Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu

Chương 77

Tưởng Nhiên lấy muỗng cho Lâm Kình, đặt vào chiếc chén trống trước mặt cô, không rút tay về ngay.

Anh vươn tay qua bàn ăn, kiên quyết bao trùm bàn tay cô, ngón tay họ khẽ đan vào nhau, cùng nhau cầm lấy chiếc muỗng sứ trắng.

Anh mấp máy môi, cảnh cáo trắng trợn: “Nắm chặt.”

Nắm chặt… Thật sự có dụng ý khác mà.

Đôi mắt tràn đầy cảm xúc, pha trộn một chút xấu hổ và lúng túng, thoáng qua rồi biến mất, Lâm Kình lập tức cúi đầu, máy móc múc canh cho vào miệng.

Ba mẹ không biết bí mật giữa hai người họ, càng không nghĩ hai người xấp xỉ ba mươi tuổi lại trẻ con như vậy, còn dám đùa giỡn trắng trợn thế này.

Trước khi họ rời đi, Lâm Hải Sinh cũng ra căn dặn họ sau này đừng cãi nhau nữa, nếu có cãi nhau thì cũng đừng về nhà ba mẹ, còn cố ý bảo Lâm Kình đừng cáu gắt với Tưởng Nhiên vì những chuyện nhỏ nhặt.

Lâm Kình mím môi, trong lòng nghĩ chẳng qua cô không nói với ba mẹ mà thôi, chuyện gì làm cô tức giận đều không phải chuyện nhỏ nhặt.

Bởi vì bất kể là chuyện bạn gái cũ hay là chuyện con cái, tất cả đều là quả bom nổ chậm vì bốc đồng kết hôn.

Cô im lặng về nhà với Tưởng Nhiên, lúc anh đặt ngón tay lên khóa vân tay, cô lại nhìn chằm chằm, cửa vừa hé mở, cô đã tranh thủ luồn vào trước anh.

Tưởng Nhiên vươn tay kéo éo cô lại, đóng cửa, trong căn nhà yên tĩnh chỉ còn tiếng hít thở của anh, anh bắt đầu tra khảo: “Gọi bậy bạ cái gì đấy?”

Lâm Kình mỉm cười rạng rỡ mà lém lỉnh: “Sai rồi, sai rồi.”

Tưởng Nhiên không mắng cô mà cúi người hôn môi cô, răng, môi, lưỡi đàn áp, mưa thuận gió hòa.

Lâm Kình khẽ nghiêng đầu làu bàu: “Còn tưởng anh giận.”

Tưởng Nhiên giữ lấy mặt cô, ngón cái v**t v* khóe miệng và gò má mềm mại của cô, cưng chiều nói: “Thích gọi không? Lát nữa anh cho em muốn gọi bao nhiêu thì gọi.”

“…”

*

Lâm Kình lại có một “trải nghiệm đắm chìm”, quá trình đó vừa hoàn hảo vừa mệt nhọc, bị một luồng hơi nóng quét qua, thân thể vẫn còn run rẩy khi ngồi trên thành bồn tắm.

Cô dựa lưng vào tường, nhìn Tưởng Nhiên xả nước đầy bồn tắm cho cô, nước chưa đầy, anh đã thử nhiệt độ, sau đó nói: “Được rồi, vào đi.”

Ngón tay của Lâm Kình nắm chặt cổ áo ngủ, đột ngột buông ra, làn da tr*n tr** lưu lại rất nhiều vết đỏ, hai mắt cô ướt nhẹp, không rõ là hơi ẩm hay nước mắt vương trên hàng mi, cô vươn tay vòng qua cổ anh không buông, nhỏ giọng nói: “Bế em đi.”

Tưởng Nhiên nhìn cô chăm chú, ánh mắt thâm sâu: “Em là trẻ con à?”

Lâm Kình siết chặt cánh tay, kéo anh xuống, ghé môi vào tai anh nỉ non, sau đó lại nghe anh nói ra hai chữ: “Mẹ nó.”

Cuối cùng cũng không bế, hai người họ chưa c** q**n áo đã ngã vào bồn tắm, cũng may Tưởng Nhiên đỡ cô nên không đau. Đây là lần đầu tiên hai người họ tắm bồn cùng nhau, thật sự rất… đặc biệt mà xấu hổ.

Lâm Kình không dám nhìn xuống, chỉ ghé vào ngực anh nhắm mắt, giống như con rái cá nhỏ vừa lười biếng vừa đáng yêu, lúc này, khoảng cách giữa họ gần hơn bao giờ hết. Mặc dù cô đã nói không muốn ở bên nhau vì sự thương hại, nhưng trong lòng vẫn vô cùng biết ơn sự thỏa hiệp của Tưởng Nhiên, đây chính là thuộc tính tự nhiên của cảm xúc con người.

Đầu ngón tay của Tưởng Nhiên v**t v* bờ vai gầy của cô, cảm giác cơ thể ấm áp của cô tiếp tục vùi sâu vào lòng anh: “Muốn đẩy anh đi đâu?”

Lâm Kình cười: “Muốn chen vào cơ thể anh.”

Tưởng Nhiên cảm thấy thật lạ lùng, anh mỉm cười, Lâm Kình hiểu ra sự ngạc nhiên của anh, lại vội vàng nói: “Em không có ý đó, đừng hiểu lầm.”

Nói xong lại nhìn vào mắt anh, cô quyết định buông xuôi: “Bỏ đi, anh muốn nghĩ gì thì nghĩ, phụ nữ bọn em b**n th** hơn anh tưởng tượng nhiều, đều háo sắc, nhưng chủ yếu là có ý chí mà không có can đảm.”

Tưởng Nhiên vén mấy lọn tóc ướt dính vào trán cô ra, lại hôn cô, mập mờ nói: “Biết rồi.”

Lâm Kình vẫn không tin, lại hỏi: “Anh thật sự bằng lòng từ bỏ chuyện con cái vì em sao?”

“Ừ.” Tưởng Nhiên bất lực nhìn cô, giọng nói lại rất kiên định, “Muốn hỏi mấy lần nữa mới tin?”

Lâm Kình xấu hổ, cô tự nhận mình yêu đối phương rất nhiều, nhưng vẫn không bằng lòng từ bỏ sự “ích kỷ” của bản thân vì anh.

“Chỉ là em không tin được anh làm vậy vì em.”

Anh nhẹ nhàng nói: “Thật, đúng là anh đã quyết định như vậy.”

Lâm Kình hơi đắc ý, lại biểu đạt sự chung thủy: “Thầy Tưởng, có một chuyện em không nói với anh, thật ra ngoài lý do ban đầu em nói với anh, em còn kết hôn với anh vì một lý do khác.”

“Hửm?”

“Em thích anh.”

Tưởng Nhiên ung dung: “Em không nói, anh cũng biết.”

Tự tin là bệnh chung của đàn ông sao? Bất kể là bình thường hay bất thường.

Lâm Kình bĩu môi, có một câu hỏi cô chôn giấu trong lòng, ngại nói thành lời, thời khắc từng tấc da thịt áp sát vào nhau như thế này, cô có một chút can đảm nhưng cũng do dự không dám hỏi thẳng, cô làu bàu: “Còn anh thì sao?”

“Anh thích hay không, chẳng lẽ em không biết?”

Lâm Kình nói: “Phong cách của chúng ta từ trước đến nay là nghiêm túc và không sến sẩm, cho nên em không rõ.”

Ánh mắt của Tưởng Nhiên thỏa mãn, anh thờ ơ nói: “Không thích em mà lại muốn sống chung với em, ủng hộ mọi quyết định của em, lần nào cãi nhau cũng chủ động dỗ dành em sao?”

Lâm Kình không tin, nghĩ đây là chiếc mặt nạ đối nhân xử thế của anh: “Đó là vì anh hiền lành lại được giáo dục tốt.”

“Thật sao?” Tưởng Nhiên nhéo eo cô dưới nước, làm cô đau đến mức phải kêu lên một tiếng, “Em có chắc là anh đối xử tốt với người khác ngoài em không?”

Lâm Kình quay đầu sang hướng khác, dựa vào người anh, người xung quanh anh, dù là đồng nghiệp… hình như không bao giờ nhận được sự dịu dàng của anh, đúng là chỉ có mình cô chưa từng bị anh nói lời hung dữ.

Tưởng Nhiên lười biếng liếc cô: “Em thật nhạy cảm, anh tưởng em hiểu rõ hơn ai hết, không ngờ em lại đảo ngược tình thế.”

Lâm Kình xấu hổ thở dài: “Người nhạy cảm thường đa nghi và thiếu tự tin. Anh thích em từ khi nào?”

“Không phải đã thích từ trước khi kết hôn à?” Tưởng Nhiên nói, “Em là người mà anh đã cẩn thận lựa chọn để làm người nhà, em nghĩ anh có thể tìm bừa một người để kết hôn à?”

“Không phải là người nhà, cái này chỉ là tìm một người để cùng sinh hoạt thôi.”

Tưởng Nhiên than thở, đàn ông thẳng mà lại bị ép phải biểu đạt: “Thích em, thích em nhất. Không nói thành lời vì cảm thấy nói thành lời thì quá hời hợt. Nhưng anh đã nói rất nhiều lần là muốn sống cùng em, không chỉ thích em, mà còn thích những lúc ở bên em.”

“Đêm đó em sợ hãi hỏi anh nếu không có con thì có ly hôn không, phản ứng đầu tiên của anh cũng là sợ hãi. Mục đích hai người chung sống với nhau là bồi dưỡng và tiếp năng lượng cho nhau, anh không chấp nhận bản thân mình mang đến sự tiêu cực và phiền muộn cho em, thậm chí là làm em kiệt sức.”

“Cho nên đừng dùng từ “cùng sinh hoạt” để miêu tả chúng ta.” Anh mỉm cười bất lực, có lẽ là vì bị buộc phải nói thật nhiều, tiêu hao hết sự xấu hổ trong đời này, “Không thích em mà nói với em nhiều như vậy sao? Không thì đã sớm ——”

“Đã sớm làm gì?”

“Nhấn em vào nước.” Anh nói ra mấy chữ cực kỳ lưu manh, “Đàn ông trưởng thành không nên nói nhiều, hành động không phải tốt hơn sao?”

Lâm Kình nghĩ thầm, tiêu đời rồi, bản chất của anh rất dịu dàng, chỉ là anh không chịu thừa nhận mà thôi, nhỡ đâu gặp tra nữ thì cũng mất mạng.

Tiêu đời rồi, tiêu đời rồi, khoang mũi cô chua xót, thật đau lòng.


Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Story Chương 77
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...