Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 68: Mưu đồ không nhỏ


Dọa sợ Thái tử phi tương lai?


Hai thái giám chứng kiến toàn bộ quá trình Vân Phất Y xông lên đánh Ninh Quận vương tơi bời không dám ngẩng đầu, sợ vẻ kinh hoàng trên mặt mình làm chói mắt người khác.


Bọn họ không dám nhiều lời, vội vàng đỡ Ninh Quận vương thảm hại rời đi, trên đường về còn vô tình đụng phải người khác.


Cũng không biết có phải do chuyện Thái tử si mê Vân Quận chúa đã ăn sâu vào lòng người hay không mà quả thực không có đại thần nào đàn hặc chuyện Thái tử đến Thải Âm Phường, ngay cả quan viên Chiêm sự phủ thuộc quyền quản lý của Thái tử cũng không ai lên tiếng.


Vân gia nhân khẩu đơn giản, thanh danh trong sạch, ngoài việc danh tiếng hoàn khố của Vân Phất Y quá vang dội ra thì gần như không bắt bẻ được lỗi lầm gì. Hơn nữa đây là Thái tử chủ động cầu cưới, hoàn khố một chút cũng chẳng tính là vấn đề lớn.


Thánh giá hồi kinh vừa tròn ba ngày, hoàng gia đã theo lễ tiết tam thư lục lễ dân gian, mời Lão Vương gia và Lão Vương phi có vai vế cao nhất trong tông thất ra mặt, mang sính lễ đến Vân gia bày tỏ ý muốn cầu cưới.


Sau khi Vân gia nhận sính lễ nạp thái của hoàng gia, trong cung mới ban bố chiếu chỉ sắc phong Thái tử phi, cho Vân gia đủ tôn trọng và thể diện.


Giám chính Khâm Thiên Giám cầm bát tự của Thái tử và Vân Quận chúa, càng tính càng thấy nhẹ nhõm, cuối cùng hớn hở đặt bát tự xuống, vuốt râu cười nói: "Bát tự của Thái tử điện hạ và Vân Quận chúa quả là duyên trời tác hợp, hiếm có trên đời."


Bát tự vừa được đưa đến Khâm Thiên Giám, ông ta đã nhận được ba đợt ám chỉ từ Hoàng thượng, Hoàng hậu và Thái tử, chỉ thiếu nước nói thẳng vào mặt ông ta rằng cả nhà ba người họ không tin mấy cái này, bất kể bát tự có hợp hay không cũng không được phá hỏng hôn sự này.


Nói không tin bát tự với Giám chính Khâm Thiên Giám chẳng khác nào chỉ vào mặt hòa thượng mắng trọc lốc, Giám chính quả thực dám giận không dám nói, uất ức cầm bát tự đi tính ngày lành.


Ai ngờ vừa tính ra mới phát hiện, Thái tử và Vân Quận chúa hợp nhau không gì bằng. Hai người nếu ở bên nhau không chỉ cầm sắt hòa minh mà còn lợi nước lợi dân, được coi là mệnh cách tốt trăm năm hiếm gặp.


Ông ta cầm bát tự, hào hứng cầu kiến Bệ hạ và Thái tử.


Ngự Thư phòng còn có vài trọng thần khác, nhưng Giám chính chẳng màng đến, lập tức mở miệng thao thao bất tuyệt.


Nghe Giám chính Khâm Thiên Giám khen ngợi tâng bốc không ngớt, Hoàng đế không nhịn được nháy mắt ra hiệu cho ông ta. Tuy trẫm có ám chỉ khanh nói dễ nghe một chút, nhưng thế này thì quá lố rồi, trẫm nghe cũng thấy ngại.


"Ái khanh à, những điều khanh nói trẫm đều biết, khanh không cần..."


"Bệ hạ, thần nói đều là sự thật!" Giám chính kích động không nói nên lời, thậm chí ngắt lời Hoàng đế: "Bệ hạ, Thái tử và Vân Quận chúa quả thực là duyên trời tác hợp, nếu hai người họ không thể ở bên nhau thì đó là tổn thất của Đại Long chúng ta!"


Hoàng đế thấy Giám chính kích động đỏ cả cổ mới phản ứng lại, chẳng lẽ không phải diễn kịch, là thật sao?



"Thật sự?"


"Thiên chân vạn xác!"


Bát tự không hợp?


Vứt hết mấy chuyện thần thánh ma quỷ đi, tất cả đều là giả dối!


Duyên trời tác hợp, trời phù hộ Đại Long?


Biết ngay con trai ông và Phất Y hợp nhau mà, ông trời có mắt!


Hoàng đế vui vẻ nói: "Các vị ái khanh, các vị nghe thấy cả rồi đấy, hôn sự của Thái tử và Vân Quận chúa là do trời định!"


Các trọng thần bán tín bán nghi, nhưng lời hay ý đẹp mà, ai chẳng thích nghe, lỡ là thật thì sao?


"Chúc mừng Bệ hạ, chúc mừng Thái tử!"


Quân thần Đại Long tự có một bộ bản lĩnh chọn lọc niềm tin.


Chuyện này nhanh chóng lan truyền ra ngoài, chưa đầy hai ba ngày, gần như cả kinh thành đều biết Thái tử và Thái tử phi tương lai là một đôi trời sinh, chia rẽ họ là trái ý ông trời.


Phất Y sau khi nghe được tin đồn này: "..."


"Mấy lời đồn này từ đâu ra thế?" Nàng hỏi Vân Chiếu Bạch, Vân Chiếu Bạch đang cầm cuốn sách, đầu cũng không ngẩng lên: "Không biết."


Phất Y liếc nhìn cuốn sách trên tay hắn: "Ca, chẳng phải huynh bảo không định tham gia kỳ thi lần này sao?"


"Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ." Vân Chiếu Bạch đặt sách xuống, cười với Phất Y: "Ở hành cung Trường Ương huynh đã thấy rất nhiều, cũng nghĩ rất nhiều. Huynh vốn đã có công danh, nếu không tham gia kỳ thi mùa thu này thì phải đợi ba năm nữa."


"Bệ hạ khác với Tiên đế, huynh muốn thử xem." Vân Chiếu Bạch cầm sách gõ nhẹ vào đầu nàng: "Chuyện đọc sách không cần muội lo, chi bằng đi bưng cho ta đĩa trái cây đi."


"Người đọc sách là lớn nhất, muội đích thân xuống bếp lấy cho huynh." Phất Y xuống bếp rửa ít trái cây bày lên đĩa, vừa ra cửa thì gặp đầu bếp đang ấp a ấp úng nhìn mình, vẻ mặt muốn nói lại thôi.


Phất Y dừng bước, đợi bà ấy mở lời.



Phất Y: "..."


Tin đồn càng ngày càng thái quá rồi.


Thấy Phất Y không nói gì, đầu bếp tưởng Phất Y không muốn thành thân với Thái tử, lại không muốn cô nương nhà mình gả cho người mà nàng không thích, nụ cười trên mặt đầu bếp tắt ngúm, lo lắng hỏi: "Có gì không ổn sao ạ?"


Phất Y nhìn biểu cảm của bà là biết bà đang lo lắng điều gì, bất lực cười giải thích: "Thím đừng nghe lời đồn bên ngoài, ta và Thái tử điện hạ vẫn tốt lắm. Thái tử là Trữ quân một nước, lễ thành thân rườm rà phức tạp, không nhanh thế được đâu."


Thấy Phất Y không có vẻ gì là miễn cưỡng, đầu bếp cuối cùng cũng yên tâm: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt."


"Tiểu thư." Hạ Vũ thấy Phất Y từ bếp đi ra, đưa tay định đỡ đĩa trái cây: "Sao người lại xuống bếp thế?"


"Chăm sóc người đọc sách duy nhất trong nhà thôi." Phất Y tránh tay Hạ Vũ, chớp chớp mắt: "Em và Thu Sương cứ làm việc đi, không cần hầu hạ ta."


Hạ Vũ nghe là biết tiểu thư đang muốn trêu đùa công tử, cũng không giúp Phất Y bưng trái cây nữa, cười híp mắt gật đầu rời đi.


Trái ngược với không khí vui vẻ nhẹ nhàng ở Vân phủ, lúc này trong một trà lâu nào đó, bầu không khí lại vô cùng lạnh lẽo.


"Ngươi là người nhét tờ giấy kia cho bổn vương?" Tuế Thụy Cảnh khinh thường liếc nhìn người ngồi đối diện. Áo xám, nón lá che kín mít, ngay cả nam hay nữ cũng không nhìn ra.


"Có gì nói thẳng, đừng giả thần giả quỷ."


Đối phương không nói gì, y mất kiên nhẫn đứng dậy định bỏ đi.


"Vương gia nếu không có chút tâm tư nào, sao lại vì một tờ giấy không rõ lai lịch mà đến tận đây tìm ta?" Người áo xám lên tiếng, giọng nói khàn khàn khó nghe, lờ mờ nghe ra là giọng phụ nữ.


"Bổn vương lại muốn biết, ngươi học đâu ra nét chữ của mẫu phi ta." Tuế Thụy Cảnh chán ghét nhìn người phụ nữ không rõ danh tính này, trên mặt y vẫn còn vết thương do Vân Phất Y đánh mấy hôm trước, trông vô cùng u ám.


Hôm đó trên đường về, có người va vào y, trong tay y liền có thêm tờ giấy này.


Người phụ nữ áo xám hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Bây giờ cả kinh thành đều đồn đại Tuế Đình Hành và Vân Phất Y là trời sinh một cặp, chẳng lẽ ngươi không hận? Nếu không phải Lý Vương cướp ngôi của ngươi, bây giờ ngươi đã là Đế vương cao cao tại thượng, đừng nói là một Vân Phất Y, cho dù mười Vân Phất Y cũng phải ngoan ngoãn ở trong hậu cung của ngươi. Chẳng lẽ ngươi không hận, không oán?"


"Ngươi là cái thá gì mà đòi dạy đời bổn vương?" Tâm trạng Tuế Thụy Cảnh vốn đã không tốt, nghe những lời này càng thêm tồi tệ.


Người áo xám không tức giận: "Nếu ta nói, ta có thể giúp ngươi trừ khử gia đình Lý Vương thì sao?"



"Nếu không phải Vân Phất Y phá hỏng chuyện tốt, gia đình Lý Vương đã sớm chết trong tay ta rồi." Giọng người áo xám lạnh lẽo: "Ta muốn ngươi giúp ta giết Vân Phất Y."


Tuế Thụy Cảnh không trả lời.


"Ả ta sỉ nhục ngươi như vậy, ngươi còn muốn giữ mạng cho ả?"


Tuế Thụy Cảnh nheo mắt quan sát người phụ nữ áo xám này, đột nhiên đưa tay giật phắt chiếc nón lá trên đầu bà ta.


Dưới chiếc nón lá là một cái đầu trọc lóc không một sợi tóc, và một khuôn mặt xấu xí vặn vẹo đến quái dị.


Chưa đợi đối phương phản ứng, y lại đội nón lá lên đầu bà ta, bị dung mạo của bà ta làm cho ghê tởm lùi ra cửa: "Thiên hạ này người đẹp nhiều vô kể, ngươi giết không hết đâu."


"Ngươi tưởng ta ghen tị nhan sắc của ả à?!" Người áo xám cầm chén trà trên bàn ném về phía Tuế Thuỵ Cảnh: "Đồ ngu xuẩn!"


Một mụ già không rõ danh tính cũng dám vô lễ với y như vậy?


Tuế Thụy Cảnh nhìn bà ta với ánh mắt âm u, nhớ ra đây là trà lâu, kìm nén sát ý dâng lên trong lòng.


Y không thèm để ý đến bà ta nữa, mở cửa phòng bao bước ra ngoài.


"Sao Ninh Quận vương lại một mình đến trà lâu?" Lục Nghiên mở cửa phòng bao, thấy Tuế Thụy Cảnh đùng đùng nổi giận bước ra từ phòng đối diện, theo bản năng khép cửa lại, quan sát qua khe cửa.


Chẳng bao lâu sau, trong phòng lại có một người phụ nữ áo xám đội nón lá bước ra. Đối phương dường như rất cảnh giác, không chỉ quan sát xung quanh mà còn nhìn chằm chằm vào phòng Lục Nghiên mấy lần, xác định không có ai chú ý đến mình mới thong thả rời đi.


Lục Nghiên vốn nhát gan nên rất nhạy cảm với ánh mắt của người khác, tuy người phụ nữ kia đội nón lá nhưng nàng vẫn cảm nhận được bà ta đang nhìn xuyên qua lớp màn che để phán đoán xem trong phòng nàng có người hay không.


Nàng đứng dậy định rời đi, chợt nhớ đến lời Phất Y từng nói với nàng.


Nếu muội cảm thấy ai đó nguy hiểm, đừng nghĩ họ đi rồi là chạy ra ngay, bởi vì đối phương có thể đang nấp ở góc nào đó đợi muội tự chui đầu vào rọ.


Đúng, nàng không được vội.


Nàng quay người lại nhìn mấy tỷ muội sau lưng, thản nhiên hòa nhập vào câu chuyện của họ, bàn tán về tập thơ mới ra gần đây.


"Gần đây người đọc sách trong kinh thành hình như nhiều lên?"



"Nhà ta cũng thế, bài văn gửi đến mỗi ngày chất đầy cả sọt."


Người canh gác dưới lầu trà lâu đợi gần một canh giờ, xác định không thấy ai có biểu hiện bất thường xuống lầu mới yên tâm trở về.


"Xin chủ nhân yên tâm, trà lâu không có gì bất thường."


"Ta biết rồi." Người phụ nữ áo xám đã không còn tâm trí đâu mà lo nghĩ nhiều. Nam Tư rơi vào chiến tranh, Nam Hoài bị giam lỏng ở Tứ Phương Quán, mẫu quốc cũng không còn tin tưởng bà ta nữa, bà ta bây giờ đã là cây độc không chịu nổi gió lớn.


Hoàng huynh tham sống sợ chết, bà ta thậm chí nghi ngờ rằng, để giữ mạng, ông ta có thể bán đứng bà ta cho Đại Long.


Bà ta phải nghĩ cách, ví dụ như...


Ví dụ như khiến Đại Long rơi vào hỗn loạn, như vậy Ly Nham sẽ từ bỏ việc tiếp tục tấn công Nam Tư mà nhân cơ hội xuôi nam đánh chiếm Đại Long.


Đêm đó, một bức thư được gửi đến tay Phất Y.


Sáng hôm sau, Phất Y trang điểm lộng lẫy, ngồi xe ngựa sang trọng rầm rộ tiến cung.


Người đời đều biết nàng là Thái tử phi tương lai, lại được Đế hậu và Thái tử yêu mến, không ai cảm thấy nàng vào cung lúc này có gì không ổn.


"Bệ hạ, thần nữ nghi ngờ người gặp gỡ Tuế Thụy Cảnh có thể là Tăng thị." Phất Y nói: "Lục Nghiên tuy nhát gan nhưng quan sát cực kỳ tinh tế, muội ấy nói người mặc áo xám đi giày độn đế, cổ tay vô tình lộ ra vết sẹo do bỏng."


"Bà ta giả chết giữ mạng, trẫm cũng không truy cứu chuyện cũ nữa, vậy mà bà ta còn dám ra mặt tiếp cận Tuế Thụy Cảnh, chê mạng mình dài quá sao?" Hoàng đế xoa cằm suy nghĩ: "Xem ra mưu đồ của bà ta không nhỏ."


"Nhưng trong tay bà ta không binh không quyền, chẳng lẽ còn có thể giúp Tuế Thụy Cảnh đoạt ngôi?" Hoàng đế nghĩ nát óc cũng không hiểu sự tự tin của Tăng thị từ đâu mà có?


Phất Y: "Biết đâu bà ta chỉ đơn thuần muốn chúng ta sống không yên ổn."


Gia đình ba người hoàng gia đồng loạt nhìn nàng, Tuế Đình Hành đưa tay nắm lấy ngón tay nàng, cười dịu dàng.


Phất Y nói là "chúng ta" kìa, nàng coi hắn là người nhà.


Đế hậu vội vàng quay mặt đi, bọn họ già rồi, ngượng lắm không dám nhìn đâu.


________


Tuế ca: Người một nhà! Người một nhà!


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 68: Mưu đồ không nhỏ
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...