Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên

Chương 11: Hồi 2: Bạch Lãng - Chương 11: Suy đoán không căn cứ


Chiêu Tội Ti khác với đại lao Hình bộ, nơi này chủ yếu giam giữ những phạm nhân trộm cắp vặt, tương đương với tạm giam. Khúc Du và Châu Đàn đi qua hành lang sau đó phát hiện trong phòng giam được phân cho họ đã có sẵn một người.


Điều kiện của Chiêu Tội Ti vẫn còn tốt, mỗi phòng giam đều có giường, bàn ghế đơn sơ, thậm chí còn đặt nước sạch. Nhưng vì địa giới quản lý của Kinh Đô Phủ quá rộng lớn nên một phòng giam có thể chứa đến bốn người. Phu thê cũng có thể ở chung một phòng.


Thị vệ dẫn hai người đến cửa, thái độ cung kính: “Xin hai vị tạm thời nghỉ ở đây.”


Khúc Du đưa mắt nhìn, người trong ngục lao kia mặc một bộ trường bào màu trắng rộng rãi, dường như cảm thấy hơi nóng, liền xắn ống tay áo lên. Phát quan của hắn cũng lỏng lẻo, cũng không để ý đến tư thái, đang chống tay bên hông đứng bên tường chấm nước viết thơ, toát ra một khí chất phong lưu phóng khoáng, tự do.


Nghe thấy có người đi vào, hắn liền quay đầu lại, nhiệt tình chào hỏi: “Chào nhị vị huynh… ừm, xin hành lễ với huynh đài và phu nhân. Mời ngồi, mời ngồi.”


Cứ như thể coi nơi này là nhà của mình vậy.


Châu Đàn ngồi xuống ghế dài trước chiếc bàn gỗ kia, khẽ gật đầu xem như chào hỏi. Khúc Du ngồi bên cạnh chàng, liếc nhìn một cái, rồi mở miệng hỏi: “Tiên sinh thật có nhã hứng, đây là đang làm thơ sao?”


Người kia quăng bút đi: “Ây da, viết vu vơ thôi. Gian phòng của ta lâu lắm rồi không có người đến. Kẻ mọn này là Bạch Sa Đinh, đứng thứ mười ba trong nhà. Các cô nương đều thích gọi ta là Bạch Thập Tam lang, không biết…”


Bạch Thập Tam lang?!


Khúc Du nghẹn một hơi không lên, suýt nữa thì ngã khỏi ghế.


Nàng cảm thấy tay mình đang run… Vị đại văn nhân mà nàng đã từng thuộc lòng vô số thơ từ trong sách giáo khoa ngữ văn, giờ đây lại sống sờ sờ xuất hiện trước mặt nàng.


Bạch Sa Đinh xuất thân từ Bạch gia, thế gia tộc vọng tộc lớn nhất tại Kim Lăng. Lên kinh ứng thí ba năm không thành, lại dựa vào việc bán thơ bán từ cho kỹ nữ lầu xanh, kiếm được chút danh tiếng tao nhã.


Thân là con cháu thế gia mà hành xử ph*ng đ*ng như vậy khiến người nhà tức giận không ít. Nếu không phải là dòng chính đích truyền, khó mà trục xuất, e rằng hắn ta đã sớm bị Bạch gia xóa tên rồi.


Sử sách ghi chép rằng người này nửa đời trước phong lưu ph*ng đ*ng. Sau này không biết vì lẽ gì, đột nhiên chịu kích động lớn nên dốc lòng học hành. Sau khi được điểm làm Thám Hoa, hắn vướng vào án Thơ Xuân Minh nên bị giáng chức và điều ra khỏi kinh thành. Sau đó, Minh Đế lên ngôi, Bạch Sa Đinh được triệu về triều, nhưng làm quan không lâu thì xin từ chức vì không thích cuộc sống quan trường, rồi tiêu dao rời đi.


Châu Đàn nghiêng đầu liền thấy ánh mắt Khúc Du đang cúi đầu ngẩn người, bèn ho khan một tiếng.



Khúc Du lúc này mới hoàn hồn, nàng cố gắng kiềm chế sự hưng phấn trong lòng, cúi đầu hành lễ: “Thì ra là Thập Tam tiên sinh! Hôm nay được gặp, quả nhiên danh bất hư truyền. Ta đã đọc không ít thơ hay của tiên sinh.”


Thật đáng tiếc, nàng rất muốn xin một chữ ký.


Bạch Sa Đinh lúc này chắc khoảng ngoài hai mươi tuổi, còn rất trẻ. Nghe nàng nói vậy khiêm tốn đáp: “Được phu nhân tán thưởng, ta thật thấy ngại ngùng.”


Hắn vừa nói vừa tự nhiên khoác vai Châu Đàn. Ai ngờ Châu Đàn né sang một bên, tránh khỏi hắn.


Khúc Du giúp chàng giải thích: “Phu quân ta không thích tiếp xúc với người lạ, mong tiên sinh đừng để trong lòng.”


“Không sao không sao.” Bạch Sa Đinh cười híp mắt đánh giá Châu Đàn, không hiểu sao Khúc Du luôn cảm thấy nụ cười của hắn có chút ranh mãnh: “Trông Châu đại nhân dáng vẻ quan to quý hiển này, không biết đang giữ chức vụ ở nơi cao quý nào?”


Từ lúc vào cửa đến giờ Châu Đàn chưa hề lên tiếng, sao Bạch Sa Đinh lại biết họ của chàng?


Chẳng lẽ hai người họ đã quen biết từ trước?


“Hình bộ, Châu Đàn.”


Châu Đàn lạnh lùng hừ một tiếng. Bạch Sa Đinh đập mạnh vào đùi, tự diễn một cách khoa trương: “Là ngài!”


Hắn tặc lưỡi kinh ngạc: “Sao Châu đại nhân sao lại đến nơi này? Ngài chỉ cần giơ một tấm bài của Hình bộ ra, ai dám bắt ngài chứ?”


Lúc này Khúc Du càng tin chắc, Bạch Sa Đinh và Châu Đàn hẳn đã có giao tình từ lâu, vừa rồi Bạch Sa Đinh giả vờ hỏi tên, chắc là đang trêu đùa Châu Đàn thôi.


Đại thi nhân này tính cách cũng thật thú vị.


“Hôm nay Phàn Lâu xảy ra chuyện, chỉ là theo trình tự thôi. Mọi người cùng bàn luận, hà tất phải vì thân phận của ta mà ngoại lệ.” Giọng điệu Châu Đàn hoàn toàn không có chút lên xuống nào. “Nếu ta trưng ra bài hiệu Hình bộ, bảo thị vệ bắt hay không bắt?”


“Nói hay lắm, Châu Đại nhân lại có giác ngộ này.” Bạch Sa Đinh vỗ tay tán thưởng, quay đầu nhìn Khúc Du: “Vị này chính là tân phu nhân của Châu đại nhân sao?”


Khúc Du đáp: “Bái kiến Thập Tam tiên sinh, ta họ Khúc tên Du, trong câu ‘Bạch vân nhất phiến khứ du du’.” (Một áng mây trắng lặng lẽ phiêu du)



Châu Đàn không thèm để ý đến hắn.


Bạch Sa Đinh cũng không bận tâm, tiếp tục hỏi: “Nói ra thật lạ lùng, ta lại có thể cùng Hình Bộ Thị Lang ở chung tại Chiêu Tội Ti. Chậc, không biết Phàn Lâu xảy ra chuyện gì?”


Châu Đàn hoàn toàn không bị hắn chọc cười, bình tĩnh trả lời: “Chuyện ở Phàn Lâu, Thập Tam tiên sinh ra ngoài khắc sẽ biết, không cần ta nhiều lời.”


Bạch Sa Đinh đành phải nháy mắt với Khúc Du: “Ngài ấy ngày thường cũng nói chuyện với phu nhân như vậy sao, sao cô chịu đựng nổi ngài ấy?”


Khúc Du nhận thấy Châu Đàn tuy không muốn nói chuyện với Bạch Sa Đinh, nhưng cũng không có phòng bị hay địch ý với hắn, bèn thở dài, bất đắc dĩ giải thích: “Phàn Lâu hôm nay xảy ra án mạng, có một nữ tử rơi lầu khi hoa khôi hiến nghệ.”


Bạch Sa Đinh sững sờ một chút, nhưng trọng tâm lại bị lệch đi: “Hoa khôi?”


Khúc Du còn chưa hiểu vì sao hắn lại hỏi về hoa khôi thì Châu Đàn đã bất chợt lên tiếng hỏi nàng: “Nàng vừa rồi muốn nói gì với ta?”


“Hả?”


“Sau khi cô hoàn hồn ở Phàn Lâu, luôn có lời muốn nói với ta, nhưng người của Chiêu Tội Ti đến, cô lại nuốt lời đó xuống. Cô muốn nói gì?”


Chàng nhìn Bạch Sa Đinh một cái: “Không cần lo lắng, Thập Tam tiên sinh… không phải người ngoài.”


Khúc Du thầm khen ngợi khả năng quan sát kinh người của chàng. Nàng lấy từ trong tay áo ra một chiếc trâm hoa đính hạt châu: “Vừa rồi chứng kiến cô nương đó rơi lầu, ta có chút thất thần. Khi hoàn hồn lại, ta chợt nhận ra khi cô nương ấy tiếp xúc với ta trước lúc rơi lầu đã đánh rơi cái này vào tay ta.”


Lông mày Châu Đàn khẽ động, nhận lấy cây trâm hoa trong tay nàng.


“… Trâm hoa? Sao lại mới tinh như vậy?”


“Lúc nãy ta cũng đang nghĩ vấn đề này.” Khúc Du thầm khen một câu chàng hỏi rất đúng trọng tâm. “Chiếc trâm hoa này quá mới. Lúc nãy ta gặp cô nương áo xanh kia, búi tóc nàng hơi rối, cài một cành hoa mẫu đơn, buộc dải lụa hồng, ngoài ra không có bất kỳ trang sức ngọc châu nào khác. Đây không phải là trâm được rút ra từ búi tóc cô nương ấy.”


Châu Đàn hơi kinh ngạc, nhưng mặt không đổi sắc: “Cô nhớ rõ thật.”


Khúc Du vốn muốn thành thật trả lời “thành thói quen rồi”, nhưng nghĩ lại bèn đổi lời: “Từ nhỏ ta đã có trí nhớ tốt.”



Nàng đã quan sát ròng rã một tuần, sau đó giáo sư yêu cầu mọi người nhìn vào chân dung nhân vật lịch sử bằng cách nhìn nhận những người xung quanh.


Tại sao Tô tể phụ lại luôn đeo một chuỗi hạt phật châu ngũ sắc trong mỗi bức chân dung? Tại sao tôn nữ của Tô tể phụ, vị Ý Ninh hoàng hậu tái giá ấy lại đặc biệt thích hoa văn dây leo?*… Những vướng mắc này, có một số nàng đã tìm được câu trả lời, còn một số thì chưa. Nhưng phải nói rằng, phương pháp này mới lạ và thú vị, khiến nàng khi xem chân dung lịch sử luôn có thể giản lược những chi tiết thừa thãi, ghi nhớ những chi tiết quan trọng nhất.


*Nguyên văn là hoa văn Triền Chi: là một họa tiết trang trí truyền thống của Trung Quốc, miêu tả các loại dây leo, cành lá, hoa lá quấn quýt, đan xen, liên tục không ngừng, thường có ý nghĩa cát tường, trường thọ, sinh sôi nảy nở (sống mãi không dứt). Họa tiết này còn được gọi là Vạn Thọ Đằng và phổ biến trong nghệ thuật gốm sứ, dệt thảm, chạm khắc, v.v., từ thời Hán đến thời Minh-Thanh. 


Giờ đây ghi nhớ người cũng như vậy.


Thế là Khúc Du tiếp tục nói: “Một cây trâm hoa mới tinh, chủ nhân không cài lên tóc mà lại mang theo bên mình, đây nhất định là vật mà nàng ấy vô cùng trân quý, hoặc là do người trân quý tặng. Quan trọng hơn, ta cảm thấy cây trâm hoa này… không phải nàng ấy vô tình đánh rơi vào tay ta.”


Châu Đàn dừng lại: “Đây là nàng ta cố ý đưa cho cô?”


“Tình huống lúc đó hỗn loạn, ta cũng không thể hoàn toàn xác định.” Khúc Du do dự một chút, gật đầu: “Nhưng khi ta hoàn hồn, nó đã ở trong tay ta rồi. Dù thế nào, đây là một manh mối, chúng ta có thể điều tra theo hướng này.”


Bạch Sa Đinh xen vào: “Ta có một người bằng hữu, rất am hiểu về trang sức và phụ kiện kiểu này. Đợi khi ra ngoài, ta dắt hai người đi tìm nàng ấy hỏi.”


Châu Đàn nói: “Đúng là nên hỏi nàng ấy?”


Bạch Sa Đinh cười: “Vậy đợi ta ra ngoài, sẽ gặp ngài ở chỗ nàng ấy.”


Khúc Du không hiểu hai người đang nói gì, nhưng Châu Đàn lại dứt khoát đồng ý một tiếng: “Được”.


Nói xong, chàng quay lại, có chút do dự hỏi: “Đây là một án mạng, cô… muốn nhúng tay vào sao?”


Khúc Du xoa xoa chiếc trâm hoa trong tay, rũ mắt xuống nói: “Nàng ấy chết ngay trước mặt ta.”


Nói xong câu này, Châu Đàn liền hiểu ý nàng.


Khúc Du không rõ Châu Đàn nghĩ gì, nàng ngẩng đầu lên thăm dò hỏi: “Ngài không muốn ta can thiệp sao.”


Châu Đàn lại nói: “Không cần hỏi nhiều, cô không nên nhúng tay vào chuyện này.”



Châu Đàn giữ im lặng, một lúc lâu sau mới chậm rãi lắc đầu.


Khúc Du liền nói: “Có lẽ ta chẳng giúp được gì nhiều, nhưng ngài xem, vừa rồi chiếc trâm hoa này, chẳng phải ta có thể nhớ lại một vài chi tiết sao? Châu đại nhân… nữ tử sống trên đời không dễ dàng, một số việc ta có lẽ sẽ hiểu rõ hơn, biết đâu có thể giúp được ngài.”


“Không phải.” Châu Đàn cuối cùng cũng mở miệng nói từng chữ quý giá: “Cô vốn không cần phải xen vào vụ án này, nếu trong lòng sợ hãi, ta cũng có thể giải quyết.”


Khúc Du không ngờ chàng lại nói như vậy, vội vàng đáp: “Chỉ cần Châu đại nhân không thấy phiền phức…”


Châu Đàn rũ mắt, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng đã dịu đi vài phần: “Vậy thì nàng cứ theo ta.”


Bàn tay nàng đang nắm chặt chiếc trâm hoa hơi thả lỏng.


Nói thật, Khúc Du hoàn toàn không nghĩ Châu Đàn lại đồng ý cho nàng tham gia vào vụ án này. Vừa rồi nàng đã chuẩn bị rất nhiều lời lẽ, chưa kịp dùng đến thì chàng đã nhanh chóng đồng ý rồi.


Còn về lý do tại sao muốn nhúng tay vào… không chỉ vì hiện tại nàng rảnh rỗi, vì muốn tìm hiểu thêm về luật pháp Đại Dận thông qua vụ án này, mà còn vì nàng khắc sâu ánh mắt của nữ tử áo xanh kia trước khi rơi lầu.


Hành động của nàng ấy dứt khoát như vậy, nhưng ánh mắt lại không hoàn toàn tuyệt vọng. Trong khoảnh khắc nhìn về phía nàng, Khúc Du đã thấy tia hy vọng thoáng qua trong mắt nàng ấy.


Nàng ấy chết vì điều gì, có lời gì muốn nói, có oan ức gì muốn kêu không?


Trên đường đến Chiêu Tội Ti, Khúc Du luôn có chút thất thần, nàng cứ nghĩ đi nghĩ lại về ánh mắt đó, lòng mãi không yên nên mới mở lời thử đề nghị Châu Đàn đưa nàng đi cùng. Không ngờ Châu Đàn lại đồng ý dễ dàng như vậy.


Nàng còn chưa kịp nghĩ tiếp, Bạch Sa Đinh đảo tròn hai con mắt, đột nhiên như làm ảo thuật lấy ra một bộ bài lá từ dưới bàn: “Hai vị, chúng ta dù sao bây giờ ở đây cũng nhàn rỗi. Giờ lại không có việc gì khác để làm, chi bằng chơi một ván bài lá đi. Phu nhân có biết chơi không?”


Khúc Du hoàn hồn, nhận lấy bộ bài lá trong tay hắn kiểm tra một lượt, thấy nó rất giống với bộ mà nàng và bạn học làm giả.


Nàng chưa kịp trả lời, Châu Đàn đã nói: “Đồ ham thú chơi bời.”


Bạch Sa Đinh giả vờ không nghe thấy, quay sang Khúc Du nói: “Phu nhân đừng thấy tiểu Châu đại nhân lúc này tỏ vẻ khinh thường. Nhớ năm xưa ta và ngài ấy thường xuyên đánh bài, chiến đấu đến sáng, không biết là ai đã…”


Hắn còn chưa nói dứt lời, bộ bài trong tay đã bị Châu Đàn cướp lấy.


Bạch Sa Đinh cười híp mắt: “Tuyệt vời.”


Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Story Chương 11: Hồi 2: Bạch Lãng - Chương 11: Suy đoán không căn cứ
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...