Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu

Chương 50

Lúc Lâm Kình gọi, Tưởng Nhiên vẫn còn đang ăn tối.

Chờ cả triệu năm cũng chưa chắc nhận được cuộc gọi này, anh nhìn điện thoại, lười biếng cong môi cười, cố tình để nó reo thêm mấy giây nữa, giống như đang hưởng thụ thời khắc này.

Hàn Húc uống say đến bất tỉnh bên cạnh anh, dựa người vào ghế, làu bàu nói: “Jason, cũng may là anh thông cảm.”

Tưởng Nhiên nghe máy, môi nở nụ cười nhàn nhạt: “Hiếm hoi lắm mới thấy em gọi cho anh, mặt trời mọc đằng Tây à?”

Lâm Kình ngạc nhiên: “Anh nói cứ như em không bao giờ gọi cho anh vậy.”

Tưởng Nhiên: “Em tự đếm xem, em đã bỏ ngoài tai lời anh nói bao nhiêu lần rồi?”

Lâm Kình không cần kiểm chứng, đúng là cô ít gọi cho anh thật, nhưng cô cũng sợ gọi không đúng lúc sẽ quấy rầy công việc của anh, gây nên rắc rối không cần thiết.

Cô nghe tiếng cười nói xung quanh: “Sao bên đó ồn ào thế?”

“Đang đi ăn.” Tưởng Nhiên giải thích, sau đó hỏi, “Em ăn chưa?”

Lâm Kình nói: “Đặt thức ăn bên ngoài.”

“Đặt cái gì?”

“Cơm lươn, anh thì sao?”

“Cơm.”

“…”

Lâm Kình không nhịn được cười, lại vuốt vuốt sống mũi: “Không nói gì nữa thì em cúp máy đây, anh ăn cơm đi.”

Tưởng Nhiên ngồi bắt chéo chân, chậm rãi lắng nghe động tĩnh bên kia: “Không phải, muốn nghe giọng em.”

Giọng nói trầm thấp, mập mờ phát ra, trái tim của Lâm Kình khẽ run rẩy, cô lại nói thêm: “Lúc anh đi, em không xem dự báo thời tiết, không xếp quần áo dày cho anh, hôm nay mới biết phương Bắc vẫn còn lạnh, anh cảm thấy thế nào?”

Tưởng Nhiên nhìn ra cửa sổ, trả lời cho có lệ: “Tuyết đang rơi, chắc là cũng hơi lạnh.”

Lâm Kình ngạc nhiên: “Thật sao? Năm nay Tô Châu chỉ có một chút xíu tuyết, bây giờ cũng tan hết rồi.”

Tưởng Nhiên: “Muốn ngắm tuyết không?”

Lâm Kình: “Hửm?”

Không đợi cô trả lời, Tưởng Nhiên đã cúp máy, chuyển sang video call.

Anh ra khỏi nhà hàng, hướng ống kính về cây tùng kiểng được tỉa tót rất đẹp mắt trước cửa, giữa màn đêm nồng đậm, một lớp tuyết trắng mênh mông phủ lên cây, tuyết rơi trắng muốt, mấy chiếc xe qua lại trước nhà hàng cũng bị tuyết bao phủ, rất có không khí lễ hội.

Cô dựng điện thoại trên bàn, lúc này lại ghé đến nhìn để nhìn rõ hơn, khe khẽ “oa” một tiếng: “Đẹp quá, nhưng đứng ở đó chắc là lạnh lắm nhỉ?”

Tưởng Nhiên đứng sau ống kính nhìn chăm chú vào gương mặt cô: “Cũng không đến nỗi nào, phương Bắc khô ráo hơn phương Nam một chút, không đến nỗi khó chịu.”

Lát sau, ống kính chuyển sang Tưởng Nhiên, rốt cuộc Lâm Kình cũng nhớ chuyện mình cần nói: “Hôm nay, mẹ em và cô của anh ăn cơm cùng nhau, hai bên đúng là một chín một mười. Anh cũng biết đấy, nói chung là cô hoàn toàn thất thế, không thể nói lại mẹ em.”

“Anh cũng đoán được.”

Lâm Kình cảm thấy anh thật xấu tính: “Nhưng mẹ em nhìn ra mưu kế của anh, nói là bị anh lợi dụng.”

Tưởng Nhiên không cãi lại, đành mỉm cười: “Sao em không học được chút gì từ mẹ thế?”

Lâm Kình nói: “Tài ăn nói của em cũng được mà, chẳng qua là hơi thận trọng với người lớn và cấp trên thôi, sợ khó coi quá.”

“Em như vậy là chọn việc dễ, tránh việc khó.” Anh đánh giá như vậy.

Lại im lặng một hồi, Lâm Kình định hỏi khi nào anh về, nhưng lời vừa đến lưỡi, cô lại cảm thấy hỏi như vậy là quá bám hơi, bỏ đi, ở một mình cũng thoải mái.

Không ngờ Tưởng Nhiên chủ động giải thích: “Bên này thay đổi nhân sự, còn có một hợp đồng cần phải thương lượng, có thể anh sẽ ở lại đây một thời gian ngắn, em ở nhà chăm sóc bản thân thật tốt nhé.”

“Ồ.”

“Không có việc gì để làm thì đọc sách hoặc đi ra ngoài, đừng ở nhà xem mấy video vớ vẩn, ngu người ra.”

“…Giống mẹ em thật đấy.”

“Mấy ngày nữa anh sẽ về.” Anh đổi giọng, giống như ba đang dặn dò con gái.

“…”

Lâm Kình nhìn điện thoại chằm chằm một hồi, khóe môi cong lên, anh nói vậy là chê cô ở nhà suốt ngày, sẽ biến thành kẻ ngốc sao? Cô đâu có sa đọa đến vậy?

Tưởng Nhiên cúp máy, nhưng không đi vào ngay mà đứng đó hưởng gió một lát, vuốt vuốt ấn đường để xoa dịu sự mệt mỏi.

Hôm nay anh dậy rất sớm, cảm thấy hơi mệt. Công việc giống như một cuộn len; dù cho anh đã sắp xếp những suy nghĩ của mình, nhưng khi thực hiện lại cực kỳ khó khăn.

Người tiền nhiệm để lại rất nhiều vấn đề, những rủi ro tiềm ẩn này bắt đầu lộ ra từ giữa năm ngoái, bất kể là chuyện La Đặc trắng trợn đắc tội với khách hàng, làm anh phải bỏ nhà bỏ cửa đi khắc phục; hay là chuyện biến động nhân sự tại chi nhánh.

Anh là người tham lam, có rất nhiều tham vọng trong sự nghiệp, cũng cần có gia đình. Nhưng công việc quá bận rộn lấy gần hết năng lượng của anh, khó tránh khỏi bỏ bê gia đình.

*

Mấy ngày này, Lâm Kình không muốn đi làm, thậm chí còn tưởng tượng cảnh mình làm nội trợ. Ban đầu cũng vui vì không phải dậy sớm hay tăng ca trễ, nhưng đêm đến lại khủng hoảng, có cảm giác như mình bị thế giới bỏ rơi.

Nhất là khi thấy Tưởng Nhiên bận rộn như vậy, cảm giác gấp gáp giống như gai trên dây leo, kéo cô về phía trước.

Ngày đó, Trương Kỳ Kỳ nhắn tin WeChat cho cô, hai người họ tranh thủ trò chuyện vài câu.

Trương Kỳ Kỳ hỏi bây giờ cô làm gì, Lâm Kình nói mình đang nghỉ phép, Trương Kỳ Kỳ hỏi cô có muốn ra ngoài chơi không, bên Đê Lý Công mới mở một phòng trưng bày nghệ thuật mới, có thể đến check-in.

Lâm Kình không nghĩ Trương Kỳ Kỳ sẽ hẹn mình đi chơi, nhưng có lý do để ra ngoài là tốt, cô vui vẻ đồng ý.

Hôm sau, Lâm Kình trang điểm kỹ lưỡng, phối một chiếc áo sơ mi trắng cùng váy đen dài, tôn lên thân hình mảnh mai, thon thả của cô, trông rất nghệ thuật, sửa soạn xong, cô đi ra ngoài.

Nhưng không ngờ Trương Kỳ Kỳ còn hẹn hai người bạn khác, trên đường đi, Lâm Kình mới nhìn thấy tin nhắn WeChat, cô hơi do dự. Dù sao cô cũng mới quen đối phương, mà nhất định ba người họ đã là bạn tốt, chẳng phải cô sẽ bị gạt sang một bên sao?

Cũng may họ trạc tuổi nhau, tính tình đều hoạt bát, có sở thích giống Lâm Kình, xem triển lãm năm phút, chụp ảnh nửa tiếng, sau đó ngồi trong khu vực nghỉ ngơi hết hai tiếng để chỉnh ảnh.

Mà hai cô gái kia cũng rất để ý đến cảm xúc của Lâm Kình, nói đến chủ đề nào cũng kéo cô vào cùng.

Chuyện này làm Lâm Kình thở phào nhẹ nhõm, lâu rồi cô không làm quen bạn mới, chứng sợ xã hội của cô suýt bộc phát.

Đến bữa tối cũng ăn chung, cẩn thận chọn một nhà hàng sáng tạo, Lâm Kình được vui vẻ cả ngày, cuối cùng cũng triệt tiêu được sự buồn chán.

Thỉnh thoảng nghe Trương Kỳ Kỳ nói xấu khách hàng mới biết ba người họ làm cùng công ty. Nghĩ đến chuyện mình sắp vô công rỗi nghề, Lâm Kình bắt đầu ghen tị với cuộc sống của nô lệ tư bản.

Ban đầu cô không để ý, nhưng người khác ít nhiều cảm thấy cô em này cũng có tiền, cho nên hơi giữ khoảng cách với cô.

Trương Kỳ Kỳ không biết trạng thái làm việc hiện tại của Lâm Kình, sau khi nghĩ ngợi một hồi, cô ấy lại thẳng thừng hỏi: “Cô không đi làm là vì phải kết hôn, sinh con đúng không?”

“Hả?” Lâm Kình giật mình.

Trương Kỳ Kỳ nói: “Tôi có mấy tiền bối trở thành nội trợ sau khi sinh con đấy.”

Tự dưng Lâm Kình cảm thấy xấu hổ, cô vội vàng nói rõ: “Tôi chưa sinh con, nhảy việc không liên quan đến chuyện kết hôn, chẳng qua tôi gặp vài vấn đề. Mà tôi chỉ muốn chuyển sang một công việc nhàn nhã và ổn định hơn thôi.”

Trương Kỳ Kỳ áy náy nói: “Xin lỗi, tôi không có ý gì cả, chỉ suy đoán thôi. Cô xinh đẹp như vậy, biết trang điểm, có gu lại sáng tạo, hẳn là đi làm cũng ngầu lắm.”

Lâm Kình chống cằm, cười đến khi cơ mặt mỏi nhừ: “Cô nịnh tôi quá đấy.”

“Vậy sao?” Gương mặt trẻ trung của Trương Kỳ Kỳ nghiêm túc, “Nhưng trong mắt của tôi, cô là một người phụ nữ rất ưu tú.”

Một cô gái khác nói: “Có đôi khi chỉ con gái mới hiểu con gái.”

Lâm Kình uống một ngụm nước ép, khẽ thở dài: “Có lẽ các cô không hiểu đâu, ở độ tuổi này, nhất là sau khi trải qua một vài chuyện, tôi cảm thấy bản thân mình hết sức tệ hại.”

Trương Kỳ Kỳ chớp chớp đôi mắt to tròn, hàng mi lướt qua như hoa hướng dương, cô ấy kiên định nói với cô: “Đừng nói vậy, cô rất tốt. Làm chuyện mình muốn làm thì không bao giờ là muộn cả. Có lúc cô cần dũng khí mà mình chưa từng có, đừng rút lui chỉ vì bản thân mình trưởng thành.”

*

Mặc dù hy vọng cuộc sống được sung túc, Lâm Kình vẫn kiên quyết nghỉ hết năm ngày phép mới đi làm, tuyệt đối không cho công ty một phần lợi ích nào của mình!

Những ngày tiếp theo, Lâm Kình lại trò chuyện với Trương Kỳ Kỳ mấy lần, Trương Kỳ Kỳ nói luôn miệng, hỏi Lâm Kình có muốn làm việc ở công ty của cô ấy không, Lâm Kình từ chối không do dự, cũng không nói lý do.

Nhưng mấy vấn đề liên tiếp đưa Lâm Kình trở lại trạng thái làm việc trước đây, cô phát hiện mình vẫn có thể thao thao bất tuyệt về ý tưởng sáng tạo và tính khả thi.

Vậy là có một ý nghĩ nhỏ xíu xuất hiện, trở lại công ty sự kiện viết nội dung, cô phát hiện cái mình ghét chính là thất bại trong quá khứ chứ không phải nội dung công việc trước đây.

Đương nhiên đó chỉ là ý tưởng sơ khai, một ngày sau khi ý tưởng xuất hiện, niềm hy vọng mới nhú đã bị tàn phá.

Ngày đó cô trò chuyện cùng một người bạn đại học đang làm HR, tình cờ bàn đến một vấn đề thường bị xem nhẹ. Lại phát hiện sự thật phũ phàng: Cô bỏ ra hai năm qua để làm những công việc hoàn toàn không liên quan, kinh nghiệm làm việc phức tạp, dù trước đây có ưu tú thế nào cũng khó tránh khỏi bị loại ở vòng sàng lọc sơ yếu lý lịch.

Thậm chí cái mác phụ nữ đã kết hôn mà chưa có con cũng là vấn đề, các công ty cũng sẽ cân nhắc toàn diện những yếu tố này, nhỡ đâu vừa thử việc xong lại sinh con thì sao? Chuyện này cũng gây tổn thất cho người sử dụng lao động.

Phụ nữ sẽ gặp đủ mọi trở ngại ở chỗ làm, không thể nhắm mắt làm ngơ, giả vờ như chúng không tồn tại.

Nghĩ về những chuyện này quá nhiều sẽ làm gia tăng sự lo âu, Lâm Kình đã dự đoán từ trước, biết suy nghĩ quá nhiều cũng vô ích, nếu cứ cố chấp theo đuổi vấn đề này, cô sẽ phải về quê sớm thôi.

Cuộc sống có quá nhiều vấn đề cần được giải quyết, không thể ngồi đó chờ khó khăn qua đi, nói không chừng cơ hội sẽ đến.

Mùng chín, Lâm Kình tạm thời không để ý đến những suy nghĩ rối tung rối mù này, cứ thu xếp đồ đạc, đến văn phòng đi làm.

Các đồng nghiệp vẫn chưa bước vào trạng thái làm việc, có lẽ là vì bản chất công việc, cô phát hiện mọi người rất thích nói chuyện về gia đình, về những sự kiện bất thường đã xảy ra trong Tết, ai mua nhà, ai ly hôn, ai ngoại tình…

Trên bàn cô có một bao lì xì của công ty, bên trong có tổng cộng một trăm tám mươi tám tệ, có lẻ có chẵn.

Đồng nghiệp bên cạnh chọc chọc vào cánh tay cô, than thở như mọi ngày: “Công ty này keo kiệt thật đấy, Tết mà chỉ cho chút tiền như vậy, phát hai trăm cho tròn không được sao?”

Lâm Kình phát hiện mình rất ghét những lời oán trách vơ đũa cả nắm như vậy, cũng không thích môi trường làm việc thế này.

Cô cong môi mỉm cười, lấy tiền ra: “Tôi mời mọi người uống cà phê, mọi người uống gì thì cứ dùng điện thoại của tôi mà đặt, đừng khách sáo.”

Mọi người xôn xao ồn ào.

Trong lúc mọi người vui vẻ chọn món, Lâm Kình đăng nhập vào OA, tìm nút nộp đơn nghỉ việc, bấm vào.


Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Story Chương 50
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...