Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu

Chương 34

Lúc nhìn thấy Tưởng Nhiên, Lâm Kình có cảm giác hơi lạ lẫm, có lẽ là vì trời tối. Nhưng cũng không thể phủ nhận, mấy ngày rồi cô không nhìn thấy anh.

Lúc anh đến gần, Lâm Kình mới nhìn thấy rõ anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, kiểu dáng cổ điển lại lịch sự, hai bên có ghim cài cổ áo, không giống phong cách bình thường của anh; cổ áo hơi cao hơn áo sơ mi bình thường, nhưng tỉ lệ đầu và thân của anh rất hoàn hảo, cổ thon dài, trông càng đẹp mắt hơn.

Nhưng Lâm Kình chưa từng nhìn thấy chiếc áo này ở nhà. Cô luôn tự tay giặt ủi áo sơ mi của Tưởng Nhiên, cho nên cô biết chính xác anh có cái nào.

Ý thức được chuyện này, trái tim của Lâm Kình chùng xuống, cô đưa tay chạm vào cổ áo của anh, nói: “Em chưa từng nhìn thấy chiếc áo này.”

Tưởng Nhiên mở cửa xe, ngồi vào, sau đó trả lời: “Lúc ăn trưa, đồng nghiệp vô tình làm đổ cà phê lên người anh, anh bảo trợ lý mua đấy.”

Anh nói xong, Lâm Kình đứng đó ngơ ngác suy nghĩ, rốt cuộc phải là người như thế nào mới có thể làm đổ cà phê lên người sếp lớn chứ?

Tưởng Nhiên quay đầu nhìn cô: “Không lên xe à? Về nhà thôi.”

Lâm Kình: “Ồ.”

Về đến nhà, Lâm Kình hỏi: “Anh vào văn phòng của bọn em làm gì?”

Tưởng Nhiên: “Anh không vào văn phòng của em, anh đi lấy hàng chuyển phát nhanh.”

Lâm Kình thay dép, trong lòng hết sức lo lắng. Không biết mấy đồng nghiệp nhiều chuyện của cô có nói gì với anh không.

Mặc dù chỉ đi dạo cùng Chung Du, nhưng Lâm Kình cũng hơi chột dạ, cô liếc nhìn Tưởng Nhiên cởi nút áo sơ mi, đường viền hàm lạnh lùng, gương mặt anh không có cảm xúc.

Cô dời mắt, đặt ly trà sữa lên bàn trà, sau đó giả vờ bình thản hỏi anh: “Phòng quản lý tài sản tan làm hết chưa?”

Tưởng Nhiên dừng lại, nói: “Chưa. Anh định đón em về chung, nhưng đồng nghiệp nói em không có ở đó.”

Trong lòng Lâm Kình căng thẳng như một quả bong bóng đầy nước, đột nhiên bị một cây kim đâm thủng, nó nổ tung, nước văng tung tóe.

“Ừm, buổi trưa bọn em đi khảo sát nơi cung cấp bữa ăn, sau đó em gặp bạn đại học, lại trò chuyện với cậu ấy một hồi.”

“Chẳng trách sao.” Tưởng Nhiên cởi áo khoác, đặt lên tay vịn sofa, “Là người đưa em về đấy à?”

Lâm Kình giống như con thỏ bị nắm lấy hai tai, da đầu cô căng thẳng: “Anh nhìn thấy à?”

Tưởng Nhiên: “Tối quá, anh không thấy rõ.”

Thật ra anh không nói là anh đã vào văn phòng tìm cô, chị Triệu cười híp mắt trêu chọc: “Kình Kình à, đang ôn lại chuyện xưa cùng thiếu gia của khách sạn Đình Tụng đấy.”

Đối phương không có ác ý, chỉ trêu chọc mà thôi, nhưng lại hơi mập mờ một chút.

Trong lòng Lâm Kình cũng không còn căng thẳng, cô nhẹ nhõm thả lỏng, sau đó bĩu môi nói: “Em cũng mới biết cậu ấy là chủ của khách sạn Đình Tụng cách đây không lâu, hồi đại học, em không biết gia đình cậu ấy làm gì.”

Tưởng Nhiên hờ hững đáp lời: “Thật sao?”

Lâm Kình có cảm giác anh không muốn tiếp tục chủ đề này, nhưng không biết lảng sang chuyện gì, cô đành phải kể chuyện không liên quan: “Nhưng khách sạn này chọn địa điểm không tốt, vừa mở cửa chưa được bao lâu đã bị chặn đường, hình như là bị ảnh hưởng lớn lắm, cho nên họ mới quyết định làm dịch vụ cung cấp bữa ăn.”

Tưởng Nhiên cầm máy tính bảng, ngồi trong phòng ăn kiểm tra email, nghe cô nói một hồi mới đáp lời: “Đúng là không tốt.”

Lâm Kình khẽ thở dài, đợi anh đưa ra ý kiến có nội hàm một chút.

Giây tiếp theo lại nghe anh hờ hững nói: “Môi trường xung quanh nơi này trở nên phức tạp là vì khách sạn của họ, ồn ào đến mức ban đêm không ngủ nổi.”

Lâm Kình dừng lại một lát, cẩn thận suy nghĩ về lời anh nói: “Ừm… Cũng không quá đáng vậy chứ, anh đang phản ánh đến bộ phận quản lý tài sản của bọn em đấy sao?”

Tưởng Nhiên ngước mắt nhìn Lâm Kình, giọng điệu vẫn không có cảm xúc: “Anh phản ánh rồi, bọn em có thay đổi không?”

Lâm Kình đứng dưới bóng đèn hành lang, ánh sáng phác họa hoàn hảo đường nét và cấu trúc xương trên gương mặt của cô, hàng mi tỏa một chiếc bóng tối tăm dưới mắt cô, không thể che giấu được cảm xúc trong đáy mắt: “Không thay đổi.”

“Ồ.” Ngón tay anh chạm vào màn hình cảm ứng, “Đó đâu phải là lời người ta nói lúc anh mua căn nhà này. Họ cam kết là riêng tư và yên tĩnh tuyệt đối, nhất định sẽ nghe ý kiến và đề nghị của chủ nhà.”

Nghe anh chế nhạo, Lâm Kình thừa dịp nói: “Lên núi mua đất xây nhà đi, lý tưởng hơn đấy.”

Lời này không áp chế được Tưởng Nhiên, anh im lặng một lát, tựa như có điều suy nghĩ, sau đó anh đề nghị: “Hôm trước anh đến biệt thự ven hồ Dương Trừng của Lục Kinh Duyên, dùng để nghỉ mát cũng tốt, giai đoạn tiếp theo của dự án đó sẽ được mở bán vào mùa xuân năm sau, đi xem không?”

Lâm Kình khẽ giậm chân, nói: “Em không mua nổi biệt thự, cảm ơn!”

Tưởng Nhiên đặt iPad xuống, khoanh tay nhìn cô, sau đó mỉm cười bóng gió: “Anh bảo em bỏ tiền ra sao? Anh mua cho em, em tức giận cái gì?”

Lâm Kình không thèm để ý đến anh nữa, cô xắn tay áo, đi đến tủ lạnh xem còn nguyên liệu nấu ăn hay không, cũng không khỏi làu bàu một câu: “Em không tức giận, là anh gây sự trước mà.”

Tưởng Nhiên đứng lên, đi đến sau lưng cô, vòng tay qua bờ eo mảnh mai của cô, kéo cô vào lòng, chạm vào trán cô: “Được rồi, là anh tức giận.”

“Em không có gây sự với anh.” Cô bĩu môi.

Tưởng Nhiên tựa cằm lên tóc của cô, ngửi mùi hương dầu gội nhè nhẹ trên đó, mùi gừng và hoa bách hợp, làm người ta rất muốn ôm vào lòng.

Anh bất lực cong môi: “Tình sâu nghĩa nặng thế nào mà đi cùng nhau từ trưa đến tận tối thế?”

Lâm Kình xoay người, trừng mắt nhìn anh, sắc mặt nghiêm túc: “Ai nói với anh là bọn em đi cùng nhau từ trưa đến giờ? Hơn bốn giờ chiều mới bàn công việc xong, cậu ấy dẫn em đi dạo một vòng vườn hoa, hiểu không?”

Tưởng Nhiên lùi lại một bước, gật đầu: “Hiểu rồi.”

Lâm Kình ngầng đầu, đầu ngón tay chạm vào yết hầu của anh: “Anh ghen à?”

“Không có.” Anh hờ hững nói, “Chẳng qua là hơi khó chịu mà thôi, nhưng cũng không ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa em và bạn học.”

Lâm Kình thấy tủ lạnh trống trơn, chỉ có một ít sữa và mì ăn liền, không thể nấu cơm ở nhà, hai mắt cô cong cong, cô đề nghị: “Anh không ghen, hay là chúng ta đến khách sạn của bạn học em để ăn tối đi? Cậu ấy nói có thể giảm giá cho em đấy.”

“Tốt nhất là đừng đến đó.” Tưởng Nhiên giữ lấy cằm cô, nâng mặt cô đến gần mình, sau đó hung hăng hôn cô.

Hôn xong, hai người mới quyết định lái xe ra ngoài ăn cơm.

Trước khi về nhà còn ghé vào siêu thị dưới tầng hầm của trung tâm thương mại để mua nguyên liệu chuẩn bị cho bữa sáng ngày mai.

Tưởng Nhiên nhắc lại một chuyện: Mau tìm người giúp việc.

Lâm Kình hỏi: “Không phải trước đây anh cũng không có người giúp việc sao? Bây giờ tìm làm gì?”

Tưởng Nhiên: “Kết hôn rồi mà hai người đều không có ở nhà thì có ra dáng gia đình không?”

Lâm Kình nghĩ thầm, chỉ có anh không ở nhà thôi. Cô cũng muốn tìm, nhưng bị một vài chuyện làm chậm trễ, vậy là cô bỏ cuộc: “Thật ra thỉnh thoảng em cũng có thể nấu cơm, chỉ là không ngon thôi.”

Tưởng Nhiên vừa lái xe vừa nói: “Chúng ta đều có chuyện phải làm, thời gian là vàng bạc, công việc của em không bận rộn như anh, nhưng anh cũng không muốn vây hãm em trong chuyện bếp núc và việc nhà, sẽ rất mệt mỏi, cứ tìm người có chuyên môn làm những việc này đi.”

Nghe xong, Lâm Kình rung động sâu sắc, một mặt cô cảm thấy anh nói đúng, mặt khác lại cảm thấy quá khắc nghiệt.

Lẽ nào làm nội trợ là lãng phí thời gian, hao mòn ý chí sao?

Câu hỏi này kéo dài đến đêm, hai người họ tắm rửa xong, đã lên giường.

Mấy ngày nay, hoặc là Tưởng Nhiên không về nhà, hoặc là vừa về đã lên giường đi ngủ, lâu rồi không tiếp xúc với cô, chạm vào thân thể của cô làm anh hơi phấn khởi, cũng không thèm quan tâm đến cảm xúc của cô.

Ban đầu Lâm Kình nhập tâm chậm chạp, cũng hơi lo lắng, không tìm được tiết tấu để hòa nhịp. Tưởng Nhiên kéo tay cô xuống, một hồi lâu sau, Lâm Kình cảm thấy tay mình sắp gãy, cũng không còn thuần khiết nữa, khó khăn lắm mới phục vụ anh được.

Tưởng Nhiên lấy khăn ướt ra lau ngón tay cô, giọng nói u ám lại hơi mập mờ, anh vẫn còn tâm trạng trêu chọc cô: “Gấp gáp như vậy làm gì?”

Lâm Kình không chịu được giọng điệu này, cô như biến thành người khác. Cô quấn chăn quanh người, vội vàng nói: “Em muốn đi ngủ sớm.”

Tưởng Nhiên kéo cô vào lòng, kiên nhẫn dỗ dành cô: “Một lần nữa được không? Từ từ rồi ngủ.”

Lâm Kình nhướng mày, nheo mắt nhìn anh: “Anh còn sức sao?”

Tưởng Nhiên vươn tay ra sau lưng cô, v**t v* bờ lưng mịn màng lại nhỏ bé, lưu manh nói: “Không phải vợ chồng cần có qua có lại sao?”

Lâm Kình giận dỗi đá anh, anh lại giữ lấy bắp chân cô, cảnh cáo: “Còn chưa sinh con, em đá vào đâu đấy?”

Nói xong, anh lấy một thứ từ dưới gối, cho vào miệng cô, nhẹ nhàng ra lệnh: “Cắn vào.”

Sau đó, Lâm Kình bất tỉnh một lát như thường lệ, mấy phút xong lại tỉnh dậy, sức lực trên ngón tay của Tưởng Nhiên đánh thức cô.

Cô trở mình, nghĩ lại chuyện họ đã nói lúc ăn cơm: “Anh có nghĩ đó là giải pháp lâu dài cho chúng ta không? Sau này có con, chắc chắn em rất khó cân bằng giữa gia đình và sự nghiệp.”

Tưởng Nhiên xoa tóc cô: “Tại sao có con rồi thì em lại không cân bằng được, con là của một mình em à?”

Lâm Kình hừ một tiếng: “Bình thường sinh con xong, phụ nữ sẽ là người hy sinh thời gian và sức lực, còn đàn ông chỉ bỏ chút sức trong vài phút sung sướng này, còn bỏ một chút tiền.”

Tưởng Nhiên nói: “Em nói vậy là đang xem thường ai đấy?”

Lâm Kình: “Nói gì thì nói, đó vẫn là sự thật, trong phương diện sinh lý, nam nữ vốn dĩ không bình đẳng mà.”

Tưởng Nhiên đồng tình với điểm này: “Anh không cách nào sinh con giúp em, cũng không thể chịu cơn đau bụng kinh hàng tháng thay em, chuyện này được quyết định bởi cấu trúc sinh lý, anh vô tội mà. Nhưng anh có thể giúp đỡ chuyện chăm sóc và giáo dục con cái.”

“Xem kìa, anh nói giúp đỡ, là giúp đỡ em sao?” Lâm Kình mỉm cười trêu chọc, giống như tìm được cơ hội đối diện với anh.

“Đừng nhét chữ vào miệng anh.” Tưởng Nhiên khẽ thở dài, “Nói tóm lại, sinh con, nuôi con là chuyện của hai người, anh sẽ không để em gánh vác một mình. Cho nên bây giờ em không cần phải cảm thấy áp lực, không phải chúng ta vẫn đang trong giai đoạn lên kế hoạch hay sao? Khi nào làm thì cứ đeo từ đầu đến cuối.”

Lâm Kình khẽ thở dài: “Tự dưng hôm nay em nhận ra, nếu sau này có con, khả năng cao là em sẽ bị ép nghỉ việc, phải tập trung chăm sóc con cái một thời gian, làm những chuyện vô nghĩa và hao mòn ý chí trong mắt anh.”

Tưởng Nhiên khó hiểu: “Anh nói chuyện này vô nghĩa bao giờ?”

Anh mau quên, Lâm Kình rất tức giận, còn chọc chọc vào ngực anh: “Anh nói trên đường về nhà đấy, mới có mấy tiếng mà.”

Tưởng Nhiên đã nhớ ra, nghĩ ngợi một hồi, anh giải thích: “Ý của anh là, nếu như em không thích làm việc nhà thì đó mới là việc làm hao mòn ý chí, nhưng chuyện này không ngăn cản người ta yêu thích việc nấu nướng được, đương nhiên là việc đó có ý nghĩa. Chúng ta đã kết hôn được một thời gian rồi, rõ ràng ước mơ của em đâu phải là làm đầu bếp hay làm mẹ hiền vợ đảm.”

Những lời biện minh cho bản thân bị Tưởng Nhiên xé tan, cô nghĩ mình cũng là bạn đời tốt mà.

“Vậy nằm im thì sao? Có lúc em chỉ muốn nằm im.” Hai mắt cô to tròn, sáng rỡ, mong đợi nhìn anh.

Nam chính tiêu chuẩn trong tiểu thuyết chắc chắn sẽ nói: “Anh nuôi em, em muốn thế nào cũng được.”

Nhưng rõ ràng Tưởng Nhiên không phải là người như vậy.

Anh nghiêm túc nói với cô: “Thỉnh thoảng nghỉ ngơi một chút thì được, nhưng tốt nhất là đừng nằm im suốt ngày. Người ta nói cái gì đã rơi xuống rồi thì đừng nhặt lại. Sa đọa nhất thời thì đổi lấy hạnh phúc ngắn ngủi, nhưng tác dụng phụ lại quá lớn. Anh vẫn hy vọng em có thể tìm được công việc mà bản thân em hứng thú, khi làm việc có thể tìm thấy cảm giác thành tựu và vui vẻ. Đương nhiên em cũng nên mở rộng vòng tròn xã giao, có vòng tròn riêng của mình, anh sẽ không hạn chế em giao thiệp với người khác, không gì có thể thay thế việc đầu tư vào các mối quan hệ. Điều quý giá nhất đời em không thể mua được bằng tiền.”

Hình như Lâm Kình có thể hiểu ý của anh, nhưng cũng không hiểu lắm, suy nghĩ của người có quyền thế khác xa với nhân viên văn phòng bình thường, nghe vào cũng mệt.

Nhưng thật sự cảm giác được cuộc đời mà mình nhận được sau khi đã chăm chỉ cố gắng tuyệt vời hơn nhiều. Đúng là tầm nhìn của anh rộng hơn cô, trước khi cô kết hôn, mơ ước lớn nhất của cô là giàu lên!

*

Hôm sau Lâm Kình dậy trễ, đầu óc hoang mang một hồi.

Trong chăn trống rỗng, cô không mặc gì, làn da tr*n tr** trượt xuống như con cá trong chăn. Đêm qua xong việc, cô định đi tắm, Tưởng Nhiên lại giáo huấn một đống đạo lý nhân sinh, cuối cùng cô mệt quá nên ngủ thiếp đi.

Tưởng Nhiên không còn ở trên giường, thứ bảy anh sẽ dậy sớm chơi tennis với bạn đánh cùng. Cô tìm đồ lót mặc vào, vừa đứng lên, cô lại cảm thấy hai chân ê ẩm, không thể đứng vững, thật là…

Tắm rửa xong, Lâm Kình mặc quần áo, đi đến văn phòng.

Hôm nay quản lý Chu không có mặt, cô ngồi vào chỗ, vừa cắn sandwich vừa trả lời tin nhắn, gương mặt như bị hút vào màn hình.

Chị Triệu dùng bút gõ lên vách ngăn của cô, hỏi: “Sao thế, ở gần vậy mà còn đến trễ?”

Lâm Kình nhún vai: “Em ngủ quên, không nghe chuông báo thức.”

Triệu Mẫn che miệng cười, chỉ vào làn da dưới cổ cô: “Che lại đi, tối hôm qua chiến đấu với ông xã kịch liệt lắm à?”

Lâm Kình giật mình, cảm thấy có chuyện gì đó không đúng, cô lấy hộp phấn La Mer trong ngăn kéo để soi gương, đằng sau cổ áo sơ mi có một vết đỏ nhạt to bằng đồng xu… Cô nhíu mày hỏi chị Triệu: “Em vừa mới đến đây thôi, có nhiều người nhìn thấy không?”

Chị Triệu cười: “Sao chị biết em đã gặp ai?”

Lâm Kình khóc không ra nước mắt, cố dùng phấn che lại, nhưng phát hiện phấn không thể che khuyết điểm, lại còn dây ra cổ áo sơ mi trắng, trông có vẻ bẩn bẩn.

Chi Triệu thở dài: “Người trẻ bọn em thể lực tốt thật đấy.”

Lâm Kình không hiểu Tưởng Nhiên bị làm sao, vô tâm như lúc say rượu vậy, giống như thổ phỉ cướp bóc tài sản, không chừa lại thứ gì.

Chị Triệu chống cằm, thưởng thức dáng vẻ phiền muộn vừa bối rối vừa ngọt ngào của cô, sau đó đưa một miếng băng keo cá nhân hoạt hình cho cô: “Dán vào đi, hữu dụng lắm đấy.”

Lâm Kình nói: “Thế này không phải là giấu đầu lòi đuôi sao?”

Chị Triệu nhìn cô, thẳng thắn nói: “Cái này cũng giống như quần áo vậy, mặc vào thì người ta biết em có vùng nhạy cảm, không mặc thì người ta thấy vùng nhạy cảm của em, em chọn cái nào?”

Lâm Kình: “…”

Cuối cùng cô vẫn chọn dán băng keo cá nhân, đợi tối về tính sổ với Tưởng Nhiên.

*

Buổi chiều, quản lý nhà hàng tại khách sạn Đình Tụng mang thực đơn được thiết kế riêng cho chủ nhà tại chung cư Khê Bình.

Thật ra đây không phải là lần đầu tiên bộ phận quản lý tài sản làm chuyện này, họ hiểu rõ nhu cầu của chủ nhà.

Sau khi thảo luận, mọi người đưa ra một vài ý kiến, vẫn hy vọng bữa ăn có cảm giác giống như cơm nhà, phải tiện lợi, có thêm nhiều món ăn địa phương, lượng tiêu thụ sẽ tốt, cũng sẽ thuận tiện cho chủ nhà.

Chủ nhà tại chung cư Khê Bình muốn ăn ngon, muốn tìm hương vị mới, nhưng không muốn gọi thức ăn bên ngoài, huống chi thức ăn bên ngoài giá ngàn tệ mà ăn cũng không no.

Sau khi chỉnh sửa thực đơn, họ lại gửi cho bên kia, Lâm Kình nhắn tin với đối phương qua WeChat cũng có thể cảm nhận được sự khinh thường và bất mãn của người bên kia, làm cô hơi bất ngờ.

[Chúng tôi là đơn vị cung cấp bữa ăn chuyên nghiệp đúng không? Mà thực đơn cô gửi không phải là những món đặc trưng của chúng tôi, sẽ làm giảm tiêu chuẩn của nhà hàng. Bộ phận quản lý tài sản các cô không nên lấy tiêu chuẩn chi tiêu của mình để quyết định thay chủ nhà, đánh giá thấp khả năng chi tiêu của họ, được chứ?]

Cái này là mắng họ ếch ngồi đáy giếng sao?

Lâm Kình trả lời: [Đây là ý kiến đề xuất của nhân viên quản lý tài sản có thâm niên của chúng tôi, tôn chỉ của chúng tôi là phục vụ chủ nhà, giúp đỡ nhau cùng có lợi, các anh có chấp nhận hay không thì tùy.]

[Cô có ý gì? Hỏi hay là uy h**p?]

Lâm Kình không trả lời nữa, bấm tắt điện thoại.

Thật ra họ cũng không cần chuyện này, công ty không có chỉ đạo.

Chập tối, có lẽ là vì không thể hoàn thành nhiệm vụ, quản lý nhà hàng kia lại liên hệ Lâm Kình: [Đã chốt thực đơn chưa?]

Lâm Kình: [Tôi gửi bản đã được xác nhận từ hai tiếng trước rồi.]

Đối phương cạn lời: [Được rồi.]

Nhìn giọng điệu của đối phương, có lẽ là lại khinh thường, Lâm Kình lại tiếp tục làm việc của mình.

Sắp đến giờ tan làm, cô lại nhận được một cuộc gọi của khách sạn, không phải là quản lý nhà hàng mà là người khác, đối phương chân thành xin lỗi cô, nói trước đó đã không cân nhắc chu đáo, họ cũng đã hiểu rõ hơn về nhu cầu của chủ nhà.

Cuối cùng, nhân viên kia hỏi cô có thể tăng ca không, bây giờ anh ta sẽ đến giúp họ điều chỉnh thực đơn ngay trong tối nay.


Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Story Chương 34
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...