Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất

Chương 20: Thật muốn... thật muốn ăn sống con thỏ này


Bạch Đường giơ tay yếu ớt vung lên, khẽ đập một cái lên người Trì Yến Đình.


“Bảo bối lực tay nhỏ quá, như đang làm nũng vậy.”


“Đau…”


“Đau còn dám giận dỗi.” Trì Yến Đình cúi mắt nhìn thỏ con đang rúc trong ngực mình, ánh nhìn sâu thẳm khó dò.


Đường Đường, chỉ số chán ghét lại tăng rồi, hiện tại là 21 điểm.


Bạch Đường khẽ nhíu mày, thì thầm với 007 trong đầu: “Tôi có làm gì sai đâu?”


Không rõ lắm…007 do dự vài giây rồi mới trả lời,Nhưng theo mức chán ghét tăng lên, tính cách của vai ác sẽ càng khó khống chế. Cậu phải cực kỳ cẩn thận.


Tới 30 điểm là không thể cứu vãn được nữa.


“Ừm.” Khuôn mặt Bạch Đường vốn mềm mại lập tức trở nên nghiêm túc, “Tôi sẽ cố gắng.”


“Bảo bối ngoan, uống chút nước.” Trì Yến Đình ngồi dậy, rót nửa ly nước rồi nhẹ nhàng đỡ Bạch Đường uống. Thấy cậu uống xong liền hỏi:“Uống nữa không?”


Bạch Đường lắc đầu: “No rồi…”


“Tôi phải đến công ty một chuyến.” Trì Yến Đình đặt ly nước xuống, cúi người hôn lên trán cậu, giọng nói mang theo cảnh cáo:


“Ở nhà ngoan ngoãn. Nếu em tự ý ra ngoài nữa, tôi đánh gãy chân em.”


Bạch Đường khẽ rụt người lại, cảm giác ê ẩm nào đó nơi h* th*n khiến cậu đỏ cả tai.



Tên vai ác này thể lực đúng là đáng sợ thật… May mà Đường Đường không phải người thật, chứ nếu là nhân loại chắc đã sớm bị hành tới chết trên giường rồi…


Bạch Đường nằm sấp trên giường, nghiêng đầu nhìn nam nhân đang thay quần áo bên cạnh. Bờ vai rộng, eo thon, cơ ngực rắn chắc, đường nhân ngư tuyến sắc nét… mỗi chi tiết đều đẹp đến mức không thể rời mắt.


...Có tiền, có nhan sắc, vóc người còn đẹp như tượng tạc… Một người hoàn mỹ thế này, sao lại là vai ác chứ?


Tầm mắt của cậu vô thức dừng lại ở nơi nào đó, mặt nhanh chóng đỏ bừng, ánh mắt càng thêm tội lỗi khi phát hiện… mông vai ác còn cong cong nữa chứ.


Giờ nhìn th*n th* tr*n tr** kia được bao bọc trong bộ tây trang đen đầy cấm dục, Bạch Đường không nhịn được nghĩ: lúc vai ác c** đ* cậu rung động, giờ lại muốn xé ngay quần áo trên người vai ác.


“Tiểu sắc quỷ, nhìn đến chảy cả nước miếng rồi kìa.” Nam nhân đã mặc chỉnh tề, cúi người xoa nhẹ tóc Bạch Đường, giọng trêu chọc đầy mùi hormone.


“Tôi không có!” Bạch Đường đỏ mặt, giơ tay sờ cằm kiểm tra rồi lập tức túm lấy cái gối đập về phía đối phương.


“Đồ lừa đảo!”


Nam nhân bật cười, thong thả rời khỏi phòng ngủ.


Bạch Đường lần này phải nằm trên giường tĩnh dưỡng suốt hai ngày mới có thể miễn cưỡng xuống đất đi lại. Trong khoảng thời gian ấy, đoàn phim Hắn do đạo diễn Trương Bính Sơn phụ trách lại một lần nữa gây sóng gió trên mạng xã hội vì chuyện tuyển chọn lại vai diễn Ôn Lương.


Cuối cùng sau mấy ngày chờ đợi, vai diễn ấy cũng đã có chủ.


Trong phòng ăn của phủ Ngự Thiện.


Bạch Đường cầm đũa nghịch qua nghịch lại trên mâm, một con tôm đã bóc vỏ nằm yên ở đó.


Cậu kẹp con tôm cho vào miệng, vừa nhai vừa hàm hồ nói: “Ngày mai em muốn đến đoàn phim.”


Tay đang lột tôm của Trì Yến Đình khựng lại. “Không phải quay xong rồi sao?”



“Vậy à.” Trì Yến Đình thản nhiên lấy khăn giấy lau vết nước sốt bên khóe môi cậu, rồi gật đầu:
“Xong việc thì gọi cho tôi, tôi đến đón.”


Dễ dàng đồng ý như thế?


Bạch Đường tròn mắt nhìn nam nhân, trong miệng còn ngậm tôm mà quên cả nhai. “Anh… không giận sao?”


Trì Yến Đình thong thả gắp một khối thịt cá, khóe môi cong cong, ánh mắt đầy hàm ý. “Tôi giận gì chứ? Tôi sẽ không ngăn cản bảo bối làm điều mình thích. Nhưng mà…”


Bạch Đường lập tức căng thẳng. Biết ngay là không đơn giản như vậy mà!


“Nhưng mà cái gì?”


Trì Yến Đình đưa khối cá vào đĩa Bạch Đường, nghiêng người, môi kề sát tai cậu thì thầm: “Tôi muốn nhìn em mặc váy ngắn.”


Nói xong còn cố ý l**m nhẹ vành tai cậu, nhìn thấy gò má đỏ ửng ngay tức thì, trong mắt hắn ánh lên tia chiếm hữu ngày càng đậm đặc.


Ánh đèn trong phòng rực rỡ, nhưng cũng chẳng thể soi rõ ánh mắt đen u uất của nam nhân lúc này.


...Làm sao mà không tức giận cho được? Thỏ con của hắn, nên ngoan ngoãn ở trong nhà, không được đi đâu cả.


Cảm giác ươn ướt ở vành tai khiến Bạch Đường tim run rẩy. Mặt đỏ bừng kéo dài đến tận cổ, lông mày tú khí khẽ nhíu, cuối cùng lí nhí gật đầu.


“Được… ai bảo tôi bị anh bao dưỡng chứ…”


Trì Yến Đình nghe vậy liền bật cười, dựa đầu vào vai Bạch Đường. “Đáng yêu thật đấy.”


....Quá đơn thuần.


Lúc nào cũng mang vẻ ngây thơ vô tội để làm ra chuyện khiến hắn phát điên.



Không thể mềm lòng.


Cổ họng Trì Yến Đình trượt lên trượt xuống, chống cằm nhìn thỏ con ăn cơm, hai má phồng phồng như hamster, đôi mắt hạnh long lanh lấp lánh khi thấy món ngon.


Miệng nhỏ vậy mà ăn được thật nhiều…


Tầm mắt nam nhân dừng lại ở đôi môi nhỏ dính nước sốt của cậu, đáy mắt tối sầm như đang nuốt chửng người đối diện.


Bạch Đường ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt ấy, vô cùng nghịch ngợm mà cười: “Anh đang giận đúng không?”


Hừm, cậu không tin một kẻ có bệnh sạch sẽ như vai ác mà bị môi mình làm dính nước sốt, lại có thể không tức giận.


Trì Yến Đình khựng người một giây, sau đó bụm mặt vai run run như đang… khóc?


Bạch Đường tò mò cúi xuống, trong đầu thì đắc ý khoe với 007: “77, tôi khi dễ vai ác khóc kìa~”


Thỏ Bảo, cưng đáng yêu như vậy sẽ bị vai ác ăn ch·ết mất đó!007 khóc không ra nước mắt.


“???”


Còn chưa hiểu câu kia có ý gì, Bạch Đường đã bị nam nhân ôm chặt lấy. “Đừng cọ vào người tôi, ngứa.”


Ai mà khóc? Rõ ràng là đang cười!


“Thỏ Bảo, giờ tôi muốn nhìn em mặc váy luôn.”


“!!!”


Tên b**n th** này dựa vào cái gì mà bắt Đường Đường mặc váy? Tại sao hắn không mặc?!007 tức giận gào lên.



Sắc mặt nam nhân cứng đờ một chút, rồi nheo mắt, chậm rãi nói: “Tôi mặc cũng được. Nhưng đêm nay tôi muốn em làm gì, em cũng phải làm hết.”


Giữa cảnh vai ác mặc váy và cảnh đau eo cả đêm, Bạch Đường rất dứt khoát chọn cái trước.


Eo đau thì chỉ là nhất thời.


Nhưng được xem vai ác mặc váy… hiếm lắm đó!


Vì thế, cậu gật đầu đồng ý.


Không hổ là vai ác, co được giãn được.007 tặc lưỡi bội phục.


“Nhưng mà 77, cưng không tò mò bộ dạng vai ác mặc váy sao?” Bạch Đường cười hì hì hỏi.


007 cười đen tối:Tò mò lắm…


Tên vai ác này xưa nay luôn âm trầm, thủ đoạn hiểm độc, chẳng chút nhân tính. Nếu thật sự mặc váy, không biết sẽ ra cái dạng gì nữa…


Nhưng…


007 nhìn con số nhiệm vụ hiện tại, chỉ số chán ghét đã lên tới 20 điểm. Chỉ mới vậy mà Thỏ Bảo đã suýt không trụ nổi. Nếu để tăng nữa… rất có thể vai ác sẽ thật sự nổi sát tâm.


Vẫn nên để thỏ con từ từ hoàn thành nhiệm vụ thì hơn…


Trì Yến Đình nhìn vành tai đỏ hồng của Bạch Đường, cảm xúc trong lòng càng trở nên nóng bỏng.


Cho dù có giả vờ thế nào cũng không lừa nổi trái tim này. Muốn bẻ gãy tứ chi thỏ con, giam cậu vĩnh viễn bên cạnh mình.


Sự cố chấp và điên cuồng trong đáy mắt giao nhau, đan xen thành d*c v*ng kinh hoàng.


...Thật muốn… thật muốn ăn sống con thỏ này.


Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Story Chương 20: Thật muốn... thật muốn ăn sống con thỏ này
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...