Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 58: Thích
Dưới ánh nến ấm áp, bốn người nhà họ Vân nhìn nhau, không ai lên tiếng.
Hồi lâu sau, Vân Chiếu Bạch dưới ánh mắt soi mói của cha mẹ đành phải mở lời: "Phất Y, muội... thực sự đã suy nghĩ kỹ chưa?"
"Vâng." Phất Y gật đầu: "Muội muốn thử một lần, con người không thể vì những chuyện chưa xảy ra mà khiến bản thân sống không thoải mái."
Cả nhà đều hiểu, nếu Phất Y không có chút tình cảm nào với Thái tử thì sẽ không đặc biệt đến báo cho họ biết, lại còn là sau khi trời tối, xách đèn lồng đến báo cho cả nhà.
"Con chắc chắn không phải nhất thời xúc động hay cảm động chứ?" Ánh mắt Liễu Quỳnh Chi dịu dàng và bao dung: "Nếu không phải vì rung động mà lựa chọn ở bên nhau, đối với con và Thái tử đều là tổn thương."
"Mẫu thân, bên cạnh con từng xuất hiện rất nhiều nam tử tuấn tú, nhưng Thái tử khác với bọn họ."
"Khác thế nào?" Vân Chiếu Bạch rất tò mò.
"Ừm..." Phất Y lấy ví dụ: "Ví dụ như lúc Thái tử che ô cho con, con sẽ nghĩ bàn tay này thật đẹp, muốn..."
"Khụ!" Vân Vọng Quy ho khan một tiếng, cắt ngang cuộc đối thoại ngày càng đi xa của hai huynh muội: "Phất Y, chỉ cần con quyết tâm là được."
Ông vỗ nhẹ đầu nữ nhi: "Cha và mẹ đều hiểu."
Con gái ông chỉ là ưng ý một nam tử tài đức vẹn toàn, có phải giết người phóng hỏa đâu mà ông bà phải ngăn cản?
Phất Y ôm lấy tay áo Vân Vọng Quy và Liễu Quỳnh Chi: "Con thích cha mẹ nhất trần đời."
Vân Chiếu Bạch: "..."
Từ nhỏ đến lớn muội muội đều thích làm nũng như thế, mà cha mẹ lại cứ dính chiêu này.
Hắn thở dài, vỗ bép bép lên đầu Phất Y mấy cái.
Bệ hạ đối với Hoàng hậu trước sau như một, tình sâu nghĩa nặng, hy vọng Thái tử cũng được di truyền phẩm chất tốt đẹp ấy.
Đợi Phất Y rời đi, nụ cười trên mặt Liễu Quỳnh Chi thay bằng nỗi lo âu, bà đóng cửa lại hạ giọng nói: "Thân phận Thái tử đặc biệt, thiếp sợ Phất Y chịu thiệt thòi."
Kết thông gia với nhà khác, vợ chồng bất hòa còn có thể hòa ly, nhưng bước chân vào cửa hoàng gia thì không còn đường lui nào.
"Nhưng nếu Phất Y thật lòng thích..." Liễu Quỳnh Chi cười khổ: "Nếu không phải thật lòng, với tính cách của con bé sẽ không làm phiền chúng ta vào buổi tối thế này."
"Đừng lo lắng, Bệ hạ và Thái tử đều không phải người hồ đồ hoang đường." Vân Vọng Quy ôm vai Liễu Quỳnh Chi: "Chúng ta phải tin vào mắt nhìn của con cái."
Sáng hôm sau, Vân Vọng Quy vừa bước vào tiền điện Thiên Địa Nguyên đã thấy Thái tử ngồi ở vị trí phía dưới bên phải Bệ hạ.
"Thần tham kiến Bệ hạ, tham kiến Thái tử."
"Các khanh miễn lễ." Mấy ngày nay tâm trạng Hoàng đế rất tốt, bởi vì ngày nào tấu chương cũng có Thái tử xử lý giúp.
Nghĩ đến đây, ông quay đầu nhìn con trai, liền thấy nhi tử ngoan của mình đã đi đến bên cạnh Vân Vọng Quy, tự tay đỡ Vân Vọng Quy dậy.
Mấy vị đại nhân khác trố mắt kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào đôi tay Thái tử đang đỡ Vân Vọng Quy.
Không phải chứ, mọi người đều ở đây, tại sao Thái tử chỉ đỡ mỗi Vân đại nhân?
Vân Vọng Quy chỉ là Thái phó trên danh nghĩa của Thái tử, Lục Thái phó thực sự đang đứng ngay bên cạnh kìa, Thái tử không nhìn thấy sao?
Mọi người lén liếc Lục Thân, Lục Thân lẳng lặng cúi đầu nhìn đôi giày đế đen của mình, kiên quyết không chạm mắt với bất kỳ ai.
Các vị đại thần vốn tưởng hành động này của Thái tử đã đủ kỳ lạ, ai ngờ lúc mọi người rời đi, Thái tử lại đỡ Vân Thượng thư xuống mấy bậc thang, thái độ vô cùng thân thiết.
"Thái tử điện hạ, ngài làm tổn thọ lão thần rồi."
"Nên làm mà." Đợi đi hết bậc thang cuối cùng, Thái tử buông tay Vân Vọng Quy ra, lấy từ trong tay áo một chiếc túi gấm: "Mùa hè nóng bức, Vân đại nhân bận rộn công vụ, đây là một ít thuốc giải nhiệt xin Vân đại nhân nhận lấy."
Vân Vọng Quy nhận lấy chiếc túi gấm toả hương dược thảo thoang thoảng, nhìn thật sâu vào mắt Tuế Đình Hành: "Đa tạ Điện hạ ban thưởng."
"Không phải ban thưởng, là chút tấm lòng của ta đối với Vân đại nhân." Tuế Đình Hành giống như không hề hay biết hành động này của mình sẽ khiến bao nhiêu triều thần kinh ngạc: "Đại nhân vì công việc Hộ bộ mà lao tâm khổ tứ, ngày thường phải bảo trọng sức khỏe kẻo người nhà lo lắng."
Dù là triều thần ngu ngốc nhất, lúc này cũng nhận ra có điều gì đó bất thường.
Đường đường là Thái tử điện hạ, dù có chiêu hiền đãi sĩ đến mấy cũng không nên có tư thế khiêm nhường như vậy.
Đây đâu phải Thái tử đối đãi với triều thần, rõ ràng là con cháu đối đãi với trưởng bối.
Mấy vị đại thần trong lòng đầy nghi hoặc, cũng chưa từng nghe nói Vân gia có dòng máu hoàng thất mà.
Mọi người trong lòng đầy nghi vấn, nhưng đều là người thận trọng nên không ai loan truyền chuyện này ra ngoài.
Thế nhưng điều khiến họ không ngờ tới là, trong khi họ dốc sức che giấu hành vi của Thái tử, thì chính chủ lại chẳng có ý giấu giếm chút nào. Hôm nay Thái tử ban thưởng cho Vân gia, ngày mai lại ghé Hộ bộ đàm đạo thân thiết với Vân Thượng thư, ngày kia thậm chí còn giữ ông ấy ở lại Thiên Địa Nguyên cùng đánh cờ uống trà.
Chưa đầy năm ngày, ngay cả lão thái giám ở phòng tạp dịch hành cung Trường Ương cũng nghe đồn về chuyện Thái tử đặc biệt thân thiết với Vân gia.
Tôn thất ở hành cung Trường Ương cảm thấy không ổn, nhao nhao chạy tới hỏi Hoàng đế và Hoàng hậu.
Khang Dương công chúa với tư cách là đại diện nữ quyến tông thất xin cầu kiến Hoàng hậu.
"Ây da, cô mẫu." Hoàng hậu thở dài, vẻ mặt khó xử: "Cô mẫu chắc còn nhớ chuyện Vân gia không định gả nữ nhi chứ?"
"Nhớ." Nghĩ đến Vân Phất Y, vẻ mặt Khang Dương công chúa có chút kỳ quặc: "Cũng không biết Vân gia coi trọng ai, Vân Phất Y ngày ngày lêu lổng bên ngoài, nhìn chẳng giống người an phận sống qua ngày."
Nụ cười trên mặt Hoàng hậu cứng lại: "Bổn cung lại thấy đứa nhỏ Phất Y này có lòng hiệp nghĩa, là một cô nương tốt hiếm có."
Nhớ đến việc Vân Phất Y có ơn cứu mạng Hoàng hậu, Hoàng thượng còn phong nàng ta làm Quận chúa, Khang Dương công chúa lập tức đổi giọng: "Nương nương nói phải, tư thế oai hùng của Vân Quận chúa khi thi bắn cung với Lục hoàng tử nước Ly Nham, ở kinh thành không ai không khen ngợi."
"Tất nhiên rồi." Hoàng hậu cười gật đầu: "Hành nhi hiếm lắm mới thích một cô nương, nhưng Vân gia và Phất Y đều không có ý định kết thân với hoàng gia. Vân Thượng thư trung trinh tận tụy, lập nhiều công lao cho triều đình, chúng ta cũng không tiện ép ông ấy gả con gái vào nhà họ Tuế. Cô mẫu kiến thức rộng rãi, có thể nghĩ cách giúp chúng ta không?"
"Hả?!" Khang Dương công chúa tưởng tai mình có vấn đề, run giọng hỏi: "Nương nương, người nói Thái tử thích ai cơ?"
"Cô nương nhà họ Vân đấy." Hoàng hậu tỏ vẻ ngạc nhiên: "Bổn cung tưởng mọi người đều biết rồi, hóa ra cô mẫu chưa biết sao?"
"Vân... Vân... Vân gia?" Khang Dương công chúa còn đang cố gắng giãy giụa lần cuối: "Nhà Vân Thượng thư, chỉ có một cô con gái đúng không?"
Hoàng hậu gật đầu: "Vân gia ngoài Phất Y ra chẳng lẽ còn có nữ nhi nào khác?"
Đầu Khang Dương công chúa kêu ong ong, Hoàng hậu sau đó nói gì bà ta cũng không nhớ nữa, trong đầu chỉ toàn chuyện Thái tử để ý Vân Phất Y.
Một Thái tử văn võ song toàn tốt đẹp như thế, sao lại để mắt đến ả hoàn khố Vân Phất Y?!
Bà ta bước ra khỏi trắc điện, gặp Lão Vương gia cũng đang thất thần.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, như thể nhìn thấy trời sập.
"Hồ đồ, hồ đồ quá." Lão Vương gia đau lòng nhức óc: "Vân gia trung thành tận tụy với triều đình, Bệ hạ và Thái tử sao có thể ép buộc Vân gia gả nữ nhi vào hoàng gia?"
"Vương thúc, Bệ hạ và Thái tử nói thế nào?" Khang Dương công chúa vẫn rất tôn trọng vị Vương gia có vai vế lớn nhất trong tông thất này.
"Ngươi có biết Vân gia không có ý định gả nữ nhi, Thái tử lại muốn ép buộc không?" Lão Vương gia hỏi Khang Dương công chúa: "Ta nhớ mấy hôm trước, thằng nhóc nhà họ Lưu cũng muốn cưới cô nương Vân gia?"
Khang Dương công chúa ấp úng: "Hình như có nghe nói qua."
"Lần đó nước Ly Nham có ý định thi bắn cung để sỉ nhục triều ta, là cô nương Vân gia đứng ra dương oai cho Đại Long." Lão Vương gia chống gậy cồm cộp xuống đất: "Tiểu cô nương nhà người ta thi đấu vì đất nước, Thái tử lại nảy sinh tà tâm với người ta, ngươi nói xem chuyện này có ra thể thống gì không? Hả?!"
Khang Dương công chúa nuốt nước bọt: "Thái tử văn võ song toàn, sao lại không xứng với nàng ta?"
Loại hoàn khố tiếng tăm lẫy lừng như thế, xứng với Thái tử ở điểm nào?
"Ngươi cũng hồ đồ nốt!" Lão Vương gia mắng: "Thái tử có tốt đến đâu thì cũng phải đôi bên tình nguyện, chẳng lẽ nó muốn bắt chước Tiên đế, dùng quyền thế cướp đoạt mỹ nhân?"
Loại hôn quân hậu cung vô số như Tiên đế mà cũng xứng so sánh với Thái tử sao?
Khang Dương công chúa nghi ngờ Lão Vương gia bị những lời của Bệ hạ và Thái tử chọc tức đến hồ đồ rồi.
Nhưng bà ta không dám nói ra, sợ Lão Vương gia không mắng được Hoàng đế và Thái tử lại lôi bà ra trút giận.
Chưa đầy ba ngày, triều thần trong kinh thành đều biết chuyện Thái tử muốn cầu cưới cô nương nhà họ Vân.
Có lẽ do hành động lấy lòng Vân gia của Thái tử quá lộ liễu, nên không một ai nói Phất Y là hoàn khố không xứng với Thái tử.
Người tinh mắt đều nhận ra, chuyện này là do Thái tử động lòng, người nhà họ Vân vô tội.
Phất Y thực sự không ngờ Thái tử lại dùng thủ đoạn cấp tiến tự bôi nhọ bản thân như vậy.
Bây giờ bên ngoài quả thực không có triều thần nào nói xấu nàng, bởi vì bao nhiêu gạch đá Thái tử đã hứng hết rồi. Bằng hữu không biết nội tình còn nhao nhao chạy đến an ủi nàng.
Tiễn xong tốp bạn thứ ba, Phất Y thực sự không ngồi yên được nữa, đi đường tắt từ cửa hông đến biệt viện Lâm Hoa.
Khi nàng đến nơi, Tuế Đình Hành đang tưới nước cho cây đào con. Cây đào non vốn chỉ có một chút mầm xanh, giờ đã cao bằng nửa đốt ngón tay rồi.
Cung nhân ở biệt viện Lâm Hoa thấy Phất Y liền cúi người hành lễ, ngay cả Cấm vệ quân canh cửa cũng không ngăn cản nàng, để mặc nàng đi thẳng vào trong.
"Điện hạ."
Tuế Đình Hành nhìn thiếu nữ xuất hiện ở cửa, đặt bình tưới nước xuống, không kìm được bước tới vài bước. Đã mấy ngày rồi hắn không được gặp nàng.
"Mầm non này lại lớn thêm một chút rồi." Phất Y đi đến bên chậu hoa nhìn ngắm, nhoẻn cười với Tuế Đình Hành: "Điện hạ chăm sóc nó rất tốt."
"Hôm đó ở vườn đào, ta đặc biệt hái cho Điện hạ một quả đào rất to, cây con này chẳng lẽ có liên quan đến quả đào đó?"
Vành tai Tuế Đình Hành ửng đỏ: "Quả đào đó rất ngon, nên ta giữ lại hạt, muốn trồng nó trong cung."
Hóa ra thực sự có liên quan đến nàng...
"Bên ngoài đang bàn tán xôn xao, thanh danh tốt đẹp của Điện hạ đều bị ảnh hưởng, ngài còn ở trong viện tưới cây con." Phất Y đi đến bàn đá dưới bóng cây ngồi nghỉ: "Điện hạ thực sự không quan tâm đến những điều này sao?"
Tuế Đình Hành ngồi xuống theo nàng: "Những thứ hư ảo đó vốn dĩ không quan trọng."
"Điện hạ, với trí tuệ của ngài có thể dùng rất nhiều cách để giải quyết chuyện này, thực sự không cần thiết phải tự bôi nhọ bản thân." Phất Y thở dài: "Điện hạ hà tất phải làm vậy?"
"Nhưng không có cách nào nhanh bằng cách này."
Càng không có cách nào có lợi cho Phất Y như cách này.
Hắn đương nhiên có rất nhiều cách, nước ấm nấu ếch, thay đổi cách nhìn của triều thần một cách từ từ, hoặc tạo thanh thế cho Phất Y để mọi người quên đi những hành vi hoàn khố của nàng.
Nhưng hắn không muốn đợi lâu như vậy, càng không muốn Phất Y phải thay đổi vì hắn.
Người muốn đến gần Phất Y là hắn, dựa vào đâu mà bắt Phất Y phải phối hợp để tạo thanh thế, thậm chí phải làm một Thái tử phi đạt chuẩn trong mắt người khác?
Tuế Đình Hành chính là muốn người trong thiên hạ biết rằng, người muốn ở bên Phất Y là hắn, người muốn cưỡng cầu là hắn, mọi nguyên nhân kết quả đều là do hắn.
Bất kể Phất Y là người thế nào, hắn đều muốn ở bên nàng, nàng không cần phải thay đổi hay chịu bất kỳ uất ức gì.
Cho dù có người muốn mắng chửi, người đáng bị mắng chửi chỉ có thể là hắn.
"Thật là..."
Phất Y vươn tay, nhéo nhẹ d** tai đỏ ửng của Tuế Đình Hành: "Thái tử điện hạ, chàng là người thông minh nhất, lại chọn cách ngốc nghếch nhất."
"Nhưng mà, ta rất thích."
Nàng buông d** tai nóng hổi của Thái tử ra: "Có lẽ thần nữ nên cho Điện hạ một cơ hội. Điện hạ, chàng thấy sao?"
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 58: Thích
10.0/10 từ 36 lượt.
