Kình và đồng nghiệp cũng theo sát các phản hồi và hành vi của đối thủ trên các nền tảng.

Tiểu Vũ trong danh sách bạn bè gửi một bức ảnh chụp màn hình cho Lâm Kình, Lâm Kình tưởng là bình luận mắng, cho nên không trả lời ngay mà lại lướt qua.

Tiểu Vũ chọc chọc cô, nói: [Nhìn này, đây là blogger làm đẹp Vân Na Lệ Toa, cô biết mà, đúng không? Người này không đàng hoàng gì cả.]

Lâm Kình: [?]

Cô quay lại xem ảnh, là video của Vân Na Lệ Toa bên cạnh video của một blogger khác, so sánh lời thoại, tương đồng đến mức khó hiểu.

Đây cũng là lần đầu tiên Lâm Kình gặp phải tình huống như vậy, nhưng cô hiểu rõ nếu chưa biết mục đích của người khác thì cũng khó tránh khỏi đưa ra phán đoán sai lầm.

Vậy là cô vội vàng lấy điện thoại ra, đặt hai video bên cạnh nhau.

Đúng là Vân Na Lệ Toa hóa giải video tám phút của người khác thành một video mười lăm phút, nội dung và phong cách ngôn ngữ trong video gần như trùng khớp. Phải biết tri thức là cố định, nhưng những người khác nhau sẽ có phương hướng sáng tạo nội dung khác nhau.

Dựa trên thời gian phát hành, blogger kia đăng tải sớm hơn cô ấy rất nhiều, nhưng lượng fan lại rất ít, chỉ có mấy ngàn, đương nhiên Vân Na Lệ Toa cũng là một cái tên mờ nhạt trong giới blogger, không ai để ý; cho nên chuyện hai bên đấu khẩu gần như không gây nên tiếng vang, giống như cãi nhau nhỏ mà thôi.

Dựa trên phong cách làm việc của Lâm Kình, vấn đề này phải được kiểm chứng ngay lập tức, sau đó mới đưa ra quyết định có tiếp tục hợp tác hay không.

Vòng quảng bá thứ hai của dòng Trăn Thải đã bắt đầu, hôm qua Lâm Kình còn cung cấp vài ý tưởng làm video cho cô ấy qua WeChat, Tạ Vân Vân nói là rất thích.

Cô bấm vào ảnh đại diện của Tạ Vân Vân trên WeChat, nghĩ ngợi một hồi mới soạn một đoạn tin nhắn lịch sự hỏi thăm tình hình, đang do dự không biết có nên gửi vào lúc này hay không, Tưởng Nhiên lại bước vào.

Anh nhấc chăn, thong thả nằm xuống, không biết có phải là vì cuộc gọi kia ảnh hưởng hay không, nhưng tâm trạng của anh lại đột ngột chùng xuống.

Tự dưng Lâm Kình không muốn làm việc nữa, cô ném điện thoại đi, nhích đến gần anh, hàng mi đen như lông vũ lướt qua cằm anh, chớp chớp, áp sát đến mức có đuổi cũng không tách ra được.

Tưởng Nhiên nhắm mắt, vốn dĩ không muốn để ý đến sự quấy rầy của cô, sau một hồi lâu, rốt cuộc không thể chịu được nữa, anh mới đẩy bàn tay lộn xộn của cô ra, nắm trong lòng bàn tay anh mà x** n*n, không hiểu nổi hành động của cô: “Khả năng cao là anh đã cưới trẻ con về rồi, cái nhà này thật sự không cần thêm trẻ con nữa.”

Lúc nói lời này, sự lạnh lùng trong giọng điệu của anh đã biến mất, nhiệt độ thoải mái như nước ấm bốn mươi độ.

Lâm Kình dang rộng tứ chi, dùng cả tay chân để bám lên người Tưởng Nhiên, cô rất thích anh xem cô là trẻ con. Bị cô siết chặt, Tưởng Nhiên chậc lưỡi một cái, không dễ chịu lắm, nhưng cũng không đẩy cô ra.

“Muốn ôm anh.”

Cô xấu hổ nói ra suy nghĩ này với Tưởng Nhiên, anh hôn lên trán cô, lại h*n l*n ch*p m** cô, giống như nhấm nháp một viên kẹo dẻo dâu tây, giọng điệu lưu manh lại b**n th**: “Nghe cách em nói chuyện dạo này, lúc thì chen vào trong cơ thể anh, lúc thì ôm anh, sao em nhiều ý kiến thế? Lúc mới quen, em vừa thẹn thùng vừa hướng nội, đều là giả.”

Da mặt của Lâm Kình lập tức đỏ lên, cô đánh vào ngực anh: “Là anh hư hỏng đấy, đang nghĩ gì thế?”

Tưởng Nhiên im lặng một lát, ánh mắt dần dần trở nên thâm sâu và sôi sục, nhưng cũng không có ý định làm gì cô, chỉ nhỏ giọng than thở: “Anh đã là của em rồi, gấp cái gì?”

Lâm Kình ngẩn người một lát: “Thật sao?”

Tưởng Nhiên nói: “Không thì tại sao cả thân thể và trái tim anh đều nghe lời em, phụ nữ bọn em gọi cái này là não yêu đương đúng không?”

Lâm Kình không rõ đây có phải lời thổ lộ mà đàn ông thẳng buộc phải nói ra hay không, nhưng cô hoàn toàn không nghĩ Tưởng Nhiên là não yêu đương, trái tim anh vẫn luôn vững vàng như một ngôi sao trong vũ trụ, tỏa ánh sáng dịu dàng, tuy xa xôi nhưng mãi mãi xoay quanh trục, còn “nghe lời” chỉ là nhượng bộ và cưng chiều cô mà thôi.

Cô lại áp vào mặt anh, cẩn thận ngửi ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người anh, làm da mịn màng lại tươi mát, làm người ta chỉ muốn hôn. Sau đó cô lại nói lời sáo rỗng: “Em sẽ luôn thích anh, bởi vì anh tốt hơn những gì anh tưởng tượng.”

Tưởng Nhiên để cô áp sát vào mình, chợt cảm thấy lo sợ không yên, giống như bị đóng băng, yếu ớt không chịu nổi, nhưng giây tiếp theo lại tan chảy, anh ôm cô thật chặt.

*

Hôm sau Lâm Kình có việc, vậy là lại đến công ty sớm một chút.

Lại ra ngoài cùng lúc với Tưởng Nhiên, lại ngồi trên ghế phụ chỉ dành riêng cho mình, Tưởng Nhiên thả cô ở trước tòa nhà ngay giao lộ, sau đó lại lái thêm một đoạn mới quay đầu.

Lâm Kình đeo túi lên vai, đi nhanh để tránh ánh mặt trời, lại gặp Lâm Na trước cửa thang máy, phát hiện Lâm Na sắp nói đùa, cô lại kể chuyện tối qua để thoát thân, còn tranh thủ gửi ảnh mà đêm qua cô đã lưu lại, Lâm Kình bẻ lái thành công.

Lâm Na hỏi: “Cô ấy thuộc công ty nào?”

Lâm Kình không biết thông tin, đây là người mà bộ phận PR của công ty khách hàng lựa chọn: “Cô ấy gửi video quảng bá dòng Trăn Thải cho em xem xét, không thấy có vấn đề gì cả.”

Lâm Na nhíu mày, không để ý đến vế sau trong lời của Lâm Kình, chỉ nhàn nhạt nói: “Thì không dùng thôi, nghĩ nhiều làm gì?”

Lâm Kình sợ quyết định này quá vội vàng, lại thận trọng nói thêm: “Cái này chỉ là đấu khẩu trên mạng, không thể kết luận cái gì.” Dù sao video cũng đã được quay xong, đột ngột dừng lại thì rất đáng tiếc.

Lâm Na nói: “Hẳn là em nghĩ nỗ lực của cô ấy sẽ trôi theo dòng nước đúng không? Nhưng nỗ lực của cô ấy thì liên quan gì đến chúng ta, chị phải chịu trách nhiệm với khách hàng, bất kể cô ấy có đạo nhái hay không, chị chỉ muốn dùng sự việc này để thể hiện cho khách hàng thấy chúng ta rất chuyên nghiệp.”

Lâm Kình không phản đối, cũng chỉ là một KOL be bé mà thôi.

Trở về bàn làm việc, cô thông báo tạm dừng hợp tác với đối phương qua WeChat. Cô lựa lời rất khéo, không đưa ra lý do cụ thể, thậm chí còn gửi vài biểu tượng nhẹ nhàng để xoa dịu bầu không khí.

Tạ Vân Vân lập tức hỏi có phải là vì sóng gió hai ngày qua hay không, Lâm Kình thừa nhận.

[Các người làm vậy là đang chơi đùa với tôi à? Tôi đã đăng video, bây giờ lại nói là không cần.]

Lâm Kình còn cả đống công việc, không có kiên nhẫn chia sẻ với Tạ Vân Vân, chỉ trả lời đơn giản: [Xin lỗi cô, chúng ta vẫn còn cơ hội hợp tác lần sau.]

Lát sau, tự dưng đối phương lạnh lùng trả lời: [Chắc không?]

Lâm Kình: [Cô có ý gì?]

Tạ Vân Vân: [Tôi biết cô, cô có dám nói là không có ý đồ riêng hay không?]

Lâm Kình đoán Tạ Vân Vân đã biết cô là ai. Vòng bạn bè của cô không giới hạn thời gian, mặc dù không chụp ảnh selfies, nhưng nếu để ý một hồi cũng tìm ra dấu vết.

Cô thật thả trả lời: [Tôi không có lý do để nhắm vào cô, cô tin hay không thì tùy, nhưng đó là sự thật.]

Tạ Vân Vân nói: [Mặc dù em trai của tôi đã cắn cô, nhưng em trai cũng chịu đau đớn mà.]

Lâm Kình không có ý định tranh cãi với cô ấy, trước khi thoát khỏi khung trò chuyện còn nhắc nhở cô ấy: [Cô tranh cãi chuyện này với tôi cũng không có nghĩa lý gì, không ai có thời gian nhắm vào cô, có tinh thần thì giải quyết vấn đề của mình trước đi.]

Tạ Vân Vân không nói gì nữa.

Ngón trỏ tay phải của Lâm Kình vẫn đặt trên con chuột, cô ngây ngốc lại bực bội một hồi, cô không muốn tạo lập mối quan hệ cá nhân với đối phương nên không tiết lộ danh tính, không ngờ lại dính vào chuyện này.

*

Mấy ngày tiếp theo, Lâm Kình lại quay cuồng, sắp đến ngày lễ, cảm giác nô lệ tư bản trên vai cô lại dồn ép nặng nề, ngày nào trở về nhà cũng vậy, vừa lên giường đã ngủ mất.

Ngày thất tịch, nhãn hàng tổ chức sự kiện quảng bá dòng Trăn Thải trong trung tâm thương mại, có các đối tác khác tham dự.

Lâm Kình đến quan sát sự kiện, slogan của sự kiện trong bảng trình chiếu trên sân khấu dưới tầng trệt là do cô nghĩ ra —— Ngân hà rơi xuống, chỉ có tình và em. Tuy sến nhưng lại rất phù hợp với không khí của ngày lễ này.

Rất nhiều người đến xem người nổi tiếng, xung quanh ồn ào, Lâm Kình giống như chiếc nút nhỏ của màn hình trình chiếu rực rỡ này, bình thường không dùng đến, nhưng lại không thể thiếu.

Mãi đến buổi tối, nhà hàng mà cô đã đặt chỗ gọi điện thoại, hỏi cô có thể đến đúng giờ hay không.

Cái này giống như nhắc nhở cô đã không giữ lịch hẹn. Nhưng có ích gì chứ? Cô không rời đi được.

Lâm Kình không thể đi ăn, đành phải cầm điện thoại nhắn tin WeChat cho Tưởng Nhiên, nói cô không có thời gian đến nhà hàng.

Tưởng Nhiên rất biết nắm bắt vấn đề: [Mấy giờ tan làm?]

Nhìn thấy bốn chữ này, Lâm Kình cảm giác như có mấy quả tạ treo vào trái tim mình, thô bạo kéo xuống, cô cầm điện thoại như ôm lấy sinh mạng của mình: [Trễ lắm… Chắc chắn là không kịp rồi.]

Tưởng Nhiên không nể nang: [Không phải em đã đặt chỗ trước một tuần sao?]

Lâm Kình khóc không ra nước mắt, lúc này cô chỉ muốn đón Lễ Thất tịch, muốn tận hưởng, nhưng ai bảo cô là nô lệ tư bản làm gì? Sự bận rộn này hoàn toàn khác với công việc trước. Một khi phải “làm việc linh hoạt”, người ta sẽ bị dồn ép đến không thở nổi.

Cô hơi xuống nước: [Em không nghĩ sẽ bận rộn như vậy.]

Tưởng Nhiên: [Anh về nhà, em làm việc tiếp đi.]

Lâm Kình biết Tưởng Nhiên tức giận vì bị cho leo cây, nhưng cô hiểu anh. Nếu như chính cô bị cho leo cây, có khi cô còn tức giận hơn. Cô cầm điện thoại, gõ rất nhiều chữ, sau đó xóa đi, lại gõ, lại xóa.

Cô nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn của anh, đột nhiên ý thức được chuyện gì đó, cô lo lắng hỏi: [Có phải anh đã đến nhà hàng rồi không?]

Tưởng Nhiên: [Em nói xem?]

Lâm Kình: [Xin lỗi…]

Tưởng Nhiên: [Đã quyết định làm việc thì làm đi, đừng suy nghĩ nhiều.]

Lâm Kình thật sự cảm nhận được cơn giận của anh, làm sao không suy nghĩ nhiều được chứ? Mãi đến khi đồng nghiệp gọi cô đến hỗ trợ, cảm giác áy náy mới từ từ tan biến.

Gần mười một giờ đêm, Lâm Kình mới trở về công ty, sau đó thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà. Trong thang máy, mấy đồng nghiệp độc thân bàn chuyện lát nữa ăn cơm ở đâu, hát karaoke ở đâu, còn kéo Lâm Kình đi cùng.

Lâm Kình lắc đầu: “Tôi về nhà.”

“Đừng nhàm chán vậy chứ.” Đồng nghiệp nói, “Trễ như vậy còn về nhà làm gì?”

Lâm Kình ngại nói với mọi người, không phải là cô nhàm chán mà là cô muốn nhanh chóng về nhà dỗ dành người ta. Đã mười một giờ rưỡi, tàu điện ngầm ngừng chạy, cô chuẩn bị bắt taxi về nhà.

Đồng nghiệp đẩy đẩy cô, bảo cô nhìn sang bên kia đường.

Tưởng Nhiên đang ngồi trong xe xem điện thoại, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn sang tòa nhà văn phòng đối diện. Lần này anh nhìn đúng lúc Lâm Kình chạy về phía anh, tóc bị gió thổi bay loạn xạ, môi nở nụ cười lấy lòng.

Tưởng Nhiên đẩy mở cửa xe, gương mặt vốn mất tự nhiên cũng giãn ra vì nụ cười của cô, không phải sự bế tắc nào cũng do đàn ông tháo gỡ.

Sự tương tác này làm người ta có cảm giác như ngâm mình trong hồ nước nóng, bàn tay anh như nam châm, nhận lấy chiếc túi vải của cô.

Sau khi thay đổi công việc, cô rất giỏi sắp xếp cảm xúc, hoàn toàn không quan tâm đến sự khó chịu của mấy tiếng trước, đôi mắt to tròn còn bất ngờ mừng rỡ, cô nghiêng đầu nhìn anh như đang thưởng thức một bó hoa.

Tưởng Nhiên giơ tay vỗ vỗ đầu cô: “Cố ý đấy à?”

Lâm Kình tiếp lời: “Em quan sát xem còn tế bào nào trên người anh đang tức giận không?”

Tưởng Nhiên cười: “Tế bào nào cũng đang tức giận.”

Lâm Kình: “…Em không tin.”

Tưởng Nhiên: “Tức giận và tan làm là hai việc khác nhau, cho nên em vẫn phải nghĩ cách giải thích với anh.”

Lâm Kình rất giỏi đối đáp: “…Anh muốn giải thích thế nào? Em đều sẽ phối hợp!”


Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Story Chương 78
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...