Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 21: Chảy máu mũi
Trì Yến Đình chăm chú nhìn gương mặt tròn trĩnh như bánh bao của Bạch Đường, ánh mắt sâu thẳm khẽ cụp mi. Chẳng hiểu sao, hàm răng hắn lại thấy ngứa ngáy, chỉ muốn cắn cái gì đó mềm mềm.
Nghĩ là làm, hắn cúi đầu, cắn nhẹ một cái lên má phồng phồng của Bạch Đường. Cảm giác mềm mại, còn vương theo hương thơm ngọt ngào quen thuộc khiến hắn suýt không kiềm chế được.
Thỏ con giật mình kêu lên một tiếng, nước mắt lưng tròng nhìn nam nhân đầy oán giận.
“Đồ không biết liêm sỉ!”
Tát hắn!007 giận dữ gào.
Bạch Đường lập tức giơ tay “bốp” một cái đáp thẳng vào mặt Trì Yến Đình, để lại một dấu tay rõ ràng.
Xứng đáng!007 hả hê phụ họa.
Bạch Đường nhìn mu bàn tay vẫn dán trên mặt đối phương, mím môi đầy ấm ức. “Ai bảo anh cắn tôi!”
Rõ ràng bảo là đưa mình ra ngoài ăn cơm, kết quả thì sao?
Cơm còn chưa ăn xong đã bị sờ tới sờ lui, cả người sắp bị bóp nát!
“77, tên vai ác này bị cái tật xấu gì vậy hả?!”
007 đắn đo, cố gắng tìm cách biến “đen” thành “trắng”:Chắc là một kiểu sở thích bí mật của vai ác thôi, giống như cậu mê cơ ngực ấy.
Bạch Đường lập tức hiểu ý. Trước đây 77 cũng từng nói, mê cơ ngực vốn là sở thích “khó nói thành lời” của cậu.
Cậu sờ sờ má, nhăn mặt ... cái dấu răng trên mặt này lát nữa ra ngoài thì phải làm sao đây?
Lại là mình phải chịu khổ…
Trì Yến Đình dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng l**m khóe môi, trên má vẫn còn lưu lại mùi ngọt nhè nhẹ từ làn da thỏ con. “Bảo bối à, lần sau đánh mạnh hơn chút nữa. Em mà thế này nữa thì tôi sẽ.....”
“Anh... anh không biết xấu hổ!” Bạch Đường xấu hổ đỏ mặt, chỉ tay thẳng vào “huynh đệ lớn” của hắn. Cả người như muốn bốc khói đến nơi.
Thế nhưng Trì Yến Đình lại chẳng hề tức giận, chỉ ngồi thẳng người lại, im lặng nhìn món thịt kho thỏ trước mặt.
Chờ thỏ con ăn no, hắn sẽ ăn ngược lại một bữa thật no nê.
Suốt cả bữa cơm, mặt Bạch Đường đỏ bừng như tôm luộc. Đến cuối cùng, cậu thật sự không chịu nổi sự quấy rối âm thầm của tên vai ác nào đó, đành vội vã kết thúc bữa ăn.
Trên đường về, cả hai đều im lặng, nhưng Bạch Đường có thể rõ ràng cảm nhận được cảm xúc nóng bỏng và gấp gáp đang tràn ngập quanh người Trì Yến Đình.
Xe vừa dừng trước biệt thự, Trì Yến Đình đã không nói không rằng, trực tiếp bế cậu vào phòng ngủ.
...
Vãi thật !Cái tên b**n th** này trong đầu đang nghĩ gì vậy hả? Đến mức tự chảy máu mũi luôn à!
“Xin lỗi, tôi ... đi vệ sinh một chút.” Trì Yến Đình chật vật che mũi, vội vã trốn vào nhà vệ sinh.
Bạch Đường ngơ ngác nhìn vệt máu mũi còn vương trên ga giường, bên tai là tiếng nước xối ào ào trong phòng tắm, khóe môi khẽ nhếch lên .... muốn nhịn cười cũng không nhịn được.
Cậu vừa cười vừa lăn lộn trên giường, cười đến chảy cả nước mắt.
“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!!!!”
Trong phòng vệ sinh, nam nhân nhìn dòng máu mũi chảy đầy tay, bất đắc dĩ lắc đầu. Nghe được tiếng cười giòn tan ngoài kia, hắn cũng không nhịn được cong khóe miệng.
“Đúng là vật nhỏ biết chọc người.”
Hắn đứng dưới vòi sen, để dòng nước lạnh xối thẳng xuống người. Nhưng cơn nóng trong cơ thể chẳng những không hạ xuống, mà còn bốc cao hơn. Đầu óc toàn là hình ảnh thỏ con nhỏ nhắn kia, đặc biệt là cái bụng mềm mềm đáng yêu kia...
Vài tiếng sau, Trì Yến Đình toàn thân ướt lạnh từ nhà tắm bước ra, trên tay là chiếc khăn trải giường đã nhuốm máu được Bạch Đường thay ra.
Nhìn thấy thỏ con đã ngủ say như chết trên giường, hắn khẽ cúi người, cắn nhẹ một cái lên ngực cậu để "trả thù".
Sáng hôm sau.
Bạch Đường bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Toàn thân rã rời, cậu lười biếng vươn vai, lăn một vòng trong chăn. Đã lâu rồi mới có một giấc ngủ ngon đến vậy.
“Tỉnh rồi à.”
Từ trong chăn ló đầu ra, Bạch Đường lập tức thấy Trì Yến Đình đã rửa mặt xong. Mông bị vỗ nhẹ một cái, mặt cũng bị nhéo nhè nhẹ.
“Mau dậy rửa mặt, lát nữa còn phải đến đoàn phim.”
Đôi mắt nhập nhèm mơ ngủ của thỏ con long lanh như phủ sương, cậu làm nũng cọ vào lòng bàn tay nam nhân, giơ tay ôm lấy cổ hắn, giọng ngái ngủ: “Muốn ôm~”
“Được.” Trì Yến Đình cười khẽ, bế cậu dậy rồi ôm vào phòng tắm, “Hôm nay sao làm nũng dữ vậy?”
Nhìn thỏ con mềm như bông dựa vào mình, ngoan ngoãn ngẩng đầu để hắn chải đầu, đánh răng, Trì Yến Đình cảm thấy trong lòng như tan chảy.
Quá ngoan.
Giống hệt một thú cưng nhỏ, mềm mại, ngoan ngoãn, đầy tin tưởng với chủ nhân.
Nghĩ đến đây, hắn không nhịn được cong môi cười. Tiểu gia hỏa này, chẳng phải chính là bảo bối của hắn sao? Có tai thỏ mềm, còn có cái đuôi nhỏ xù xù.
Sau khi chuẩn bị xong, Bạch Đường được hắn ôm xuống lầu. Mùi cơm thơm nghi ngút lập tức làm não đang mơ màng của cậu tỉnh táo lại.
Cậu ngẩng đầu nhìn nam nhân trước mặt, cười tủm tỉm: “Anh cười lên nhìn đẹp lắm đó.”
Trì Yến Đình vốn lạnh lùng, nghiêm nghị là vậy, nhưng khi cười lại mang theo chút dịu dàng khiến người ta bất ngờ. Nụ cười kéo theo đuôi mắt cong cong, hóa giải hết mọi khí chất nguy hiểm.
Nghe cậu khen mình như vậy, Trì Yến Đình cười càng sâu: “Thật sao? Vậy tối nay, bảo bối có muốn tiếp tục chuyện hôm qua còn chưa làm xong không?”
Bạch Đường lập tức đơ mặt: “Thật ra... anh không cười cũng đẹp rồi.”
Dùng xong bữa sáng, Trì Yến Đình đích thân đưa Bạch Đường đến đoàn phim, còn ở lại phim trường chờ.
Bạch Đường vào phòng hóa trang thay trang phục, chuẩn bị quay lại cảnh phim đã bị cắt.
Trước khi bấm máy, cậu vô tình nhìn thấy Trì Yến Đình đang đứng cạnh đạo diễn, không biết đang bàn gì đó.
Tiếng “clap” dứt khoát vang lên, Bạch Đường lập tức nhập vai. So với lần đầu, lần này cậu vào trạng thái nhanh hơn nhiều, phối hợp với bạn diễn còn tự nhiên hơn cả khi quay cùng Trác Hoa.
Phân cảnh quay lại lần này không nhiều, chưa đến nửa ngày đã hoàn tất.
Tuy rằng phân cảnh không nhiều, nhưng đây là vai diễn chính thức đầu tiên của cậu. Khi hoàn thành cảnh cuối cùng, Bạch Đường lại có cảm giác hụt hẫng khó nói nên lời, như thể chẳng còn cần phải xuất hiện nữa.
“Diễn xong rồi.”
Cậu vừa xoay người thì đã bị một người đàn ông bất ngờ xuất hiện chắn trước mặt. Bạch Đường kinh hoảng, lập tức túm lấy tay hắn, sốt ruột kéo người rời khỏi phim trường.
“Sao anh lại đến đây? Đừng để ai nhìn thấy.”
Vừa nghe vậy, vẻ mặt Trì Yến Đình lập tức trầm xuống, ánh mắt tối lại vài phần: “Em sợ người ta biết chuyện giữa chúng ta đến thế sao?”
Bạch Đường không nhận ra sự thay đổi của hắn, chỉ thuận miệng đáp: “Ừ, để người ta biết thì sẽ rất phiền.”
“Thì ra trong lòng em, là nghĩ như vậy.” Ánh mắt Trì Yến Đình dần trở nên nguy hiểm.
Hàm răng siết chặt, hai tay khẽ run lên, hắn gần như không kiềm chế được h*m m**n bẻ gãy tứ chi trắng nõn của con thỏ nhỏ cứ khóc lóc xin tha kia.
Cảnh báo: Không ổn! Giá trị ghét bỏ của vai phản diện đã đạt tới 30 điểm!
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Story
Chương 21: Chảy máu mũi
10.0/10 từ 41 lượt.
