Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Chương 60: Tri châu
Những người mà Yên Phục đưa đến dường như đều là huynh đệ quen biết trong quân doanh của hắn. Tiểu ca Hà Nam vừa rồi lời lẽ khiêu khích tỏ ra rất xấu hổ với hành vi của mình, thậm chí còn trở nên ân cần hơn với Châu Đàn.
Trạm dịch mà bọn họ nhắc đến là trạm dịch gần thành Nhược Châu nhất. Vì gần thành Nhược Châu nên không ít khách hành hương cố gắng đi xuyên đêm để đến thành Nhược Châu nghỉ ngơi, khiến trạm dịch trở nên vô cùng lạnh lẽo.
Yên Phục quen biết ông chủ. Sau khi vào dặn dò vài câu, ông chủ liền mời những vị khách còn lại sang phòng bên cạnh, dọn trống sảnh chính của trạm dịch cho Châu Đàn.
Các nha hoàn và gia bộc đi theo tự đi sắp xếp chỗ ở. Hà Tinh lên lầu chọn phòng cho Khúc Du. Còn Yên Phục dẫn Châu Đàn và Khúc Du đến khu vực nghỉ ngơi phía sau quầy tính tiền của trưởng quầy.
Vừa mở cửa, Khúc Du đã thấy trên tường treo một tấm bản đồ được ghi chú chi tiết, trông có vẻ quen mắt.
Nó giống hệt tấm mà Châu Đàn đã xem ở Tùng Phong Các trước đây.
Yên Phục rót trà, không dông dài với hai người, nói ngắn gọn và súc tích: “Nhờ đại nhân quan tâm, ta sau khi vào quân doanh đã lập được vài chiến công. Vương tướng quân trấn thành có quan hệ tốt với Tri châu, ta cũng coi như được trọng dụng. Lần này ta chủ động xin đi đầu, ông ấy liền phái ta đến. Tháng trước, ta cầm thư của đại nhân đi đến Tương Ninh Hầu phủ một chuyến…”
Khúc Du nhìn Châu Đàn một cái, thấy chàng nhướng mày hỏi: “Rồi sao nữa?”
Yên Phục lộ ra vẻ mặt vô cùng khó xử, nhưng Châu Đàn lại nói: “Không sao. Tương Ninh Hầu gia tất nhiên sẽ cảnh giác với người từ Biện Đô đến. Ông ấy nói gì với ngươi?”
“Đại nhân thông tuệ.” Yên Phục vội vàng đáp: “Hầu gia nói, Nhược Châu nhiều năm qua thường bị chiến tranh Tây Cảnh quấy nhiễu, đang lúc nghèo nàn yếu ớt. Tri châu lại là người do tay họ Bành để lại. Nếu đại nhân có lòng đến thăm hỏi, tự nhiên phải mang theo chút quà gặp mặt.”
Khúc Du chống cằm nhìn bản đồ ở bên cạnh, nghe vậy kinh ngạc nói: “Tương Ninh Hầu gia có thân phận và binh quyền, vốn dĩ phải được Tri châu lễ độ tiếp đãi, nhưng nghe lời ông ấy sao lại bất đắc dĩ đến thế?”
Châu Đàn hẳn là đã viết thư thông báo hết mọi chuyện của Yên Vô Bằng cho Yên Phục. Hắn nhìn Khúc Du liền đầy vẻ biết ơn, tha thiết đáp: “Phu nhân có điều không rõ, Tri châu Ngô Bôn kia là người được tên cẩu tặc họ Bành kia cất nhắc lên.”
Hắn nhắc đến cái tên này, trong mắt liền lóe lên một tia lạnh lùng: “Ngô Bôn làm quan ở Nhược Châu năm sáu năm, gốc rễ vững chắc, tuyệt đối không phải người dễ đối phó. Dựa vào việc Nhược Châu cách xa tổng phủ mười một châu, hắn làm điều xằng bậy ở nơi đây, chẳng khác gì làm đại vương. Vương Cử Thiên tướng quân trấn thành tuy dũng mãnh thiện chiến, nhưng lại là người dễ mềm lòng. Vì Ngô Bôn là muội phu* của ông ta, nên lần nào cũng hùa theo làm bậy.”
*Muội phu có nghĩa là em rể.
“Từ Hầu của Tương Ninh phủ, ngoài những khi có Tây Thiều xâm phạm thì phần lớn thời gian đều thu liễm hành sự, quân lính và gia bộc vô cùng lễ phép. Không tránh khỏi việc khiến Ngô Bôn cảm thấy ông ấy yếu đuối dễ bắt nạt, đòi tiền đòi đất, gây ra không ít phiền toái, chỉ là Hầu gia đều nhẫn nhịn.”
Khúc Du cụp mắt trầm tư, Châu Đàn có thể điều động quân đội Tây Cảnh về Biện Đô để đoạt quyền, Tương Ninh Hầu tuyệt đối không phải là hạng người dễ bắt nạt. Nhưng với tư cách là cựu bộ hạ của Tiêu Việt, ông ấy lại có thể an ổn ở Nhược Châu trong thời gian dài như vậy, khiến cảm giác tồn tại trong lòng Tống Sưởng giảm xuống thấp nhất, hẳn là có phương thức hành xử của riêng mình.
Ngô Bôn đã câu kết với Vương Cử Thiên, lại thấy Từ Thực giữ mình kín tiếng nhiều năm, chắc chắn đã tìm đến không ít rắc rối cho ông ấy. Từ Thực đã không muốn bị Biện Đô chú ý, đành phải nhịn cơn tức này.
Còn Châu Đàn lại hoàn toàn khác. Chàng là quan kinh thành bị giáng chức, quản lý các khoản như vận chuyển lương thực, thủy lợi, tố tụng của Nhược Châu, đồng thời có quyền giám sát đối với Tri châu.
Thái độ của Từ Thực đối với thư tín của Yên Phục mơ hồ, lời lẽ cũng không mấy khách khí. Một là không biết chuyện Châu Đàn là con ruột của Tiêu Việt, hai là nghĩ rằng quan mới nhậm chức không dám gây chuyện.
Nhưng nếu Tống Sưởng ở Biện Đô còn không giết Châu Đàm thì đến nơi hoang vu này, trời cao hoàng đế xa, ông ấy mà viết thư nói mình bị Ngô tri châu chèn ép, tiện thể giải quyết người đó, lẽ nào Tống Sưởng sẽ xử tội Châu Đàn? Hơn nữa năm Vĩnh Ninh thứ mười sáu sắp đến, đến lúc đó dù chàng có lòng xử tội cũng không còn sức lực nữa.
“Quà gặp mặt…” Châu Đàn lặp lại ba chữ này, tay nghịch con dao găm nhỏ nhắn mà Yên Phục vừa tiện tay đặt trên bàn. “Ta cũng coi như cố nhân của Hầu gia, tặng chút quà gặp mặt, tự nhiên là nên làm.”
Xem ra Châu Đàn không định trực tiếp nói cho Từ Thực biết thân phận của mình. Đã muốn hợp tác, lại là đại sự như hợp tác mưu đoạt quyền vị, trước tiên để Từ Thực thấy được thủ đoạn và thành ý của chàng cũng là điều cần thiết. Huống hồ đã nhiều năm trôi qua, tấm lòng của Từ Thực đối với Tiêu Việt như thế nào vẫn chưa thể bàn. Nhân cơ hội này thử dò xét là vừa hay.
Nàng còn đang trầm ngâm suy nghĩ, Châu Đàn liền đột nhiên giơ tay, chiếc dao găm trong tay chàng “xoẹt” một tiếng bay thẳng lên bản đồ treo trên tường. Dao găm găm sâu vào tấm da dê làm thành bản đồ, vững vàng ghim chặt trên tường.
Vẻ mặt Châu Đàn nhàn nhạt, dường như không cảm thấy đó là chuyện gì bất thường: “Lúc bé ta cũng từng học võ thuật một chút. Địch Thanh chắc đã nói với nàng rồi.”
“Hắn đã nói. Vận ma ma còn nói chàng sau khi mắc bệnh lúc nhỏ thì hầu như không thể động võ được nữa.” Khúc Du gật đầu mạnh, nhìn chiếc dao găm, hơi sùng bái nói: “Nên ta không ngờ bây giờ chàng cũng biết. Ta còn tưởng chàng chỉ biết kéo cung bắn tên thôi. Vừa nãy một chiêu đó, khi nào biểu diễn cho ta xem lại một lần nữa đi, ngầu quá!”
Nàng nói thẳng thắn, Châu Đàn nghe xong ngẩn ra, còn chưa kịp nói gì, liền nghe thấy Yên Phục không nhịn được cười một tiếng. Chàng có chút ngượng ngùng, nhưng không muốn quát mắng đối phương, đành nói: “Đừng nháo… Đợi an ổn xong, ta có thể dạy nàng.”
Khúc Du vội vàng đồng ý: “Thật tốt, thật tốt.”
Nàng chen đến bên cạnh Châu Đàn ngồi, ngáp một cái: “Ta đột nhiên nhớ ra… Tiểu Yên đại nhân trước đây là nhờ thư tiến cử của phu quân mới đến dưới trướng Vương tướng quân trấn thành. Vương tướng quân có quen biết cũ với chàng sao?”
Châu Đàn lắc đầu: “Lúc ta viết thư tiến cử, tướng quân trấn thành không phải là Vương Cử Thiên. Vị trước đã được điều đến đại doanh Tây Cảnh cùng Sở lão tướng quân rồi. Vương tướng quân này, ta thực sự không quen biết.”
Khúc Du quay sang nhìn Yên Phục: “Nghe Tiểu Yên đại nhân vừa nói, Ngô Tri châu này chắc chắn không được lòng dân chúng ở Nhược Châu phải không? Vương tướng quân có quan hệ họ hàng với hắn, nhưng lại mềm lòng. Ngươi đã được họ trọng dụng, có biết quan hệ riêng của hai người này như thế nào không? Họ có thực sự hoàn toàn không có chút hiềm khích nào không?”
Nàng hỏi đúng trọng tâm, Yên Phục thầm khen trong lòng, nói: “Ta định nói với đại nhân chuyện này. Ban đầu khi tướng trấn thành đổi sang Vương Cử Thiên vốn là lúc các cựu binh như ta nên bị gạt bỏ. Nhưng tính cách ông thực ra khá rộng lượng nên ta mới thuận lợi được ông và Ngô Bôn trọng dụng. Ta theo sát bên cạnh ông, biết rõ ông vô cùng bất lực với người muội phu này. Thậm chí lần này Ngô Bôn chỉ thị chúng ta giả làm thổ phỉ để ra oai phủ đầu đại nhân, Vương tướng quân còn cãi vã với hắn một phen.”
“Ngô Tri châu nghĩ ta là văn nhân quan kinh thành, e rằng ngay cả chiến sự cũng chưa từng thấy, làm sao có thể tiếp quản công việc biên cương. Các ngươi giả làm thổ phỉ đến cướp bóc, ta sẽ phải sợ hãi mất hồn mất vía, hận không thể không bước ra khỏi cửa nữa.” Châu Đàn nói với vẻ mặt không cảm xúc: “Vương tướng quân không đồng ý, chắc chắn khuyên hắn nên trước tiên lôi kéo ta một chút. Dù sao không rõ thân thế, lại là khách từ Biện Đô đến, tốt nhất là đừng nên đắc tội.”
Tiểu ca mang giọng địa phương Hà Nam kia kinh ngạc nói: “Ôi trời, đại nhân thật là thần thánh, nói cứ như là tận mắt chứng kiến vậy.”
“Vụ án rơi lầu tuy bị ém nhẹm ở Biện Đô, nhưng ai có thể đảm bảo Ngô Bôn sẽ không biết chuyện này chứ? Nếu hắn biết chính chàng một tay hạ bệ Bành Việt, lúc này e rằng còn hoảng loạn đến mức nào nữa, làm sao có thể nghe lời Vương tướng quân mà đến lôi kéo?” Khúc Du châm chọc bên cạnh: “Cũng là do hắn ở biên cương nhiều năm như vậy, quá tự mãn, nhận thức không đầy đủ về khách quý kinh thành như chàng… Ta thấy nếu chàng muốn đối phó với hắn, trước tiên phá bỏ liên minh giữa hắn và cữu tử* sẽ dễ dàng hơn nhiều.”
*Cữu tử nghĩa là anh vợ
Châu Đàn theo bản năng đưa tay, muốn rót cho nàng một tách trà, nhưng phát hiện trên bàn không có ấm trà, không khỏi cười bất đắc dĩ: “Người hiểu ta luôn là phu nhân.”
Khúc Du vỗ vai chàng, cười nói: “Đó là tất nhiên… Chàng và Tiểu Yên đại nhân còn lời nào muốn nói không? Nếu không, chi bằng chúng ta trước tiên ra ngoài ăn cơm đi. Ta trước đó nôn sạch sẽ rồi, vô cùng đói bụng. Đối phó thế nào, chúng ta sau này từ từ nghĩ.”
Châu Đàn đồng ý. Yên Phục gọi ông chủ chuẩn bị rượu thịt, cười nói: “Phu nhân đừng gọi ta là Tiểu Yên đại nhân nữa. Phu nhân minh oan cho tỷ tỷ ta, cứ như phụ mẫu tái sinh của hai tỷ muội chúng ta. Lòng ta vô cùng biết ơn, cứ gọi ta là Tiểu Yên là được rồi.”
Khúc Du liên tục lắc đầu: “Không dám không dám. Bối phận này có phải hơi lớn rồi không? Trông ngươi còn lớn hơn phu quân ta vài tuổi…”
Những người xung quanh cười rộ lên, Yên Phục gãi đầu, hơi ngượng ngùng: “Người trong quân khó tránh thô kệch, năm nay ta mới vừa tròn mười tám…”
Khúc Du lập tức nói: “Tiểu Yên, mong thứ lỗi!”
Châu Đàn liếc nhìn nàng: “Tiểu Yên vốn là con trai của tội thần, không thể tham gia quân doanh. Ta đã cho người làm lại hộ tịch cho hắn, hắn tự đặt cho một cái tên mới…”
“Chính là Châu Tiểu Ngạn. Ta lấy theo họ của đại nhân.” Yên Phục gãi đầu, cười hiền lành nói: “Về sau Vương tướng quân bỏ chữ ‘Tiểu’ trong tên ta đi.”
“Châu, Ngạn…” Khúc Du nhẩm lại cái tên này một lần, đột nhiên cảm thấy hơi quen thuộc.
Rồi nàng liền nghĩ đến tên tự của đối phương. Châu Đàn trước đó từng nhắc đến, Yên Phục tự là Trác Chu.
Ông chủ trạm dịch dọn lên một chiếc đùi cừu nướng chín, hương thơm xộc vào mũi, nhưng Khúc Du lại như không ngửi thấy, cứ thẫn thờ. Châu Đàn kéo ống tay áo nàng một cái, nàng mới hoàn hồn, thủ thỉ nói: “Chàng còn nhớ trước khi ta gặp Tiểu Yên, bài thơ cuối cùng ta đọc là gì không?”
Thiền Vu Vị kiều kim dĩ bái, tướng quân hà xứ mịch công danh? (Thiền Vu đã quy phục nơi cầu Vị, tướng quân đi đâu kiếm công danh đây?)
Thật kỳ diệu. Bên cạnh Châu Đàn tràn ngập những nhân vật lừng danh từng lưu danh sử sách. Chàng chăm sóc đại thi nhân của Bắc Dận, có tình bằng hữu sớm với Tô Triều Từ, cất nhắc danh tướng từ nơi u tối lên trang sử vàng son. Những con người ấy đều tỏa sáng rực rỡ trong lịch sử… Chỉ có bản thân chàng bị giữ lại ở trang đầu tiên của nịnh thần truyện, ngữ ý mơ hồ, không rõ ràng, sơ sài. Ngoại trừ cuộc biến pháp đó, thật sự rất ít người quan tâm đến chàng.
Sở dĩ nàng tìm kiếm khắp nơi vẫn không tìm được tài liệu về Tước Hoa Lệnh năm đó chính là vì trong nước căn bản không có người chuyên nghiên cứu về Châu Đàn. Chàng đã sớm bị lịch sử luận tội, chỉ có thể xuất hiện lấp ló ở những góc cạnh khác của những nghiên cứu bên lề.
Thế nhưng, những chuyện này lẽ ra phải được người đời ghi nhớ.
Một bàn tay lạnh buốt v**t v* trên má nàng. Khúc Du ngước mắt lên, thấy Châu Đàn đang quan tâm nhìn mình: “Nàng làm sao vậy, có phải lại không khỏe không?”
Khúc Du lắc đầu, sờ cổ tay chàng, nhân lúc không ai chú ý, cọ mặt vào tay chàng thêm hai cái. Đôi môi nàng lướt qua lòng bàn tay đối phương. Châu Đàn hơi há miệng. Sau khi nàng buông tay, chàng lập tức giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục ăn cơm.
Chỉ là, chàng cầm ngược đôi đũa.
Yên Phục đang hăng hái giới thiệu các huynh đệ của mình với hai người: “… Đại nhân thứ lỗi, tên khốn Ngô Bôn dòm ngó, chúng ta buộc phải giả dạng đến. Huynh đệ ta không tin ngài thông tuệ như ta nói, đã xúc phạm đại nhân… Nhưng ngài yên tâm, bọn họ có tình nghĩa sinh tử với ta trong quân doanh, đều là người xuất thân nghèo khó, cũng biết thân phận của ta, tuyệt đối sẽ không lắm lời… Phi Hổ, mau đến thỉnh tội với đại nhân…”
Thế là Khúc Du mắt tròn miệng dẹt nghe hắn giới thiệu xong đám huynh đệ này với những cái tên như Phi Hổ (Hổ bay), Nhị Cáp (Husky) và Ngưu Giác (Sừng trâu). Nỗi buồn bực trước đó của nàng tan biến hết sạch.
Cách đặt tên này, thực sự quá đơn giản và thô bạo rồi.
Ngày hôm sau, Yên Phục và những người khác đi trước để báo cáo mệnh lệnh. Châu Đàn ra lệnh cho mọi người hóa trang mặt mày lấm lem, rồi dẫn mọi người giả vờ hoảng sợ mất vía, tiến vào thành Nhược Châu.
Sau cửa thành có một người nam tử trung niên để ria chuột đang chờ sẵn. Chắc hẳn người này chính là Tri châu Ngô Bôn.
Thấy xe ngựa đi tới, Ngô Bôn nghênh đón, cười với vẻ mặt quá đỗi ân cần.
Khúc Du vén rèm lén nhìn một cái, cảm thấy người này trông giống như một tên quân sư Hán gian trong một bộ phim nàng từng xem.
Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Story
Chương 60: Tri châu
10.0/10 từ 11 lượt.
