Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Chương 49
Lâm Kình ngoan ngoãn rót nước cho mọi người, vờ như không nhìn thấy cơn giận trong ánh mắt của Tưởng Úy Hoa, cô đã học được nghệ thuật hòa giải từ Lâm Hải Sinh.
Diệp Tư Nam phối hợp với cô, lúc ăn cơm lại bắt đầu nói chuyện khác với Lâm Kình.
Diệp Tư Nam giơ điện thoại hỏi Lâm Kình về một điểm du lịch, Lâm Kình cũng chưa từng đến đó, nói sau này có cơ hội sẽ đi thử.
Diệp Tư Nam ngạc nhiên hỏi: “Chị kết hôn với anh trai của em rồi, sao lại không đi tuần trăng mật hay là đi du lịch với nhau?”
Lâm Kình uống trà, bất lực nói: “Công việc hơi bận, không thể dành ra vài ngày để đi, cũng không có kế hoạch, chuyện đó nói sau.”
Diệp Tư Nam thở dài: “Chị thấu hiểu anh ấy quá, phụ nữ quá thấu hiểu thì đàn ông sẽ không để trong lòng đâu.”
Lâm Kình mỉm cười: “Thật sao?”
Lúc này, Tưởng Úy Hoa chợt hỏi Lâm Kình: “Rốt cuộc là Tưởng Nhiên đi đâu, năm hết Tết đến mà cũng chạy ra ngoài.”
“Đến Trịnh Châu ạ, hình như ở đó có việc gấp.” Lâm Kình thờ ơ trả lời, anh ít khi nói về công việc của mình với cô, khi ở bên nhau, họ chủ yếu tập trung vào những chuyện nhỏ nhặt trong nhà, hoặc là những chuyện vặt vãnh trong công việc của Lâm Kình.
Tưởng Úy Hoa cố tình nghiêm mặt, trách móc nói: “Người trẻ không khiến người ta bớt lo chút nào, sống không ra sống. Tết đến cũng không biết chúc Tết người lớn, đi xa nhà cũng không báo một tiếng, không đáng tin gì cả.”
Mặc dù cảm thấy bà ấy nói cũng có lý, nhưng Thi Quý Linh không chịu nổi bộ dạng quản đủ thứ chuyện trên đời của bà ấy.
Chủ nhiệm Thi im lặng uống trà, nói: “Tôi không nói bà lo nhiều thì mau già, dùng mỹ phẩm dưỡng da đắt tiền cũng phí công đâu. Người trẻ có cách sống riêng, không kiếm tiền thì làm sao nuôi vợ con? Chúng ta là người lớn, giúp được thì giúp, không giúp được im miệng đừng xía vào, vậy là tốt rồi.”
Bà là ông trời hay sao? Tôi còn phải khấn vái bà à?
Sắc mặt của Tưởng Úy Hoa hơi dao động, bà ấy không nói lại Thi Quý Linh, cũng không chịu mất mặt: “Tôi chỉ quan tâm thôi, đương nhiên là bà thương con bà rồi.”
Trong lòng Thi Quý Linh hừ một tiếng, không thèm để ý đến những lời đạo đức giả của bà ấy.
Bầu không khí chìm vào im lặng một lát, ai không nhịn được thì người đó xấu hổ, dù sao Lâm Kình cũng có Thi Quý Linh chống lưng, chưa tốn sức chút nào.
Cuối cùng, Tưởng Úy Hoa mới quan tâm hỏi Lâm Kình: “Kình Kình ở nhà một mình có sợ không?”
Lâm Kình: “Dạ không, an ninh ở chung cư rất tốt ạ.”
Tưởng Úy Hoa bóng gió nói: “Tưởng Nhiên không có ở nhà, một cô bé như con sẽ cô đơn lắm, cô và mẹ con sẽ thay phiên bầu bạn với con, đến dọn dẹp, nấu nướng cho các con.”
Thi Quý Linh nhìn Tưởng Úy Hoa bằng ánh mắt sắc bén, gượng cười đáp trả: “Chậc, tôi không đến nhà người trẻ bọn nó đâu, người già không biết điều như tôi thì quấy rầy người ta làm gì chứ? Còn chưa đủ phiền phức sao? Muốn đi thì đi một mình đi.”
Tưởng Úy Hoa trừng mắt.
Thi Quý Linh: “Tôi tự nói mình, không nói bà.”
Tưởng Úy Hoa tức giận hừ một tiếng: “…Bà không đi thì tôi đi làm gì?”
…
Tưởng Úy Hoa hoàn toàn không nói được gì, mấy ngày Tết mà nói lời nào cũng bị người ta xử đẹp không nương tay, xui xẻo thật. Bà ấy vội vàng ăn cơm, lấy cớ buổi chiều phải đi đánh bài mà rời đi.
Trên đường về, rốt cuộc bà ấy mới có thể than thở: “Trước đó không biết miệng mồm của mẹ vợ Tưởng Nhiên lại ghê gớm như vậy, trước đây mẹ còn xem là chị em tốt.”
Diệp Tư Nam ngồi bên cạnh chơi điện thoại: “Đã bảo mẹ bớt can thiệp vào chuyện của anh mà mẹ không nghe, cái này gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, không cãi lại được thì chỉ có mẹ tức giận thôi.”
Tưởng Úy Hoa bực bội nói: “Rốt cuộc con theo phe ai?”
Diệp Tư Nam vẫn dán mắt vào điện thoại, bình thản nói: “Con đang khuyên mẹ bớt lo chuyện bao đồng đi. Nếu mẹ muốn anh hàn gắn với ông cậu cặn bã của con thì bỏ đi, anh con đã nhìn thấu sự đời từ nhỏ, hơn ai hết, anh ấy biết ai đối xử tốt với mình, ai mưu tính với mình. Đừng để anh ấy căm ghét mẹ, không thì chúng ta không thể làm người nhà nữa đâu.”
Hôm nay cô ấy ban phát lòng tốt, lại nói: “Rõ ràng ba mẹ của Lâm Kình hiểu lý lẽ hơn mẹ, sẽ thu phục lòng người, đến lúc đó mẹ đừng hối hận.”
Tưởng Úy Hoa sợ hãi một hồi lâu.
*
Trên đường về.
Thi Quý Linh dựa lưng vào ghế da, nhắm mắt lại, thở dài: “Mẹ không nghĩ có một ngày mẹ bị người trẻ như Tưởng Nhiên lợi dụng.
Lông mày của Lâm Kình giật giật, cô vờ như không hiểu: “Mẹ nói gì thế?”
Nghĩ lại, Thi Quý Linh cũng dở khóc dở cười: “Bảo mẹ đối phó với bà cô nhiều chuyện của nó, nó là lãnh đạo giỏi, biết tận dụng người tài, bây giờ lại dùng chiêu này với mẹ vợ.”
Lâm Kình chột dạ: “Người thân thích cũng nên gặp nhau một chút, mẹ đừng nghĩ nhiều.”
Thi Quý Linh không so đo, thậm chí còn âm thầm khâm phục trí thông minh và dũng khí của Tưởng Nhiên: “Nếu như con có được một nửa trí thông minh của nó thì tốt rồi. Nhưng mẹ nghĩ lại, chắc là Tưởng Nhiên đối phó với một gia đình như vậy cũng rất khổ sở. Lần trước mắng nó một trận vì con, trong lòng mẹ thật sự áy náy.”
Lâm Kình im lặng lái xe, lại nói với mẹ: “Mẹ vất vả rồi.”
Ánh mắt của Thi Quý Linh dịu dàng, bà ấy bình tĩnh nói: “Vất vả cái gì, con gái hai mươi mấy tuổi vừa ra đời chưa được bao lâu đã phải đối mặt với gia đình như vậy, đúng là quá khó khăn. Đối với loại người này, phải là một bà già như mẹ ra tay mới được. Bà ấy mặt dày thì mẹ sẽ mặt dày hơn bà ấy, bà ấy bao dung thì mẹ sẽ bao dung hơn bà ấy. Đó là kỹ năng đàm phán trong xã hội, con học hỏi đi.”
Lâm Kình cười khẽ: “Sao mẹ lại tự hạ thấp giá trị của mình thế.”
Thi Quý Linh nói: “Đó là quá trình tu tập của người làm mẹ. Hồi bằng tuổi con, mẹ xinh đẹp như hoa, điềm đạm nho nhã, giữ phẩm giá của người trẻ. Nhưng cuộc đời đặt ra quá nhiều thử thách, thể diện không đáng giá một đồng, ý kiến của người khác cũng không còn quan trọng đến vậy. Khi nào có con, con sẽ hiểu.”
*
Lâm Kình đưa mẹ về nhà, sau đó về chung cư Khê Bình, thời gian còn sớm.
Căn nhà đã trống trải mấy ngày, giống như bị phủ một lớp bụi. Cô giặt quần áo, dọn nhà từ trong ra ngoài, sau đó đặt hoa giao đến.
Cắt hoa, ăn tối xong, cô ngồi nhàn nhã trên sofa bấm điện thoại, cũng không biết làm gì.
Sau mùng năm, mọi người đều quay lại đi làm, đi học, cô xin nghỉ phép thêm, nhưng không biết dùng mấy ngày nghỉ này thế nào, biết vậy đã không xin nghỉ. Người quá rảnh rỗi thường suy nghĩ lung tung, nghĩ đến rất nhiều chuyện, chẳng hạn như tương lai và ông chồng đang đi công tác của mình.
Đến nơi rồi cũng không gọi lần nào, có khi nào anh bớt chút thời gian trong lịch trình bận rộn của mình để ra ngoài phóng túng hay không?
Lúc này Tưởng Nhiên đang ngồi trong văn phòng của Hàn Húc, mặc dù có vẻ dịu dàng, bình tĩnh, không dao động, nhưng người trong văn phòng lại cảm thấy bất an, không dám thở mạnh.
Ngày đó Hàn Húc không xuất hiện, thấy sếp tổng đột ngột ghé qua, thư ký của anh ta sợ toát mồ hôi, vội vàng gọi cho Hàn Húc: “Jason đến rồi, anh mau đến văn phòng đi.”
Sau khi cúp máy, anh ta run rẩy hỏi Tưởng Nhiên muốn uống gì, anh không nói, chỉ khoát tay bảo anh ta ra ngoài, đóng cửa lại.
Ngày đầu tiên đi làm sau Tết, cảnh tượng này làm người ta sợ muốn chết, hình như Tưởng Nhiên đến đây để chất vấn, mà tâm trạng của Hàn Húc cũng không ổn định, còn dọa sẽ học theo La Đặc, uy h**p cấp cao.
Mọi người đều lờ mờ suy đoán, e là chi nhánh này sẽ có thay đổi.
Tưởng Nhiên đứng trong phòng, giơ tay mở rèm, nhìn ra khu văn phòng bên ngoài. Giờ này, mấy nhân sự chủ chốt còn ngồi tại bàn làm việc uống cà phê, nói chuyện phiếm, cảm giác tiêu cực cứ như công ty sắp đóng cửa.
Anh nhíu mày.
Hàn Húc ra khỏi thang máy, thở hồng hộc, vừa chạy vừa chỉnh lại cổ tay áo, lúc mở cửa ra, anh ta nhìn thấy Tưởng Nhiên ngồi trên ghế, cúi đầu xem điện thoại.
“Jason, xin lỗi, tôi không nhìn thấy tin nhắn của anh.”
Tưởng Nhiên ngẩng đầu nhìn, cho anh ta đường lui, chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Đi gặp khách hàng à?”
“…Không phải, tôi có chút việc.” Hàn Húc do dự, không dám nói dối, “Sao tự dưng anh lại đến đây thế?”
Tưởng Nhiên cười khẽ: “Đến xem anh gây sóng gió thế nào.”
Hàn Húc im lặng ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc, nhỏ giọng nói: “Tôi không làm được.”
Tưởng Nhiên bật cười mỉa mai, nói trúng tim đen: “Nếu anh không muốn làm cũng được, cứ viết email, làm đúng quy trình, tôi sẽ không từ chối phê duyệt đâu. Gửi riêng đơn nghỉ việc không đúng quy trình cho tôi như vậy, anh chắc chắn là anh không có ý mời tôi đến xem anh phá hỏng dự án chứ?”
Anh thẳng thừng giải thích ý định của mình với Hàn Húc, hình như là còn không buồn nói vòng vo.
“La Đặc có thể mang chuyện nghỉ việc ra uy h**p anh, sao tôi lại không thể chứ?” Hàn Húc nhẫn nhịn nói, “Tôi cũng muốn xem chúng tôi có giá trị thế nào trong mắt anh, Jason.”
“Anh có cái gì mà so sánh với La Đặc?” Tưởng Nhiên liếc anh ta, “So sự ngu xuẩn à?”
“…”
Hàn Húc nói: “Biết tôi đang gây sự mà anh cũng đến, chẳng phải anh sợ tôi mang nhân viên và khách hàng đi sao.”
Tưởng Nhiên nhìn anh ta, càng cảm thấy buồn cười: “Tôi ghét nhất là bị uy h**p, thứ duy nhất có thể đụng chạm đến tôi là lợi nhuận. Nếu anh đi, tôi sẽ tăng giá, anh thật sự nghĩ không có người nào có thể ngồi vào vị trí này sao?”
Những lời này không khác nào trời tuyết ở phương Bắc, lạnh không chịu nổi.
“Còn về khách hàng, anh không phải La Đặc, ra khỏi Hối Tư Lực thì có ai nhận ra anh chứ?” Anh lại hỏi.
Khóe miệng của Hàn Húc giật giật, muốn nói gì đó, nhưng lại cảm thấy nói gì cũng nực cười. Bị tình hình hiện tại dồn ép đến phát điên, anh ta đã mất hết lý trí. Nhưng đó là hiện thực, hiệu suất càng kém thì công ty càng ít ủng hộ; công ty không cho tài nguyên, việc làm ăn cũng khó mở rộng, đó là vòng tuần hoàn không có thuốc chữa.
Anh ta cúi đầu giống như con chó chết chủ.
Tưởng Nhiên điềm tĩnh đứng đó, thấy sự hối hận của Hàn Húc cũng không đến nỗi hết thuốc chữa, cuối cùng anh cũng nhẹ giọng: “Dẹp cái thái độ vừa rồi của anh đi, tôi sẽ giả vờ như không có chuyện gì, khi nào quay về trụ sở chính, tôi sẽ sắp xếp một nhóm kỹ thuật viên hỗ trợ anh, nếu hiệu suất được cải thiện, tôi sẽ mở rộng đội ngũ của anh, có vấn đề gì thì tìm tôi, nhưng đừng lộn xộn nữa.”
Lời nói của anh bộc lộ sự bao dung của người trên cao, thắng lòng người là vậy, đánh trước dỗ sau.
Chẳng qua những người theo phe mình đều là cấp thấp hơn, chỉ cảm nhận được sự thương hại của người bề trên.
Tâm trạng của Hàn Húc dịu lại.
Lát sau, anh ta mới góp nhặt dũng khí mà nói: “Sếp, thật ra tôi nói muốn nghỉ việc cũng không phải là bốc đồng nói ra.”
Tưởng Nhiên nhướng mày.
Hàn Húc nói: “Vợ tôi có thai rồi, chúng tôi không thể cứ mỗi người một nơi, không thể sống như vậy mãi được.”
…
Chập tối, Tưởng Nhiên ra quyết định điều chuyển Hàn Húc về văn phòng Thượng Hải.
Hình như kết quả này làm đôi bên cùng vui vẻ, nhưng Hàn Húc cũng không khỏi phiền muộn nói: “Phó giám đốc chi nhánh hiện tại thiếu năng lực quản lý, không thể đảm đương trọng trách lớn.”
“Anh sắp đi rồi mà còn lo chuyện này làm gì?”
“Đây là nơi tôi phấn đấu, tôi cũng có tình cảm với công ty. Nếu không được thì tôi cố gắng ở đây thêm một thời gian nữa.” Lúc này Hàn Húc hoàn toàn trung thành với Tưởng Nhiên.
Tưởng Nhiên nhìn anh ta, không biết nên miêu tả anh ta là ngốc hay là kính nghiệp, anh nói: “Anh cứ yên tâm quay về, mỗi tháng tôi sẽ đến đây một lần, không để xảy ra chuyện đâu.”
Hàn Húc cảm động không chịu nổi, chỉ ước có thể hy sinh thân mình vì anh: “Jason, tôi gây rắc rối cho anh rồi.”
Tưởng Nhiên cười: “Ai bảo vợ tôi không có thai.”
Hàn Húc ngốc nghếch nói: “Chỉ cần muốn là sẽ có nhanh thôi.”
Bị Tưởng Nhiên liếc, anh ta mới im miệng.
Sau đó Tưởng Nhiên nói với anh ta: “Vốn dĩ định điều chuyển anh vào giữa năm, nhưng chưa tìm được lý do, bà xã anh có thai là một cái cớ hay. Đi Thượng Hải là để làm việc, anh sẽ bị hạ chức thành cấp dưới của La Đặc, ban đầu có thể cảm thấy hơi lạc lõng, nhưng anh phải kiên nhẫn, không được tức giận, dự án nào nên làm thì phải nắm chặt trong tay.”
Hai người họ ra khỏi văn phòng, Hàn Húc nói tối nay Jason mời ăn cơm, mọi người vừa mừng vừa lo, lúc Jason đến đây, thái độ của anh rất nghiêm khắc, vậy mà cũng có thể nuốt cơn giận vào trong, còn mời mọi người ăn cơm sao?
Không phải kẻ ngốc thì chính là thần thánh.
——————–
Tác giả có lời muốn nói:
Nhà tư bản Tưởng online rồi (đây là lần đầu tiên mình viết về một lãnh đạo không liếc mắt đưa tình để chinh phục nhân viên đấy, mẹ ơi, giống như nhìn thấy bóng dáng sếp của mình đang tẩy não vậy)
OK, sự xung đột và sự nghiệp cũng đi vào đúng quỹ đạo rồi đấy.
Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
