Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên

Chương 10: Rơi lầu

Chuông gió treo ở góc mái xe ngựa kêu đinh đinh đang đang trên đường lớn Biện Đô.

Khúc Du thấy Châu Đàn vẻ mặt đầy vẻ muốn nói lại thôi, cảm thấy hơi buồn cười, liền chiêm ngưỡng thêm một lát, đến khi không nhịn được mới hỏi: “Ngài muốn nói gì?”

“Cô vì sao lại tranh cãi với phụ thân mình?” Châu Đàn trầm giọng hỏi.

“Ta nói đều là lời thật lòng, chẳng lẽ không phải ngài đã cứu ông ấy ra khỏi đại lao Hình bộ hay sao?” Khúc Du hỏi ngược lại: “Việc ban hôn là kim khẩu ngọc ngôn của bệ hạ, không liên quan gì đến ngài. Cho dù muốn trút giận, cũng không nên trút lên đầu ngài.”

Lúc nãy Khúc Thừa không ngờ nàng lại lên tiếng bênh vực Châu Đàn, trong lúc bất ngờ liền vô cùng tức giận, phất tay áo bỏ đi, không vui vẻ mà chấm dứt cuộc gặp gỡ với hai người.

“Ông ấy là phụ thân cô.”

“Chẳng lẽ ngài nghĩ, ta phận là con gái, không nên cãi lời bề trên ư?” Khúc Du thực ra cũng thấy mình hơi bốc đồng, nhưng trong tình cảnh đó, nàng thực sự không nhịn được: “Ta đã nói rồi, dù phụ thân có ghét ngài đến mấy, ông ấy cũng nên nói một lời cảm tạ.”

“Ta không phải người tốt gì, cô không cần phải…”

Châu Đàn rời ánh mắt đi, không nói hết câu, không biết có phải bị kinh động bởi những lời lẽ lý trí đến mức không phân biệt thân sơ ấy của nàng hay không.

Khúc Du ho khan một tiếng, đánh giá vẻ mặt chàng, hỏi: “Ngài có cảm động không?”

Châu Đàn liếc nàng một cái, quay đầu vén rèm xe ngựa nhìn ra bên ngoài.

Khúc Du đột nhiên cảm thấy bộ dạng có chút bối rối, cứng miệng này của chàng có phần đáng yêu, thế là được đà lấn tới: “Ngài không nói gì là có ý gì vậy, ngài làm việc tốt, đến cả một lời cảm tạ cũng cảm thấy thừa thãi sao?”

Tay Châu Đàn khựng lại, một lúc lâu sau mới âm thầm đáp: “Khúc cô nương, ta không hề ép buộc cô cãi lời phụ thân.”

Người này sao lại mềm cứng đều không ăn thế này.

Khúc Du tức đến bật cười: “Vậy là ngài đã cảm động rồi, đã cảm động thì hãy cảm ơn ta một tiếng đi..”

Châu Đàn hỏi: “Cô muốn ta cảm ơn cô như thế nào?”

Khúc Du lập tức nói: “Ngài mời ta đến Phàn Lâu uống một chầu rượu, được không?”

Lúc đến đã đi ngang qua Phàn Lâu, nàng nảy ra ý này. Phàn Lâu nổi tiếng trong sử sách, trước đây khi còn ở Khúc phủ, nàng từng dự tính lúc nào đó sẽ tới đó một lần, nhưng tiếc là đại sảnh Phàn Lâu không tiếp đón nữ giới, còn nhã gian thì phải có thân phận, có tiền mới đặt được. Nàng chỉ có thể đứng ngoài mà than thở. Giờ đây mượn đặc quyền giai cấp của Châu Đàn, vào trong để thỏa mãn nguyện vọng một chút.

Khúc Du thực ra không ngờ Châu Đàn lại đồng ý sảng khoái đến vậy, thậm chí còn ra lệnh cho phu xe lập tức đổi đường. Hơn nữa, chưởng quầy của Phàn Lâu dường như nhận ra chàng, không nói hai lời liền dẫn hai người đến tầng năm của đông lầu, nơi tiếp đãi khách quý.

Châu Đàn uống một ngụm trà thanh được mang đến, thấy hai mắt Khúc Du sáng rực, không khỏi hỏi: “Cô trước đây chưa từng đến sao?”

Khúc Du lắc đầu. Nàng đang cầm đũa gỗ thưởng thức một món mứt hoa quả khắc tỉa, không để ý đến chàng, bình luận trong lòng đầy bất mãn: Mứt mận ngâm đường khắc tỉa hoa, hoa mỹ mà không thực tế, quá ngọt.

Nàng đổi sang món bánh xoắn bơ sữa đang thịnh hành. Món này quả thực danh tiếng đồn xa, hầu như tất cả truyện xuyên không ẩm thực đều nhắc đến. Khúc Du vô cùng kích động nếm thử một miếng, rồi rất thất vọng: Kem tươi trang trí rắc mật ong, ngọt chồng thêm ngọt.

Châu Đàn và nàng ở nhã gian trên tầng năm. Ngoài cửa còn treo một tấm bảng treo tên Lưu Hương Khách. Nghe ý của chưởng quầy thì nhã gian này dường như được chuẩn bị riêng cho Châu Đàn, chàng hình như là khách quen ở đây.

Hèn chi đồng ý nhanh chóng đến vậy.

Tiểu nhị lại mang lên kẹo mạch nha và các loại kẹo kéo, Khúc Du thuận tay đẩy cho Châu Đàn. Kẹo mạch nha thêm kẹo cao lương, ăn nhiều không tốt.

Bên ngoài truyền đến tiếng tơ trúc du dương từ xa. Giữabuổi chiều, đại sảnh hình như có tiết mục biểu diễn, cả sảnh đầy ắp tiếng vỗ tay tán thưởng của khách khứa.

Châu Đàn mở cửa căn phòng. Vị trí của căn phòng nhã gian này cực kỳ tốt, chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy màn biểu diễn bên dưới.

Cánh hoa rơi lả tả, một giọng hát du dương tuyệt mỹ đang hát một khúc ca đậm chất tình tứ triền miên.

Khúc Du cuối cùng cũng ăn được bánh phô mai vừa ý, kích động đến rưng rưng nước mắt: Bơ phô mai! Quả thực rất nhớ!

Nàng ngẩng đầu lên, thấy Châu Đàn đang nghiêng người dựa vào cửa, thất thần nhìn xuống dưới. Có cánh hoa bay xuống từ tầng bảy rơi xuống trên tiểu quan* bạch ngọc của chàng.

*Tiểu quan là một loại hình mũ đội đầu (cài búi tóc) cổ xưa có dạng một vòng tròn nhỏ cùng trâm cài trên đầu.

Thật là một cảnh tượng đẹp đẽ.

Khúc Du nhìn theo ánh mắt của chàng, thấy dưới lầu giữa muôn vàn hoa gấm có một giai nhân xiêm y lộng lẫy.

Nữ tử đó đang gảy đàn nguyệt cầm cất giọng hát khe khẽ, đầu cài trâm hoa, búi tóc cao ngất. Lúc Khúc Du cúi đầu, nàng ấy vừa lúc liếc nhìn về phía Châu Đàn.

Dù cách xa như vậy, nàng vẫn thấy rõ ràng ánh mắt lưu chuyển của nữ tử đó, giữa lúc nhìn lên nhìn xuống đều là phong tình.

“Đẹp quá!” Nàng cảm thán từ tận đáy lòng, rồi nhìn sang Châu Đàn bên cạnh nói: “Ngài quen sao?”

Châu Đàn nhẹ nhàng đặt xuống chiếc chén sứ Thanh Vũ trong tay, đáp: “Đây là kỹ nữ nổi tiếng của Biện Đô, là hoa khôi Xuân nương tử của Xuân Phong Hóa Vũ Lâu.”

Khúc Du bám vào lan can nhìn xuống, khen ngợi không ngớt: “Nàng ấy sao lại ở đây?”

Châu Đàn liếc nhìn nàng một cái: “Cô nương ấy mỗi tháng sẽ đến Phàn Lâu gảy đàn nguyệt cầm một ngày.”

Khúc Du nghe khúc ca du dương thướt tha của đối phương, chợt nhớ đến bài thứ hai trong Xuân Đàn Tập.

Châu Đàn khi còn phong lưu đã viết một bài thơ diễm tình lan truyền khắp Biện Đô, tên đề nàng còn nhớ, gọi là ‘Thất Tịch dao dạ đề xuân phong hóa vũ vi huân’. (Đêm dài Thất Tịch ngà say đề thơ tại Xuân Phong Hóa Vũ)

“Cửa son rèm gấm vang ca múa,
Lầu ngọc men say chẳng thoả lòng.


Gối lên thân ngọc hương nồng dịu,
Tay nâng hương sắc, phủ màn say.” — Tít dịch thơ.

Nghe thật là vừa đốn mạt vừa rung động lòng người.

Xuân phong hóa vũ… Khúc Du bỗng nhiên hiểu ra. Người này sở hữu một dung mạo đẹp như vậy, tuy trên mặt giả vờ lạnh lùng lãnh đạm, sau lưng lại thực chất là một lãng tử phong lưu, đa tình.

Không chừng lại có một đoạn tình cũ với hoa khôi nương tử dưới lầu ấy chứ.

Sử sách nói chàng “ham mê nữ sắc”, phần lớn hẳn cũng là suy đoán từ mấy bài thơ này mà ra. Khúc Du chống tay tỉ mỉ nhìn Châu Đàn đối diện, cười rồi chậm rãi ngâm một câu: “Châu đại nhân thật phong lưu, ngựa nghiêng cầu bóng ai ngang, hồng y vẫy gọi lầu sang mộng đầy.”

Châu Đàn sững sờ, ngay sau đó trên mặt bỗng nhiên hiện lên một lớp ửng hồng phơn phót mang theo vài phần bực dọc: “Ta… không phải là lãng tử.”

Khúc Du trêu chọc: “Ai mà chẳng yêu cái đẹp, các vị văn nhân mặc khách, chẳng phải thích nhất là…”

Nàng chưa nói xong đã cảm thấy Châu Đàn đột nhiên ngồi thẳng người như thể nhìn thấy thứ gì đó. Khúc Du hơi khó hiểu nhìn theo ánh mắt của chàng thì thấy trên hành lang dài bên ngoài nhã gian của hai người có một nữ tử y phục xộc xệch màu xanh lục đang đứng đó.

Khóe môi nữ tử đó có vết thương, búi tóc xõa ra nửa chừng, y phục trên người dường như bị xé rách, lộ ra nửa bờ vai, trông như vừa bị ngược đãi vậy.

Khúc Du kinh ngạc đứng thẳng dậy, không chút nghĩ suy đẩy cửa đi về phía nữ tử đó: “Cô nương, có chuyện gì vậy…”

Châu Đàn cũng đứng dậy theo nàng.

Nữ tử áo xanh thấy nàng đi tới, lúc này mới hoàn hồn, trên mặt hiện lên một nụ cười thê lương. Môi bị thương run rẩy mấp máy hai cái, dường như muốn nói gì đó.

Khúc Du không nhìn rõ khẩu hình của nàng ta: “Cô nương, cô nói gì… Cô nương!!”

Nàng vừa đến gần đối phương, nữ tử áo xanh kia lại đột nhiên đẩy nàng một cái, sau đó xoay người qua lan can bên cạnh, nhảy thẳng xuống từ đài cao tầng năm!

Châu Đàn vội vàng xông tới, thân hình gần như nhoài ra khỏilan can. Khúc Du sợ ngây người, vội vàng ôm chặt eo Châu Đàn để ngăn chàng theo đà mà rơi theo xuống dưới.

Dù vậy, ngón tay của Châu Đàn vẫn không tóm được vạt áo của đối phương. Chàng thậm chí còn cảm thấy vạt áo mỏng đó lướt qua ngón tay, nhưng chàng không nắm được gì cả.

Khúc Du thấy bàn tay cứng đờ giữa không trung của chàng chậm rãi nắm thành quyền, thô bạo thở hắt ra vài hơi, sau đó nhắm mắt lại với vẻ không đành lòng.

Lúc này nàng mới từ từ hoàn hồn, buông tay rồi nhìn xuống dưới.

Xung quanh vang lên tiếng kêu hoảng sợ. Đông lầu của Phàn Lâu là nơi có lượng khách lớn nhất vào ngày thường. Đúng vào giờ ăn trưa, hôm nay lại có hoa khôi hiến nghệ. Khúc Du quét mắt một cái, đừng nói là người chen chúc như biển, e rằng cũng không dưới ngàn người.

Diệp Lưu Xuân với tài nghệ nguyệt cầm nổi tiếng khắp Biện Đô. Họ xem như vô tình lạc vào, nhưng nhã gian từ tầng ba trở lên gần như đã được đặt hết.

Thấy lan can ở các tầng nhanh chóng chật kín người. Có người mở rộng vạt áo ôm mỹ nhân trong ngực, có người vẫn mặc quan phục, chắc chắn không thiếu quan to quý tộc. Mọi người kinh hoàng chỉ trỏ bàn luận, thỉnh thoảng lại có tiếng la hét vang lên trong đám đông.

Dưới đại sảnh, Diệp Lưu Xuân vẫn đứng trên sân khấu hình tròn, ngón tay vô ý thức gảy trên đàn nguyệt cầm của nàng làm lạc vài nốt nhạc.

Thi thể của nữ tử áo xanh kia nằm ngay dưới chân nàng, rơi trúng họa tiết mẫu đơn được chạm khắc tinh xảo trên sàn sân khấu, máu thịt lân lộn, nhuộm mẫu đơn càng thêm phần rực rỡ.

Diệp Lưu Xuân lặng lẽ đặt nhẹ nguyệt cầm trong tay xuống đất, rồi cởi chiếc áo khoác ngoài thêu đỏ viền vàng vàng của mình, che phủ lên thi thể nữ tử áo xanh kia.

Khúc Du đưa tay lau má, phát hiện không biết từ lúc nào mình đã vô thức rơi một giọt nước mắt.

Lượng người qua lại Phàn Lâu cực lớn, là nơi trọng điểm canh gác trong Biện Đô, thường ngày đều có thị vệ duy trì trật tự bên ngoài lầu. Chỉ trong chốc lát đã có thị vệ mang đao đi vào từ cửa chính đông lầu, bao vây sân khấu lại.

Hình án lớn nhỏ ở Biện Đô, phần lớn do Chưởng lệnh* của khu vực đó thụ lý. Chỉ có đại án, trọng án liên quan đến triều đình mới rơi vào tay Hình bộ. Khúc Du và Châu Đàn nhìn nhau, thấy ánh mắt đối phương đều nặng trĩu.

*Chưởng lệnh ở đây là quan chức địa phương.

Chuyện này xảy ra vào lúc này, ở nơi này, ngay dưới mắt của hơn nửa quan lại quý tộc Biện Đô, e rằng Chưởng lệnh không thể lo liệu xuể.

Dư luận dân gian mà nổi lên, cuối cùng chắc chắn là Hình bộ chịu trách nhiệm thẩm xét. Nếu liên quan quá nhiều, e rằng còn phải qua Tam Ti.

Đang nói chuyện thì đã có thị vệ mang đao lên lầu. Vì vị trí nữ tử áo xanh rơi xuống vừa khéo ở giữa Lưu Hương Khách của hai người và một căn nhã gian khác, thị vệ mang đao hỏi han qua loa một hồi, liền lạnh lùng mời hai người cùng về Chiêu Tội Ti gần đó.

Thông thường, khi đại án nơi công cộng như thế này xảy ra, thị vệ tuần tra trong thành sẽ trước hết áp giải nghi phạm đến một trong mười hai Chiêu Tội Ti gần nhất của Biện Đô, xử lý tạm giam. Đợi đến khi Kinh Đô Phủ hoặc Hình bộ tiếp nhận mới thống nhất phái người đến tra xét.

Khúc Du lúc đọc Hình Pháp Chí còn chê trách một câu, thực ra Chiêu Tội Ti ở Đại Dận tương đương với một đồn cảnh sát không có thực quyền, nhưng trình tự này lại đơn giản và hữu hiệu, đã được duy trì qua hàng ngàn năm.

Tuy nhiên, thị vệ mang đao này lại không nhận ra Châu Đàn. Châu Đàn chắp tay sau lưng, dường như cũng không có ý định nói gì, chỉ khi nhìn sang nàng mới do dự một chút, rồi phá lệ mở miệng nói thêm một câu: “Chỉ là thủ tục bình thường thôi. Chiêu Tội Ti chỉ chịu trách nhiệm tạm giữ, không tra tấn thẩm hình.”

Khúc Du gật đầu mạnh, bước tới tự nhiên khoác tay chàng: “Ta biết.”

Những địa danh và trình tự này đã trải qua vô số lần nghiền ngẫm trong nghiên cứu của nàng. Tuy nhiên, lúc nàng viết luận văn, quả thực không ngờ có một ngày mình lại đích thân trải nghiệm một lần.

Lúc bước ra ngoài, mọi người cùng nhau đi ngang qua đài cao bị bao vây kia. Diệp Lưu Xuân đang cụp mắt nói chuyện với thủ lĩnh của nhóm thị vệ mang đao kia. 

Khúc Du nghe thấy một tiếng thở dài bi ai của nàng ấy.

Ngoài cổng lớn vẫn là buổi trưa. Khúc Du vừa bước ra đã bị ánh nắng chói chang chiếu vào mắt. Nàng đưa tay che ánh nắng gay gắt, phát hiện trên mặt Châu Đàn bên cạnh mang vẻ nghiêm nghị nặng trĩu.

Chàng… lúc này đang nghĩ gì?

——

Lời tác giả:

Tiểu Châu: Ta chưa từng vô chốn trăng hoa tìm gái đâu, cô đừng có nói bậy à nha.

Xuân Đàn Tập, thứ như thế này không thể bê nguyên thơ cổ vào, chỉ có thể dựa vào tác giả tự biên. Dù hay hay không, mọi người đều khen hay nhé, dù sao đây cũng là tiểu Châu đại nhân tài hoa tuyệt diễm của chúng ta viết ra!

Câu thơ Khúc Du đọc trêu Châu Đàn là lấy từ bài thơ Bồ Tát Man · Vi Trang

Nay nhớ vui miền Giang Nam,


Ngựa nghiêng cầu, bóng ai ngang,
Hồng y vẫy gọi, lầu sang mộng đầy.



Say trong hoa mộng, đêm vùi quên thân.
Lần này gặp nhánh hoa xuân,
Đầu bạc thề chẳng bước chân quay về. — Tít dịch thơ.



Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Story Chương 10: Rơi lầu
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...