Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 67: Sợ hãi
"Chúc mừng Quận vương gia cuối cùng cũng chép xong sách." Thái giám giám sát Tuế Thụy Cảnh chép sách cung kính hành lễ: "Hy vọng Quận vương gia sau này đừng tái phạm, tránh để Bệ hạ và Nương nương lo lắng."
Tuế Thụy Cảnh nhìn đám thái giám lúc nào cũng cung kính nhưng thực chất là giam lỏng y trong Vương phủ suốt hai tháng, mặt vô cảm nói: "Đa tạ công công nhắc nhở, cũng xin công công thay bản vương vấn an Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương."
"Nô tài tuân mệnh." Thái giám cúi người: "Vương gia đã chép xong sách thì có thể rời khỏi Vương phủ rồi."
Tuế Thuỵ Cảnh không nói gì, thái giám không biết đã rời khỏi thư phòng từ lúc nào. Nghe thấy bên ngoài ồn ào, y mới đứng dậy, lê đôi chân cứng đờ bước ra khỏi thư phòng: "Chuyện gì mà ồn ào thế?"
Một thái giám lạ mặt đáp lời: "Bẩm Vương gia, là thánh giá hồi kinh. Lão Vương phi và Vương phi nhà ta vừa gặp đã thân, mời Vương phi đến ở vài ngày, hạ nhân trong viện Vương phi đang thu dọn hành lý cho người."
Người duy nhất trong tông thất được gọi là Lão Vương phi chỉ có chính thê của vị Lão Vương gia vai vế lớn nhất kia. Y nhớ vị Lão Vương phi này thích yên tĩnh, về già càng lười đi lại.
Năm nay bà ấy còn chẳng đến hành cung Trường Ương, làm sao mới gặp đã thân với Lô Tự Nguyệt được?
Hơn nữa lúc Lô Tự Nguyệt mới gả cho y, Lão Vương phi còn chẳng thèm nhìn nàng lấy một cái, cái sự vừa gặp đã thân này đến muộn tận hơn nửa năm sao?
Y bước ra khỏi cổng lớn Vương phủ, cũng chẳng quan tâm người hầu đi theo phía sau là ai. Ra khỏi phố Đông, y ngẩn ngơ nhìn con phố náo nhiệt.
Bị nhốt trong nhà hai tháng, Tuế Thuỵ Cảnh bỗng thấy thế giới này có chút xa lạ.
"Nghe nói gì chưa, Thái tử điện hạ sắp cưới vợ rồi."
"Vợ con gì, phải gọi là Thái tử phi."
"Cô nương nào được làm Thái tử phi, chắc chắn phải đẹp như tiên nữ ấy nhỉ?"
Thái tử phi?
Y bừng tỉnh, túm chặt lấy tay người qua đường: "Thái tử phi là ai?!"
Chẳng lẽ Vân Phất Y thực sự dụ dỗ được Tuế Đình Hành bất chấp danh tiếng hoàn khố của nàng, vội vàng muốn cưới nàng về làm Thái tử phi?
"Buông tay!" Người qua đường bị dọa giật mình, thấy người túm tay mình ăn mặc sang trọng thì nuốt lại lời chửi bới định thốt ra: "Công tử, quý nhân như ngài còn không biết thì tiểu nhân làm sao biết được?"
Tuế Thụy Cảnh buông tay người qua đường ra, thẫn thờ đi đến một nơi, nghe thấy tiếng đàn sáo vui tai vọng ra liền dừng bước nhìn vào.
Thải Âm Phường.
Là nơi Vân Phất Y thường lui tới.
Y cũng chẳng biết mình nghĩ gì mà lại bước chân vào nơi bản thân từng vô cùng khinh bỉ này.
Tiếng ồn ào, tiếng reo hò, còn cả đám con cháu hoàn khố y luôn coi thường đang tụ tập uống rượu mua vui, gảy những khúc nhạc khó nghe.
Tuế Thuỵ Cảnh vĩnh viễn không thể hiểu nổi, tại sao Vân Phất Y lại thích đến chốn hạ lưu này.
Cho nên mỗi lần nàng đến đây, y đều không đi cùng.
Nhìn lướt qua, y thấy Vân Phất Y đang cười rạng rỡ giữa đám đông, nàng dựa vào một người phụ nữ mặc áo sặc sỡ, miệng còn ngậm chén rượu. Rõ ràng là hành động cà lơ phất phơ, nhưng khi nàng làm lại trở thành tâm điểm chú ý rực rỡ nhất.
Rời khỏi y, nàng lại bám được vào Thái tử, cuộc sống sao có thể không tốt?
Trong đám đông còn có Lưu Thọ Xương vốn không hoà hợp với Vân Phất Y, thân hình béo tròn chen chúc giữa mọi người, không biết đang nói gì với bạn bè bên cạnh, vừa nói vừa lườm nàng.
Phất Y lấy chén rượu ngậm trong miệng xuống, khóe mắt liếc thấy người đứng ngoài cửa.
Tiểu Vương gia từng kiêu ngạo như ngọc trai, giờ đây đã trở thành mắt cá vùi trong bùn đất. Đôi mắt kiêu ngạo trở nên u ám, gò má gầy gò tái nhợt, ngay cả chiếc áo bào tím trên người cũng như mất đi thần thái.
Bốn mắt nhìn nhau, Tuế Thụy Cảnh tránh sang một bên.
Nàng xoay chén rượu trong tay một vòng, đứng dậy nói với bạn bè một tiếng rồi đi ra cửa.
Khi Phất Y bước ra, Tuế Thụy Cảnh đang đứng dưới một gốc cây, dưới đất rụng đầy lá vàng khô héo, tỏa ra mùi mục nát đặc trưng.
Hai người đứng cách nhau năm bước chân, Phất Y không tiến lên nữa: "Quận vương gia sao lại đến chốn ô yên chướng khí này?"
Tuế Thụy Cảnh nhớ lại, trước đây y coi thường bạn bè của Vân Phất Y, cũng không thích nàng đi cùng bọn họ đến những nơi như thế này, nên luôn miệng nói những nơi này ô yên chướng khí.
Hai người vì chuyện này mà cãi nhau rất căng, sau đó y chủ động làm hòa, hai người cũng ngầm hiểu tránh nhắc đến chuyện này.
Chuyện cũ nhắc lại, y không khỏi nghĩ, nếu năm xưa đối xử tốt với bạn bè của Phất Y hơn một chút, có lẽ bọn họ sẽ không đi đến bước đường này.
Tuế Thụy Cảnh cúi đầu nhìn lá khô dưới chân: "Vô tình đi ngang qua, tiện thể vào xem chút thôi."
Hai người lại im lặng, Phất Y vẻ mặt lạnh lùng: "Quận vương gia tốt nhất nên tránh xa ta ra một chút, ân oán cũ giữa chúng ta vẫn chưa tính xong đâu. Ta sợ lần sau ngươi xuất hiện một mình trước mặt ta, ta sẽ không kìm được mà động thủ đấy."
"Nàng hận ta đến thế sao?" Tuế Thụy Cảnh không cam tâm: "Cho dù năm xưa mẫu phi thực sự phái người truy sát nàng, nhưng đó không phải ý muốn của ta, nàng không nên trút hận thù lên đầu ta."
Phất Y như nghe thấy chuyện cười: "Ninh Quận vương, ngươi đang nói nhảm cái gì thế? Đừng bảo ngươi nghĩ rằng đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Tăng thị là ta có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra nhé, rốt cuộc là ngươi quá ngây thơ hay nghĩ ta quá ngốc?"
Tuế Thụy Cảnh hỏi ngược lại: "Vậy mười năm giao tình của chúng ta thì tính là gì?"
"Tính là vết nhơ trong cuộc đời ta." Vân Phất Y xoay người bỏ đi.
"Đứng lại!" Tuế Thụy Cảnh gặng hỏi: "Thái tử phi Tuế Đình Hành muốn cưới có phải là nàng không?"
"Ninh Quận vương, Thái tử là quân ngươi là thần, ngươi nên tôn xưng ngài ấy là Thái tử điện hạ." Phất Y quay người lại: "Gọi thẳng tên húy của Thái tử điện hạ là đại bất kính."
"Đại bất kính?" Tuế Thụy Cảnh cười lạnh: "Đáng tiếc năm xưa lúc ta bắt hắn quỳ dưới đất, quên không gọi nàng đến xem bộ dạng thảm hại của hắn."
Phất Y sa sầm mặt.
"Thứ chó má một khi đắc thế lại ra vẻ đạo mạo." Tuế Thụy Cảnh châm chọc: "Nàng để mắt đến hắn chẳng phải cũng vì thân phận của hắn sao. Có hắn bảo vệ, trả thù ta có phải dễ dàng hơn rất nhiều không?"
Nếu không phải vì những hành động của Vân Phất Y, sao y bị giáng chức, bị đánh gậy, bị giam lỏng chép sách, rơi vào cảnh thân bại danh liệt thế này.
Phất Y không nói gì, tay đặt lên dải lụa.
"Với tính cách của nàng, sao có thể để mắt đến kẻ tính tình nhạt nhẽo như Tuế Đình Hành. Ở bên cạnh kẻ mở miệng là nhân nghĩa lễ giáo như hắn, nàng liệu còn cơ hội đến những nơi thế này không, cuộc sống còn gì thú vị?" Tuế Thụy Cảnh thấy Phất Y im lặng, cho là mình đã nói trúng tim đen đối phương: "Thừa nhận đi, nàng căn bản không yêu hắn, nàng chỉ yêu cái danh Trữ quân của hắn mà thôi."
"Điện hạ!" Mạc Văn cuống quýt nói: "Đó đều là lời nói bậy bạ của Ninh Quận vương, ngài và Quận chúa không thể có hiểu lầm được."
"Cô biết." Tuế Đình Hành lắc đầu: "Lời Tuế Thụy Cảnh nói quá khó nghe, nếu Cô xuất hiện lúc này sẽ làm Phất Y khó xử."
Mạc Văn: "..."
Điện hạ, ngài đừng có yêu quá mức như thế.
Đến nước này rồi mà chỉ nghĩ đến chuyện Vân Quận chúa có khó xử hay không.
Bỗng nhiên trong sân vang lên tiếng hét chói tai: "Không được đâu, Vân Quận chúa!"
Tuế Thụy Cảnh dám động thủ với Phất Y?!
Tuế Đình Hành chẳng còn quan tâm chuyện có khó xử hay không nữa, ba chân bốn cẳng lao vào bên trong. Khi chạy vào sân, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn lập tức đứng khựng lại.
"Biết ta nhịn ngươi lâu lắm rồi không hả!" Phất Y ném dải lụa xuống đất, xắn tay áo đá một cước vào người Tuế Thụy Cảnh.
Tuế Thụy Cảnh bị đánh mấy chục trượng, lại bị giam lỏng chép sách hai tháng, gần như không còn sức phản kháng, bị Vân Phất Y đá văng vào bụi hoa.
Phất Y bước tới ba bước, túm lấy mặt Tuế Thụy Cảnh tát liên tiếp hai bên trái phải: "Bắt nạt Điện hạ nhà ta à, giả vờ giả vịt à, chà đạp chân tình Điện hạ nhà ta dành cho ta à?"
Bốp bốp bốp, tiếng bạt tai giòn giã vang vọng trong sân.
Hai thái giám đi theo Tuế Thụy Cảnh ra khỏi phủ đều là người mới do Điện Trung tỉnh phái tới, vừa không dám cản Vân Phất Y, vừa sợ Tuế Thụy Cảnh bị đánh chết, chỉ biết đứng bên cạnh van xin rối rít.
"Ai nói với ngươi ta không yêu chàng?" Phất Y đang cơn nóng giận, chẳng nể nang ai mà tát bôm bốp: "Điện hạ nhà ta văn võ song toàn, tao nhã thú vị, đối với bạn bè ta cũng lịch sự chu đáo. Ta ở bên chàng ngày nào cũng vui vẻ vô cùng, ta không yêu chàng chẳng lẽ yêu cái thứ người ngợm không ra gì như ngươi?"
"Nói cho ngươi biết, ta yêu chàng, yêu vô cùng tận. Bớt lải nhải trước mặt ta, bà đây đánh cho ngươi chui tọt vào bụng rùa già, biến thành rùa con." Phất Y ở Sùng Châu ba năm không uổng phí, học được không ít câu chửi người: "Từ lúc từ Sùng Châu về, ta đã muốn đánh ngươi rồi. Ngươi không bảo ta ham quyền thế của Điện hạ nhà ta sao, vậy hôm nay ta đánh ngươi đấy, có Điện hạ bảo vệ ta, ngươi làm gì được nào?"
"Vân Quận chúa!" Thái giám phủ Ninh Quận vương thấy Ninh Quận vương bị Phất Y đánh đến mặt mũi tím bầm, máu mũi chảy ròng ròng, sợ hãi quỳ xuống trước mặt Phất Y: "Quận chúa, người đánh nữa là Vương gia chết mất, xin người tha cho ngài ấy một mạng đi!"
Thấy hai tiểu thái giám sợ đến mức dập đầu xin tha, Phất Y dừng tay: "Dám dập đầu nữa ta đánh chết hắn thật đấy."
Hai thái giám sợ quá không dám dập đầu nữa, thấy Phất Y dừng tay, vội vàng chạy tới đỡ Tuế Thụy Cảnh từ trong bụi hoa ra.
"Ôi chao, Ninh Quận vương làm sao thế này. Ban ngày ban mặt mà uống say bí tỉ, lại còn tự ngã ra nông nỗi này?" Mạc Văn tiến lên hành lễ với Phất Y: "Nô tài bái kiến Vân Quận chúa."
Thấy Mạc Văn xuất hiện, Phất Y lập tức quay người lại, nhìn thấy Tuế Đình Hành đang đứng cách đó không xa.
Nàng cúi đầu nhìn vết máu trên mu bàn tay mình, lấy khăn tay ra lẳng lặng giấu tay ra sau lưng, vừa len lén lau tay vừa hỏi: "Điện hạ, sao chàng lại tới đây?"
"Nghe người hầu Vân phủ nói nàng đến đây chơi, ta qua xem thử." Nụ cười của Tuế Đình Hành dịu dàng như nước: "Bên trong có vẻ rất náo nhiệt..."
"Chàng không được vào." Phất Y khoác tay Thái tử, kéo chàng ra khỏi Thải Âm Phường: "Nếu bị văn thần biết được, bọn họ lại dâng sớ trách phạt chàng đấy."
"Vào một hai lần bọn họ sẽ trách phạt, vào nhiều lần bọn họ sẽ thấy bình thường thôi." Tuế Đình Hành nhặt dải lụa dưới đất lên cầm trong tay: "Không thể vì vài câu mắng của văn thần mà không đi chơi cùng nàng được."
Phất Y thở dài: "Đừng làm bậy, chàng thích nơi yên tĩnh, đi cùng ta đến đây làm gì? Hơn nữa chàng mà đến, bọn họ cũng không chơi thoải mái được."
"Để nàng chịu thiệt thòi rồi." Tuế Đình Hành rũ mắt: "Vậy sau này ta tìm cơ hội mở tiệc chiêu đãi bạn bè nàng ở cung Thần Tỷ, đợi bọn họ quen với ta rồi, ta sẽ cùng nàng đến Thải Âm Phường."
"Điện hạ." Phất Y bất lực: "Ta biết chàng không thích những nơi ồn ào thế này."
"Nhưng ta thích nàng." Tuế Đình Hành cười: "Nơi nào có nàng, ta đều không ghét. Phất Y mến ta, ta cũng coi Phất Y như tâm như mạng, muốn cùng nàng đi đến mọi nơi nàng thích."
Tuế Thụy Cảnh vừa lau sạch mặt, được thái giám dìu ra thì nghe thấy câu này, khó nhọc ngẩng đầu nhìn Tuế Đình Hành.
Dưới ánh mặt trời, Tuế Đình Hành nắm tay Vân Phất Y, toàn thân toát lên niềm hạnh phúc không thể che giấu.
"Hoàng thúc." Thấy Tuế Thuỵ Cảnh đi ra, Tuế Đình Hành liếc y một cái: "Lần sau uống rượu đi đứng cẩn thận, đừng để ngã nữa nhé."
Phất Y liếc nhìn Tuế Thụy Cảnh, ôm cánh tay Tuế Đình Hành, che mặt cười khúc khích.
Thấy nàng cứ rúc vào lòng mình, Tuế Đình Hành vòng tay ôm lấy nàng, tay kia dùng ống tay áo che nửa người trên cho Phất Y, sau đó khẽ gật đầu với Tuế Thụy Cảnh: "Hoàng thúc mau che mặt lại đi, kẻo làm Thái tử phi tương lai của Cô sợ hãi."
________
Tuế Đình Hành: Nếu các ngươi biết nàng vì ta mà đánh người, các ngươi cũng sẽ hâm mộ số mệnh tốt của ta cho mà xem!
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 67: Sợ hãi
10.0/10 từ 36 lượt.
