Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Chương 75: Vĩnh hằng
Những ngày ở Nhược Châu trôi qua quá đỗi bình yên, đến nỗi nàng không hề nhận ra, Cao Vân Nguyệt đã bốn tháng nay không hề viết thư gửi nàng nữa.
Khúc Du run rẩy tay, muốn chạm vào vết thương bên má nàng ấy, nhưng rồi lại không chạm tới.
Cao Vân Nguyện vốn yêu cái đẹp, vết thương trên mặt nhất định đau lòng hơn vết thương trên người. Hai người hai năm không gặp, cô tiểu thư kiêu ngạo tự phụ trong ký ức của nàng, tại sao lại trở nên thảm hại như thế này?
Nước mắt Cao Vân Nguyệt rơi xuống mu bàn tay nàng, nóng đến mức làm nàng rùng mình: “Ta còn tưởng… không bao giờ gặp lại cô nữa.”
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Khúc Du nhất thời không biết nên hỏi gì, chỉ bàng hoàng lặp lại: “Đã xảy ra chuyện gì, sao cô lại…”
Nói đến đây, nàng chợt nhận ra, Thái tử chắc chắn đã ra tay với Cao Tắc.
Sau khi Phó Khánh Niên chết, Cao Tắc lên làm Tể phụ. Do Đức Đế sức khỏe không tốt nên chưa thăng chức cho Chấp chính, trong mắt người ngoài, Cao Tắc đã có thế một mình độc bá trong triều đình.
Điều này vốn không phải là chuyện xấu đối với Thái tử, nhưng hắn ta không có con bài nào để kiềm chế Cao Tắc. Nếu lúc này, Cao Tắc tỏ thái độ bất mãn dù chỉ một chút với hắn, với sự đa nghi của Thái tử, nhất định sẽ cảm thấy Cao Tắc sẽ không còn đồng lòng với hắn.
Nàng nghĩ tới nghĩ lui, cũng không ngờ Thái tử lại ra tay sớm như vậy và người đầu tiên bị động đến lại là Cao gia!
“Phu nhân, nơi đây không tiện ở lại lâu. Ta sẽ tìm một tửu lâu thuộc sản nghiệp của chúng ta cho Cao cô nương Cao và Nhậm công tử, trước tiên sắp xếp cho họ ở đó.” Hắc Y nói sau lưng Khúc Du.
Khúc Du lúc này mới nhìn thấy, nam tử khoác áo choàng, phong trần mệt mỏi theo sau Cao Vân Nguyệt lại chính là Nhậm Thời Minh vẫn còn điên điên khùng khùng khi rời khỏi Biện Đô.
Hai năm nay hắn đã trầm ổn hơn nhiều, không biết có phải vì dãi gió dầm sương trên đường hay không, trên mặt cũng mọc râu lún phún.
Thấy nàng nhìn qua, Nhậm Thời Minh chắp tay hành lễ trang trọng: “Tẩu tẩu, tẩu và huynh trưởng ở Tây Cảnh vẫn bình an chứ?”
“Đều bình an.” Khúc Du đỡ cánh tay Cao Vân Nguyệt, dẫn nàng ra ngoài nói tiếp: “Huynh trưởng ngươi gần đây bị nhiễm phong hàn, không tiện gặp khách. Có chuyện gì, ta sẽ chuyển lời lại cho chàng vào ngày mai.”
Trên mặt Nhậm Thời Minh lộ ra vẻ mong đợi, sau đó không biết nghĩ đến điều gì, vẻ mặt lại tối sầm xuống: “Không biết huynh trưởng… có bằng lòng gặp ta không.”
Khúc Du thở dài một tiếng, an ủi hắn: “Huynh trưởng ngươi luôn nhớ đến ngươi. Yên tâm, chàng sẽ không giận ngươi đâu.”
Trước đây, nàng từng giúp vài nữ tử trong thời chiến, về sau họ mở được một tửu lâu. Mọi người rất biết ơn nàng, riêng dặn dò người làm thấy nàng thì phải gọi là “đại chưởng quỹ”.
Khi Khúc Du lười biếng, thường cùng Châu Đàn ra ngoài dùng bữa, còn rất quen thuộc với những người ở một trong những tửu lâu đó. Nghe nói là bằng hữu quan trọng của nàng, mọi người không dám chậm trễ, sau khi chuẩn bị phòng cho nàng còn cho dọn hết khách ở tầng đó ra ngoài.
Khúc Du sắp xếp chỗ ở cho họ xong, lại dặn dò Hắc Y dẫn người canh gác toàn bộ tầng lầu, lúc này mới dám tiếp tục nói chuyện với hai người. Cao Vân Nguyệt thấy nàng sắp xếp mọi việc đâu vào đấy, ôm chén trà trong tay, có chút an ủi nói: “Du Du, cô trưởng thành rồi.”
“Đừng nói những lời trẻ con nữa.” Khúc Du mắt đỏ hoe, nắm chặt tay nàng ấy, hỏi: “Rốt cuộc Biện Đô đã xảy ra chuyện gì?”
Tay Cao Vân Nguyệt run lên, nước mắt lại rơi xuống. Nhậm Thời Minh bên cạnh lấy một chiếc khăn lụa sạch sẽ từ trong ngực áo đưa cho nàng ấy, hắng giọng, chua xót nói: “Tẩu tẩu, chắc tẩu cũng đã biết kể từ năm ngoái sức khỏe của bệ hạ đã không được tốt.”
Ánh mắt hắn phức tạp: “Ta được Cao đại nhân đề bạt vào Lễ bộ, nhưng quan chức không cao, cũng biết không được tường tận… Sau khi bệ hạ lâm bệnh, luôn không cho Thái tử giám quốc. Cuối năm ngoái, Biện Đô xảy ra một vụ án. Trong yến tiệc đêm Trừ Tịch, bệ hạ và Thái tử cãi nhau đến mức thổ huyết, không thể chủ trì chính sự nữa. Thái tử lấy cớ này, đổ vấy vụ án lên đầu ngũ hoàng tử. Sau Tết Nguyên Tiêu… liền ban rượu độc g**t ch*t ngũ hoàng tử.”
“Thái tử dùng thuốc độc giết đệ đệ ruột?” Khúc Du giật mình, nhưng nghĩ đến Tống Thế Diễm, lại thấy không bất ngờ. “Bệ hạ có ý muốn bồi dưỡng ngũ hoàng tử, chắc chắn Thái tử đã sớm có chuẩn bị. Tiền trảm hậu tấu, bệ hạ đang bệnh, e rằng cũng không thể trách phạt quá nhiều.”
“Đúng thế. Thái tử dùng thuốc độc g**t ch*t ngũ hoàng tử, còn bắt lục hoàng tử tận mắt nhìn, dọa hắn đến phát điên. Lúc ra khỏi cung quá hoảng loạn, rơi xuống sông Kim Thủy, khi vớt lên thì đã không còn cứu vãn được… Thái y nói, lục hoàng tử e rằng cả đời này cũng không đứng dậy được nữa.” Cao Vân Nguyệt xen vào, giọng khàn khàn nói: “Phụ thân ta sau khi biết chuyện vô cùng kinh hãi, liên tục mắng Thái tử bất nhân bất hiếu. Thái tử và phụ thân không vui vẻ mà tách ra, cả tháng giêng cũng không hề tới phủ thăm hỏi nữa.”
Nếu chỉ có vậy, Tống Thế Diễm cũng không đến mức khiến cả Cao gia tan cửa nát nhà.
Quả nhiên, Cao Vân Nguyệt căm hận tiếp tục nói: “Nhưng đến giữa tháng hai, phụ thân không biết từ đâu có được một phong thư mật. Ông không chịu cho ta biết nội dung mật thư là gì, chỉ ngồi suy tư rất lâu, sau đó dâng thiếp vào cung bái kiến bệ hạ. Sau này ta mới biết, đêm đó phụ thân lén vào cung bái kiến, cách bức màn nói hết tâm can ruột gan rất lâu, nhưng bệ hạ căn bản không hề tỉnh lại… Người sau bức màn, lại chính là Thái tử!”
“Thái tử sau đó quỳ trước mặt phụ thân ta khóc lóc thảm thiết. Ta ở sau bình phong không nghe được gì, chỉ biết cuối cùng phụ thân vẫn mềm lòng, nhất thời không biết nên quyết định thế nào. Chính trong khoảng thời gian này, chưa đến tháng ba, Thái tử đột nhiên dán cáo thị khắp Biện Đô, nói rằng quốc ấn bị mất, gây ra sóng gió, xôn xao cả thành… Cuối cùng, hắn ta dẫn người đến phủ nhà ta lục soát, tìm ra quốc ấn, lấy tội danh mưu nghịch…”
Cao Vân Nguyệt nhắm mắt lại, run rẩy nói: “Giết sạch toàn bộ gia tộc họ Cao.”
Khúc Du rùng mình.
Nàng không khó để tưởng tượng, Cao Tắc hẳn là đã điều tra ra được nhược điểm nào đó của Tống Thế Diễm. Nhược điểm này khiến ông, với tư cách là lão sư dạy dỗ Thái tử cũng không thể dung thứ, buộc phải nói với Đức Đế ngay trong đêm.
Nhưng Đức Đế đang bệnh hôn mê. Thái tử không biết từ lúc nào đã bố trí nội cung, mời ông vào tròng, ngồi sau rèm nghe ông nói những lời đó, hoàn toàn nổi giận, động sát tâm.
Hắn ta đã bố trí mọi chuyện chu toàn, trước hết là quỳ xuống cầu xin tha thứ, khiến Cao Tắc tạm thời buông lỏng cảnh giác với hắn, sau đó nhanh chóng tạo ra vụ án quốc ấn lớn ở Biện Đô.
Tội danh mưu nghịch đã bị gán xuống, Cao Tắc không kịp chống đỡ, trăm miệng khó cãi.
Hơn nữa, Cao Tắc và Thái tử vốn cùng trên một chiếc thuyền. Hành động này không chừng còn mang lại mỹ danh đại nghĩa diệt thân. Tống Sưởng dù đang bệnh biết chuyện cũng sẽ không bận tâm can thiệp nữa.
Quả là một con rắn độc… Không biết rốt cuộc là bí mật gì khiến hắn ta ngay cả lão sư đã sớm tối bầu bạn hàng chục năm, trung thành tuyệt đối với hắn mà cũng không tha!
Nàng chưa từng đọc được ghi chép chi tiết về đoạn lịch sử này trong sử sách, hoàn toàn không ngờ Thái tử lại ra tay với Cao Tắc trước.
Khúc Du đưa tay vỗ nhẹ lưng Cao Vân Nguyệt. Nàng muốn nói gì đó an ủi, nhưng lại thấy nói gì cũng vô ích, chỉ lặp đi lặp lại xoa tay nàng.
Cao Vân Nguyệt ngược lại lau khô nước mắt, cố gắng nặn ra một nụ cười với nàng: “Khi gia đình bị diệt, phụ thân mẫu thân đã cố gắng hết sức để ta trốn thoát. Ta nhất thời không có nơi nào để đi, sau khi rơi xuống nước được Xuân tỷ cứu giúp, trốn vào Xuân Phong Hóa Vũ Lâu.”
“Nhưng mà… Thái tử biết rõ ta và Xuân tỷ thân thiết, không tìm được ta, tự nhiên nghi ngờ. Xuân tỷ ở Biện Đô đang rất nổi tiếng, hắn ta không tiện ra tay trực tiếp… Thế là, hắn đã dựng lên vụ án oan bắt Thập Tam tiên sinh.”
Khúc Du bàng hoàng nói: “Cái gì?”
Một lát sau, nàng hồi tưởng lại, Bạch Sa Đinh và Khúc Hướng Văn hẳn là tham dự kỳ thi xuân cùng năm. Không lâu sau khi thi đậu liền gặp vụ án thơ Xuân Minh, do đó bị tống giam và đày đi xa. Sáu tháng sau Minh Đế đăng cơ mới triệu hắn trở về.
Bây giờ nghĩ lại, mọi chuyện quả thực khớp với nhau.
Vụ án thơ Xuân Minh… Thái tử dựng nên vụ án thơ Xuân Minh, nói rằng lời thơ Bạch Sa Đinh viết cho kỹ nữ ám chỉ công kích triều đình.
Án ngục văn tự* vốn là thủ đoạn mà kẻ bề trên thích dùng nhất.
*Những vụ án mà trong đó người ta bị kết tội (thậm chí xử tử) chỉ vì lời văn, chữ viết, hoặc cách dùng từ ngữ bị cho là có ý xúc phạm triều đình, phỉ báng vua chúa, phản loạn v.v.
“Xuân tỷ đã gửi gắm ta cho Nhậm công tử, người đã cứu ta từ sông Biện lên, sau đó bọn ta cùng nhau tới Nhược Châu. Lúc ta trốn ra, phụ thân nói tình cảnh cấp bách, nếu ta muốn biết chân tướng sự thật thì chỉ có thể tới hỏi tiểu Châu đại nhân. Nhậm công tử liền lập tức đưa ta tìm mọi cách trốn khỏi Biện Đô, đi về phía tây. Mặt ta vốn đã bị thương, để không bị nhận ra, ta dứt khoát tự mình ra tay, làm nó bị thương nặng hơn, chảy mủ kinh khủng, khiến người ta nhìn thấy là ghê tởm, sẽ không nhìn kỹ.”
Khi Cao Vân Nguyệt nói những lời này, nàng mặt không cảm xúc, dường như không phải nói về chính mình. Nhưng Khúc Du nghe từng câu từng chữ đều thấm máu tươi.
“Xuân tỷ vì để tranh thủ thời gian cho ta ra khỏi Biện Đô, cũng vì cứu Thập Tam tiên sinh…” Cao Vân Nguyệt rủ mắt xuống, nước mắt lại bắt đầu rơi xuống một cách vô thức. Nàng nói nghiến răng nghiến lợi, mỗi chữ đều rất gắng sức: “… Tự nguyện vào phủ Thái tử, làm thị thiếp cho hắn ta.”
Khúc Du ôm nàng ấy vào lòng. Cao Vân Nguyệt cuối cùng không nhịn được, bật khóc nức nở trên vai nàng.
“Du Du, phụ thân, mẫu thân ta đều không còn nữa. Xuân tỷ, Thập Tam tiên sinh… Bây giờ trong triều đình gió tanh mưa máu, chẳng lẽ, thật sự phải đưa kẻ độc ác nhất thế gian này lên ngôi sao? Ta phải làm sao đây, ta nên làm gì đây… Trên đường tới đây, may mắn nhờ Nhậm công tử che chở, nếu chỉ có một mình ta, e rằng không đến được Nhược Châu. Bây giờ ta mới phát hiện, hóa ra mình chẳng biết làm gì cả. Ta phải làm sao để báo thù cho phụ mẫu đây… Du Du…”
Giọt nước mắt trong mắt Khúc Du không thể kìm nén được mà rơi xuống. Nàng vốn nghĩ, nếu Biện Đô có biến cố, có lẽ có thể níu Châu Đàn lâu hơn một chút, lâu hơn một chút nữa. Nhưng khi những chuyện này thực sự xảy ra, nàng lại phát hiện, mình hoàn toàn không thể ngăn cản.
Mối thù máu, ân oán như thế này, nếu không kết thúc, nhất định không thể dừng lại.
Cao Vân Nguyệt dầm sương dãi nắng, cơ thể suy yếu, khóc chưa được bao lâu đã ngất đi. Nhậm Thời Minh đỡ nàng từ tay Khúc Du, hết sức trân trọng ôm nàng lên giường, rồi thì thầm: “Tẩu tẩu, tẩu tìm hai nữ tỳ đến hầu hạ Cao cô nương vậy. Nàng ấy đột nhiên gặp biến cố, trên đường đi chịu đủ khổ sở. Ta là nam tử, dù đã cố gắng hết sức bảo vệ nhưng chung quy vẫn có chỗ không chu toàn.”
Khúc Du cũng không biết mình về phủ với tâm trạng như thế nào.
Khi hoàn hồn trở lại, nàng đã đứng dưới mấy gốc cây hoa hạnh trong phủ.
Mùa hoa ở Tây Cảnh dài hơn Biện Đô. Đêm xuân trước, nàng và Châu Đàn đã kết lời thề trọn đời dưới bóng hoa hạnh. Giờ đây thời gian còn ngắn, hoa hạnh vừa nở lần thứ hai, số phận đã đẩy họ lên đầu mũi kiếm.
Mỗi bước đi đều thấm đẫm máu tươi, nhưng vẫn phải tiến lên. Đây chính là số mệnh của người tuẫn đạo.
Là của Châu Đàn, cũng là của nàng.
Dường như nhìn thấy bóng nàng qua giấy dầu cửa sổ, cửa sổ gỗ chạm hoa một bên chợt được đẩy ra. Cùng với động tác này, theo đó làn mưa cánh hoa trắng xóa bay theo gió.
Châu Đàn chỉ mặc trung y, không thắp nến, mỉm cười nhìn nàng phía sau cửa sổ.
Bên cạnh hai người chính là ngọn đèn mà Khúc Du đã dặn Hà Tinh ngày nào cũng phải thắp. Dưới ánh đèn vàng, cánh hoa bay lãng mạn, quấn quýt.
Đêm nay thật đẹp.
Nhưng nàng biết, sáng mai thức dậy, mọi thứ sẽ không còn nữa.
Trăng sắp lặn, sao trời mờ nhạt. Trên bầu trời Tây Cảnh mây buồn ảm đạm, ngưng đọng vạn dặm, kéo dài đến tận nơi hoang vu không người.
Châu Đàn vẫn hỏi nàng: “Nàng có biết ngày mai là ngày gì không?”
Khúc Du bàng hoàng lặp lại: “Là ngày gì?”
“Ngốc, là sinh thần của nàng.” Châu Đàn khẽ cười, nằm bò trên cửa sổ nói với nàng: “Vào đi, ta có đồ tặng nàng.”
Chàng thắp một ngọn nến trước rèm, dẫn nàng vào cửa rồi ngồi xuống, sau đó ôm một cuốn sách đã được đóng lại từ trước bàn sách đến, vừa đi vừa nói: “Mấy tháng trước ta ở châu phủ thu thập được bản thảo của nàng. Vừa hay, ta cũng có vài ý tưởng, có thể cùng nhau thực hiện… Trong những ngày bị bệnh này, ta đã tập hợp ý tưởng của nàng và ta lại, trau chuốt tỉ mỉ, viết ra thứ này. Trước đây nàng không phải thường xem hình luật sao, ta nghĩ… nàng sẽ thích.”
Nàng đột nhiên có một dự cảm mạnh mẽ. Dự cảm này vô hình vô ảnh, nhưng lại siết chặt cổ họng nàng trong hư không. Giống như ảo thanh, vô số âm thanh bắt đầu lướt qua tai nàng.
Tiếng lật sách, tiếng lá cây xào xạc, tiếng gió, tiếng va chạm nặng nề khi sắp xếp kệ sách trong thư viện, tiếng nước chảy khi pha cà phê trong lúc mệt mỏi.
Tiếng chuông báo thức, tiếng chuông tan học xa xăm, tiếng tạp âm của micro trước khi buổi diễn thuyết bắt đầu, tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ trong vô số đêm thức khuya.
Giảó viên hướng dẫn đọc rõ ràng hai chữ “Châu Đàn” trước màn chiếu màu trắng.
Ngón tay nàng v**t v* trên trang sách Xuân Đàn Tập, phát ra tiếng động rất nhỏ.
Dưới tháp Thiên Môn, nàng nghe thấy tiếng chuông chùa Tụ Thanh vọng lại từ xa.
Trên tường thành, có nữ tử đang hát bài ca của dị tộc.
Đèn trời chao đảo bay lên, biến mất nơi chân trời đen tối như mực.
Và nàng cúi đầu, khép cuốn sách lại, nhìn thấy ba chữ được Châu Đàn viết bằng lối chữ sấu kim thể với phong cốt thanh mảnh, sắc lạnh trên bìa sách…
Tước Hoa Lệnh.
Âm thanh chợt biến mất.
Nàng ngây người nhìn cuốn sách trong tay, thấy thật hoang đường, nhưng lại cảm thấy vốn dĩ phải như vậy. Nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống liên tục, làm ướt trang sách.
Châu Đàn có chút ngạc nhiên hỏi: “A Liên, nàng sao vậy?”
Khúc Du chỉ cúi mắt, khẽ bật cười thành tiếng.
Nàng nhớ lại đêm sương mù giăng kín trên núi Kinh Hoa.
“Hết thảy những niềm vui… đều khao khát vạn vật trường tồn… muốn có mật ngọt, muốn cả bã đắng, muốn đêm nồng men rượu, muốn cả phần mộ, muốn nước mắt và sự vỗ về nơi bia đá… muốn hoàng hôn dát vàng phủ kín cả nhân gian.”
Châu Đàn không hiểu, bèn hỏi: “Đây cũng là lời của lão sư nàng… Nghê huynh sao?”
Nàng ngẩng mắt nhìn đối phương, lau đi nước mắt bên má, cười trả lời: “Phải, ông ấy cho rằng… niềm vui chân chính không nằm ở sự trốn tránh khổ đau, mà là dũng cảm tiếp nhận nó.”
Lần đầu đọc lý thuyết Vĩnh hằng hồi quy của Nietzsche, nàng cảm thấy hơi bối rối. Giả sử mọi nỗi đau và niềm vui lặp lại vô số lần trong quá khứ và tương lai, liệu con người có thể bình thản đối mặt với thế giới vừa là ẩn số, lại vừa là đã biết ấy hay không?
Bây giờ nàng có thể đưa ra câu trả lời.
Nếu có Châu Đàn ở bên cạnh, dù biết mọi thứ đều đang luân hồi vô tận, nàng vẫn có dũng khí đối mặt với bi kịch sắp xảy ra. Bởi vì họ đều là những người tuẫn đạo, chỉ cần nắm lấy tay nhau là đã có thể nhìn thấy tự do chân chính.
— Niềm vui đòi hỏi vạn vật phải vĩnh hằng, đòi hỏi một cõi vĩnh hằng… sâu thẳm, sâu thẳm vô biên!
Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Story
Chương 75: Vĩnh hằng
10.0/10 từ 11 lượt.
