Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến
Chương 12: Nước mắt xanh lam
“Trời nắng, ngày 2 tháng 11 năm 2024:
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Đã nhiều lúc, anh nghĩ không biết rốt cuộc em có thích cuộc sống hiện giờ hay không, nhưng anh là kẻ nhút nhát.
Chỉ cần em cười, anh cũng sẽ cười cùng em.
___JY.”
…
“Mưa lâm râm, ngày 17 tháng 5 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Bây giờ là rạng sáng, cậu đang ngủ trên sofa.
Tớ đang ở cạnh cậu, cậu cứ yên tâm ngủ đi, tớ không đi đâu.
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 18 tháng 5 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Sáng nay, khi sắp đến trường, cậu kêu ca không muốn đi xe bus, mà muốn ngồi sau xe đạp của tớ. Tớ đoán chắc là cậu đã không còn chìm trong nỗi sợ đêm đó rồi.
Sáng nay gió hơi to, là những cơn gió mát lành sau cơn mưa.
Khi đường vắng người, tớ lẳng lặng quay lại nhìn, thấy cậu mỉm cười đón gió.
Tớ cố ý chạy xe xóc nảy một tí, cảm nhận làn gió luồn vào áo đồng phục, cậu vội vàng ôm chầm lấy tớ.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 21 tháng 5 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tháng sau trường có lễ hội nghệ thuật, lớp chúng ta bốc trúng phải biểu diễn hợp ca toàn lớp.
Giáo viên chủ nhiệm hỏi ai muốn đứng ở hàng đầu làm người dẫn ca? Khi tớ tưởng là cậu sẽ giơ tay, thì lại thấy cậu chui đầu vào ngăn bàn, bạn Tiểu Miên à, đừng nhút nhát thế chứ.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 24 tháng 5 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Lúc tiết tự học tối vừa bắt đầu, cậu và bạn ngồi bàn trước đến muộn vài phút, quần áo lấm tấm bùn, nhưng tớ cảm thấy hai người đều rất vui.
Tan lớp là cậu chạy ngay, chẳng đợi tớ nữa là.
Cậu có bí mật nhỏ.
Tớ tò mò đấy.
___Khương Vũ.”
Ấy là ngày cô và bạn ngồi bàn trước cùng lén cứu chú cún nhỏ nhỉ?
Thời Khâm Miên lập tức nhớ đến những gì cô nói với Giang Dư trong mấy đêm trước. Hóa ra cảm giác tuyến thời gian được xâu chuỗi lại kỳ diệu đến thế…
“Trời âm u, ngày 27 tháng 5 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Buổi chiều, đoàn thể lớp mình đã tiến hành tập hợp ca lần đầu. Vừa hay, cậu đứng cạnh tớ.
Cậu cười bảo, cuối cùng cậu cũng có thể nghe thấy tiếng hát lệch tông của tớ, tớ cốc đầu cậu một cái.
Cô giáo nhỏ, hay là cậu dạy tớ hát đi? Mỗi tối luyện đơn ca nhé.
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 28 tháng 5 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Trong tiết thể dục, tớ thấy cậu chạy xong mục 800 mét là chuồn, nhoáng cái đã không thấy cậu, hệt như cậu có phép biến mất vậy.
____Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 1 tháng 6 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Chúc mừng ngày Quốc tế thiếu nhi, cô nhóc 16 tuổi ơi.
Lúc nghỉ trưa, cậu thoáng ám chỉ hỏi tớ có chuẩn bị quà cho cậu không, tớ nào dám quên chuyện này chứ cô nhóc quỷ.
Chắc chắn cậu sẽ luôn có quà trong dịp Tết thiếu nhi hằng năm, cứ yên tâm.
___Khương Vũ.”
Thời Khâm Miên đọc ba chữ “cô nhóc quỷ” này, cô bật cười thành tiếng.
Trong ký ức của cô, hiếm khi anh gọi cô bằng danh xưng này, giờ nghĩ lại còn thấy hơi sến. Cô mỉm cười tít mắt, sờ lên vết mực lún trên thư.
“Trời quang, ngày 3 tháng 6 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Kỳ thi tháng đã đến.
Tớ cảm thấy đề thi lần này hơi khó, hình như đây là đề liên trường do tám trường đưa ra, nhưng tớ tin chắc là cậu có thể làm được.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 7 tháng 6 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
So với tớ, trông cậu còn giống con ruột của mẹ tớ hơn, ngay cả chuyện chuyện ngày hôm nay mua một thùng kem, mẹ còn nói cho cậu trước.
Tớ vừa bước ra khỏi phòng ngủ thì đã thấy cậu cầm ly kem mơ ước đã lâu, đứng nói chuyện hăng say với mẹ tớ trong phòng bếp, tớ còn vô thức nhìn lại, đây là nhà mình mà.
Cậu còn giơ tay ra hiệu cho tớ mau ngồi.
Khi đó, tớ rất muốn dọn trống cả phòng, cúi người giơ tay mời cậu dọn vào ở luôn.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 8 tháng 6 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Sáng nay cậu cứ lẩm bẩm suốt, đêm qua cậu nằm mơ thấy mình thi đứng nhất từ dưới lên, thành tích kém không tả nổi. Tớ nói, sự thật luôn trái ngược với giấc mơ, chắc chắn lần này cậu sẽ phát huy xuất sắc hơn bình thường, nhưng cậu không chịu tin, còn run tay suýt làm rơi miếng bánh mì.
Giờ nghỉ trưa công bố điểm, thấy điểm cậu vui đến nỗi suýt nhảy lên, lao đến chỗ tớ ngay trước mặt cả lớp với đôi mắt sáng long lanh.
Đáng yêu ghê.
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 11 tháng 6 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Hôm nay, thầy thể dục bỗng bị “bệnh”, đổi thành tập hợp ca.
Tiếng hát của cậu vang lên bên tai tớ, và tớ cũng chỉ nghe thấy tiếng cậu.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 15 tháng 6 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Trong tiết tự học văn, khi tớ gục xuống ngủ, cậu đưa một bên tai nghe cho tớ. Ban đầu, tớ cứ tưởng cậu sẽ bật mấy bài rock om sòm, ai ngờ nghe thấy lại là nhạc dân ca nhẹ nhàng.
Khi tớ ngẩng đầu nhìn cậu, cậu cũng thò đầu ra khỏi khuỷu tay, đôi mắt sáng ngời kia long lanh nhìn tớ.
Qua một tích tắc, đôi mắt ấy cười cong cong.
Tim tớ đập mạnh một nhịp.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 20 tháng 6 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Ngày đầu tiên của Tết Đoan Ngọ, có hội đua thuyền rồng ở con sông gần nhà. Mới sáng sớm là cậu đã kéo tớ ra bờ sông cổ vũ cho người ta.
Đập trứng vịt muối thì cậu không thắng tớ được, bèn dỗi hờn chạy đi lấy thêm vài quả trong nồi, nhưng quả trứng tớ cầm lại không khác gì trứng sắt, đập mãi không được.
Cuối cùng, nó bị cậu đem đi nấu cháo.
Sau khi bóc ra, lòng đỏ vàng óng, cậu ăn mà tấm tắc khen mãi.
Coi bộ đây đúng là trứng ngon.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 29 tháng 6 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Ngày hội nghệ thuật đến rồi, cậu trang điểm, mặc chiếc váy đồng phục nữ sinh trắng ngà.
Trong đám đông chờ biểu diễn, tớ lại nhìn thấy cậu đầu tiên, chẳng biết tại sao nữa, cậu rất là đặc biệt.
Tớ âm thầm chụp ảnh cậu rồi cất giữ.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 4 tháng 7 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cậu là thành công ngủ trong tiết hóa, lần này tớ đánh thức cậu, nhìn cậu hơi cáu kỉnh khi tỉnh ngủ.
Hơi dễ thương đó.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 9 tháng 7 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Phải điền bảng chọn phân ban văn – lý.
Thấy cậu điền vào khoa lý mà không cần suy nghĩ, tốt quá, chắc là chúng ta lại được học chung lớp.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 14 tháng 7 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Trong giờ tự học tối, giáo viên chủ nhiệm nói hè này khối mình có hoạt động nghiên cứu học tập, còn phát tờ hành trình, bảo chúng ta bàn bạc với phụ huynh sau khi thi xong.
Cậu cũng nói giống vậy, cậu đi thì tớ phải đi.
…
Cứ đôi co lòng vòng như thế, cuối cùng bị giáo viên đứng trên bục giảng nhắc tên. Tớ thấy cậu nghiêm túc được một lúc, sau đó bèn dựng sách giáo khoa lên, tiếp tục cúi đầu lén cười sau trang sách.
Cậu đừng cứ nhìn tớ rồi cười như thế, đôi khi tớ không kìm được đấy.
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 19 tháng 7 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cậu nói đáp án cho tớ nghe vào ngày cuối cùng trước khi hết hạn đăng ký.
Ừ, cậu đi thì tớ cũng đi, ngày mai chúng ta đi chuẩn bị đồ nhé.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 26 tháng 7 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Ngày đầu tiên trong hành trình ba ngày hai đêm.
Buổi tối ra bờ biển, chúng ta vô tình thấy được biển phát quang.
Cậu nói đây là “nước mắt xanh lam”, là tinh tú rơi xuống biển rộng trần gian.
Tớ nhìn cậu xách váy chạy vào đám bạn lớp khác mới quen chiều nay.
Suốt dọc đường, cậu vừa tránh sóng vỗ lên bờ, lại vừa đuổi theo nước rút, từng bước giẫm sáng một mảng rồi một mảng ánh xanh lấp lánh.
Và cũng là lần đầu tiên tớ thấy cậu đỏ mặt không nói thành lời.
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 27 tháng 7 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Hôm nay đi leo núi.
Không còn nắng gắt như hôm qua, trời cũng mát mẻ hơn nhiều.
Lúc xuống núi, muỗi cắn vài nốt đỏ trên đùi cậu, cậu mượn dầu của tớ.
Ai ngờ sau khi cậu thoa xong, lại quên là tay còn dính dầu mà đã sờ lên mũi, thế là cả buổi chiều hít thở thứ không khí vừa cay vừa mát vừa tê.
Khoảnh khắc cậu đấm tớ, tớ khó lòng quên được đôi mắt vừa uất ức vừa tủi thân kia.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 28 tháng 7 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Suốt đêm hôm qua, học sinh các lớp quây quầy trong sân nhà dưới trọ.
Cậu chen vào nhóm đang chơi trò chơi, tớ thì xem phim trước màn chiếu.
Xem được một lúc, tớ có cảm giác ai đó vỗ vai, vừa quay lại đã thấy cậu cười đưa điện thoại lên lắc lắc. Chẳng biết tại sao, khi đó trực giác nói với tớ, cậu đang chơi trò thật hay thách.
Thôi được, trực giác của tớ quá chính xác, không ngoài dự đoán, cậu đã chọn “Thách”.
Chẳng phải chỉ là ôm một cái sao? Có ôm mười phút cũng được.
Dẫu sao thì người ôm là tớ mà.”
___Khương Vũ.”
Trường trung học An Thành có một truyền thống, mỗi năm, khi kết thúc học kỳ đầu của khối 10 sẽ tổ chức hoạt động nghỉ hè.
Mỗi năm đi mỗi chỗ khác nhau, năm ấy, bọn họ đi thành phố ven biển Lân Hải ở kế bên.
Bọn họ vốn là người lớn lên ở thành phố ven biển, ban đầu, không ai mong chờ háo hức gì mấy với chuyến đi này. Ai ngờ đêm đầu tiên lại đúng lúc gặp được hiện tượng biển phát quang hiếm có.
Từng lớp sóng xanh nơi bờ biển tựa như dải ngân hà lấp lánh kim cương, ai ai cũng đều sững sờ trước vẻ đẹp lãng mạn này.
Khi Thời Khâm Miên còn ở xa xa, cô đã kêu lên phấn khích, rồi khi chạy trên bờ cát mềm, cô sốt ruột muốn cởi giày ra, chạy chân trần trên biển.
Khi đó, anh đứng ngay sau lưng cô, trước khi cô kịp xách giày bỏ chạy thì anh đã túm lấy áo cô.
Thời Khâm Miên bị kéo về, rồi nhìn anh lấy đôi giày trong tay cô đi, đặt xuống bên chân, bắt cô phải đi giày.
Cô biết chuyện cô đi chân trần trên cát, bị mảnh thủy tinh cứa vào lòng bàn chân hồi còn bé khiến anh ám ảnh, còn cô lại là kiểu người nhớ ăn không nhớ đánh, thường hay cần anh nhắc nhớ.
Thời Khâm Miên nhăn mặt, sau khi ngoan ngoãn đi giày vào, cô quay người bỏ đi.
Lúc đầu, cô đứng lại mấy lần, quay đầu chơ anh, về sau càng đi càng nhanh, rồi thẳng thừng chạy ùa vào đám bạn học.
Thời Khâm Miên chơi vui quá, qua một lúc là đã quên anh còn ở phía sau. Chẳng biết đã qua bao lâu, mãi đến khi có người đề nghị “chúng ta cùng chụp ảnh nhé?”, cô mới nhớ đến anh.
Chẳng chờ “khởi động “radar tìm kiếm Thời Kinh Miên”, cô đã bắt gặp ngay anh đang đứng cách đó vài mét, cúi đầu đá cát xuống biển.
Sao lại giống động tác của mấy đứa nhỏ hay hờn mát vậy?
Lòng Thời Khâm Miên cười thầm, cô chạy về phía anh.
“Chụp ảnh giúp bọn tớ nhé?” Cô nhanh nhẹn cúi xuống, nở nụ cười rạng rỡ sát gần mặt anh.
Tiếng sóng biển va vào vách đá rì rào át đi tiếng bước chân của cô, sự xuất hiện bất thình lình này khiến anh vô thức ngửa ra sau. Thời Khâm Miên chớp lấy thời cơ, kéo anh dậy, nắm tay anh lôi về phía nhóm bạn đang chờ.
Các bạn học sinh nhìn nhau với vẻ “biết tỏng nhưng không nói”, Thời Khâm Miên dở khóc dở cười, đành giải thích: “Cậu ấy là bạn cùng bàn chơi với tớ từ lâu thật mà…”
“Chỉ là bạn cùng bàn quen biết đã lâu thật sao?” Có bạn gái ở lớp khác lén nhìn anh, không nhịn được mà trêu.
“Bọn tớ cũng là thanh mai trúc mã thân thiết nữa!”
Thời Khâm Miên cười đưa máy ảnh cho anh, rồi khi ngước lên, cô chợt thấy được khóe môi hơi cong cong sau câu nói của chính mình. Tuy chỉ là nụ cười nhẹ nhưng lại hút hồn cô trong thoáng chốc.
Trời đêm tối tăm bao la, anh cúi đầu chỉnh máy ảnh, chắc là không phát hiện vẻ mặt cô nghệch ra.
“Chỉnh xong rồi, cậu vào hàng đi, tớ chụp cho.”
“Chỉ là bạn cùng bàn quen đã lâu?”
“…Thanh mai thân thiết?”
Đến khi ba câu nói này thốt ra từ môi anh, Thời Khâm Miên mới hoàn hồn, mặt đỏ bừng lên.
Cô khẽ chớp chớp mắt, bất ngờ nhận ra gương mặt đẹp đẽ kia đang không ngừng phóng to trước mắt.
“À… tớ, tớ đi trước, cậu nhớ chụp nhiều nhiều đó nha!”
Lần đầu tiên Thời Khâm Miên sốt ruột muốn bỏ chạy như thế, cô không thể miêu tả rõ cảm xúc khi ấy của mình là thế nào, nhưng dường như cô đã nếm được vị chua ngọt lan tỏa khi quả mọng màu đỏ bị cắn vỡ trong miệng.
Đó là hương vị mà người ta muốn nếm thật nhiều lần.
Vậy là trong suốt quá trình chụp ảnh, khi Thời Khâm Miên nhìn ống kính, sẽ vô thức liếc nhìn người ngoài màn ảnh, với nhạc nền là tiếng tim đập của cô, loáng thoáng xen chút tiếng nói yếu ớt của người khác.
Sau khi chụp xong, anh đi tới, thấy hai mắt cô thất thần thả hồn lên mây, bèn tiện tay cầm balo của cô như thói quen.
“Cậu chơi nhiều nên mệt hả?” Anh hỏi.
Thời Khâm Miên lùi nửa bước theo phản xạ, anh lại phản ứng rất nhanh, túm mái tóc cô. Cô bị ép dùng bước, bèn quay đầu lườm anh.
Anh đã nhận tin tín hiệu giận dữ, vội buông tay, giơ lên đầu hàng, còn bật cười hỏi: “Sao thế? Trên người tớ có gai hay sao mà tự dưng cậu lùi lại?”
“…”
“Không.” Thời Khâm Miên thật thà nói.
Dường như cậu thiếu niên cố chấp, muốn có một câu trả lời phù hợp, anh sải chân bước đến gần cô, chắn trước mặt cô: “Vậy tại sao cậu lại lùi xa thế chứ?”
Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến
Đánh giá:
Truyện Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến
Story
Chương 12: Nước mắt xanh lam
10.0/10 từ 36 lượt.
