Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Chương 22: Tiểu dã miêu
Ba nhân chứng đều đã chết, biên quan lại thất thủ, Thất Tinh Liên Châu quả nhiên là điềm đại hung!
Địa thế biên quan Diên Bắc vốn hiểm yếu, dễ thủ khó công. Trước đây, quân Bạt tộc muốn phá quan nhanh thì cũng mất mười ngày, chậm thì nửa tháng.
Huống hồ nay có Mộc quân đóng giữ, tuyệt đối không có đạo lý bị phá quan dễ dàng đến thế. Việc này chắc chắn có uẩn khúc!
Tả Tư Mã trầm giọng hỏi: "Có cần báo cáo quân tình về Thượng Kinh không?"
"Không!" Hai người trên sập đồng thời mở miệng.
Phó Sơ Tuyết thấy dải lụa thắt lưng của Mộc Xuyên bị tuột ra một nửa, liền đưa tay thắt lại cho hắn. Mộc Xuyên nắm lấy tay y, giọng nói mang theo ý vị mệnh lệnh: "Ngài đi trưng thu lương thảo."
Hành quân đánh trận nhất định phải có lương thảo. Bốn châu của Đại Yến thì Diên Bắc đang đại hạn, không có lương;
Nam Cương là địa giới của Man tộc, chưa từng có lương thực dư thừa; Đông Tang mới bình định chiến loạn, vốn đã hoang vu hẻo lánh... xem ra chỉ có thể đi Tây Thùy.
Tháng trước vừa mới đắc tội Đường Chí Viễn, lần này đi trưng lương chắc chắn lực cản sẽ lớn hơn nhiều, nhưng trước mắt chẳng còn cách nào khác. Phó Sơ Tuyết khẽ gật đầu.
Việc Bạt tộc xâm phạm diễn ra quá đúng lúc, cộng thêm ba nhân chứng đột ngột chầu trời, xâu chuỗi lại thì tuyệt đối không phải trùng hợp.
Phó Sơ Tuyết chưa gỡ rối được mạch lạc trong đầu, chậm rãi thắt lại đai lưng, day day huyệt thái dương đang đau nhức. Để tránh cho gian nịnh biết được tình hình bày binh bố trận, Đông Xuyên Hầu không thể trực tiếp báo cáo quân vụ, nhưng việc trưng lương có thể do Diên Bắc Hầu đứng tên dâng sớ.
Xem ra cái thế "một châu hai Hầu" này cũng không hoàn toàn là chuyện xấu. Liên quan đến phòng thủ biên giới, Hoàng đế nhất định sẽ phê tấu chương, chỉ là đám quan lại Tây Thùy cấu kết với nhau, việc thực hiện sẽ rất khó khăn.
Phó Tông đã chuẩn bị sẵn xe ngựa định khởi hành đi Tây Thùy, nhưng bị Phó Sơ Tuyết ngăn lại: "Mộc Xuyên ở tiền tuyến chinh chiến, phụ thân nên ở lại hậu phương tọa trấn, để ta đi trưng lương là được."
Khi xe ngựa đến quận Phú Ninh, tấu chương phê chuẩn của Hoàng đế cũng vừa tới.
Tiêu Bảo hỏi: "Giờ chúng ta đi gặp Sắc Lặc Vương luôn chứ?"
Phó Sơ Tuyết suy nghĩ một lát rồi nói: "Ăn cơm trước đã."
Hai người không dùng bữa ở phố chính mà rẽ vào một con ngõ nhỏ, tìm đến một quán ăn lụp xụp không mấy ai để ý. Trong vòng hai tháng ngắn ngủi mà phải chạy đi chạy lại Tây Thùy những ba lần, Phó Sơ Tuyết có chút đuối sức.
Tiêu Bảo gắp cho y một miếng sườn, xót xa nói: "Chủ tử ăn chút đi, một bàn thức ăn này đắt gấp đôi ở Diên Bắc đấy."
Đang lo không có cớ tìm hiểu tin tức, chẳng phải cơ hội tới rồi sao! Phó Sơ Tuyết vỗ bàn cái "rầm": "Giá cả cao đến mức vô lý, chẳng lẽ đây là hắc đ**m?"
Chưởng quỹ thấy y ăn mặc sang trọng, giọng nói không phải người địa phương, vội vàng ra tạ lỗi: "Khách quan không biết đó thôi, thuế phí ở Tây Thùy cao gấp đôi nơi khác.
Nhà này là của tiểu nhân nên không mất tiền thuê, chứ ngài ra phố chính ăn thì giá phải đắt gấp ba. Gần đây giá gạo tăng vọt, nếu không điều chỉnh giá thì tiểu nhân chỉ có nước đóng cửa."
Phó Sơ Tuyết nắm lấy điểm mấu chốt: "Giá gạo tăng bao nhiêu?"
"Tăng gấp mười lần!"
Chưởng quỹ chỉ than phiền giá gạo đắt chứ không nói là mua không được. Điều này chứng tỏ Tây Thùy vẫn có gạo. Phó Sơ Tuyết hỏi: "Gạo này mua ở đâu?"
Sợ khách quan không tin, chưởng quỹ thề thốt: "Giờ Tỵ hàng ngày ở bến tàu đều có bán, ngài cứ đến xem là biết."
Hôm sau đúng giờ Tỵ, Phó Sơ Tuyết canh ở bến tàu. Chỉ thấy trên mặt sông có một con thuyền hàng lớn đi tới, trên buồm treo chữ "Mễ" rất to. Thuyền vừa cập bến, kẻ bán gạo liền treo bảng giá hôm nay, quả nhiên cao gấp mười lần bình thường.
Vì Tây Thùy cải tạo ruộng đất sang trồng Phong Hỏa Tham, bá tánh không có gì ăn, chỉ đành cắn răng mua gạo giá cao. Phó Sơ Tuyết tiến lại gần, nghe thấy một lão hán đang than khóc xin bớt giá.
Đám thị vệ đeo đao vừa định ra tay thì kẻ mua gạo phía sau đã gạt lão hán sang một bên: "Không có tiền thì đừng mua, đừng làm mất thời gian của mọi người."
Bá tánh nộp tiền, chủ bộ ghi chép, kẻ bán giao hàng, thị vệ canh gác... người trên thuyền phân công minh bạch, trông giống binh lính được huấn luyện bài bản hơn là thương nhân.
Đại Yến có hai vùng giáp biển là Đông Tang và Tây Thùy. Thuyền hàng cứ giờ Tỵ đến, giữa trưa đi, mỗi ngày chỉ bán đúng một khắc. Không ai biết gạo từ đâu tới và sẽ đi về đâu.
Biên quan Diên Bắc giặc ngoại xâm phạm, dân sinh Tây Thùy khốn khổ điêu đứng, vậy mà lúc này lại có kẻ nhẫn tâm phát tài trên quốc nạn.
Thật là táng tận lương tâm!
Chạng vạng tối, Phó Sơ Tuyết đến phủ Sắc Lặc Vương. Có tấu chương phê chuẩn của Hoàng đế, vị Vương gia vốn chỉ biết phụng chỉ hành sự này lập tức bày tỏ thái độ:
"Đông Xuyên Hầu đang chiến đấu nơi tiền tuyến, thế tử cứ yên tâm, bản vương định sẽ toàn lực trưng lương."
Nói thì hay hơn hát, chỉ sợ gã lại bị thê thiếp của Tào Minh Thành thủ thỉ bên tai, cuối cùng lại chẳng thu được hạt lương nào.
Phó Sơ Tuyết hỏi: "Kho lương Tây Thùy hiện có bao nhiêu?"
Quả nhiên, nhắc đến thực tế, Đường Chí Viễn liền lộ vẻ khó xử: "Thật không dám giấu ngài, triều đình vốn định chuyển một trăm mẫu ruộng sang trồng Phong Hỏa Tham, nhưng lần trước phía Tây Vực đột ngột yêu cầu đàm phán lại, kết quả là phải giao hàng vào cuối năm.
Phong Hỏa Tham chu kỳ một năm mới thu hoạch, để kịp báo cáo với triều đình, Tiêu Hoành Đạt đã tự ý sửa thành hai trăm mẫu... À đúng rồi, vụ đó là do Điền Kiến Nghĩa bàn bạc. Hiện tại lương trong kho chỉ đủ cho Mộc quân chống giặc, nếu đưa hết cho ngài, Tây Thùy sẽ loạn vì dân đói mất."
Đường Chí Viễn đầu tiên là bày tỏ thái độ, sau đó đổ hết tội lỗi lên đầu hai kẻ vừa chết, cuối cùng lại đem dân sinh ra làm lá chắn. Như vậy dù không thu được lương, Hoàng đế cũng chẳng bắt lỗi được gã.
Thuế má Tây Thùy nặng nề, bá tánh làm lụng vất vả cũng chỉ đủ miếng ăn, Phó Sơ Tuyết không thể lấy hết lương của họ. Nhưng may thay, y vẫn còn cách khác. Đường Chí Viễn đời này tiền nhiều tiêu không hết, đối với gã, tiền tài không quan trọng bằng chiến tích.
Phó Sơ Tuyết thử lòng: "Xin hỏi Sắc Lặc Vương, nếu có kẻ lũng đoạn vật tư ở Tây Thùy, bán với giá cắt cổ gấp mười lần, thì nên xử lý thế nào?"
"Theo luật pháp Đại Yến, phải tịch thu toàn bộ vật tư, bắt giam chờ xét xử."
"Tốt!" Phó Sơ Tuyết xòe quạt giấy ra, "Tại hạ tra được ở bến tàu có một con thuyền hàng bán gạo giá cắt cổ, xin Vương gia lập tức tịch thu toàn bộ số lương thực đó."
"Việc này..."
"Con thuyền đó dài ít nhất mười trượng, chất đầy gạo. Nếu thu được số lương đó sung công, bá tánh Tây Thùy sẽ không bị đói chết, Vương gia cũng có cái để báo cáo với triều đình."
Đường Chí Viễn ngần ngại: "Không biết thuyền đó thuộc về ai, trực tiếp thu lương e là không ổn."
"Vương gia vừa mới nói 'định toàn lực trưng lương' mà."
Đường Chí Viễn lau mồ hôi lạnh, định đánh trống lảng: "Thế tử không biết đó thôi, thương nhân Tây Thùy không chỉ làm ăn ở mỗi nơi này..."
"Quản hắn làm ăn với ai, hiện giờ hắn đang trục lợi trên xương máu quốc gia, chính là muốn làm Vương gia khó xử!"
Phó Sơ Tuyết phân tích lợi hại, "Nếu Vương gia không tra, tại hạ nhất định sẽ bảo phụ thân tấu trình sự thật lên Thượng Kinh, đến lúc đó Hoàng thượng..."
Nhắc đến Hoàng đế, Đường Chí Viễn hít sâu mấy hơi, sắc mặt âm trầm nói: "Nếu chúng đã muốn tìm chuyện, thì đừng trách bản vương!"
Thế là, ngày hôm sau, khi thuyền hàng vừa cập bến, một đội quan binh bất ngờ ập đến tịch thu sạch sẽ.
_
Có lương thực rồi, Phó Sơ Tuyết vui vẻ trở về Diên Bắc. Dọc đường đi ngang qua một trà lâu, y muốn vào nghỉ chân.
Tiêu Bảo vừa nhìn thấy bảng hiệu liền biến sắc, đồng tử giãn ra: "Chủ tử, trà ở đây không ngon đâu, chúng ta đổi quán khác nhé?"
Phó Sơ Tuyết nhíu mày: "Khách Lai Trà Lâu có chi nhánh khắp bốn châu, ngươi bảo trà ở đây không ngon?"
Vấn đề không phải là trà, mà là thoại bản. Tiêu Bảo đành nói dối: "Nhiều quán chắc gì đã tốt..."
"Trà không ngon thì sao đông khách, không đông khách thì sao mở được nhiều chi nhánh?"
Phó Sơ Tuyết nhướng mày, "Theo ý ngươi thì Khách Lai Trà Lâu không tốt, vậy Vân An dược quán chắc cũng không ra gì nhỉ?"
Chủ tử vốn tính ngang ngạnh, càng không cho làm thì càng muốn làm. Tiêu Bảo không cản được, chỉ biết thầm cầu nguyện cho lão thuyết thư hôm nay bị đau bụng mà nghỉ.
Nhưng ghét của nào trời trao của nấy. Khi hai người bước vào, thuyết thư vừa vặn giảng đến đoạn:
"Mỹ nhân như ngọc, tướng quân chìm đắm trong đó như cá gặp nước!"
Tiêu Bảo chết lặng. Đây chính là hồi mới nhất của thoại bản: Tiểu dã miêu của Thùy Vân!
Tiêu Bảo nhớ mang máng nội dung toàn là những âm thanh ám muội "ưm ưm a a". Theo lời kể của Tả Tư Mã, người cung cấp tư liệu sống: Đêm đầu tiên Thế tử đến tướng quân phủ, tiếng động từ phòng bên cạnh còn dữ dội hơn cả trong sách.
"Ban ngày ban mặt mà kể chuyện dâm ô thế này, hèn chi khách khứa lại đông đến thế." Phó Sơ Tuyết xòe quạt, hứng thú vắt chân chữ ngũ ngồi nghe.
Tiêu Bảo như ngồi trên đống lửa. Lão thuyết thư giọng điệu đầy truyền cảm: "Tướng quân vùi đầu vào nơi da thịt mềm mại, thầm than nơi này quả là có càn khôn khác biệt. Miêu nhi chịu không nổi trận cuồng phong, xích vàng trên cổ kêu leng keng, y quấn lấy thắt lưng tướng quân, nũng nịu nói: Ta là tiểu dã miêu của Thùy Vân."
Cái tên "Thùy Vân" nghe rất quen tai, Phó Sơ Tuyết nhất thời chưa nhớ ra là ai. Tiêu Bảo thì mặt mũi đã xám xịt như tro. Lão thuyết thư bắt chước tiếng mèo kêu một hồi, trà khách đồng loạt vỗ tay khen hay, Phó Sơ Tuyết cũng hùa theo hô lớn: "Tốt!"
Cả trà lâu phấn khích tột độ, chỉ có Tiêu Bảo là mặt mày đưa đám.
Một lúc sau, tiểu nhị mang trà lên hỏi: "Quán chúng ta mới có trà Phong Hỏa, khách quan có muốn dùng thử không?"
Trà Phong Hỏa, nghe tên là biết làm từ Phong Hỏa Tham. Phó Sơ Tuyết cười lạnh: "Dùng cái thoại bản này để hút khách thì hiệu quả hơn trà nhiều đấy."
Lão thuyết thư bỗng nhiên gõ mạnh quạt lên bàn, giọng trầm xuống: "Tướng quân ném ra một xấp ngân phiếu dày cộm, cắn nhẹ vào cổ miêu nhi, nói: Kỳ An thật ngoan."
Kỳ An? Chẳng lẽ trùng tên?
Phó Sơ Tuyết nhíu mày, sực nhớ ra Mộc Xuyên có tên tự là Rũ Vân, y nghi hoặc hỏi: "Lão thuyết thư đang kể bộ thoại bản nào vậy?"
Tiêu Bảo vội cướp lời: "Chỉ là thoại bản dân gian thôi, chủ tử không cần để ý..."
Tiểu nhị cắt ngang lời Tiêu Bảo, tự hào nói: "Đây là bộ truyện đang nổi đình nổi đám khắp nam bắc có tên "Yêu hận tình thù của Đông Xuyên Hầu và Diên Bắc Thế tử", chỉ có ở Khách Lai Trà Lâu mới được nghe bản chuẩn thôi đấy!"
"Rầm!"
Phó Sơ Tuyết đập bàn đứng phắt dậy. Tiêu Bảo cảm thấy mình chắc không thấy được ánh mặt trời ngày mai nữa rồi.
_
Thùy Vân - tên tự của Mộc Xuyên
Thùy (): Có nghĩa là rủ xuống từ trên cao, che phủ hoặc ban phát (như "thùy lẫm" - rủ lòng thương).
Vân (): Mây.
Điển tích: Tên này lấy ý từ câu "Kỳ dực nhược thùy thiên chi vân" (Cánh chim đại bàng như đám mây lớn rủ xuống từ lưng trời). Nó khắc họa hình ảnh một vị tướng quân với tầm vóc vĩ đại, đôi cánh che chở cho bách tính và giang sơn.
Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Đánh giá:
Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Story
Chương 22: Tiểu dã miêu
10.0/10 từ 45 lượt.
