Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Chương 52: Tuyết đã tan rồi, cớ sao quân vẫn chưa về?
Khi Mộc Xuyên trở về Vọng lâu, Phó Sơ Tuyết vừa mới gội đầu xong.
Những giọt nước trượt dọc theo chiếc cổ thon dài xuống dưới, rơi trên mặt đất kêu tí tách. Vòng eo y hẹp và mảnh khảnh, bóng lưng gầy gò nhưng đĩnh bạt.
Nghe thấy tiếng động, Phó Sơ Tuyết ngoảnh lại nhìn, đôi mắt như chứa đựng làn nước mùa xuân dập dềnh, cả người tựa như được làm từ nước vậy.
Trước đó, liên minh gian nịnh tựa như tường đồng vách sắt khiến Mộc Xuyên luôn phải treo ngược một hơi thở trong lồng ngực. Nay liên minh ấy đã tan rã, tảng đá lớn đè nặng đáy lòng được nhấc bỏ, hắn bắt đầu có những mong đợi vào tương lai.
"Kỳ An, lát nữa Vu Thiên Cung sẽ đưa sư phụ trở về."
Mộc Xuyên giúp y lau tóc, đốt ngón tay vô tình lướt qua vành tai, khiến bên tai trắng nõn lập tức đỏ ửng. Nơi này vốn rất nhạy cảm, mỗi khi hắn ghé sát tai nói chuyện, Phó Sơ Tuyết đều sẽ nghiêng đầu né tránh.
Sắc hồng từ vành tai lan dần xuống cổ, khiến cả gương mặt cũng nóng bừng lên. Phó Sơ Tuyết rụt vai lại: "Ngứa quá."
Thoạt nhìn thì như đang trốn tránh, nhưng thực chất y lại để cổ áo mở rộng hơn, từ góc độ của Mộc Xuyên vừa vặn có thể nhìn thấy xương quai xanh gợi cảm và lồng ngực.
"Ngài đang quyến rũ ta sao?"
"Đừng tự đa tình."
Mộc Xuyên chằm chằm nhìn vào những giọt nước đọng trên cổ y, ánh mắt ngày càng tối sầm lại. Phó Sơ Tuyết vén mái tóc ướt lên, để lộ hoàn toàn chiếc cổ trắng như tuyết trước tầm mắt Mộc Xuyên, giảo hoạt nói: "Ngươi muốn l**m sạch bọt nước cho ta sao?"
Mộc Xuyên hôn lên cổ y, nơi đầu mũi phảng phất hương bồ kết nhàn nhạt. Phó Sơ Tuyết lại vạch cổ áo ra thêm chút nữa: "Còn chỗ này, chưa l**m sạch."
Vệt nước theo cổ chảy xuống sống lưng, uốn lượn về phía rãnh lưng. Nếu ban nãy chỉ là ám chỉ, thì bây giờ chính là tr*n tr** câu dẫn. Thế nhưng kẻ khơi mào lại nhất quyết không chịu thừa nhận.
Mộc Xuyên bế y đặt lên giường, hôn dọc theo xương sống xuống dưới. Lớp trung y không ngừng tuột xuống, để lộ một mảng lưng trần mịn màng. Bọt nước biến thành nước bọt, l**m thế nào cũng thấy ướt át.
"Kỳ An thật sự muốn ta sao?"
"Ta có thoại bản rồi, cần ngươi làm chi."
"Vậy sao ngài không mặc quần áo tử tế?"
"Đây là địa bàn của ta, ta thích mặc thì mặc, không thích thì thoát sạch."
Phó Sơ Tuyết từng nói, tâm nguyện lớn nhất đời này là bình bình ổn ổn qua ngày, mỗi ngày chỉ tính toán chuyện ăn uống, gặp chuyện thì phàn nàn, bị bắt nạt thì khóc. Thế nhưng hiện tại, y lại cắn nát răng cửa mà nuốt đắng cay vào lòng, trở nên giảo hoạt và cường thế.
Nét trẻ con của mèo nhỏ đã biến mất, chỉ còn lại đôi mắt sắc lẹm, một mình l**m láp vết máu trên móng vuốt sắc nhọn. Nếu không gặp hắn, có lẽ Phó Sơ Tuyết vẫn mãi là một chú mèo con đáng yêu; nếu hắn không rời khỏi Diên Bắc, y đã không cần phải trưởng thành, không cần phải chịu nhiều khổ cực đến thế.
"Kỳ An, ta xin lỗi."
"Xin lỗi chuyện gì?" Phó Sơ Tuyết thu lại vẻ diễm lệ trong mắt.
"Ta không nên ra đi không lời từ biệt."
Giọng điệu Phó Sơ Tuyết trở nên ngả ngớn: "Chúng ta vốn vô danh vô phận, chỉ là ngủ với nhau một giấc thôi, ngài đừng quá coi trọng bản thân mình."
Trước đây là hắn huấn luyện thân thủ cho Phó Sơ Tuyết, nay lại đổi thành Phó Sơ Tuyết giày vò hắn. Lời nói của y phải nghe ngược lại, Mộc Xuyên quyết đoán nhận sai, lời nào êm tai liền nói lời đó:
"Ta biết ngài đến Thượng Kinh không phải vì ta, nhưng ta lại cứ muốn dính lấy ngài. Ta sợ bị người khác phát hiện nên không dám viết thư, chỉ dám biên soạn thoại bản để thu hút sự chú ý của ngài."
"Ai nha, ngài sao lại..." Gương mặt Phó Sơ Tuyết đỏ bừng, kéo chăn che kín mặt, chỉ để lộ hai con mắt tròn xoe, "Sao lại không biết xấu hổ như thế!"
Mộc Xuyên muốn nhào tới ôm y, vừa xốc chăn lên liền bị Phó Sơ Tuyết đá một cái. Cổ chân bị hắn bắt lấy, hai người lăn thành một đoàn trên giường. Sau khi gặp lại, mị lực trên người Phó Sơ Tuyết so với trước đây chỉ có tăng chứ không giảm, Mộc Xuyên sớm đã có phản ứng.
"Ha, hóa ra nói nhiều như vậy, chính là muốn lên giường với ta!"
Mộc Xuyên chống khuỷu tay bên cạnh người Phó Sơ Tuyết, tóc đen rũ xuống từ vai xuống nệm giường. Phó Sơ Tuyết cuốn lấy lọn tóc của hắn, ý cười xảo quyệt mà xinh đẹp lan tỏa. Bàn tay to lớn của hắn che lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, vén những sợi tóc mai ra sau tai y, để lộ ngũ quan tinh tế như chạm ngọc.
"Hoàng đế đã nói gì với ngài?"
"Mặc kệ ta!"
Mộc Xuyên nằm xuống cạnh y, một lát sau mới trầm giọng nói: "Trước khi kế vị, hắn đã sống rất khổ cực, chỉ đến Tết mới được ăn thịt, vậy mà vẫn để lại nửa cái đùi gà cho ta.
Sau khi kế vị, hắn bị Phan Nghi giam lỏng ở Chiếu Nhạc điện, ta rất ít khi được gặp hắn. Hắn nói sẽ giúp ta tra rõ vụ việc ở ải Long Phong, ta đã tin hắn, nhưng không ngờ lần chờ đợi này lại kéo dài tận năm năm."
"Nhân tâm dễ đổi, mười năm trước có lẽ hắn thật sự muốn giúp ta tìm ra chân tướng, nhưng từ khoảnh khắc hắn thí huynh đoạt vị thì đã thay đổi rồi. Tình huynh đệ không bằng long ỷ quan trọng."
Hắn nói tiếp: "Hắn từng hứa sẽ không để ngài xuất sĩ, nhưng lời vừa nói chưa đầy một tháng thì ngài đã đến Thượng Kinh. Ta hỏi là vì lo lắng cho ngài."
Đây là lần đầu tiên Mộc Xuyên phân tích chuyện quá khứ một cách nghiêm túc như vậy, khiến Phó Sơ Tuyết có chút động dung.
"Ta giúp hắn phá cục diện, đổi lại hắn để ta vào Nội các." Phó Sơ Tuyết gạt cánh tay hắn ra, gối đầu lên tay mình, thong thả nói:
"Nội các có bốn người, ngoại trừ Thứ phụ Uông Nghi Niên, ba người còn lại đều là vây cánh họ Tào. Hộ bộ Thị lang Giang Hướng là người chính trực, ta đã tiến cử gài thăng Thượng thư hàm để vào Nội các. Như vậy Nội các có sáu người, ta và Tào Minh Thành mỗi bên một nửa, cũng coi như có quyền lên tiếng."
"Một nửa quan viên trong triều đều từng lui tới An Thọ lâu, ta sẽ mượn danh nghĩa kỳ thi mùa xuân để chiêu hiền nạp sĩ. Sau khi lật đổ họ Tào, ta sẽ là quyền thần dưới một người trên vạn người, đến lúc đó Gia Tuyên làm gì được ta?"
Mộc Xuyên là quân cờ, đánh cờ với hoàng đế chẳng tính quá ba bước. Còn Phó Sơ Tuyết lại nhìn chung toàn cục, sớm đã có kế hoạch, là người cầm quân mưu định sau động. Tiểu dã miêu vẫn sắc sảo như trước, nhưng lời nói đã thâm trầm hơn, mỗi cử chỉ, nụ cười đều khác hẳn xưa kia.
Mộc Xuyên dùng ngón trỏ lướt nhẹ qua chóp mũi y.
"Quân cờ đều tưởng mình là người đánh cờ. Nếu ta không thuận theo lời hắn, khiến hắn nghĩ ta chỉ là một quân cờ, sao hắn có thể đồng ý với ta?"
Nhìn dáng vẻ cười hì hì khi gian kế đắc thủ của y, Mộc Xuyên thấy ngứa ngáy trong lòng, liền ghé sát khuôn mặt trắng nõn hôn một cái thật kêu.
Phó Sơ Tuyết lau nước miếng, mặt đầy vẻ ghét bỏ: "Ta sắp vào Nội các rồi, sau kỳ thi mùa xuân sẽ bộc lộ tài năng trong triều, lật đổ Tào Minh Thành xong ta sẽ là Thừa tướng...
Tính sơ qua thì ta chính là quyền thần dưới một người trên vạn người, còn ngươi chỉ là một lão quang côn hữu dũng vô mưu. Chênh lệch giữa chúng ta quá lớn, ngươi nên tự biết lượng sức mình, đừng có động tay động chân mãi thế!"
Mộc Xuyên đáp: "Ừ."
Nắng chiều tà đổ bóng, hai người trò chuyện từ chiều cho đến chạng vạng tối. Tiêu Bảo ló đầu vào cửa, cười hì hì nói: "Ăn cơm thôi ạ."
Phó Sơ Tuyết hỏi: "Sư phụ đâu?"
Tiêu Bảo đáp: "Vẫn chưa thấy về ạ!"
Mộc Xuyên đi rồi, Tiêu Bảo nhỏ giọng hỏi: "Chủ tử lại để hắn chiếm tiện nghi ạ?"
"Ngươi tình ta nguyện, sao gọi là chiếm tiện nghi?"
"Nhưng hắn trước tiên ép chủ tử tra án, lại để chủ tử từ Diên Bắc đuổi đến Thượng Kinh, giờ còn giày vò người... Từ đầu đến cuối hắn đều đang chiếm tiện nghi của ngài mà!"
Phó Sơ Tuyết nhíu mày: "Chuyện của hai ta, ngươi xen vào làm gì!"
"Tiểu nhân biết đạo lý khuyên hòa không khuyên ly, nhưng hắn mãi chẳng có chút biểu hiện gì, rõ ràng là hành vi của một gã tra nam..."
"Được rồi." Phó Sơ Tuyết cắt ngang, "Ta vẫn chưa tha thứ cho Mộc Xuyên đâu, ngươi đừng có lo chuyện bao đồng. Còn nữa, sau này không được nói xấu hắn!"
Tiêu Bảo bị nghẹn đến mức méo miệng trợn mắt, không dám hé răng thêm câu nào.
_
Từ giờ Dậu chờ đến tận giờ Hợi, Mộc Xuyên vẫn chưa về. Phó Sơ Tuyết khoác áo gấm ngồi ở tầng một, hướng mắt ra cửa trông ngóng. Vừa qua giờ Tý, Mộc Xuyên mới lầm lũi trở về một mình.
"Sư phụ đâu?"
"Người..." Giọng Mộc Xuyên có chút khàn đặc, "Người không còn nữa."
"Không còn nữa?" Phó Sơ Tuyết kinh ngạc, "Người đi đâu? Chê Vọng lâu không thoải mái nên sang Mộc phủ sao? Hay là cùng Vu Thiên Cung đi du sơn ngoạn thủy rồi?"
Môi Mộc Xuyên mấp máy, chậm rãi thốt ra bốn chữ: "Sư phụ ch.ết rồi."
"Ch.ết rồi?"
Mộc Xuyên nhắm mắt, giọng nói trầm thấp run rẩy: "Vu Thiên Cung nói, sau khi ta đi, Cẩm Y Vệ đã bao vây Thái y viện. Phan Nghi đứng bên giám sát, chính Ban Phi Quang đã ra tay."
"Ban Phi Quang đã tự sát, trước khi chết để lại thư nhận tội, nói rằng chịu sự sai khiến của Ô Bàn để mở đường cho giặc Oa ở Tây Thùy; còn nói Ô Bàn thông đồng với Bạt tộc b*n n**c, tiết lộ bố phòng ở Diên Bắc, khi sự việc bại lộ liền bắt vợ của thủ lĩnh phương Bắc đến làm chứng giả."
Chén trà trong tay Phó Sơ Tuyết đột ngột rơi xuống đất, mảnh sứ văng khắp nơi.
"Ô Bàn chỉ là một tà sư, lấy đâu ra quyền hạn để mở đường cho giặc Oa? Làm sao lấy được bản đồ bố phòng Diên Bắc? Đây rõ ràng là giết người diệt khẩu! Nếu không có Gia Tuyên ngầm cho phép, Cẩm Y Vệ sao dám giết người ngay trong cung?"
Đại tiểu thư Mã gia nhìn trúng kẻ bán bánh nướng, sinh nhi tử không có tiền nuôi, để nó chết rét giữa trời tuyết;
Hồng Diễm cùng Đường Chí Viễn bỏ trốn, sinh hài tử không được cha thừa nhận, bị Tào Minh Thành dày vò hơn hai mươi năm;
Y nhất định phải cùng Mộc Xuyên xuân phong nhất độ, đuổi theo hắn đến Thượng Kinh, rốt cuộc lại hại chết sư phụ.
Thứ tình yêu không màng đến hậu quả, cuối cùng cũng chỉ kết thúc trong thảm đạm. Sư phụ phá vỡ cục diện gian nịnh, bọn chúng liền dùng phương thức thô bạo nhất để trả thù.
Phó Sơ Tuyết hận bản thân nhất thời bốc đồng gây ra đại họa, hận chính mình không nhìn thấu toàn cục, hận cả buổi chiều nay y còn cùng Mộc Xuyên thân mật bên nhau.
"Ra đi không lời từ biệt, chẳng phải chính là muốn ta đuổi theo ngươi đến Thượng Kinh để giúp ngươi phá cục sao?" Phó Sơ Tuyết hung hăng túm lấy cánh tay hắn, đầu ngón tay vì quá dùng lực mà trắng bệch, lồng ngực phập phồng kịch liệt, đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ,
"Giờ cục đã phá, sư phụ cũng đã chết, ngươi vừa lòng rồi chứ?"
"Tai vách mạch rừng, Kỳ An hãy bình tĩnh lại đã."
Phó Sơ Tuyết hạ thấp giọng, nhưng mỗi chữ thốt ra đều lạnh lẽo như băng: "Vì báo thù, ngươi giả nhân giả nghĩa nhận người làm sư phụ, đối với người không có tình cảm nên người chết ngươi vẫn có thể bình tĩnh. Còn ta quen biết người hơn mười năm, sớm đã xem người như cha ruột, bảo ta làm sao bình tĩnh được?!"
"Buổi chiều tại sao ngươi không ở lại Thái y viện canh giữ sư phụ? Tại sao lại bỏ về đây? Tại sao lại để sư phụ phải ch.ết hả?"
Lúc liệm thi, Mộc Xuyên suýt chút nữa không đứng vững. Lão nhân gầy trơ xương trên lưng hắn dường như nặng ngàn cân. Hắn đã tỉ mỉ lau sạch vết máu trên người sư phụ, đưa ra ngoài cung nhập liệm, đặt đóng quan tài rồi mới quay lại cung.
Đại Yến không thể thiếu tướng quân chinh chiến sa trường, cũng không thể thiếu quyền thần chế hành gian nịnh, nhưng có thể thiếu một vị tinh sư đoán định ý trời.
Nhìn trộm thiên cơ là điều tối kỵ của hoàng gia, dù Ban Phi Quang không ra tay thì sư phụ cũng khó lòng sống sót. Sư phụ chết không phải ngẫu nhiên, mà là tất nhiên. Phó Sơ Tuyết nhìn không rõ, nhưng hắn không được phép loạn.
Mộc Xuyên cố giữ bình tĩnh: "Sư phụ qua đời ta cũng đau lòng, nhưng nếu lúc này chúng ta nảy sinh nội bộ, chẳng phải là trúng kế của gian nịnh sao."
Phó Sơ Tuyết vì quá xúc động mà cổ độc phát tác, liên tục ho dữ dội: "Ngươi báo thù, vì sao lại bắt sư phụ phải đền mạng vào đó?"
"Kỳ An, ngài biết rõ sai không phải ở ta, hung thủ vẫn còn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật..."
"Sai không ở ngươi?" Phó Sơ Tuyết đẩy mạnh Mộc Xuyên ra, một chiếc quạt xếp xoạc ra chặn ngang yết hầu hắn, "Người nói, tuyết tan sẽ trở về."
"Tuyết đã tan, sao người chưa về?"
Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Đánh giá:
Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Story
Chương 52: Tuyết đã tan rồi, cớ sao quân vẫn chưa về?
10.0/10 từ 45 lượt.
