Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Chương 40: Phó Sơ Tuyết có lẽ sẽ gặp được người tốt hơn
Sau lễ hiến tế, hoàng đế mời Mộc Xuyên ngồi chung loan giá.
Hai bên ngự đạo là những dãy lầu gác xếp hàng chỉnh tề, cửa tiệm san sát. Thế nhưng khi xe ngựa rẽ vào một con hẻm nhỏ, ánh sáng bỗng chốc tối sầm lại.
Vài tiếng ho khan đầy kìm nén từ sâu trong ngõ nhỏ truyền đến, nhưng nhanh chóng bị tiếng vó ngựa nghiền nát. Năm nào hiến tế cũng đi qua con đường này, quan binh tuy đã dọn dẹp người từ trước, nhưng vẫn không sao tẩy sạch được mùi thức ăn thối rữa mốc meo bám vào kẽ thềm đá.
Những dân chạy nạn sống ở nơi này chẳng khác nào lũ chuột cống không thể thấy ánh mặt trời. Chỉ cách nhau một con phố mà cảnh đời khác biệt một trời một vực, vậy mà hoàng đế lại coi như không thấy cảnh tượng ngoài cửa sổ. Mộc Xuyên vừa định mở lời, hoàng đế đã liếc mắt nhìn phu đánh xe ngự mã, ám chỉ tai vách mạch rừng.
"Trẫm hôm nay mệt rồi, ngày mai ngươi hãy tiến cung."
Mộc Xuyên tuân lệnh.
Hôm sau, Mộc Xuyên đạp lên lớp sương mỏng buổi sớm đi về phía cửa thành nguy nga. Một làn u hương thanh đạm đột nhiên xộc vào cánh mũi.
Hắn dừng bước, nhìn theo hướng mùi hương thì thấy một cành hoa mai từ tường cao vươn ra. Đóa mai không lớn, cánh hoa phớt hồng, nh** h** lại mang sắc vàng rực rỡ, bất chấp trời đông giá rét mà sinh trưởng. Hình ảnh ấy khiến hắn nhớ đến Phó Sơ Tuyết, cũng bừa bãi tùy tính, ngang ngạnh kiêu ngạo như thế.
Nghe nói Diên Bắc đã đổ tuyết, Phó Sơ Tuyết từng bảo mùa đông sẽ rất lạnh, muốn gối đầu lên tay hắn mà ngủ. Vậy mà giờ đây hắn lại chẳng thể ở bên, để y phải đơn độc trải qua mùa đông này. Trước lúc đi, Phó Sơ Tuyết chớp mắt nói "đừng đi mà", nghĩ đến gương mặt minh diễm ấy, ngực Mộc Xuyên lại ẩn ẩn đau nhói.
Phó Sơ Tuyết tay yếu chân mềm, cơm không chịu ăn tử tế, quần áo không biết mặc cho chỉnh tề, chịu chút ủy khuất là chỉ biết khóc nhè, rời xa hắn thì y chẳng làm tốt được việc gì, bảo hắn làm sao nỡ bỏ?
Hắn nhờ người viết tiếp thoại bản "Đông Xuyên hầu trở lại Diên Bắc", để y có chút hy vọng, khi độc phát mới không quá đau đớn. Hắn là kẻ nhu nhược, chỉ dám trao cho y một tương lai tốt đẹp trong những trang sách.
Nếu hắn chẳng may tạ thế, Phó Sơ Tuyết tương lai có lẽ sẽ gặp được người tốt hơn.
Mộc Xuyên không dám nghĩ tiếp, hắn bẻ gãy cành mai rồi thu vào trong tay áo.
Trong điện Chiêu Nhạc, hương đèn hoa sen quẩn quanh trong không trung, Gia Tuyên đang ngồi trên chiếc ghế khắc hoa bằng gỗ tử đàn bên cửa sổ.
Thấy Mộc Xuyên vào điện, hoàng đế chỉ vào chiếc ghế đối diện, bảo: "Tới đây, ngồi đi."
Giọng nói của hoàng đế bình thản như đang mời một bằng hữu tâm giao đánh cờ. Lần cuối cùng họ chơi cờ là trước khi Gia Tuyên kế vị, giờ đây đối diện với thiên tử, lòng Mộc Xuyên không khỏi thêm vài phần dè dặt.
"Trẫm có một ván cờ tàn, suy nghĩ mãi không tìm được cách giải, muốn mời tướng quân tham mưu giúp trẫm." Ngón tay Gia Tuyên cầm quân đen, đặt xuống bàn tạo ra tiếng vang thanh thúy.
"Bệ hạ quá khen, thần sở học thô thiển, không dám so cùng bệ hạ." Mộc Xuyên vén bào ngồi ngay ngắn, tay cầm bạch tử, lúc vén tay áo vô tình để lộ chiếc nhẫn ban chỉ.
Quân trắng cố thủ một góc, hắc tử nhìn như tản mạn nhưng lại giấu giếm sát cơ. Gia Tuyên nhạt giọng nói: "Tướng quân ở sa trường ngăn địch vốn lấy mạng ra đánh cược, sao đến lúc hạ cờ lại do dự không quyết thế này?"
Mộc Xuyên rũ mắt: "Vi thần đã lâu không chơi cờ, tài nghệ đã sớm mai một."
Gia Tuyên ẩn ý: "Trẫm vốn muốn liều một phen, ngươi lại muốn vẹn cả đôi đường..."
Mộc Xuyên thành thật khai báo: "Thần nghi ngờ trong hỏa khí doanh có nội gián."
Gia Tuyên thần sắc vẫn như thường: "Chứng cứ đâu?"
"Vết xe gần Loan Trang là của Vũ Lâm Quân, hơn nữa thủ lĩnh phía nam của tộc Bạt là Hạ Trạch nói rằng, việc tấn công Diên Bắc là bị người Đại Yến ép buộc."
"Sau đó thì sao?"
"Có thể tra rõ việc điều động xe của Vũ Lâm Quân, cũng có thể để Hạ Trạch ra chỉ chứng."
Giọng của Gia Tuyên vẫn không chút gợn sóng: "Ngươi nghĩ ra được, chẳng lẽ bọn chúng lại không nghĩ ra?"
Phải rồi, sổ sách điều động xe chỉ cần đặt bút một giây là có thể sửa đổi. Phan Hỉ còn có thể chết trong ngục, kẻ kích động Hạ Trạch chắc hẳn đã sớm bị xử lý xong xuôi.
Huống hồ dù Hạ Trạch có chỉ chứng, gian tế liều chết không nhận thì cũng chẳng làm gì được. Hoàng đế mặt ngoài bình thản nhưng thực chất trong lòng đã sớm có định liệu.
Mộc Xuyên hỏi: "Vậy theo ý bệ hạ... thần nên làm thế nào?"
Ván cờ dần mở ra, hắc bạch đan xen. Lúc đầu thì chậm rãi, nhưng đến trung cuộc, những nước cờ trước đó mới lộ rõ thâm ý sâu xa.
Gia Tuyên nói: "Trông chừng Hạ Trạch cho tốt."
Mộc Xuyên gật đầu.
Lửa lò trong điện mùa đông cháy đượm, tiếng quân cờ gõ xuống bàn lộc cộc hòa cùng tiếng lửa nổ lách tách. Thiếu niên ngây ngô năm nào giờ đây tâm tư khó đoán, gần vua như gần hổ, Mộc Xuyên không dám nói càn.
Gia Tuyên bỗng nở nụ cười: "Thừa tướng dâng sớ, nói ngươi điều đi binh lính ở Loan Trang nên biên phòng mới thất thủ."
Một câu nói nhẹ bẫng ấy như tiếng sấm nổ ngang tai Mộc Xuyên. Hắn vốn định giữ lại một quân bài để chỉ chứng trước điện, không ngờ lại bị Tào Minh Thành đánh đòn phủ đầu.
Mộc Xuyên giải thích: "Thần chỉ dùng binh phù sau khi tộc Bạt tấn công, tất cả tướng sĩ Đường Mộc quân đều có thể làm chứng."
Gia Tuyên hỏi ngược lại: "Đường Mộc quân chẳng phải đều là quân của ngươi sao?"
"Nếu bệ hạ không tin, có thể đi hỏi bá tánh Loan Trang, hỏi quan viên ở Sùng Đầu, hỏi Phó phủ ở Diên Bắc..."
"Được rồi." Gia Tuyên xua tay, "Ngươi có thể luận tội gã, chẳng lẽ gã không thể vu hãm ngươi?"
"Thần không vu..." Mộc Xuyên nói được nửa câu thì phản ứng lại, hoàng đế dùng từ "luận tội" cho hắn và dùng từ "vu hãm" cho Tào Minh Thành.
Hoàng đế có thể riêng tư bàn luận chuyện này chứng tỏ không hề nghi ngờ hắn. Vì vậy, việc cấp bách không phải là chứng minh bản thân với bệ hạ, mà là tìm phương án phá cục.
Gia Tuyên lấy ra một xấp tấu chương từ dưới bàn cờ: "Đây, xem đi."
Mộc Xuyên mở ra, sớ thứ nhất của nội các luận tội tướng lĩnh Đường Mộc quân vô năng, truy kích mù quáng ở sông Sơn Thông khiến một vạn binh sĩ thương vong; sớ thứ hai của tri huyện Sùng Đầu luận tội Đông Xuyên hầu rút binh vây thành để đi chiếm quan ải, gọi đó là hành vi "tọa sơn quan hổ đấu"; sớ thứ ba tố cáo tướng quân lạm dụng lệnh điều binh khiến Loan Trang thất thủ, người ký tên là Tả Bình An.
Loan Trang thất thủ, Tịch Chính Thanh muốn tra rõ nhưng gã không cho; sông Sơn Thông bị phục kích, Phó Sơ Tuyết muốn tra rõ, gã cũng ngăn cản. Mộc Xuyên chưa bao giờ nghi ngờ những chiến hữu vào sinh ra tử cùng mình, không ngờ gian tế lại chính là kẻ đã bầu bạn mười năm bên hắn - Tả Bình An.
Đúng là tri nhân tri diện bất tri tâm.
Mộc Xuyên nói: "Thần quả thực có truy kích địch quân ở sông Sơn Thông, nhưng việc luận tội thần ngồi xem thắng bại hoàn toàn là lời bịa đặt."
Gia Tuyên lại lấy ra một xấp bản cung khai: "Xem tiếp đi."
Mộc Xuyên mở ra, tờ thứ nhất là người tộc Bạt chỉ chứng biên phòng Đường Mộc quân thông đồng giặc Oa, tờ thứ hai là binh lính biên phòng bị chỉ đích danh lại khai rằng mình chịu sự sai khiến của Đông Xuyên hầu.
"Dùng cực hình ép cung để tạo chứng cứ giả, dùng người tộc Bạt tố cáo binh lính biên phòng, rồi lại để binh lính vu khống cho thần." Mộc Xuyên nói, "Đây là mưu kế vu cáo chéo nhau!"
"Thì đã sao?" Gia Tuyên nói, "Binh lính biên phòng chỉ chứng ngươi đã bị đánh chết, những tội danh này đã áp đặt lên đầu ngươi, ngươi không cách nào lật lại được đâu."
Gian nịnh mua chuộc Tả Bình An làm chứng giả, liên kết quan viên luận tội hắn ngồi xem thắng bại, dùng mưu kế vu cáo chéo để thẩm vấn đến chết những người không liên quan...
Chúng muốn lấy mạng hắn mà không từ thủ đoạn. May mà nghe lời sư phụ, hắn đã kịp thời đeo nhẫn ban chỉ để biểu lộ lập trường, nếu không đến cuối cùng ngay cả bản thân chết thế nào cũng không rõ.
Mộc Xuyên quỳ xuống, thấp giọng hỏi: "Ý bệ hạ thế nào?"
Gia Tuyên xé nát những tờ tội trạng, giấy vụn bay lả tả. "Coi như trẫm chưa từng thấy những thứ này."
"Tạ bệ hạ."
Gia Tuyên xoa huyệt thái dương: "Mưu kế vu cáo chéo trẫm tạm thời ngăn lại giúp ngươi, nhưng ngươi nhìn người không rõ, nếu Tả Bình An ra trước điện chỉ chứng, ngươi khó lòng thoát tội."
"Ý bệ hạ là?"
Gia Tuyên phủi đi lớp bụi không tồn tại trên bào phục, giơ tay phải ngang ngực, lòng bàn tay hướng vào trong rồi hạ thẳng xuống đùi, làm một động tác như chém đầu. Mộc Xuyên rùng mình.
Nghĩ kỹ lại, thoại bản lúc đầu truyền ra từ trà lâu Khách Tới, người kể chuyện biết rõ hành tung của họ chính là do Tả Bình An đưa tin cho Tào Minh Thành.
Mọi chuyện vốn đã có dấu vết, chỉ vì hắn luôn trọng nghĩa khí huynh đệ nên mới không điều tra theo hướng đó, cuối cùng lại bị cắn ngược một cái. Tả Bình An đã phản bội trước, loại huynh đệ này không cần cũng được.
Mộc Xuyên gật đầu: "Thần sẽ xử lý."
Bóng nắng ngoài cửa sổ hơi nghiêng, Gia Tuyên hạ quân cờ, nhạt giọng bảo: "Đến đây chơi cờ tiếp."
Mồ hôi rịn ra trên trán Mộc Xuyên, mỗi nước cờ hắn đều phải cân nhắc đạo quân thần cho đúng mực, tìm kiếm một sự cân bằng mong manh. Còn Gia Tuyên thì thận trọng từng bước, sớm đã bày ra thiên la địa võng, chỉ đợi mời quân vào rọ.
"Phan Hỉ trước khi chết từng khai rằng việc thông đồng giặc Oa là do Ô Bàn bày mưu."
Hoàng đế tuyệt nhiên không nhắc đến việc vì sao Phan Hỉ chết trong ngục, hay những quan viên mua bán chức tước trong "Phi Hồng Thần Lục" là ai. Mộc Xuyên ướm lời: "Chỉ có mình Ô Bàn tham gia thông đồng giặc Oa thôi sao?"
"Trẫm không mù, con đường hiến tế trẫm đã đi vô số lần, mỗi lần nhìn đều thấy lo âu, nhưng đó không phải việc có thể giải quyết ngay lúc này."
Gia Tuyên nói, "Trẫm hỏi ngươi, hiện giờ việc gì có thể giải quyết?"
Hoàng đế đã nói kẻ thông đồng giặc Oa là Ô Bàn, vậy thì kẻ đó chỉ có thể là Ô Bàn. Mộc Xuyên đáp: "Là Ô Bàn."
"Sai." Gương mặt Gia Tuyên vẫn mỉm cười nhưng nước cờ lại vô cùng tàn độc, "Việc có thể giải quyết lúc này chính là ván cờ trước mắt. Bảo ngươi tham mưu giúp trẫm mà ngươi lại không chuyên tâm. Nếu không bắt đầu từ việc trước mắt, cuối cùng chỉ có thể thua cả ván cờ."
Quân trắng đã bao vây quân đen, đại thế đã định, Mộc Xuyên không còn cách nào xoay chuyển. So với Ô Bàn, thế lực của hai kẻ còn lại thâm căn cố đế, động vào sẽ vô cùng khó khăn.
Giải quyết xong Ô Bàn có thể làm tan rã liên minh gian nịnh, khiến chúng không thể dùng Phệ Tâm Cổ khống chế triều thần, lại còn có thể giúp Phó Sơ Tuyết không còn nỗi lo về sau. Cái gì cũng muốn làm thì cuối cùng chẳng việc gì thành.
Mộc Xuyên ôm quyền: "Mọi việc đều nghe theo bệ hạ sai bảo."
Gia Tuyên thu quân cờ, cười lớn: "Thống khoái!"
Mộc Xuyên khom người hành lễ: "Cờ nghệ của bệ hạ cao siêu, vi thần thực sự khâm phục."
"Không có mười phần nắm chắc, trẫm sẽ không vào cục."
Gia Tuyên cười lộ ra hai lúm đồng tiền, "Ngươi có thể nói với Phó Sơ Tuyết một tiếng, bảo y tới nội các đi, thư tiến cử trẫm đã bảo Uông Nghi Niên viết xong rồi."
Đánh cờ phải biết bố cục, lão hầu gia Phó Thiên Hoa có rất nhiều cũ bộ tại nội các, để Phó Sơ Tuyết xuất sĩ có thể chế hành được Tào Minh Thành.
Tuy sư phụ từng dặn phải nghe lời hoàng đế, và đây cũng là phương án tốt nhất, nhưng hắn rời Diên Bắc chính là vì không muốn Phó Sơ Tuyết dấn thân vào hiểm cảnh.
Mộc Xuyên lắc đầu: "Phó Sơ Tuyết chưa hiểu sự đời, để y chu toàn cùng lũ gian nịnh chẳng khác nào lấy mạng y."
Ánh mắt Gia Tuyên lướt qua bàn cờ, lời nói đầy thâm ý: "Ván cờ tiến lui công thủ đều có đạo lý của nó."
Mộc Xuyên quả quyết: "Vi thần thứ lỗi khó lòng tuân mệnh."
Không khí xung quanh chợt lạnh xuống, đôi mắt đào hoa đang mỉm cười bỗng chốc biến mất, thay vào đó là đôi mắt lạnh lùng nhiếp người. Gia Tuyên nhìn hắn như nhìn một hòn đá cản đường.
"Nội các không có người, trẫm đành tiếp tục dùng Tào Minh Thành vậy."
Lời này ám chỉ: Nếu Phó Sơ Tuyết không tới nội các, hắn sẽ tiếp tục bị gian nịnh vu khống. Hoàng đế xé bỏ tội trạng là để tỏ thành ý, nếu hắn không biết điều thì hoàng đế cũng sẽ không cùng hắn chung thuyền. Mộc Xuyên đã hết cách, chỉ đành dùng đến tình cảm xưa cũ:
"Bệ hạ từng hứa với thần sẽ tra rõ vụ thông đồng giặc Oa."
"Cái gì mà quân vô hí ngôn toàn là lời hão huyền." Sắc mặt Gia Tuyên âm trầm, "Phụ hoàng từng nói 'bất luận kẻ nào hứa hẹn điều gì cũng không đáng tính, chỉ khi bản thân mình có thể làm chủ thì mới thực sự là chắc chắn'."
Dù lũ sài lang hổ báo kia có kêu gào hung hãn đến đâu, thì kẻ ra quyết định cuối cùng ở Đại Yến này chỉ có thể là hoàng đế.
Mộc Xuyên không có thực quyền, mọi sự đều phải dựa vào hoàng đế làm chủ; hoàng đế che chở thì hắn không còn gì phải sợ, hoàng đế muốn phế hắn thì mười cái mạng cũng không đủ để chết. Đến tận lúc này, Mộc Xuyên mới thực sự cảm nhận được hoàng đế đã thay đổi rồi.
"Ngươi cứ suy nghĩ kỹ đi, nghĩ thông rồi thì tới Tiêu Ngôn Cung tìm trẫm." Gia Tuyên nói, "Nếu nghĩ không thông thì cứ việc quỳ ở ngoài điện."
Thượng Kinh vốn không có tuyết, vậy mà đêm nay tuyết lại rơi. Bông tuyết bay lả tả đậu trên vai, lần đầu tiên Mộc Xuyên nhìn thấy tuyết, bỗng cảm thấy cái lạnh thấu xương cũng không đến mức không thể chịu đựng. Phó Sơ Tuyết mắng hắn là quả cân, hắn cũng biết tính mình bướng bỉnh.
Chinh chiến sa trường mười mấy năm, Mộc Xuyên sớm đã coi nhẹ sinh tử, nhưng điểm mấu chốt đối với hắn còn quan trọng hơn cả mạng sống. Hắn không thể từ bỏ báo thù, nhưng cũng không thể vì báo thù mà hy sinh Phó Sơ Tuyết, đó chính là điểm mấu chốt cuối cùng của hắn.
Mộc Xuyên quỳ ngoài điện Chiêu Nhạc suốt một đêm. Tin tức chưa đầy ba ngày đã truyền về tới Diên Bắc. Mộc Xuyên vạn lần không ngờ tới, cái quỳ này của mình lại quỳ ra quyết tâm xuất sĩ làm quan của Phó Sơ Tuyết.
_
Tọa sơn quan hổ đấu () là một thành ngữ. Ý nghĩa của nó là "ngồi trên núi xem hổ đánh nhau", ám chỉ kẻ đứng ngoài chờ đợi đôi bên tranh đấu kiệt quệ rồi mới nhảy vào hưởng lợi.
Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Đánh giá:
Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Story
Chương 40: Phó Sơ Tuyết có lẽ sẽ gặp được người tốt hơn
10.0/10 từ 45 lượt.
