Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 57: Vết tích


Phất Y chưa từng nghĩ tới, vị Thái tử luôn bình tĩnh tự chủ ấy lại bất chấp chạy về phía nàng dưới ánh mặt trời gay gắt, nói ra những lời này.


Ngay từ cái nhìn đầu tiên, nàng đã cảm thấy Thái tử là một người gần như hoàn hảo.


Chàng trầm ổn, tao nhã, văn võ song toàn lại nhân đức biết lễ, còn có dung mạo khiến người ta động lòng. Một người như chàng, vốn nên cao quý ung dung, chẳng cần cúi đầu trước bất kỳ ai, chứ không phải vì lo được lo mất mà hoảng loạn luống cuống thế này.


Cho dù là ở bên người trong lòng, cũng nên có trăng thanh gió mát bầu bạn, lấy thi ca làm lời hẹn ước.


Thế nhưng chính con người ấy lại đang khom lưng gỡ dải lụa vướng trên cành hoa cho nàng. Thái tử điện hạ cao quý đã cúi đầu, dùng tư thế ngưỡng vọng nhất để dâng hiến trọn vẹn một trái tim chân thành cho nàng.


Bên cạnh Phất Y chưa bao giờ thiếu người theo đuổi, nhưng đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy không nỡ. Nếu nàng từ chối, đôi mắt dịu dàng thâm tình này liệu có tràn đầy bi thương?


"Điện hạ." Phất Y cười: "Ta là hoàn khố nổi danh kinh thành, chuyện này truyền ra ngoài không biết sẽ có bao nhiêu người phản đối?"


"Ta sẽ không để họ làm phiền nàng." Thấy Phất Y không từ chối thẳng thừng, niềm vui trong mắt Tuế Đình Hành không thể che giấu: "Ta sẽ cho họ biết, là ta cố chấp muốn ở bên nàng, không liên quan đến nàng."


Phất Y: "..."


Thực ra ý nàng không phải vậy, nhưng nhìn Tuế Đình Hành với dáng vẻ sẵn sàng đấu tranh đến cùng với các văn thần, Phất Y khẽ quay đầu đi: "Điện hạ, ta chưa từng nghĩ đến chuyện thành thân với ai hay bầu bạn cùng ai cả đời."


"Ta biết." Tuế Đình Hành không vì lời nói của Phất Y mà thất vọng: "Ta chỉ muốn đối xử tốt với nàng, nếu sự xuất hiện của ta khiến cuộc sống của nàng trở nên tồi tệ và không vui vẻ, vậy thì ta không xứng đứng bên cạnh nàng."


Phất Y ngẩng đầu nhìn chàng, không nói gì.


"Trong lòng ta, nàng là cô nương tốt nhất thế gian. Nếu những văn thần lời ra tiếng vào, thì ấy là bởi ta chưa đủ tốt để xứng đáng với nàng."


Lý trí gì đó, rụt rè gì đó, đều không địch lại tình yêu và khao khát đang trào dâng trong lòng.


Tuế Đình Hành chỉ muốn nắm chặt lấy tia hy vọng mong manh kia, trong vô vàn khả năng, tìm ra con đường hắn có thể cùng Phất Y nắm tay nhau không rời.


"Cho ta mười ngày, cho ta một cơ hội chứng minh ta xứng đáng với nàng."


Yêu là tự nghi ngờ bản thân, yêu là cảm thấy mắc nợ, yêu là vô thức ngước nhìn.


Dù là Trữ quân cao cao tại thượng của một nước, đứng trước người mình yêu cũng sẽ nghi ngờ bản thân chưa đủ tốt.


"Được."



Phất Y không hiểu tại sao Thái tử lại có suy nghĩ mình không xứng với nàng.


Chẳng lẽ chàng chưa nghe qua những chiến tích "anh hùng" của nàng mấy năm nay sao?


Nghe thấy chữ "Được", đầu óc Tuế Đình Hành ong ong, hồi lâu sau mới khàn giọng hỏi: "Đây là... thật sao?"


"Điện hạ, thần nữ không dám phạm tội khi quân." Phất Y kiễng chân, đưa tay vén lọn tóc rủ xuống vì chạy của Thái tử ra sau tai, cười khẽ: "Vậy thần nữ về trước đây."


Tuế Đình Hành ngẩn ngơ nhìn bóng lưng Phất Y rời đi, cho đến khi bóng dáng nàng biến mất sau hành lang vẫn luyến tiếc không nỡ rời.


"Điện hạ." Mạc Văn nhẹ nhàng bước tới che ô cho Tuế Đình Hành, cẩn thận khuyên nhủ: "Nắng to rồi, người về trước đi ạ."


Nhìn chiếc ô trong tay Mạc Văn, Tuế Đình Hành chợt nhớ ra Phất Y chưa che ô, vội giật lấy chiếc ô kia định đuổi theo.


"Điện hạ, Di An Cư ở ngay phía trước, giờ này Vân Quận chúa chắc đã về đến phòng rồi ạ." Mạc Văn nhìn khuôn mặt đỏ ửng của Thái tử không khỏi thở dài. Ngài đứng ngẩn người dưới nắng lâu như vậy, với tốc độ của Vân Quận chúa, có khi đã nằm trên giường ngủ trưa rồi cũng nên.


"Ngươi nói đúng, không nên làm phiền nàng ấy nghỉ ngơi." Tuế Đình Hành dần dần bình tĩnh, tự mình che ô đi về, đi qua một bụi cỏ ven đường thì khẽ gật đầu, nụ cười trên môi cực kỳ ôn hòa.


Ba người nấp sau bụi cỏ: "..."


Đợi Thái tử dẫn theo cung nhân và thị vệ rời đi, Tuế An Doanh chui ra từ bụi hoa cỏ, gãi sột soạt những vết muỗi đốt trên người: "Lâm Tiểu Ngũ, sau này ta không bao giờ hùa theo muội làm bậy nữa."


Cái gì mà thấy Phất Y về, bọn họ nấp trong bụi cỏ dọa nàng ấy một trận.


Giờ thì hay rồi, người bị dọa sợ chỉ có các nàng.


Lô Tự Nguyệt vẻ mặt có chút xấu hổ, gỡ mấy lá cỏ dính trên tóc xuống: "Vừa nãy Thái tử điện hạ... có phải đã phát hiện ra chúng ta rồi không?"


Nếu không sao lại gật đầu với bụi cỏ, còn cười với các nàng nữa.


"Người lớn lên trong hoàng gia vốn đa nghi lại cảnh giác, Thái tử không chỉ biết sau bụi cỏ có người mà còn đoán được thân phận của chúng ta rồi." Tuế An Doanh vẫn chưa hết bàng hoàng: "Hơn hai năm rồi, đây là lần đầu tiên Thái tử cười với ta thân thiện như vậy đấy."


Trước đây Thái tử đối với tông thất bọn họ luôn lễ phép nhưng lại xa cách, nụ cười dành cho bọn họ chưa bao giờ vương chút ý cười nào.


Nụ cười hôm nay rất khác, là niềm vui thuần khiết và... nét thiếu niên hiếm thấy ở người hoàng gia.


Hiếm thấy thật, Thái tử điện hạ chu toàn mọi mặt, hoàn hảo không tì vết lại có lúc mang dáng vẻ thiếu niên sống động như thế.


"Không thể nào, chuyện này không thể nào..."



Lâm Tiểu Ngũ ngồi xổm trong bụi cỏ, ôm đầu gối lẩm bẩm: "Thái tử sao có thể dính líu đến Phất Y, Phất Y sao có thể cho Thái tử cơ hội..."


"Ta không tin, đều là giả dối..."


"An Doanh, Tiểu Ngũ thế này có sao không?" Lô Tự Nguyệt rất lo lắng cho Lâm Tiểu Ngũ.


"Muội ấy lớn lên cùng Phất Y, mỗi lần Phất Y tham gia thi đấu đá cầu, chỉ cần có muội ấy ở đó thì vòng hoa chiến thắng luôn đội lên đầu muội ấy." Tuế An Doanh khoanh tay trước ngực, biểu cảm bất lực: "Muội ấy ghét tất cả những gã đàn ông có ý đồ với Phất Y."


Lô Tự Nguyệt nghe vậy càng lo lắng hơn: "Vậy..."


"Tỷ cũng đừng lo, đợi muội ấy gặp Phất Y là ổn thôi." Tuế An Doanh kéo Lâm Tiểu Ngũ dậy: "Được rồi, muội vẫn là tỷ muội tốt nhất của Phất Y, đừng buồn nữa."


"Ta sẵn sàng xông pha khói lửa vì Phất Y, Thái tử có so được với ta không?"


"Muội còn nhớ chuyện ba năm trước Thái tử bị Tiên đế đánh chảy máu đầu, lại quỳ trong mưa suốt đêm suýt mất mạng không?" Tuế An Doanh trước đây còn thắc mắc tại sao dạo này Thái tử thường xuyên xuất hiện trước mặt các nàng.


Mãi cho đến khi nghe Thái tử tỏ tình với Phất Y ban nãy, nàng ấy mới hiểu ra, Thái tử đã dùng hết sức lực và thủ đoạn chỉ để Phất Y có thể nhìn thấy mình.


Trên đời làm gì có nhiều sự trùng hợp đến thế, chẳng qua là có người dụng tâm dùng hết sức cưỡng cầu mà thôi.


"Ý tỷ là sao?" Lâm Tiểu Ngũ dần hoàn hồn.


"Lúc Thái tử quỳ ngoài điện Tiên đế, có phải là mấy ngày sau khi tin Phất Y rơi xuống vực truyền về kinh thành không?"


Lâm Tiểu Ngũ gật đầu lia lịa: "Đúng, chính là mấy ngày đó. Chuyện này ta nhớ rất rõ, lúc đó ta muốn đi tìm Phất Y, tự ý rời kinh mà không có chiếu chỉ nên bị bắt về. Ngày mẫu thân đưa ta vào cung thỉnh tội thì thấy Thái tử đang quỳ ngoài điện."


Lúc đó Thái tử máu me be bét đầy mặt, nàng tưởng Tiên đế tâm trạng không tốt nên trút giận lên gia đình Lý Vương, chưa bao giờ nghĩ chuyện này lại liên quan đến Phất Y.


"Nếu ta nói Thái tử muốn cầu xin Tiên đế phái người tìm kiếm tung tích Phất Y thì sao?"


Tiên đế cực kỳ chán ghét gia đình Lý Vương, lúc đó Thái tử đã mang tâm trạng thế nào để cầu xin ông ta?


"Chuyện này... không thể nào đâu." Lâm Tiểu Ngũ lắp bắp: "Biết rõ Tiên đế ghét mình mà ngài ấy còn đi cầu xin Tiên đế, chẳng phải là tự tìm rắc rối sao, ngài ấy đâu có ngốc..."


Thái tử tài hoa đầy mình, sao có thể làm chuyện ngốc nghếch biết rõ không có kết quả như vậy?


"Ta nghe nói đám cung nhân từng hầu hạ bên cạnh Tiên đế, có một số bị đày đến hành cung làm việc." Lô Tự Nguyệt bình tĩnh hơn hai người kia: "Các muội muốn biết rõ chuyện này chỉ cần triệu họ đến hỏi là được."


"Nhưng chúng ta đều là con cháu hoàng thất, triệu kiến người bên cạnh Tiên đế hỏi chuyện Thái tử e là không thích hợp lắm."



"Không điều tra cho rõ, sao biết Thái tử đối với Phất Y là thật lòng hay giả ý?" Lâm Tiểu Ngũ hăng hái hẳn lên: "Dù Thái tử phát hiện thì nể tình chúng ta là con cháu hoàng gia, ngài ấy cũng không thể phạt nặng chúng ta đâu."


Lô Tự Nguyệt ngẩn người, sau đó cười đáp: "Được, ta đi cùng các muội."


Tuế An Doanh nghe vậy liếc nàng ấy thêm vài lần, ánh mắt nhìn Lô Tự Nguyệt có thêm vài phần thân thiết.


Cũng không uổng công Phất Y che chở và đối xử tốt với nàng ấy.


Hành cung Trường Ương quả thực có mấy cung nữ thái giám từng hầu hạ bên cạnh Tiên đế. Chưa đầy hai canh giờ, những người này đã được đưa đến trước mặt đám người Tuế An Doanh.


Nghe Tuế An Doanh hỏi chuyện về Thái tử, những người này sợ tái mặt, quỳ rạp xuống đất dập đầu lia lịa.


"Mấy người này trông khá quen mắt." Lâm Tiểu Ngũ nhìn bọn họ: "Các ngươi trước đây có phải từng xuất hiện bên cạnh Phất Y không?"


Nghe đến hai chữ Phất Y, vẻ mặt đám cung nữ thái giám khẽ thay đổi.


"Lúc Vân Quận chúa mới vào cung, nô tỳ từng hầu hạ bên cạnh Quận chúa vài ngày."


"Vân Quận chúa hồi nhỏ thích trèo cây, tiểu nhân từng bế Quận chúa từ trên cây xuống."


"Nô tỳ... nô tỳ chưa từng hầu hạ Vân Quận chúa, chỉ là có lần Tăng Quý phi muốn làm khó Quận chúa, nô tỳ không nỡ để Quận chúa chịu khổ nên giả vờ không phát hiện ra Ninh Vương, để ngài ấy và Vân Quận chúa cùng vào Ngự Thư phòng."


Nghe xong lời những cung nữ thái giám nói, Tuế An Doanh cuối cùng cũng hiểu tại sao bọn họ vẫn còn sống sót.


Nếu hôm nay các nàng không hỏi đến, vĩnh viễn sẽ không ai biết Thái tử có thể vì Phất Y mà làm tới mức này.


"Các ngươi cứ trả lời câu hỏi của bổn Quận chúa, mọi hậu quả bổn Quận chúa sẽ gánh chịu." Tuế An Doanh nhìn những người đang quỳ dưới đất: "Đứng lên trả lời đi."


"An Quận chúa, những chuyện người hỏi có liên quan đến Vân Quận chúa sao?"


Cung nữ vừa lên tiếng biết An Quận chúa thân thiết với Phất Y, thấy Tuế An Doanh gật đầu thì lấy hết can đảm mở miệng: "Hôm đó Thái tử điện hạ xông vào Ngự Thư phòng, quả thực là cầu xin Tiên đế phái binh tìm kiếm tung tích Vân Quận chúa."


"Tiên đế rất tức giận, mắng ngài ấy lòng lang dạ sói, muốn mượn cơ hội này lấy lòng văn nhân trong thiên hạ."


"Tiên đế trong cơn tức giận đã cầm nghiên mực ném trúng đầu Thái tử điện hạ, nhưng Thái tử không chịu rời đi, vẫn quỳ ngoài điện cầu xin Tiên đế phái người tìm kiếm Vân Quận chúa."


"Sau đó..." Cung nữ nhớ đêm đó mưa rất to: "Mưa rơi suốt cả đêm, chúng nô tỳ không ai dám đến gần Thái tử điện hạ, cho đến khi ngài ấy ngất xỉu, nằm trong mưa suốt hai canh giờ mới được Kim Ngô Vệ kéo về phủ Lý Vương."


Tuế An Doanh và Lâm Tiểu Ngũ đều im lặng.



Thật nực cười, khi ấy các nàng đến cầu xin Ninh Vương giúp đỡ, Ninh Vương cáo bệnh không gặp.


Thái tử, người chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của Phất Y, lại vì Phất Y mà quỳ trước điện một ngày một đêm.


"Các ngươi lui xuống đi." Tuế An Doanh thưởng cho những người này một khoản bạc, đợi họ lui xuống hết mới lẩm bẩm: "Chuyện này, có lẽ nên cho Phất Y biết."


Lâm Tiểu Ngũ: "Biết đâu Thái tử đã nói với Phất Y rồi."


Cơ hội lấy lòng tốt như vậy, người đàn ông nào chịu bỏ qua chứ?


Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc khác thường của Tuế An Doanh, Lâm Tiểu Ngũ vẫn đi theo nàng ấy đến Di An Cư.


Nửa canh giờ sau, tại Di An Cư.


"Chuyện này..." Phất Y nghe xong lời Tuế An Doanh kể, im lặng hồi lâu: "Thái tử chưa từng nhắc với ta."


Lô Tự Nguyệt và Lâm Tiểu Ngũ đều có chút bất ngờ.


Ngược lại, Tuế An Doanh bình tĩnh như đã dự đoán từ trước: "Hèn gì nửa năm đầu sau khi Bệ hạ đăng cơ, Thái tử thường xuyên phái người ra khỏi kinh thành."


"Sao ta chưa từng nghe nói?" Lâm Tiểu Ngũ kinh ngạc.


"Ở trong hoàng gia, biết càng nhiều càng rắc rối." Tuế An Doanh uống một ngụm trà an thần: "Ta có hai tiệm sách, có một thời gian Thái tử thường xuyên tới mua thoại bản hiệp nghĩa."


Nàng ấy cẩn thận nhớ lại thời gian Thái tử mua sách: "Sau khi tin tức Phất Y đoàn tụ với gia đình truyền về, người bên cạnh Thái tử không mua thoại bản hiệp nghĩa nữa, chuyển sang mua thoại bản được các nữ tử yêu thích."


"Lúc đó ta tưởng Thái tử có người trong lòng nên không dám đoán mò, càng không dám nói với người khác." Tuế An Doanh thở dài: "Hóa ra mọi chuyện đều có dấu vết, chỉ là..."


Chỉ là ai ngờ được, người chưa từng có giao tình với Phất Y lại si tình với nàng ấy đến vậy?


"Thoại bản hiệp nghĩa..."


Phất Y nhớ tới mấy cuốn thoại bản Thái tử tặng nàng, có vài cuốn từng bị người ta lật xem, đặc biệt là những cuốn kể về việc rơi xuống vực tu luyện thần công rồi quay lại giang hồ, hầu như cuốn nào cũng bị xem đi xem lại nhiều lần.


Lúc đó nàng tưởng là cung nữ thái giám to gan biết chữ lén xem, không ngờ lại là Thái tử...


"An Doanh, cảm ơn muội đã nói cho ta biết những chuyện này." Phất Y đứng dậy đi ra ngoài.


"Tỷ đi đâu đấy, trời tối rồi." Lâm Tiểu Ngũ định đi theo Phất Y.


"Ta đi gặp cha mẹ." Phất Y lấy chiếc đèn cung đình treo trên tường xuống: "Tiểu Ngũ, An Doanh, Lô tỷ tỷ, mọi người về trước đi."


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 57: Vết tích
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...