Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 72: Tà môn


Thành thân?


Thành thân không phải chuyện nhỏ như ngươi chơi với ta, ta chơi với ngươi.


Phất Y nhìn thấy sự thấp thỏm, hy vọng và cả nỗi bất an trong mắt Tuế Đình Hành.


Thấy Phất Y không nói gì, ánh mắt Tuế Đình Hành dần ảm đạm, hắn không nỡ để Phất Y khó xử dù chỉ một chút: "Chuyện thành thân cũng không cần vội, chúng ta đều còn trẻ, hoãn lại..."


"Đầu xuân thời tiết ấm áp." Phất Y nhận ra sự cẩn trọng của Thái tử: "Ngày cụ thể để Bệ hạ và phụ thân ta thương lượng, chúng ta đỡ phải nhọc lòng..."


Phất Y nói gì sau đó nữa Tuế Đình Hành không còn nghe thấy, hắn nắm lấy tay Phất Y, sợ làm nàng đau lại vội vàng nới lỏng ra một chút: "Nàng... thực sự đồng ý?"


"Điện hạ, khi nhà ta nhận sính lễ nạp thái, đã chứng tỏ ta đồng ý rồi." Phất Y không ngờ Thái tử lại lo được lo mất như vậy, nàng nắm chặt lấy bàn tay vừa nới lỏng của hắn: "Điện hạ tướng mạo đường hoàng, dung mạo tuấn tú, văn võ song toàn, không biết bao nhiêu người thầm thương trộm nhớ."


"Trong số những người đó, có nàng không?"


"Đương nhiên." Phất Y giơ hai bàn tay đang nắm chặt lên: "Nếu không thích, sao có thể nắm tay?"


Gió đêm thổi đèn lồng đung đưa, trái tim Tuế Đình Hành còn rung động dữ dội hơn cả ngọn đèn.


Trong ký ức của hắn, Phất Y dù đi cùng Tuế Thụy Cảnh cũng chưa bao giờ nắm tay.


Đối với Phất Y, hắn quả nhiên là người đặc biệt nhất.


"Thái tử điện hạ và Vân Quận chúa tình cảm tốt thật đấy." Mấy nữ quyến phía xa nhìn thấy Thái tử và Phất Y nắm tay nhau đi dạo, tâm trạng có chút phức tạp.


Bệ hạ chỉ có Thái tử là con trai duy nhất, địa vị của Thái tử đương nhiên vững như bàn thạch. Cả triều trên dưới tuy không nói rõ, nhưng nhà nào có con gái hoặc cháu gái đến tuổi cập kê, ai mà không muốn vị trí Thái tử phi?


Chẳng qua là ngại Bệ hạ và Hoàng hậu chưa mở lời, bọn họ cũng không tiện chủ động, tránh mang tiếng bán con cầu vinh.



Khó khăn lắm mới đợi được Thái tử làm lễ trưởng thành xong, bọn họ đang định thăm dò ý tứ của Bệ hạ và Hoàng hậu thì Thái tử lại nhìn trúng cô nương Vân gia trước.


Mấy ngày đầu tin tức mới truyền ra, các danh môn thế gia trằn trọc mấy đêm liền cũng không hiểu nổi, một người cao quý như Thái tử sao lại để mắt đến ả hoàn khố.


Là con gái nhà thế gia bọn họ tài hoa chưa đủ, hay dung mạo chưa xuất chúng?


Hay là Thái tử điện hạ khắc kỷ phục lễ hai mươi năm, giờ lại thích kiểu nử tử ngông cuồng phóng túng như Vân Phất Y?


Thái tử còn trẻ, sở thích có kỳ lạ một chút cũng thôi đi, tại sao Bệ hạ và Hoàng hậu cũng chiều theo ý ngài ấy?


Thái tử phi, mẫu nghi thiên hạ tương lai, vị trí quan trọng nhường nào, Bệ hạ và Hoàng hậu cũng quá qua loa rồi.


Đặc biệt là hôm nay Hoàng hậu liên tục nâng cao địa vị của Vân Phất Y, người trong tông thất cũng vô cùng tôn trọng Vân Phất Y, chỉ thiếu nước nói thẳng với mọi người rằng Hoàng gia chính là muốn cho Vân Phất Y thể diện.


Người không biết còn tưởng Vân Phất Y mới là công chúa thất lạc nhiều năm của hoàng gia, còn Thái tử chỉ là chàng rể ở rể không quan trọng.


"Đúng vậy, tình cảm của Thái tử điện hạ và Vân Quận chúa thật khiến người ta ghen tị." Một cô nương mặc váy màu xanh hồ lên tiếng: "Không như ai kia, tình cảm vợ chồng nhạt nhẽo, thậm chí vì quyền thế địa vị mà phải đi nịnh nọt người trong lòng của trượng phu mình."


Vừa dứt lời, những người không muốn dính vào thị phi vội vàng rời đi.


"Lô tỷ tỷ, tỷ đừng để ý những lời châm chọc cố ý gây chia rẽ này." Lâm Tiểu Ngũ nói với Lô Tự Nguyệt: "Nàng ta họ Trần, mấy tháng trước huynh trưởng nàng ta và cháu trai Thành Trung Công Vương Diên Hà trêu ghẹo dân nữ bị Phất Y bắt gặp đánh cho một trận, vị Trần cô nương này vẫn luôn bất bình thay cho huynh trưởng, hễ có chuyện là lại nói móc nói mỉa vài câu."


"Nhà nàng ta mới chuyển vào kinh hai năm trước, chưa từng chứng kiến cảnh Phất Y trừng trị người khác nên gan cũng lớn hơn người khác một chút." Tuế An Doanh sợ Lô Tự Nguyệt nghĩ nhiều hiểu lầm Phất Y, bèn chủ động nhắc đến chuyện cũ: "Giữa Phất Y và Ninh Quận vương cũng không thân thiết như lời đồn bên ngoài đâu. Chỉ là Phất Y thường được Tiên đế triệu vào cung ở, Ninh Quận vương lại là Hoàng tử duy nhất sống trong cung nên hai người mới hay gặp gỡ."


Các nàng không ngốc, đương nhiên nhìn ra sự ngạo mạn của Ninh Quận vương khi đối mặt với các nàng: "Tăng thị được Tiên đế sủng ái nhất, Ninh Quận vương cũng trở thành nhi tử được Tiên đế sủng ái nhất, mọi người đều tưởng hắn sẽ trở thành..."


Tuế An Doanh không nói rõ, nhưng Lô Tự Nguyệt hiểu những lời chưa nói hết, cười khổ: "Lô gia trước kia cũng nghĩ như vậy."


Tộc tưởng nghĩ Tuế Thụy Cảnh sẽ là Hoàng đế tiếp theo, nên khi Tăng thị có ý định chọn phi cho Tuế Thụy Cảnh, liền vội vàng gả nàng cho y.


Đáng tiếc số phận trêu ngươi mẹ con Tăng Quý phi, trêu ngươi người Lô gia, hai Vương gia tạo phản không báo trước, Tăng thị chết cháy, Lý Vương bị mọi người lãng quên lại đăng cơ lên ngôi báu.



Thiện ý đầu tiên nàng nhận được khi đến kinh thành là do Phất Y mang đến, là Phất Y cho nàng biết nữ tử cũng có thể sống muôn màu muôn vẻ, chứ không phải vì một cuộc hôn nhân mà chôn vùi cả đời mình.


"Trần cô nương tuy chưa xuất giá nhưng chuyện nhà người ta lại nắm rõ trong lòng bàn tay nhỉ." Lô Tự Nguyệt không hề giận, nàng ấy nhìn Trần cô nương, trên mặt thậm chí còn nở nụ cười: "Phu thê người ta quan hệ tốt hay không liên quan gì đến cô, chẳng lẽ quan hệ không tốt thì cô có thể vào nhà người ta làm thiếp?"


"Ngươi?!" Trần cô nương không ngờ Lô Tự Nguyệt không hận Vân Phất Y mà lại quay sang gây sự với mình: "Ngươi là kẻ bị gia tộc chán ghét, bị phu quân lạnh nhạt, vậy mà cũng dám sỉ nhục ta?!"


"Cô nương giọng to thật đấy, cả cái vườn này chỉ nghe thấy tiếng cô nương thôi."


Mấy cô nương có mặt quay đầu lại, thấy người vừa nói là Vân Phất Y, hai thiếu nữ đứng cùng Trần cô nương đồng loạt lùi ra xa mấy bước.


Trần cô nương thấy Phất Y xuất hiện, lại thấy sau lưng nàng còn có Thái tử điện hạ, mặt nàng ta lúc đỏ lúc trắng, nửa ngày không dám hó hé.


Hai người bạn của nàng ta nhún gối hành lễ: "Tham kiến Thái tử điện hạ, tham kiến Vân Quận chúa."


"Không cần đa lễ." Tuế Đình Hành nhấc tay lên, sau đó im lặng đứng sang một bên, như thể mình là tùy tùng của Phất Y chứ không phải Thái tử điện hạ cao cao tại thượng.


"Cô nương mồm miệng lanh lợi như vậy, không biết là thiên kim nhà ai?"


"Ngươi!" Thấy Vân Phất Y hoàn toàn không nhớ mình là ai, sắc mặt Trần cô nương biến đổi liên tục, mạnh miệng: "Vân Phất Y, đừng tưởng có Thái tử chống lưng là ta sợ ngươi."


"Cô nương nói gì vậy, cả kinh thành ai mà không biết ta thương hoa tiếc ngọc nhất?" Phất Y cúi xuống nhặt một hòn đá dưới đất, tung lên tung xuống trên tay: "Cô nương đến tham dự cung yến, chắc cũng là người hiểu chuyện biết lễ nghĩa, sao lại quên mất phép tắc rồi?"


Trần cô nương mím môi không nói.


"Lô tỷ tỷ là Quận vương phi, ta là Quận chúa, xét về phẩm cấp, chúng ta đều là Tòng nhất phẩm." Phất Y đặt hòn đá lên bàn đá, nắm chặt tay: "Theo quy củ lễ nghĩa, cô nương nên nhún gối thỉnh an bọn ta."


Nói xong, nàng giơ nắm đấm đập mạnh xuống hòn đá trên bàn.


Bốp!


Hòn đá bị nàng đấm vỡ tan tành, nàng úp lòng bàn tay xuống, những mảnh đá vỡ bị nghiền nát thành bột mịn, gió thổi qua, bụi đá bay lên, một phần lướt qua má Trần cô nương, rơi xuống đôi giày thêu của nàng ta.



"Kìa, cô nương sao lại hành đại lễ thế." Phất Y thổi bụi trên mu bàn tay, bước tới đỡ Trần cô nương dậy: "Dưới đất lạnh, tấm lòng của cô nương ta nhận, nhưng lần sau không được như vậy nữa nhé."


Nàng lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng lau vết bụi trên mặt Trần cô nương: "Cô nương trẻ tuổi thẳng thắn, ta rất thích, nếu lần sau còn tái phạm..."


Hai người bạn của Trần cô nương nuốt nước bọt, đầu cũng không dám ngẩng lên.


"Không, sẽ không có lần sau đâu." Răng Trần cô nương va vào nhau lập cập, thậm chí không dám nhìn vào mắt Vân Phất Y.


"Ngoan." Phất Y cười khẽ, chỉnh lại cây trâm cài tóc hơi lệch bên thái dương Trần cô nương: "Người đời vốn đã khắt khe với nữ tử, chúng ta cùng là thân nữ nhi, càng không nên lấy nỗi bất hạnh của người con gái khác ra làm trò cười, cô nương nói có đúng không?"


Đầu óc Trần cô nương rối bời, không biết là bị Phất Y dọa hay xấu hổ vì những lời này, lí nhí đáp: "Đúng."


"Đi chơi với bạn đi." Phất Y nhìn hai cô nương im thin thít bên cạnh: "Đêm thu lạnh, cẩn thận kẻo bị cảm."


"Chúng tôi đi ngay đây." Hai người bạn kéo Trần cô nương đi ngay, đến khi chắc chắn Vân Phất Y không nhìn thấy nữa mới dừng lại, thở hổn hển nói: "Lần trước đã bảo đừng chọc vào Vân Phất Y rồi, sao muội to gan thế?"


Trần cô nương không lên tiếng.


"Lần đó vốn dĩ là ca ca ta và ca ca muội sai trước." Một cô nương khác lên tiếng, nàng ta là cháu gái Thành Trung Công, tức là muội muội của Vương Diên Hà: "Chuyện đêm đó tổ phụ đã điều tra rõ ràng, đúng là các ca ca trêu ghẹo cô nương bán hoa, Vân Quận chúa mới ra tay dạy dỗ bọn họ."


"Ngay cả cha ta cũng bảo Vân Quận chúa đánh hay lắm." Nàng ta thở dài: "Lời vừa nãy muội nói hơi quá đáng, Ninh Quận vương phi... cũng là người mệnh khổ."


Bên ngoài ca tụng Lô thị Lĩnh Bắc hay ho thế nào, ai cũng biết Ninh Quận vương phi là vật hy sinh bị Lô thị vứt bỏ.


Nếu không phải Vân Phất Y chủ động thân thiết với Lô thị, e là cả kinh thành này chẳng ai dám giao du với Lô thị.


Trần cô nương có chút hoảng loạn: "Chẳng phải nói Lão Vương phi rất thích nàng ta sao?"


"Lão Vương phi bao năm không màng thế sự, sao tự nhiên lại thích Vương phi của Ninh Quận vương." Vương cô nương là tiểu thư phủ Quốc công, đương nhiên hiểu rõ chuyện trong kinh thành hơn: "Chẳng qua là nể mặt Vân Phất Y mới đứng ra bảo vệ Lô Tự Nguyệt, không để nàng ấy bị Ninh Quận vương liên lụy thôi."


Tất cả những chuyện này, nếu Vân Phất Y là nam tử, Ninh Quận vương phi e là đã thay lòng đổi dạ từ lâu, sao có thể vì một Ninh Quận vương mà có hiềm khích với Vân Phất Y.



Phất Y quay đầu nhìn Tuế Đình Hành đang đợi mình dưới gốc cây, cười nói: "Điện hạ nhà ta còn đang đợi, đi trước đây."


"Chậc chậc chậc." Tuế An Doanh nhìn theo bóng lưng Phất Y xa dần: "Nhan sắc làm mờ mắt người mà."


Lâm Tiểu Ngũ che miệng cười.


"Tối nay Phất Y không đi cùng muội, muội không giận à?" Tuế An Doanh có chút bất ngờ.


Lâm Tiểu Ngũ cười híp mắt sờ cây trâm ngọc trên đầu: "Đàn ông mà, phải tốn chút tâm tư dỗ dành chứ."


Sáng sớm nay Phất Y đã sai người mang trang sức đến cho nàng ấy, hôm qua Hoàng hậu nương nương cũng ban thưởng cho nhà nàng ấy, nàng ấy có gì mà không vui, còn hận không thể ngày nào cũng là lễ tết.


Thấy Phất Y nhanh chóng quay lại, khóe miệng Tuế Đình Hành cong lên, cầm lấy tay nàng, lau mu bàn tay cho nàng: "Sao về nhanh thế, không ở lại chơi với bạn thêm chút nữa?"


"Tối nay ta chỉ muốn ở bên Điện hạ thôi."


Dưới ánh trăng, vẻ mặt Tuế Đình Hành ôn nhu như nước. Phất Y đột nhiên ôm cổ hắn, hôn nhẹ lên cằm hắn như chuồn chuồn đạp nước.


Tuế Đình Hành cứng đờ người, như hóa thành hòn vọng thê trong đêm.


"Sau này mỗi đêm rằm Trung thu, ta đều sẽ ở bên chàng."


Cùng lúc đó, trong một tiểu viện nào đó.


"Chủ nhân, Lưu Thọ Xương đã năm ngày không ra khỏi cửa phủ Công chúa rồi, chúng ta còn canh chừng nữa không?"


Tên Lưu Thọ Xương đó chẳng phải ngày nào cũng lượn lờ ngoài đường sao, sao đến lúc bọn họ cần hắn ta thì hắn ta lại ru rú trong nhà không chịu ra?


Thật là tà môn!


________


Lưu Tiểu Bàn: Vân Phất Y bảo ta ra ngoài mang thêm nhiều người hầu á? Bên ngoài chắc chắn không an toàn, ta phải bảo vệ cái mạng chó này thôi!


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 72: Tà môn
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...