Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến
Chương 17: Tiểu Miên, đừng chờ tớ
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Trời quang, ngày 27 tháng 11 năm 2024
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Năm thứ mười thích em, đây là chuyện anh kiên trì nhất.
___JY.”
…
“Việt Việt, môi cậu hồng quá…”
“Nhìn có vẻ mềm ha.”
“Um…”
“Cậu ra sức đẩy mặt tớ như vậy làm gì
!”
“Cậu…! Đừng lấy rượu của tớ đi mà!”
Trước bàn học, một tay Thời Khâm Miên gạt cánh tay chắn trước ngực mình, tay kia vươn tới muốn giật lại chai bia dứa đã bị cướp.
Cô cố gắng cúi người “gập thân về trước” một hồi, không những không giành lại được, trái lại, còn thấy anh lắc lắc chai bia xem còn bao nhiêu, rồi ngước lên uống sạch.
“Đây là tớ uống rồi mà!” Thời Khâm Miên nhào về trước, không ngờ anh lại buông tay lùi lại, thế là cô lao thẳng vào lòng anh.
Khó khăn lắm cô mới đứng dậy được, cô nhíu mày xoa xoa gáy: “Cái gì mà cứng vậy?”
“…”
“Chân ghế.”
“Vậy chân ghế nha cậu cao ghê, cũng dài như chân cậu.” Còn lâu cô mới tin lời dối trá của anh, cô nghiêng về phía anh, muốn lặp lại hiện trường cũ.
Vừa hay, anh túm lấy hai tay cô đang múa may quay cuồng, đè xuống bàn.
“Cậu say rồi à? Bia dứa?” Anh hơi khó tin, nhìn lại dòng chữ “đồ uống hương vị trái cây” in trên chai, tặc lưỡi xem có men rượu không.
“…Có cậu mới uống rượu ấy, uống bia dứa sao tớ say được!” Thời Khâm Miên mạnh miệng.
“Vậy tại sao cậu lại viết số Pi lên bài tập văn?” Anh buồn cười.
“Thôi được, tớ say bia dứa được chưa?”
“Ừ, cậu say đường trắng cũng được.” Anh cười: “Còn bia không? Tớ cùng say với cậu.”
“Hết rồi, tớ lén lút trộm chai cuối cùng ở nhà.”
Thời Khâm Miên ngừng lại giây lát, cô rướn người tới gần anh, nhìn đôi mắt sáng lấp lánh kia là biết cô lại đang nghĩ ra trò gì.
“Chúng ta ra ngoài mua nhé?” Cô khẽ chia sẻ âm mưu.
“Mua rồi uống ở đó luôn.” Anh tiếp lời thay cô.
“Ừ.”
“Uống đủ rồi là về.”
“Ừ.”
“Tốt nhất là uống xong rồi đi ăn KFC?”
“Ừ ừ.”
“Rồi cậu về nhà bị mẹ phát hiện, bèn nói là tớ xúi cậu làm, vì hôm nay là sinh nhật tớ?”
“Ừ đúng
!”
“Ha.” Anh cười khẩy, lau vệt rượu còn vương bên môi cô: “Cậu nên về chơi cờ với Chu Công đi, để ông ấy nghe thử câu khoác lác này.”
“Cậu có đi không?” Thời Khâm Miên tránh bàn tay anh, bất cẩn l**m trúng ngón tay cái của anh.
Cũng ngọt này.
Cô ngơ ngác, nhưng vẻ mặt của người đứng trước mắt cô vẫn thế, anh bình tĩnh tiếp tục lau khóe môi cô, vẫn nhìn kỹ nửa gương mặt gần trong gang tấc.
“À…” Thời Khâm Miên quay đầu đi, chẳng biết tại sao lại muốn chạy.
“Bạn Tiểu Miên ơi.” Anh ngắt lời cô, xoay mặt cô lại, mỉm cười đầy lôi cuốn: “Cậu mà còn trốn nữa, tớ sẽ hôn cậu đó.”
“Bịch!”
Một cây bút chì tam giác vốn chênh vênh nơi mép bàn bỗng rơi xuống, lăn lộc cộc vài vòng.
Thời Khâm Miên chợt bừng tỉnh, ngơ ngác nhìn xung quanh tìm nơi phát ra tiếng động, mới bất ngờ nhận ra chẳng biết từ khi nào, cô đã dựa đầu vào gối chữ U mà ngủ quên, rồi mơ một giấc mơ lẫn lộn thực hư.
Cô ngồi một lúc để tỉnh táo, vô thức l**m môi.
Không ngọt, thậm chí là hơi mặn.
Thời Khâm Miên sực tỉnh, cô mỉm cười cúi đầu, nhìn chồng thư trong vòng tay mình.
Chắc vì đọc những bức thư trong mấy hôm tuyết rơi đầu mùa nên mới nằm mơ như vậy nhỉ, cô thầm nghĩ. Mặc dù chuyện xảy ra trong giấc mơ ấy đúng là những việc đến với anh năm sinh nhật mười tám tuổi, nhưng đoạn kết của giấc mộng lại bị tiềm thức cô thay đổi.
Sự thật là hôm đó anh thật sự dẫn cô ra ngoài, nhưng uống không phải bia dứa mà là nước chanh Qoo. Uống xong, bọn họ không đi ăn KFC mà đến một tiệm gà rán ở gần nhà, nơi cô thèm đã lâu.
Sau khi về nhà, mẹ cô không hề phát giác gì, vì cô ở lại nhà anh trong đêm sinh nhật ấy.
Sinh nhật của anh, lại hóa ra ngày ước nguyện của Thời Khâm Miên. Ngày ấy, anh trở thành “rùa thần” trong ao ước nguyện của cô.
Cô cất lá thư vào chỗ cũ, tháo gối chữ U, rót cốc nước nhấp một ngụm rồi thong thả bước ra bên cửa sổ.
Hôm nay vẫn là một ngày mưa rơi mù mịt, thế giới như đã bị rửa sạch màu sắc. Giọt nước liên tục lăn dài trên kính, loang ẩm cả khung cảnh.
Cô dựa nghiêng vào bức tường bên cạnh, lẳng lặng ngẩn ngơ, rõ là cô đang mỉm cười thản nhiên, nhưng vành mắt lại rưng rưng như thời tiết buồn bã hôm nay từ lúc nào chẳng biết.
Đã bao lâu vậy?
Khương Vũ.
Rốt cuộc đã bao lâu rồi, anh không xuất hiện trong giấc mơ của em?
Tuy gương mặt anh còn mờ nhòe hơn lúc trước, nhưng may quá, cuối cùng lần này anh cũng đến rồi.
…
Khi Giang Dư tan ca về, Thời Khâm Miên đang vớt mì trong nồi ra, cho vào tô sứ đã nêm sẵn gia vị.
Anh buông đồ đang xách, đi vào phòng bếp, xem có giúp được gì cho cô không.
Nghe thấy tiếng loạt soạt và tiếng bước chân chầm chậm vang lên sau lưng, Thời Khâm Miên quay lại, trùng hợp va phải ánh mắt Giang Dư.
“Chẳng phải em đã gửi tin nhắn báo trong nhà có đủ đồ ăn cho anh, đừng mua thêm nhiều nữa rồi sao? Những món lần trước mẹ mang sang đây cho chúng ta, còn chưa ăn hết mà.” Thời Khâm Miên vừa nói, vừa tiện tay lấy một chai dầu mè.
Giang Dư vô thức xắn tay áo lên, rửa sạch tay rồi cầm dao chuẩn bị thái chỗ thịt bò đặt trên thớt: “Anh tiện đường nên mua thôi, không chỉ có rau đâu, còn có mấy món ngọt em thích nữa.”
“Lần này em cũng đâu có đổi hình nền khung trò chuyện Wechat đâu nhỉ?” Thời Khâm Miên mỉm cười liếc nhìn anh: “Mau khai ra đi, anh thèm mà còn nói em.”
Thịt bò đã được cắt thành lát với tốc độ nhanh chóng, Giang Dư cười đáp: “Đúng đúng đúng, là anh thèm, anh thích.”
“Vậy còn được.”
“Nhưng sao bỗng nhiên em muốn nấu mì thịt bò vậy?” Giang Dư hỏi.
“Đâu nào, chỉ đơn giản là em thích ăn thôi, chắc vì trời lạnh dần.” Thời Khâm Miên rắc chút tiêu đen trắng lên chén mì nóng, rồi quay đầu lại: “Anh nghĩ là năm nay ở An Thành có tuyết không?”
Giang Dư ngẫm lại: “Chắc là hơi khó, hình như… ừm, từ năm 17 đến giờ đâu còn tuyết nữa.”
“Thế cũng tốt.”
Anh hoang mang: “Sao anh nhớ là em thích tuyết rơi mà?”
“Đúng là em thích.” Cô cười đáp: “Chỉ là giờ em sợ lạnh thôi.”
Sau khi ăn xong, Giang Dư chủ động gánh vác hoạt động bế mạc: rửa chén.
Thời Khâm Miên không khuyên được, mà đúng lúc này, Giản Đào gọi điện thoại đến nên cô chỉ đành xua tay giao hẳn căn bếp còn bề bộn cho anh. Mười phút sau, Giang Dư dọn dẹp xong, từ bếp đi ra.
Thời Khâm Miên không còn ngồi ở phòng khách nghe máy, cửa phòng làm việc hé mở, ánh đèn hắt ra, kèm theo tiếng nói nhỏ. Anh nhìn đồng hồ, đoán cô đang bận việc.
Giang Dư đặt cốc mousse dâu trong tay vào tủ lạnh, anh không làm phiền cô, chỉ về phòng ngủ thay quần áo. Thấy giấy tờ bày bừa lộn xộn bên cửa sổ, anh tò mò bước qua.
“Trời mưa lâm râm, ngày 28 tháng 2 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Còn 100 ngày nữa là đến ngày thi đại học.
Bước vào giai đoạn nước rút, em nghiêm khắc với bản thân hơn bình thường.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 1 tháng 3 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Còn 99 ngày nữa là đến ngày thi đại học.
Tớ bật nhiều bài hát theo playlist cậu gửi, nghe được tiếng cậu hòa âm cùng radio.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 2 tháng 3 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Còn 89 ngày nữa thôi, kỳ thi đại học sẽ đến.
Bỗng dưng cậu bị đau bụng, hỏi bạn bè xung quanh xem có túi chườm nóng không, thật ra tay tớ ấm lắm, có thể giúp cậu được đó.”
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 3 tháng 3 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Đếm ngược 97 ngày diễn ra kỳ thi đại học.
Tớ thật sự rất thích cậu, cực kỳ thích cậu, nghiêm túc đấy.
___Khương Vũ.”
…
“Mưa nhỏ, ngày 6 tháng 4 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Còn 62 ngày nữa sẽ thi đại học.
Tớ vô cùng thích cậu.
___Khương Vũ.”
“Mưa lâm râm, ngày 7 tháng 4 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
61 ngày nữa thôi, chúng ta sẽ thi đại học.
Thật đó, tớ rất thích rất thích cậu.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 9 tháng 5 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Chỉ còn 30 ngày nữa thôi, kỳ thi đại học sắp tới.
Tháng cuối cùng trôi qua nhanh quá.
Tớ thích cậu nhiều không tả xiết.
___Khương Vũ.”
Bức thư cuối cùng được mở ra là ngày 9 tháng 5, trên đó còn có sáu chữ được Thời Khâm Miên viết bằng bút màu “tất nhiên là tớ biết rồi”.
Rồi cạnh đó là một chồng thư mỏng chưa đọc.
Giang Dư biết những bức thư này, nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng anh vẫn không chủ động dọn dẹp, nhưng lại rút ra một bức thư khác từ một quyển trên giá sách.
Đó là bức anh viết ngày 20 tháng 9 năm nay, khi quyết định sau bảy năm lại dùng cách xưng hô ấy, viết tiếp lá thư đầu tiên. Anh cẩn thận gấp giấy lại, lấy phong bì đã mua từ trước, bỏ vào, rồi lén đặt xuống dưới cùng của xấp thư còn chưa mở kia.
Nghĩ là sẽ không có dấu vết gì bại lộ, anh lại nhét bức thứ hai, thứ ba…
…
Trong phòng làm việc.
Giản Đào đang cố hết sức khuyên Thời Khâm Miên đừng dừng vẽ, tiếp tục hoàn thành bộ truyện này: “Chị Tiểu Miên à, cậu thật sự định chỉ để câu chuyện dừng ở lúc họ tốt nghiệp cấp ba thôi à? Không vẽ thêm gì nữa sao?”
“Ừ, chị cảm thấy dừng ở đó là được rồi.”
Nói xong, Thời Khâm Miên lập tức đưa điện thoại ra xa, đây là kinh nghiệm cô đúc kết suốt thời gian qua.
Không ngoài dự đoán, tiếng kêu làm nũng kéo dài của Giản Đào vang lên trong điện thoại: “Tiểu Miên!”
“Vậy chị vẽ thêm chút nữa, vẽ cuộc sống của bọn họ sau khi đến với nhau, coi như cho độc giả cái kết trọn vẹn, nha? Chị tốt nhất luôn đó, ôm một cái chụt chụt!”
Bất chợt, Thời Khâm Miên cảm thấy sau này nếu Giản Đào không muốn làm biên tập nữa, cô ấy có thể phát triển theo hướng giáo dục trẻ em, chắc chắn sẽ dỗ ngọt được các bé.
Cô bật cười, mở cửa sổ ra, làn gió lạnh vương trong cơn mưa bụi thổi qua gò má.
“Được.” Cô cũng kéo dài giọng: “Chị biết rồi Tiểu Đào, chị sẽ vẽ xong cho em trong hai tuần này.”
“He he.” Giản Đào búng tay cái chóc: “Chị đừng quên lời cuối sách nha.”
“Ừ, chị nhớ mà.”
“Còn còn còn nữa, tổng biên tập nhắc em báo chị, lần này tiệc tất niên của tòa soạn chị nhất định phải tới đó nha, vui lắm, năm ngoái chị không đến.”
Thời Khâm Miên vươn tay đón mưa: “Tiệc tất niên tối hả?”
“Phải phải, ngày 31 tháng sau.” Giản Đào đáp.
Ngày 31 tháng 12…
Lúc đó, chắc cô đã vẽ xong, đã gom đủ tiền, chụp xong ảnh, hoàn thành tất cả mọi chuyện cần làm rồi nhỉ?
“Chắc chị không đi đâu.” Thời Khâm Miên dịu dàng nói: “Có người thất hẹn năm nay, chị muốn đi tìm người đó.”
Cô cúp máy, vẫn tựa vào bên cửa sổ.
Dọa này trời tối nhanh quá, chưa đến 7 giờ mà màn đêm đã phủ kín ngoài kia. Mưa cứ tuôn không dứt, hình như lâu rồi cô cũng không thấy được trăng.
Dù có nhớ ai đó, thì ngước lên cũng chỉ thấy được mịt mù mông lung.
Chiếc điện thoại trong tay bỗng rung lên rồi lóe sáng, Thời Khâm Miên cầm lên, thấy đó là thông báo email mới. Trượt xuống xem, cô bắt gặp một cái tên đã xuất hiện thường xuyên mấy tháng nay, nhưng lúc này vẫn khiến tim cô nhói lên.
Khương Vũ.
“Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Thấy chữ như thấy người.
Bây giờ là 11 giờ tối, ngày 27 tháng 11 năm 2022, tớ đang đứng dưới ký túc xá của cậu, viết lá thư có thời gian nhận là hai năm sau.
Chỉ vài tiếng nữa thôi, tớ phải đi rồi. Nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, cấp trên bảo ít nhất phải chuẩn bị tinh thần hai năm.
Xin lỗi cậu, mong cậu tha thứ cho tớ vì lần này tớ không thể nói câu “cậu đừng sợ”, cũng không thể dỗ dành, an ủi cảm xúc của cậu như trước, vì tớ không dám hứa.
Chắc khi cậu nhận được bức thư này thì đã là ngày 27 tháng 11 năm 2024 rồi nhỉ?
Năm nay, cậu tốt nghiệp cao học. Nếu suôn sẻ thì chắc bây giờ chúng ta đã kết hôn, có một gia đình nhỏ thuộc về chúng ta, nuôi thêm mèo và chó.
Tớ còn nhớ, cậu nói chờ tớ quay về, muốn ra biển Lân Hải cùng tớ lần nữa, rồi đi ngắm nước mắt xanh lam.
Vậy khi cậu nhận được bức thư này, tớ dẫn cậu đi xem nhé?
Nhưng…
Nếu không suôn sẻ, tớ nghĩ là mình vẫn muốn nói câu đó.
Tiểu Miên, đừng chờ tớ.
Đừng chờ tớ.
Ngoan nhé, Tiểu Miên.
Tớ yêu cậu mãi mãi.
Khương Vũ.”
Thời Khâm Miên đứng yên, tay run run, đọc bức thư hết lần này đến lần khác.
Cô tưởng mình đã giấu những vết thương kia rất giỏi, nhưng bây giờ chúng lại trồi lên. Nước mắt kìm nén suốt hơn nửa năm tuôn trào ngay trong giây phút này, như thể cô không tài nào kìm được nữa.
Cô từ từ ngồi thụp xuống, co mình nơi góc tường, nước mắt đầm đìa, áo ướt một mảng lớn, lạnh buốt như chìm sâu xuống biển.
“Trời quang, ngày 27 tháng 11 năm 2024
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Năm thứ mười thích em, đây là chuyện anh kiên trì nhất.
___JY.”
…
“Việt Việt, môi cậu hồng quá…”
“Nhìn có vẻ mềm ha.”
“Um…”
“Cậu ra sức đẩy mặt tớ như vậy làm gì
“Cậu…! Đừng lấy rượu của tớ đi mà!”
Trước bàn học, một tay Thời Khâm Miên gạt cánh tay chắn trước ngực mình, tay kia vươn tới muốn giật lại chai bia dứa đã bị cướp.
Cô cố gắng cúi người “gập thân về trước” một hồi, không những không giành lại được, trái lại, còn thấy anh lắc lắc chai bia xem còn bao nhiêu, rồi ngước lên uống sạch.
“Đây là tớ uống rồi mà!” Thời Khâm Miên nhào về trước, không ngờ anh lại buông tay lùi lại, thế là cô lao thẳng vào lòng anh.
Khó khăn lắm cô mới đứng dậy được, cô nhíu mày xoa xoa gáy: “Cái gì mà cứng vậy?”
“…”
“Chân ghế.”
“Vậy chân ghế nha cậu cao ghê, cũng dài như chân cậu.” Còn lâu cô mới tin lời dối trá của anh, cô nghiêng về phía anh, muốn lặp lại hiện trường cũ.
Vừa hay, anh túm lấy hai tay cô đang múa may quay cuồng, đè xuống bàn.
“Cậu say rồi à? Bia dứa?” Anh hơi khó tin, nhìn lại dòng chữ “đồ uống hương vị trái cây” in trên chai, tặc lưỡi xem có men rượu không.
“…Có cậu mới uống rượu ấy, uống bia dứa sao tớ say được!” Thời Khâm Miên mạnh miệng.
“Vậy tại sao cậu lại viết số Pi lên bài tập văn?” Anh buồn cười.
“Thôi được, tớ say bia dứa được chưa?”
“Ừ, cậu say đường trắng cũng được.” Anh cười: “Còn bia không? Tớ cùng say với cậu.”
“Hết rồi, tớ lén lút trộm chai cuối cùng ở nhà.”
Thời Khâm Miên ngừng lại giây lát, cô rướn người tới gần anh, nhìn đôi mắt sáng lấp lánh kia là biết cô lại đang nghĩ ra trò gì.
“Chúng ta ra ngoài mua nhé?” Cô khẽ chia sẻ âm mưu.
“Mua rồi uống ở đó luôn.” Anh tiếp lời thay cô.
“Ừ.”
“Uống đủ rồi là về.”
“Ừ.”
“Tốt nhất là uống xong rồi đi ăn KFC?”
“Ừ ừ.”
“Rồi cậu về nhà bị mẹ phát hiện, bèn nói là tớ xúi cậu làm, vì hôm nay là sinh nhật tớ?”
“Ừ đúng
“Ha.” Anh cười khẩy, lau vệt rượu còn vương bên môi cô: “Cậu nên về chơi cờ với Chu Công đi, để ông ấy nghe thử câu khoác lác này.”
“Cậu có đi không?” Thời Khâm Miên tránh bàn tay anh, bất cẩn l**m trúng ngón tay cái của anh.
Cũng ngọt này.
Cô ngơ ngác, nhưng vẻ mặt của người đứng trước mắt cô vẫn thế, anh bình tĩnh tiếp tục lau khóe môi cô, vẫn nhìn kỹ nửa gương mặt gần trong gang tấc.
“À…” Thời Khâm Miên quay đầu đi, chẳng biết tại sao lại muốn chạy.
“Bạn Tiểu Miên ơi.” Anh ngắt lời cô, xoay mặt cô lại, mỉm cười đầy lôi cuốn: “Cậu mà còn trốn nữa, tớ sẽ hôn cậu đó.”
“Bịch!”
Một cây bút chì tam giác vốn chênh vênh nơi mép bàn bỗng rơi xuống, lăn lộc cộc vài vòng.
Thời Khâm Miên chợt bừng tỉnh, ngơ ngác nhìn xung quanh tìm nơi phát ra tiếng động, mới bất ngờ nhận ra chẳng biết từ khi nào, cô đã dựa đầu vào gối chữ U mà ngủ quên, rồi mơ một giấc mơ lẫn lộn thực hư.
Cô ngồi một lúc để tỉnh táo, vô thức l**m môi.
Không ngọt, thậm chí là hơi mặn.
Thời Khâm Miên sực tỉnh, cô mỉm cười cúi đầu, nhìn chồng thư trong vòng tay mình.
Chắc vì đọc những bức thư trong mấy hôm tuyết rơi đầu mùa nên mới nằm mơ như vậy nhỉ, cô thầm nghĩ. Mặc dù chuyện xảy ra trong giấc mơ ấy đúng là những việc đến với anh năm sinh nhật mười tám tuổi, nhưng đoạn kết của giấc mộng lại bị tiềm thức cô thay đổi.
Sự thật là hôm đó anh thật sự dẫn cô ra ngoài, nhưng uống không phải bia dứa mà là nước chanh Qoo. Uống xong, bọn họ không đi ăn KFC mà đến một tiệm gà rán ở gần nhà, nơi cô thèm đã lâu.
Sau khi về nhà, mẹ cô không hề phát giác gì, vì cô ở lại nhà anh trong đêm sinh nhật ấy.
Sinh nhật của anh, lại hóa ra ngày ước nguyện của Thời Khâm Miên. Ngày ấy, anh trở thành “rùa thần” trong ao ước nguyện của cô.
Cô cất lá thư vào chỗ cũ, tháo gối chữ U, rót cốc nước nhấp một ngụm rồi thong thả bước ra bên cửa sổ.
Hôm nay vẫn là một ngày mưa rơi mù mịt, thế giới như đã bị rửa sạch màu sắc. Giọt nước liên tục lăn dài trên kính, loang ẩm cả khung cảnh.
Cô dựa nghiêng vào bức tường bên cạnh, lẳng lặng ngẩn ngơ, rõ là cô đang mỉm cười thản nhiên, nhưng vành mắt lại rưng rưng như thời tiết buồn bã hôm nay từ lúc nào chẳng biết.
Đã bao lâu vậy?
Khương Vũ.
Rốt cuộc đã bao lâu rồi, anh không xuất hiện trong giấc mơ của em?
Tuy gương mặt anh còn mờ nhòe hơn lúc trước, nhưng may quá, cuối cùng lần này anh cũng đến rồi.
…
Khi Giang Dư tan ca về, Thời Khâm Miên đang vớt mì trong nồi ra, cho vào tô sứ đã nêm sẵn gia vị.
Anh buông đồ đang xách, đi vào phòng bếp, xem có giúp được gì cho cô không.
Nghe thấy tiếng loạt soạt và tiếng bước chân chầm chậm vang lên sau lưng, Thời Khâm Miên quay lại, trùng hợp va phải ánh mắt Giang Dư.
“Chẳng phải em đã gửi tin nhắn báo trong nhà có đủ đồ ăn cho anh, đừng mua thêm nhiều nữa rồi sao? Những món lần trước mẹ mang sang đây cho chúng ta, còn chưa ăn hết mà.” Thời Khâm Miên vừa nói, vừa tiện tay lấy một chai dầu mè.
Giang Dư vô thức xắn tay áo lên, rửa sạch tay rồi cầm dao chuẩn bị thái chỗ thịt bò đặt trên thớt: “Anh tiện đường nên mua thôi, không chỉ có rau đâu, còn có mấy món ngọt em thích nữa.”
“Lần này em cũng đâu có đổi hình nền khung trò chuyện Wechat đâu nhỉ?” Thời Khâm Miên mỉm cười liếc nhìn anh: “Mau khai ra đi, anh thèm mà còn nói em.”
Thịt bò đã được cắt thành lát với tốc độ nhanh chóng, Giang Dư cười đáp: “Đúng đúng đúng, là anh thèm, anh thích.”
“Vậy còn được.”
“Nhưng sao bỗng nhiên em muốn nấu mì thịt bò vậy?” Giang Dư hỏi.
“Đâu nào, chỉ đơn giản là em thích ăn thôi, chắc vì trời lạnh dần.” Thời Khâm Miên rắc chút tiêu đen trắng lên chén mì nóng, rồi quay đầu lại: “Anh nghĩ là năm nay ở An Thành có tuyết không?”
Giang Dư ngẫm lại: “Chắc là hơi khó, hình như… ừm, từ năm 17 đến giờ đâu còn tuyết nữa.”
“Thế cũng tốt.”
Anh hoang mang: “Sao anh nhớ là em thích tuyết rơi mà?”
“Đúng là em thích.” Cô cười đáp: “Chỉ là giờ em sợ lạnh thôi.”
Sau khi ăn xong, Giang Dư chủ động gánh vác hoạt động bế mạc: rửa chén.
Thời Khâm Miên không khuyên được, mà đúng lúc này, Giản Đào gọi điện thoại đến nên cô chỉ đành xua tay giao hẳn căn bếp còn bề bộn cho anh. Mười phút sau, Giang Dư dọn dẹp xong, từ bếp đi ra.
Thời Khâm Miên không còn ngồi ở phòng khách nghe máy, cửa phòng làm việc hé mở, ánh đèn hắt ra, kèm theo tiếng nói nhỏ. Anh nhìn đồng hồ, đoán cô đang bận việc.
Giang Dư đặt cốc mousse dâu trong tay vào tủ lạnh, anh không làm phiền cô, chỉ về phòng ngủ thay quần áo. Thấy giấy tờ bày bừa lộn xộn bên cửa sổ, anh tò mò bước qua.
“Trời mưa lâm râm, ngày 28 tháng 2 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Còn 100 ngày nữa là đến ngày thi đại học.
Bước vào giai đoạn nước rút, em nghiêm khắc với bản thân hơn bình thường.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 1 tháng 3 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Còn 99 ngày nữa là đến ngày thi đại học.
Tớ bật nhiều bài hát theo playlist cậu gửi, nghe được tiếng cậu hòa âm cùng radio.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 2 tháng 3 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Còn 89 ngày nữa thôi, kỳ thi đại học sẽ đến.
Bỗng dưng cậu bị đau bụng, hỏi bạn bè xung quanh xem có túi chườm nóng không, thật ra tay tớ ấm lắm, có thể giúp cậu được đó.”
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 3 tháng 3 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Đếm ngược 97 ngày diễn ra kỳ thi đại học.
Tớ thật sự rất thích cậu, cực kỳ thích cậu, nghiêm túc đấy.
___Khương Vũ.”
…
“Mưa nhỏ, ngày 6 tháng 4 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Còn 62 ngày nữa sẽ thi đại học.
Tớ vô cùng thích cậu.
___Khương Vũ.”
“Mưa lâm râm, ngày 7 tháng 4 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
61 ngày nữa thôi, chúng ta sẽ thi đại học.
Thật đó, tớ rất thích rất thích cậu.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 9 tháng 5 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Chỉ còn 30 ngày nữa thôi, kỳ thi đại học sắp tới.
Tháng cuối cùng trôi qua nhanh quá.
Tớ thích cậu nhiều không tả xiết.
___Khương Vũ.”
Bức thư cuối cùng được mở ra là ngày 9 tháng 5, trên đó còn có sáu chữ được Thời Khâm Miên viết bằng bút màu “tất nhiên là tớ biết rồi”.
Rồi cạnh đó là một chồng thư mỏng chưa đọc.
Giang Dư biết những bức thư này, nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng anh vẫn không chủ động dọn dẹp, nhưng lại rút ra một bức thư khác từ một quyển trên giá sách.
Đó là bức anh viết ngày 20 tháng 9 năm nay, khi quyết định sau bảy năm lại dùng cách xưng hô ấy, viết tiếp lá thư đầu tiên. Anh cẩn thận gấp giấy lại, lấy phong bì đã mua từ trước, bỏ vào, rồi lén đặt xuống dưới cùng của xấp thư còn chưa mở kia.
Nghĩ là sẽ không có dấu vết gì bại lộ, anh lại nhét bức thứ hai, thứ ba…
…
Trong phòng làm việc.
Giản Đào đang cố hết sức khuyên Thời Khâm Miên đừng dừng vẽ, tiếp tục hoàn thành bộ truyện này: “Chị Tiểu Miên à, cậu thật sự định chỉ để câu chuyện dừng ở lúc họ tốt nghiệp cấp ba thôi à? Không vẽ thêm gì nữa sao?”
“Ừ, chị cảm thấy dừng ở đó là được rồi.”
Nói xong, Thời Khâm Miên lập tức đưa điện thoại ra xa, đây là kinh nghiệm cô đúc kết suốt thời gian qua.
Không ngoài dự đoán, tiếng kêu làm nũng kéo dài của Giản Đào vang lên trong điện thoại: “Tiểu Miên!”
“Vậy chị vẽ thêm chút nữa, vẽ cuộc sống của bọn họ sau khi đến với nhau, coi như cho độc giả cái kết trọn vẹn, nha? Chị tốt nhất luôn đó, ôm một cái chụt chụt!”
Bất chợt, Thời Khâm Miên cảm thấy sau này nếu Giản Đào không muốn làm biên tập nữa, cô ấy có thể phát triển theo hướng giáo dục trẻ em, chắc chắn sẽ dỗ ngọt được các bé.
Cô bật cười, mở cửa sổ ra, làn gió lạnh vương trong cơn mưa bụi thổi qua gò má.
“Được.” Cô cũng kéo dài giọng: “Chị biết rồi Tiểu Đào, chị sẽ vẽ xong cho em trong hai tuần này.”
“He he.” Giản Đào búng tay cái chóc: “Chị đừng quên lời cuối sách nha.”
“Ừ, chị nhớ mà.”
“Còn còn còn nữa, tổng biên tập nhắc em báo chị, lần này tiệc tất niên của tòa soạn chị nhất định phải tới đó nha, vui lắm, năm ngoái chị không đến.”
Thời Khâm Miên vươn tay đón mưa: “Tiệc tất niên tối hả?”
“Phải phải, ngày 31 tháng sau.” Giản Đào đáp.
Ngày 31 tháng 12…
Lúc đó, chắc cô đã vẽ xong, đã gom đủ tiền, chụp xong ảnh, hoàn thành tất cả mọi chuyện cần làm rồi nhỉ?
“Chắc chị không đi đâu.” Thời Khâm Miên dịu dàng nói: “Có người thất hẹn năm nay, chị muốn đi tìm người đó.”
Cô cúp máy, vẫn tựa vào bên cửa sổ.
Dọa này trời tối nhanh quá, chưa đến 7 giờ mà màn đêm đã phủ kín ngoài kia. Mưa cứ tuôn không dứt, hình như lâu rồi cô cũng không thấy được trăng.
Dù có nhớ ai đó, thì ngước lên cũng chỉ thấy được mịt mù mông lung.
Chiếc điện thoại trong tay bỗng rung lên rồi lóe sáng, Thời Khâm Miên cầm lên, thấy đó là thông báo email mới. Trượt xuống xem, cô bắt gặp một cái tên đã xuất hiện thường xuyên mấy tháng nay, nhưng lúc này vẫn khiến tim cô nhói lên.
Khương Vũ.
“Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Thấy chữ như thấy người.
Bây giờ là 11 giờ tối, ngày 27 tháng 11 năm 2022, tớ đang đứng dưới ký túc xá của cậu, viết lá thư có thời gian nhận là hai năm sau.
Chỉ vài tiếng nữa thôi, tớ phải đi rồi. Nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, cấp trên bảo ít nhất phải chuẩn bị tinh thần hai năm.
Xin lỗi cậu, mong cậu tha thứ cho tớ vì lần này tớ không thể nói câu “cậu đừng sợ”, cũng không thể dỗ dành, an ủi cảm xúc của cậu như trước, vì tớ không dám hứa.
Chắc khi cậu nhận được bức thư này thì đã là ngày 27 tháng 11 năm 2024 rồi nhỉ?
Năm nay, cậu tốt nghiệp cao học. Nếu suôn sẻ thì chắc bây giờ chúng ta đã kết hôn, có một gia đình nhỏ thuộc về chúng ta, nuôi thêm mèo và chó.
Tớ còn nhớ, cậu nói chờ tớ quay về, muốn ra biển Lân Hải cùng tớ lần nữa, rồi đi ngắm nước mắt xanh lam.
Vậy khi cậu nhận được bức thư này, tớ dẫn cậu đi xem nhé?
Nhưng…
Nếu không suôn sẻ, tớ nghĩ là mình vẫn muốn nói câu đó.
Tiểu Miên, đừng chờ tớ.
Đừng chờ tớ.
Ngoan nhé, Tiểu Miên.
Tớ yêu cậu mãi mãi.
Khương Vũ.”
Thời Khâm Miên đứng yên, tay run run, đọc bức thư hết lần này đến lần khác.
Cô tưởng mình đã giấu những vết thương kia rất giỏi, nhưng bây giờ chúng lại trồi lên. Nước mắt kìm nén suốt hơn nửa năm tuôn trào ngay trong giây phút này, như thể cô không tài nào kìm được nữa.
Cô từ từ ngồi thụp xuống, co mình nơi góc tường, nước mắt đầm đìa, áo ướt một mảng lớn, lạnh buốt như chìm sâu xuống biển.
Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến
Đánh giá:
Truyện Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến
Story
Chương 17: Tiểu Miên, đừng chờ tớ
10.0/10 từ 36 lượt.
