Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 71: Chân tâm


So với hai năm đầu Hoàng đế mới đăng cơ, tiệc Trung thu năm nay được tổ chức long trọng hơn hẳn, không chỉ các cung điện chính được trang hoàng đèn lồng rực rỡ mà ngay cả Ngự Hoa Viên cũng treo đầy đèn lồng và lụa màu.


Phất Y và Tuế Đình Hành thong thả đi sau mọi người, những người khác cũng vô tình hoặc cố ý tránh đường cho họ, chẳng mấy chốc bên cạnh hai người họ ngoài cung nhân hầu hạ ra thì không còn ai khác.


"Điện hạ, chàng cầm cái gì thế?" Phất Y thấy Tuế Đình Hành xách một chiếc đèn lồng xấu xí chẳng ra thỏ cũng chẳng ra chó, định hỏi xem nghệ nhân nào làm ra thứ xấu xí này thì nghe Tuế Đình Hành lên tiếng.


"Đây là... đèn lồng thỏ ta tự làm." Tuế Đình Hành có lẽ cũng biết đèn lồng mình làm không được đẹp lắm, hơi ngại ngùng giấu ra sau lưng.


"Điện hạ biết làm đèn lồng sao?" Phất Y ngạc nhiên trợn tròn mắt, vòng ra sau lưng Tuế Đình Hành nhìn chiếc đèn lồng trên tay đối phương: "Cho ta xem được không?"


Tuế Đình Hành cười khẽ, đưa cán đèn cho Phất Y.


Đèn lồng tuy làm hơi xấu, nhưng mọi chỗ đều được mài nhẵn mịn, không tìm thấy chút dằm gỗ nào. Dưới đáy đèn khắc dòng chữ nhỏ: "Hoa hảo nguyệt viên, tuế tuế bình an".


"Con thỏ này nhìn kỹ cũng đáng yêu đấy chứ." Phất Y quay đầu nhìn Tuế Đình Hành, ánh nến vàng cam hắt lên mặt chàng, khiến cả người chàng trông thật ấm áp: "Điện hạ tặng chiếc đèn này cho ta được không?"


Thấy Phất Y không chê đèn lồng mình làm xấu, vẻ mặt căng thẳng của Tuế Đình Hành thả lỏng: "Năm sau ta sẽ làm một chiếc đẹp hơn tặng nàng."


"Được." Phất Y xách đèn lồng: "Vậy năm sau ta muốn một chiếc đèn lồng mèo con."


"Cẩn thận, phía trước đường trơn." Tuế Đình Hành thấy phía trước có bậc thang, đưa tay nắm trọn bàn tay Phất Y vào lòng bàn tay mình.


Tay áo hai người lồng vào nhau, không ai buông tay đối phương ra.


"Bên ngoài chắc náo nhiệt lắm." Tuế Đình Hành nhìn ra ngoài cung.



"Điện hạ bây giờ vẫn nên ở trong cung thì hơn." Phất Y tiến lại gần Tuế Đình Hành hơn, kiễng chân thì thầm vào tai chàng: "Tuế Thụy Cảnh bên kia vẫn chưa có động tĩnh gì, ta nghi ngờ Tăng thị đã từ bỏ hắn rồi."


"Có lẽ bà ta không muốn liên lụy đến Hoàng thúc." Tuế Đình Hành cùng Phất Y chậm rãi sánh bước: "Tăng thị thân phận không rõ ràng, Hoàng thúc là con ruột của bà ta, bà ta đối với Hoàng thúc chắc cũng còn chút tình mẫu tử."


Phủ Ninh Quận vương sóng yên biển lặng, không biết là do Tuế Thụy Cảnh ngày càng giỏi nhẫn nhịn, hay là hoàn toàn không biết người gặp y ở trà lâu chính là Tăng thị.


Dọc đường đèn đuốc sáng trưng, đi qua cầu Cửu Khúc dẫn ra đình giữa hồ, Phất Y và Tuế Đình Hành nhìn thấy Tuế Thụy Cảnh đang ngồi trong đình bát giác.


Hai người ăn ý cùng xoay người, chuẩn bị rời đi.


Choang.


Trong đình, Tuế Thụy Cảnh hất đổ bình rượu, nhìn những chiếc đèn cung đình hoa lệ trên cầu, cười khẩy nhìn bóng lưng Phất Y và Tuế Đình Hành rời đi: "Hoa quế thơm ngát, trăng tròn hoa đẹp, Thái tử điện hạ lại không muốn nhìn thấy người Hoàng thúc này đến thế sao?"


"Hoàng thúc một mình uống rượu dưới trăng, nhã hứng đang cao, chất nhi không nỡ làm phiền." Tuế Đình Hành quay đầu nhìn y.


"Là không nỡ làm phiền, hay là không muốn làm phiền?" Ánh mắt Tuế Thụy Cảnh rơi trên người Phất Y.


"Quận vương hà tất biết rõ còn cố hỏi?" Phất Y không giận mà cười: "Thần nữ và Điện hạ là hôn phu hôn thê, trong đêm trăng thanh gió mát thế này, đương nhiên là muốn ngắm hoa thưởng nguyệt cùng nhau rồi. Ngài nếu biết điều một chút thì không nên hỏi câu này, ngài nhìn xem, cả hoàng cung có ai không có mắt như ngài, chạy ra làm phiền bọn ta không?"


"Tục ngữ nói rất hay, phá hỏng chuyện tốt của người khác sẽ bị trời đánh thánh vật." Phất Y giơ bàn tay đang đan chặt vào tay Tuế Đình Hành lên: "Ngài nói xem, làm trưởng bối kiểu gì thế hả?"


Mười ngón tay đan vào nhau, tình cảm nồng nàn.


Tuế Thụy Cảnh ngẩn ngơ, y và Vân Phất Y không nên đi đến bước đường này.


Nếu năm xưa mẫu phi không hãm hại Vân gia, không phái người truy sát Vân gia, nếu y sớm phát hiện ra những việc làm của mẫu phi, không vì thế lực nhà họ Lô mà động lòng, thì người đứng bên cạnh Vân Phất Y liệu có phải là y?



Số phận thật nực cười làm sao.


Tuế Thuỵ Cảnh muốn hỏi Vân Phất Y, có phải nàng chưa từng có chút tình cảm nam nữ nào với y không. Nhưng khi nhìn thấy sự lạnh lùng và chán ghét không che giấu trong mắt nàng, y chẳng thốt nên lời.


"Các người đi đi." Tuế Thuỵ Cảnh cười lạnh: "Thắng làm vua thua làm giặc, bổn vương không còn gì để nói."


"Có những người là như vậy đấy." Phất Y thì thầm vào tai Tuế Đình Hành: "Tự cho mình là thâm tình, tự cảm động bản thân chưa đủ, còn muốn người khác thấy được sự thâm tình của hắn, làm như người được hắn nhớ thương là kẻ lạnh lùng vô tình vậy."


Phất Y không thèm để ý đến Tuế Thụy Cảnh, kéo Tuế Đình Hành đi: "Chúng ta phải đi xa một chút, kẻo xui xẻo lây sang người."


Tuế Đình Hành vốn trong lòng còn chút ghen tuông, thấy Phất Y tránh Tuế Thụy Cảnh như tránh tà, lập tức hết sạch cơn ghen, mày cũng giãn ra, ra vẻ rộng lượng: "Phất Y nói đúng."


"Cuộc sống đâu phải viết thoại bản." Thấy Tuế Đình Hành hùa theo mình, Phất Y càng mắng càng hăng: "Nhân vật trong thoại bản chỉ cần lấy danh nghĩa tình yêu là có thể giết người phóng hỏa, làm đủ chuyện tổn thương người khác. Cứ như thể cả thiên hạ chỉ có hắn mới có chân tâm, chỉ có chút tâm ý của hắn là cảm động, sống chết của người khác đều không bằng chút tình cảm rẻ mạt của hắn."


"Năm xưa cả nhà ta bị đuổi khỏi kinh thành, hắn còn chẳng thèm ló mặt, có lẽ sợ tiếp xúc với nhà ta sẽ chọc giận Tiên đế, phá hỏng giấc mộng làm Thái tử của hắn."


"Ta không tin cái gọi là nỗi khổ tâm khó nói." Phất Y dừng bước, chăm chú nhìn Tuế Đình Hành: "Năm xưa chàng chẳng có gì trong tay, vậy mà dám quỳ gối cầu xin Tiên đế vì ta, bị ông ta ném chén trà vỡ đầu chảy máu, còn hắn thì ngay cả bạn bè ta cũng không dám gặp."


"Thứ chân tình như của Tuế Thụy Cảnh, chó nó còn chê." Phất Y không che giấu sự khinh bỉ của mình: "Nếu năm xưa ta không có cái mệnh cách vượng Tử Vi tinh gì đó, Tuế Thụy Cảnh thèm ngó ngàng đến ta chắc?"


Tiếp cận vì lợi ích, chia xa vì quyền thế, vậy thì đừng nhắc đến tâm ý tình cảm gì nữa, thật khiến người ta buồn nôn.


"Nếu hắn làm Hoàng đế, e là đã nạp đầy nữ nhi các thế gia vào hậu cung rồi. Biết đâu ngày nào đó nhớ đến ta, liền triệu ta về kinh, lấy tính mạng cha mẹ ta ra uy h**p, ép ta vào cung, rồi để ta ngày ngày chịu sự hành hạ của Tăng thị." Gió đêm thổi qua, Phất Y rùng mình: "Tăng thị vốn đã ghét ta, đợi ta vào hậu cung, bà ta hành hạ ta chẳng phải dễ như trở bàn tay sao, còn cả những người bạn tốt của ta nữa..."


Càng nói càng thấy đáng sợ, Phất Y ôm chặt cánh tay Tuế Đình Hành: "Điện hạ, may mà người đăng cơ là Bệ hạ, may mà chàng là Thái tử."


"Ta sẽ không để nàng rơi vào hoàn cảnh đó." Tuế Đình Hành ôm chặt Phất Y vào lòng, nhắm đôi mắt đầy sát ý lạnh lẽo lại: "Vĩnh viễn sẽ không."



"Điện hạ, chàng ôm chặt quá." Phất Y vòng tay ôm eo Thái tử, vỗ nhẹ lưng chàng: "Ta chỉ nói linh tinh thôi, đều là giả cả. Người Vân gia chúng ta đều có tính cách thà gãy chứ không chịu cong, cho dù Tuế Thụy Cảnh làm Hoàng đế, ta cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh đó đâu."


Nếu Tuế Thụy Cảnh dám bắt nàng vào cung thật, e là ngủ cũng phải mở một mắt. Nàng đâu phải liễu yếu đào tơ, nàng có thừa sức lực và thủ đoạn.


"Vậy nàng sẽ làm gì?"


"Ừm, để ta nghĩ xem nào." Phất Y gác cằm lên vai Tuế Đình Hành, trêu chọc: "Giết Hoàng đế, giết Tăng thị, sau đó nội ứng ngoại hợp với phủ Lý Vương của chàng, đoạt lấy giang sơn, lập công phò tá vua lên ngôi."


"Ý hay đấy." Tuế Đình Hành cười: "Trước khi đại sự thành công, ta còn có thể l*m t*nh nhân bí mật của nàng."


Hít hà.


Phất Y hít sâu một hơi, vùng ra khỏi vòng tay Tuế Đình Hành, nâng mặt chàng lên: "Điện hạ, tâm tư chàng hoang dã thật đấy."


"Ừ, ta muốn làm nam nhân hoang dã của nàng, tâm tư không hoang dã một chút sao được?" Tuế Đình Hành cúi xuống thì thầm vào tai Phất Y: "Cô chỉ muốn ở bên Phất Y, cho dù làm ngoại thất của nàng cũng được."


A a a a a!


Là ai, rốt cuộc là ai đã dạy hư Thái tử điện hạ cao quý thoát tục nhà nàng!


Điện hạ nhà nàng sao có thể nói ra những lời hổ báo cáo chồn này chứ!


"Chẳng lẽ ta không đủ tuấn mỹ, không thể khiến..."


"Điện hạ." Phất Y bịt miệng Tuế Đình Hành, lén liếc nhìn đám cung nhân cách đó không xa, đỏ bừng tai nói: "Ta xưa nay mặt dày mày dạn thì không sao, lời này mà truyền ra ngoài, mặt mũi chàng sẽ mất hết đấy."


Tuế Đình Hành hôn nhẹ lên lòng bàn tay Phất Y, nắm lấy cổ tay nàng cười dịu dàng: "Nếu có được ba phần chân tình của Phất Y, ta cần cái mặt mũi đó làm gì?"



Thực ra hắn không quan tâm đến ánh mắt người khác, hắn chỉ muốn xuất hiện trong tai nàng với danh tiếng tốt nhất, xuất hiện trước mắt nàng với diện mạo đẹp nhất.


Nếu họ vô duyên, khi người khác nhắc đến hắn trước mặt nàng, có thể khen ngợi hắn đôi câu, ít nhất trong lòng nàng, hắn cũng có thể để lại một ấn tượng tốt.


Hắn không dám cầu mong quá nhiều, chỉ là những lần gặp gỡ hết lần này đến lần khác, khiến hắn cuối cùng cũng thả con quái vật d*c v*ng trong lòng ra.


May mắn thay, nàng đã nhìn thấu vực thẳm ấy và ôm lấy hắn.


Trước mặt Phất Y, thể diện và lòng tự trọng chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng nhắc tới.


"Vậy thì thể diện của Điện hạ mất sạch rồi." Phất Y cười nắm lấy tay Tuế Đình Hành lần nữa.


Tuế Đình Hành ngẩn ngơ nhìn nàng, trong lòng tràn đầy hy vọng.


"Chân tình của ta đối với Điện hạ đã sớm không chỉ dừng lại ở ba phần." Phất Y lắc lư chiếc đèn lồng thỏ xấu xí trong tay: "Cho nên thể diện của Điện hạ bây giờ thuộc về ta, ở bên ngoài chàng phải giữ gìn thể diện thuộc về ta cho tốt đấy."


"Ừm." Tuế Đình Hành khàn giọng gật đầu: "Sau này những lời này ta sẽ không nói ở bên ngoài, chỉ nói với nàng thôi."


Vành tai Phất Y lại đỏ lên, ánh mắt nàng lảng sang hai bàn tay đang đan vào nhau: "Thế, thế cũng được."


Cô nương tốt nào có thể từ chối một mỹ nam nguyện ý hy sinh tất cả vì mình chứ?


Nàng cũng đâu phải người tu hành cai sắc giới.


"Bây giờ ở đây không có người ngoài." Tuế Đình Hành kéo Phất Y vào lòng, thì thầm bên tai nàng: "Phất Y, đợi sang xuân năm sau, chúng ta thành thân được không?"


________


Tuế ca: Ta chẳng có lý tưởng gì lớn cả, chỉ muốn được "nhập hộ tịch" vào nhà Phất Y thôi ~


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 71: Chân tâm
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...