Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến

Chương 18: Sự thật


Đêm ấy, Thời Khâm Miên cứ khóc mãi, đến mức Giang Dư hoảng hốt mở cửa phòng làm việc ra, thấy được co co ro trong biển nước mắt.


Anh không biết tại sao cô lại khóc tức tưởi đến thế, chỉ đành ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ đầu cô, để cô dựa vào lòng mình như dỗ dành một đứa bé.


Nhưng cũng vì ôm lấy Thời Khâm Miên, Giang Dư mới phát hiện trong những tháng gần đây, Thời Khâm Miên gầy đi nhiều. Thường ngày cô mặc áo khoác dày nên không nhìn ra, sự thật là từ lâu cô đã…


Thảo nào bây giờ cô sợ lạnh đến thế, dù đêm ngủ cũng phải mặc áo len thật dày. Lòng Giang Dư thầm chửi mắng bản thân, sao anh không hề phát hiện sớm một chút vậy.


Sao anh không nhận ra sớm hơn chứ?


Rõ ràng, anh đã hứa với người đó là sẽ không để cô khóc.


Rõ ràng, anh đã thề với người đó, sẽ chăm sóc cô thật tốt, để cô khỏe mạnh, tăng cân.


Rõ ràng, anh đã đồng ý với người đó, sẽ chăm lo cho cô như một công chúa nhỏ.



Nhưng bây giờ thì sao? Ngay cả chuyện cơ bản nhất là cô gầy đi, anh còn không biết!


Tiếng khóc trong vòng tay chợt dừng, tim Giang Dư thắt lại, anh cụp mắt nhìn cô.


“Tiểu Miên…” Anh gọi cô.


Một giây.


Hai giây.


Ba giây.


Không có tiếng đáp lại. Cô đã ngủ rồi, có lẽ vì mệt mỏi sau khi khóc.


Khuôn mặt thanh khiết, gò má ửng đỏ vì khóc, nơi đuôi mắt còn đọng lại một giọt lệ cuối cùng, theo nhịp thở khẽ rơi xuống mu bàn tay anh. Ngay cả trong giấc ngủ, cô vẫn không yên, đôi mày khẽ nhíu lại, như đang mơ thấy điều gì đau đớn.


Giang Dư nhẹ nhàng bế Thời Khâm Miên, chầm chậm bước về phòng ngủ, đặt cô nằm lên giường rồi kéo chăn qua, cẩn thận đắp cho cô. Anh nghĩ ngợi, lại nghiêng người lấy con gấu bông nhỏ đặt giữa hai người, nhét vào lòng cô mong rằng nó có thể mang chút dịu dàng, dẫn cô vào giấc mơ đẹp.


Chỉ còn chiếc đèn ngủ tỏa ánh sáng nhạt nhòa nơi đầu giường, Giang Dư lấy chiếc ghế, ngồi bên giường cạnh cô.


Có nhiều lúc, anh cũng không dám nhớ lại khoảng thời gian trong quá khứ, vì đơn phương rất đau khổ. Có khi chỉ là một ánh nhìn thoáng qua, mà anh đã cất giữ nó như kho báu, nhìn trộm cô suốt bao ngày. Vậy nên khi mọi người đều tốt nghiệp đại học, qua thêm một năm nữa, năm 2022 ấy, lúc Khương Vũ đến tìm anh, anh có cảm giác đã như qua mấy kiếp.


Người đối diện không còn nét bồng bột năm nào, không còn nắm đấm thay lời nói, không còn cơn giận bộc phát. Hai người ngồi đối diện nhau, bình tĩnh nhưng trịnh trọng, nặng nề.


Khương Vũ hỏi thẳng: “Giờ cậu còn nhớ Khâm Miên không?”


Giang Dư mỉm cười gật đầu, anh không ngờ câu đầu tiên Khương Vũ nói lại là thế, bèn trêu: “Cậu yên tâm, bây giờ tớ vẫn nhớ rõ lời cảnh cáo ác liệt của cậu năm lớp 12. Dù sao thì bọn mình cũng học cùng trường cấp ba mà.”


“Tớ cũng còn nhớ, khi đó tớ nóng tính, xin lỗi cậu.” Khương Vũ kinh ngạc rồi cười: “Giờ thì tớ thật sự có việc nhờ cậu.”


“Ừ, cậu nói đi.”


“Tớ phải đi rồi.” Nói đến đây, vẻ mặt Khương Vũ trở nên nghiêm nghị.



Khương Vũ không nói gì thêm, nhưng hình như Giang Dư cũng đoán được một chút.


Chuyện đã qua nhiều năm, Giang Dư mới vô tình biết được, vào thời điểm học kỳ 2 lớp 11, bỗng dưng Khương Vũ trở nên tiêu cực. Lý do Khương Vũ xin tạm nghỉ học là vì cha mẹ bị kẻ trong đường dây m* t** trả thù sau khi bị truy bắt.


Cũng chính năm ấy, mỗi đêm trước khi vào tiết tự học, Giang Dư luôn trông thấy một bóng người chạy trong hành lang – là Thời Khâm Miên. Cô luôn chạy về phía cổng trường, dù trời mưa hay nắng, lúc nào cũng tràn đầy sức sống.


Cô giống như một ngôi sao, một mặt trời nhỏ không bao giờ tắt.


Giang Dư từng viết câu này trong nhật ký của anh, cũng từng viết vô số câu nhắc đến cô.


Lúc học cấp ba, Giang Dư không hề nổi bật, thậm chí có thể nói là chìm nghỉm. Anh hướng nội, nhạy cảm và tự tin về bản thân.


Giang Dư suy tư, anh rất may khi sở hữu cái tên này. Trong ba năm ấy, rất nhiều lần anh nghe được tiếng gọi ngọt ngào trong trẻo nhờ nó.


Có thể là khi đứng dưới rổ bóng rổ, hay trước giờ thi. Hoặc sau khi chạy bộ đến cửa hàng nhỏ, hay trong canteen mỗi lúc trong món ăn có nấm và hành tây mà cô ghét cay ghét đắng…


Bất kể lúc nào nghe thấy tên mình được gọi, dù không phải để gọi mình, tim anh vẫn ấm lên như có ánh sáng chiếu xuyên vào. Thế là, tình cảm dần dần cắm rễ, nảy mầm và lớn lên trong lòng anh, cuối cùng nó chầm chậm chiếm cứ hết thảy.


Dù rằng anh biết, đó không phải là tiếng gọi tên mình, cô cũng chưa từng biết đến anh.


Anh còn nhớ năm đầu cấp ba, trong buổi huấn luyện quân sự, bên lớp kế bên vang lên một tiếng hô to: “Jiang Yu!”. Anh vội đứng bật dậy nhìn quanh, rồi lập tức tìm được cô gái vừa cất tiếng gọi đó – cô buộc tóc đuôi ngựa, mỉm cười rạng rỡ, nghiêng đầu nhìn về một phía khác.


Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, Giang Dư lấy chiếc máy ảnh nhỏ anh luôn mang theo, chụp tấm ảnh người đầu tiên bằng chiếc máy ảnh mới với lý do chụp cảnh trường.


Anh nhìn cô gái tung tăng chạy ra khỏi hàng, vừa liên tục gọi “Jiang Yu”, “Jiang Yu”… Cho đến khi dừng lại trước một chàng trai khác.


Sau lần ấy, anh cẩn thận quan sát mấy hôm. Cho đến buổi trưa cuối cùng của kỳ huấn luyện, khi đi ngang lớp A, anh nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên thì bèn đi chậm lại. Vừa lúc này, anh tận mắt thấy cảnh “OK” và “ba miếng” vụng về giữa cô và cậu bạn kia. Khi đó anh mới biết, hóa ra hai người là thanh mai trúc mã, vô cùng thân thiết.


Giờ đây ngoảnh lại nhìn lần đầu gặp nhau, cái nhìn đầu tiên ấy có thể gọi là “tiếng sét ái tình” thuần khiết nhất của tuổi trẻ, Giang Dư lấy một tấm ảnh ra khỏi ví tiền.


Khi đưa ảnh cho Khương vũ, anh rào trước: “Vì hôm nay cậu đến đây nên tớ mới tìm được, rửa hình trước.”


Khương Vũ cầm tấm ảnh, nhìn Thời Khâm Miên còn vương nét thơ ngây non trẻ trong ảnh, hai bàn tay luôn rất vững vàng, giờ đây lại khẽ run. Khương Vũ cảm ơn Giang Dư.


“Tớ nghĩ là…” Sau một lúc, Khương Vũ nói: “Mấy năm sau này, có thể nhờ cậu trông chừng Tiểu Miên được không? Nếu tớ không về được, tớ sợ cô ấy…”


“Được, tớ đồng ý.” Gần như là Giang Dư đáp ngay mà không hề do dự.


“Đây là bút ghi âm, nếu cần thiết, cậu có thể đưa cho cậu ấy.”


Giang Dư im lặng, mãi một lúc, anh mới hỏi: “Cậu ấy biết chuyện này không?”


Chẳng có câu trả lời vào trọng tâm nào, Khương Vũ chỉ cúi đầu, khẽ khàng đáp: “Cậu ấy nói ủng hộ tớ…”


Hôm ấy, bọn họ còn trò chuyện rất nhiều, những ký ức xưa cứ thế hiện lại trong đầu Giang Dư, từng đoạn, từng đoạn một.


Nhưng càng nói, anh cũng càng lúc càng nặng nề, anh hoàn toàn không thể tưởng tượng được, khi cô gái tỏa nắng, phóng khoáng tự do ấy thật sự nghe tin này, cô sẽ phản ứng như thế nào.


Giang Dư nghe Khương Vũ nói, nếu khi ấy, thứ trở về chỉ là thân thể tàn phế, anh ấy cũng không muốn cô chờ. Anh ấy không muốn cô sống nửa đời sau với một kẻ tàn tật, cô xứng đáng ở bên người tốt hơn.


Cô chỉ cần biết, luôn có người âm thầm đứng sau yêu thương cô là được.


Trong hai năm sau ngày hôm ấy, Giang Dư luôn âm thầm dõi theo tin tức của Thời Khâm Miên, khi vô tình khi hữu ý. Những việc nhỏ mà anh có thể giúp được, anh đều lặng lẽ ra tay. Giang Dư chưa từng tham lam, nghĩ đến việc làm những chuyện vượt rào, cũng chưa từng nghĩ sau này anh sẽ nhận được điều gì.



Nhưng rồi đến năm nay.


Đầu tháng 5 năm 2024, Giang Dư đang ở trường thì bỗng nhận được cú điện thoại từ mẹ của Thời Khâm Miên. Khi anh chạy tới bệnh viện, Thời Khâm Miên mới vừa được đưa ra khỏi phòng cấp cứu một lúc, nhưng cũng may là cô được đưa đến bệnh viện đúng lúc nên không bị thương vị trí chết người.


Ở cửa phòng bệnh, nghe bà Thời kể, Giang Dư mới biết, sau khi Thời Khâm Miên nhận cuộc điện thoại từ cục cảnh sát, cô lao ra ngoài như điên. Vì quá sốt ruột nên cô không kịp tránh chiếc xe vượt đèn đỏ khi cô đang băng qua đường.


Cuộc điện thoại từ cục cảnh sát…


Nỗi chua xót khôn nguôi bùng lên trong lòng Giang Dư ngay tức khắc.


Trên giường bệnh, Thời Khâm Miên nhắm mắt, bờ môi trắng bệch, yếu ớt vô cùng.


Vành mắt Giang Dư đỏ hoe, anh không nỡ nhìn thêm nhưng chưa kịp quay đầu, đã nghe tiếng thì thầm “Jiang Yu” từ khóe môi cô gái. Một tiếng gọi, rồi lại thêm một tiếng gọi.


“Thình thịch.”


Trong căn phòng vắng lặng đến nỗi có thể nghe thấy tiếng kim rơi, Giang Dư như nghe được tiếng tim anh đập mạnh, như giọt nước chạm mặt hồ, bắn lên một đóa pháo hoa, rồi tan ra trong những gợn sóng lan rộng. Anh nín thở, theo thói quen hồi cấp ba, nghe thấy cái tên ấy liền âm thầm đếm đến hai, rồi mới quay lại tìm bóng cô.


Anh chầm chậm bước về trước, đến cạnh cô rồi khẽ đáp.


Thấy bờ mi của Thời Khâm Miên run run, Giang Dư ngồi xuống, quỳ một gối, kề sát vào tai cô: “Tớ đây, Tiểu Miên.”


Anh không kịp suy nghĩ về hành vi bản năng của chính mình, nếu cô mở mắt ra, phát hiện anh không phải là người kia thì sẽ ra sao?


Cô sẽ sợ phát hoảng nhỉ?


Rồi luống cuống đẩy anh ra?


Cô có nghĩ rằng anh là một tên b**n th** yêu thầm cô suốt mười năm không?


Trong tích tắc Thời Khâm Miên cố gắng mở mắt ra, vô số suy nghĩ rối reng vụt qua đầu anh. Thậm chí anh còn nghĩ, mình có nên đi trước hay không.


Nhưng khi anh đang đấu tranh tâm lý thì…


“Jiang Yu…”


Tiếng nói mừng rỡ yếu ớt chợt vang lên bên tai anh: “Là cậu sao? Jiang Yu?”


Anh ngước lên, thấy nụ cười hiện lên nơi khóe môi cô, đôi mắt khẽ nheo lại. Bàn tay phải gắn máy đo oxy chậm rãi giơ lên, định chạm vào mặt anh.


Nhưng khi cô sắp chạm vào gò má anh thì bỗng ngừng lại, ra sức nhắm mắt rồi mở mắt ra, nhíu mày như thể muốn nhớ lại chuyện gì chưa chắc chắn.


Giang Dư hồi hộp không tả xiết theo từng hành vi của cô, vô vàn lời nói tràn ra bên khóe môi, lại biến thành một câu: “Để tớ đi gọi bác sĩ.”


“Cậu đừng đi…” Lần này, Thời Khâm Miên nắm tay anh lại: “Khương Vũ, tớ làm sao thế? Tại sao tớ lại ở bệnh viện? Sao, sao cậu lại ở đây?”


Cô nói loạn cả lên: “Sao tớ lại cảm thấy mình đã quên nhiều việc vậy, hình như… tớ không nhớ được hình ảnh về cậu trong đầu, sao mặt cậu nhòe quá vậy? Cậu, cậu…”


“Mẹ tớ đâu rồi? Mẹ tớ có ở đây không?”


Cô hoảng loạn đến mức máy đo sinh hiệu phát cảnh báo liên tục. Bác sĩ và bà Thời lập tức xông vào phòng.


Giang Dư lùi ra bên cửa sổ, qua khe người, thấy gương mặt cô vẫn đang gắng sức nhớ lại điều gì đó. Không lâu sau, cô thiếp đi vì kiệt sức.



Đả kích khi đột ngột biết được tin Khương Vũ hy sinh, cộng thêm việc bị tai nạn giao thông nghiêm trọng khiến Thời Khâm Miên quên đi hình dáng Khương Vũ trong trí nhớ, cũng quên rất nhiều chuyện đau khổ liên quan đến anh ấy.


Bà Thời nói với Thời Khâm Miên, con ngoan ơi, trên đường con vội đi tham gia lễ tốt nghiệp nên bị tụt huyết áp, ngất xỉu giữa đường rồi nhập viện. Con quên đi nhiều việc là vì dùng não quá nhiều, đầu óc mệt mỏi nên cần nghỉ ngơi.


Mỗi lần Giang Dư tới bệnh viện thăm Khương Thả, anh đều nhìn thấy mẹ cô khóc thầm ngoài phòng bệnh, đau lòng vì những gì hai đứa trẻ gặp phải. Nhưng chỉ cần anh xuất hiện, bà sẽ vội giấu đi nỗi đau ấy, bà mỉm cười chào anh, đi cùng anh vào phòng bệnh.


Lần nào Thời Khâm Miên gặp Giang Dư, cô cũng rất vui, cô lập tức ngồi dậy dù đang nằm nghỉ ngơi, hồ hởi chào đón anh, rồi gọi Khương Vũ, Khương Vũ hết lần này đến lần khác hệt như lúc trước…


“Jiang Yu, Jiang Yu…”


Giang Dư không thể phủ nhận, mỗi lần nghe hai tiếng ấy, trái tim anh lại rung lên như thuở nào. Anh hít sâu, như bao lần trước, tiến đến, lấy trong túi ra chiếc bánh nhỏ vị dâu tây, lén đưa cho cô.


“Chỉ có cậu là tốt thôi, lần nào cũng hứa với tớ sẽ mang đồ ăn ngon tới đây.” Thời Khâm Miên mỉm cười rạng rỡ với anh, cúi đầu xúc một miếng, nhai ngon lành: “Không như mẹ, chỉ cho ăn cháo trắng với đồ nhạt thôi.”


Cô ăn xong một miếng, Giang Dư bèn cất hộp bánh đi đúng lúc, trước khi cô định ăn thìa thứ hai: “Thật ra tớ cũng không tốt đâu, vì tớ chỉ có thể cho cậu ăn một thìa.”


“Ôi này! Chẳng phải hôm qua chúng ta đã nói là sẽ ăn hai thìa sao?” Thời Khâm Miên bĩu môi không vui: “Đồ lừa đảo.”


Giang Dư chịu cú đấm nhẹ hều kia, không đáp mà lại hỏi: “Cậu có muốn xuất viện sớm hơn không?”


“Tất nhiên là muốn rồi!”


“Ừm.” Anh cất bánh đi: “Mỗi ngày chúng ta ăn ít đi một thìa sẽ cậu sẽ được xuất viện sớm một ngày, chịu không?”


Thời Khâm Miên chớp chớp mắt, giơ ngón út: “Hứa rồi đấy nhé, lần này cậu không được lừa tớ nữa đâu đấy.”


Giang Dư ngoéo tay với cô: “Không lừa cậu.”


Cô mân mê tay anh một lúc, bỗng dưng ngước lên hỏi: “Hôm nay cậu trực à? Nếu không trực thì cậu có thể ở lại với tớ lâu hơn chút không? Tớ thấy khuôn mặt cậu trong đầu ngày càng mờ rồi… Mỗi tối nhắm mắt lại đều không nhớ nổi nữa. Cậu ở lại thêm chút đi, để tớ… nhớ kỹ thêm một chút.”


Nghe được hai từ “đi trực”, lòng Giang Dư run lên, anh quay đầu nhìn bà Thời ở cạnh cửa, phát hiện bà cũng khựng lại như anh.


“Sao vậy?” Thời Khâm Miên thấy Giang Dư cứng đờ, cô giật mình: “Cậu lại bị mẹ tớ phát hiện cho tớ ăn vụng rồi hả?”


Giang Dư lại quay đầu nhìn cô, cố gắng giữ bình tĩnh: “Tiểu Miên, vừa rồi cậu nói… đi trực gì thế?”


“Đi trực ở cục cảnh sát đó.”


Giọng anh khẽ nói: “Cục cảnh sát.”


Thời Khâm Miên nhìn anh với ánh mắt dành cho người thiểu năng: “Ừ đó, chẳng phải sau khi tốt nghiệp, cậu thi ngành cảnh sát hả? Cậu ngã váng đầu giống tớ rồi sao?”


“Vậy… cậu còn nhớ thêm gì không?”


“Nghĩ mãi không ra, chỉ biết cậu bận quá chừng.”


Giang Dư thở phào, nhưng rồi chẳng mấy chốc, anh  nhận ra trong tiếng thở dài ấy, cảm giác may mắn lại nhiều hơn niềm vui vì cô đang dần hồi phục. Thực ra, nếu nói thẳng thì hiện giờ anh chẳng khác nào một kẻ đang mượn danh người khác để sống, một kẻ trộm thực thụ.


Nhưng kẻ trộm…


Cuối cùng sẽ bị người ta bắt.


Thời Khâm Miên véo mặt anh: “Khương Vũ, dạo này cậu lạ ghê.”



Giang Dư cố gượng cười, cũng véo má cô: “Có hả?”


“Hơi hơi.” Thời Khâm Miên nhìn kỹ: “Có phải gần đây cậu ngủ không ngon? Giọng cậu khàn cả rồi. Chuyện tớ muốn cậu ở lại với tớ thêm một chút là nói vui miệng thôi, cậu vẫn nên về ngủ thêm đi. À, tớ xem dự báo thời tiết rồi, ngày mai hình như có mưa, nếu đi lại bất tiện thì cậu cứ nghỉ một hôm nhé, tớ không đến mức tham ăn tới nỗi ngày nào cũng cần cậu phải tới bón đâu.”


Giang Dư không nói gì, chỉ giơ tay gõ nhẹ lên trán cô.


Hôm ấy, trước khi anh đi, bà Thời gọi anh lại, nói rằng bác sĩ khuyên trong thời gian Thời Khâm Miên chưa hoàn toàn hồi phục, tuyệt đối không được để cô chịu kích động. Bà mong anh thường xuyên đến thăm, ở bên cạnh trò chuyện cùng cô.


“Tiểu Miên nói với dì, mấy hôm nay con bé vui lắm, các chỉ số sức khỏe cũng dần trở nên tốt hơn.” Bà Thời nhìn Giang Dư: “Dì không muốn gạt con bé mãi, nhưng dì nghĩ, trong thời gian sắp tới, có lẽ con bé sẽ dễ chấp nhận hơn…”


Sau đó, tất cả mọi chuyện đều thuận theo tự nhiên, chẳng mấy chốc đã đến cuối tháng bảy, tới ngày Thời Khâm Miên xuất viện.


Thời Khâm Miên đồng ý lời đề nghị của bà Thời – chuyển sang chỗ ở mới, thậm chí còn nói muốn sống cùng Giang Dư, chụp ảnh cưới chung, tới trường cấp ba thăm thầy cô. Bọn họ thường mời bà Thời đến nhà chơi, đầm ấm vui vầy.


Sức khỏe của cô dần hồi phục, cuộc sống dần trở lại như xưa, bắt đầu vẽ tranh trở lại, cười nói, sinh hoạt bình thường.


Dường như, cô vẫn coi Giang Dư là Khương Vũ, là Khương Vũ cô quen biết năm mười tuổi, là Khương Vũ sẽ kết hôn với cô năm 25 tuổi.


Cô dựa dẫm vào Giang Dư, nhưng lại thường thích thả hồn lên mây, tắm gió ban công suốt cả trưa.


Giang Dư từng bóng gió với cô, cô cười nói chỉ là thiền và suy nghĩ vài thứ. Nhưng sự thật là từ một buổi chiều cuối tháng sáu, khi đến thăm cô như thường lệ, Giang Dư đã thoáng thấy trong ánh mắt cô một khoảng trống rỗng, như thể đang nhìn xuyên qua anh để tìm một người khác.


Tới tận lúc này, tình hình như thế rất thường diễn ra, nhưng chỉ thoáng qua thôi, còn lại thì cô vẫn dịu dàng, vẫn thân thiết như mọi khi.


Giang Dư không dám nghĩ nhiều.


Mãi đến hôm ấy, anh tình cờ thấy được mấy dòng tin nhắn trong khung trò chuyện của cô, tất cả đều hiển thị “đã gửi thành công”, nhưng chưa từng có hồi âm nào, mới dần cảm giác được hình như cô đã…



“Giang Dư?”


Tiếng nói vững vàng hơn mọi khi nhưng vẫn nghe được sự mệt mỏi.


Giang Dư hoàn hồn, anh ngẩng đầu, thấy Thời Khâm Miên đã xoay người nằm nghiêng về phía này, còn nắm ngón tay út của anh. Cô nhìn chăm chú vào cô một lúc, khó nén được chút tò mò, chần chừ hỏi: “Anh… cũng khóc sao?”


Có một chữ “cũng”.


Giang Dư lau bừa lên mặt, chạm vào gò má hơi lạnh và ướt.


Anh không phủ nhận, chỉ khẽ cười: “Ừ, anh cũng khóc, buồn ngủ nên ch** n**c mắt ấy.”


Cô siết chặt ngón tay anh.


Thời Khâm Miên nhẹ nói: “Anh lừa em.”


Giang Dư giơ tay lên đỡ cô ngồi dậy: “Còn em thì sao nào? Sao lúc nãy nước mắt lại rơi?”


Thời Khâm Miên không nhìn anh, chỉ nhìn ra sau lưng anh, nơi ngoài cửa sổ đen kịt: “Em mệt rồi.”


Cô không lừa anh, cô mệt thật rồi.


Chẳng đợi Giang Dư hỏi gì thêm, cô đã lên tiếng trước: “Đêm giáng sinh năm nay, mình đi biển Linh Hải nhé, nơi chúng ta từng đến hồi hoạt động nghiên cứu hè lớp mười, nghe nói năm nay lại có “biển phát sáng xanh” nữa đấy.”


Cô chầm chậm nói: “Chúng ta đi lại một lần nữa nhé, lần đó… em vẫn chưa kịp nói hết… những lời muốn nói.”


Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến Truyện Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến Story Chương 18: Sự thật
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...