Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 42: Thỉnh tội


"Thật là không ra thể thống gì!"


Lục Thân sai tiểu tư dọn dẹp thư phòng, thấy mấy cuốn sách quý mình cất giữ biến mất không dấu vết, tức đến mức dựng râu trừng mắt: "Con bé càng ngày càng không nên người, đều do bà chiều hư cả."


"Sao lại là tôi chiều hư, Nghiên nhi còn chưa đủ ngoan ngoãn sao?" Lục phu nhân phất tay cho tiểu tư nha hoàn lui hết, chỉ vào mũi Lục Thân mắng: "Một đứa trẻ đang yên đang lành bị ông ép thành cái dạng gì rồi. Ông chỉ biết quy củ, chỉ biết lễ nghĩa, sao ông không sống với quy củ lễ nghĩa cả đời đi?"


"Đúng là lời lẽ của đàn bà con nít thiếu hiểu biết!" Lục Thân giận đến mức thở không ra hơi, run run hỏi: "Bà ném sách của tôi đi đâu rồi, mau tìm về đây cho tôi."


"Không tìm được nữa đâu." Lục phu nhân cười lạnh. Sách đã ngâm trong ao mấy canh giờ, sớm đã chìm nghỉm rồi.


"Bà bà bà..." Lục Thân ngồi phịch xuống ghế gỗ, toàn thân vô lực: "Tôi không hiểu tại sao bà lại làm vậy."


"Tại sao à?" Lục phu nhân giận dữ nói: "Ông có biết chiều nay lúc tôi đi thăm Nghiên nhi, con bé đang làm gì không?"


"Làm gì?" Lục Thân thấy phu nhân vẻ mặt bi phẫn, nhận ra điều chẳng lành, vội vàng đứng dậy: "Con bé không phải là nghĩ quẩn..."


"Phụ thân, mẫu thân!"


Cửa thư phòng bị đẩy ra, Lục Nghiên vội vã chạy vào: "Đều là lỗi của con, hai người đừng cãi nhau nữa."


"Nghiên nhi, chuyện này không liên quan đến con." Lục phu nhân thấy Lục Nghiên chạy đến rối cả tóc, kéo nàng ra sau lưng mình, trừng mắt nhìn Lục Thân: "Giờ mới biết quan tâm con cái à? Tôi còn tưởng ông định sống với quy củ thể diện cả đời chứ."


Lục Thân bị mỉa mai đến mặt đỏ tía tai, lại không thể xuống nước nhận sai, ngắc ngứ nói: "Tôi chỉ không muốn con bé tiếp xúc quá gần gũi với đám con cháu hoàn khố kia thôi, cũng không có ý gì khác..."


"Người ta dù là hoàn khố thì cũng có công cứu giá, còn làm giảm nhuệ khí nước Ly Nham trong quốc yến." Lục phu nhân cười lạnh: "Hơn nữa đó còn là Quận chúa, ông coi trọng quy củ như vậy, theo lý phải tôn xưng người ta là Vân Quận chúa. Quân tử không nói xấu sau lưng người khác, hành vi này của ông có khác gì mấy lão già ngồi lê đôi mách đầu đường xó chợ đâu?"


"Tôi đều là muốn tốt cho con..."


Thấy hai người lại sắp cãi nhau, Lục Nghiên vội vàng ngắt lời: "Đều là lỗi của con, hai người đừng cãi nhau nữa."


"Con không sai, là cha con già rồi nên hồ đồ." Lục phu nhân nắm tay Lục Nghiên, hốc mắt đỏ hoe: "Nghiên nhi, con có tâm sự gì cứ nói với mẫu thân, đừng giấu trong lòng, con mà xảy ra chuyện gì thì khác nào đang khoét tim ta."


"Mẫu thân, con không sao, người đừng lo."


"Nếu con không sao, tại sao chiều nay lại đứng một mình trong sân cười ngẩn ngơ, bữa tối cũng không ăn?"


"Con..." Lục Nghiên không dám nói với Lục phu nhân rằng nàng không phải cười với cái sân mà là cười với Phất Y, cũng không dám nói không ăn tối là vì chiều nay ăn no quá rồi.


"Ta hiểu cả mà, con chịu ấm ức rồi." Lục phu nhân kéo nàng đi ra ngoài: "Đi, mẫu thân đưa con về nhà ngoại ở."


"Phu nhân!" Lục Thân không ngờ sự việc lại nghiêm trọng như vậy, vội vàng đứng dậy ngăn cản.



Đúng lúc này, ngoài cửa viện đột nhiên truyền đến vô số tiếng bước chân. Sắc mặt ông đại biến, đứng chắn Lục phu nhân và Lục Nghiên ra sau lưng, vẻ mặt cảnh giác nhìn ra ngoài cửa viện.


"Lục đại nhân, đắc tội rồi." Thống lĩnh Cấm vệ quân bước vào sân, chắp tay hành lễ với Lục Thân: "Có người tố cáo ngài tư thông với nước Ly Nham, hơn nữa còn giấu thư từ thông địch trong thư phòng. Mạt tướng phụng mệnh lục soát, xin đại nhân đừng làm khó mạt tướng."


Đi cùng Cấm vệ quân còn có người của Đại Lý Tự và Hình bộ.


"Hạ quan một lòng trung thành với Bệ hạ, tuyệt đối không làm chuyện thông địch b*n n**c!" Lục Thân giận dữ nói: "Đây chắc chắn là do kẻ tiểu nhân vu oan giá họa."


"Lục đại nhân, Bệ hạ cũng tin tưởng ngài, chỉ là người tố cáo đã đập đầu vào cột chết ngay tại Đại Lý Tự, rất đông người chứng kiến. Để chứng minh sự trong sạch của ngài, Bệ hạ mới bất đắc dĩ sai mạt tướng đi chuyến này." Thấy Lục Thân phẫn nộ như vậy, Thống lĩnh Cấm vệ quân thở dài.


Lúc mới nghe tin này, Bệ hạ cũng vô cùng tức giận. Lục Thân là thầy của Thái tử, nếu Lục Thân thông địch b*n n**c thì vô cùng bất lợi cho Thái tử.


Nghe tin người tố cáo đập đầu chết, trong lòng Lục Thân lạnh toát. Dù ông có ngu ngốc đến đâu cũng biết chuyện này là có kẻ mượn ông để tính kế Thái tử.


Rốt cuộc là ai?


Các Vương gia khác trong tông thất?


Ninh Vương?


Hay là Cung Bình Hầu?


Ông nghiêng người, nhường đường vào thư phòng: "Mời."


Bệ hạ phái Cấm vệ quân đến lục soát thư phòng, e là cũng để đề phòng có kẻ nhân cơ hội vu oan giá họa, đến lúc đó ông có trăm cái miệng cũng không thể giải thích rõ.


Các quan viên Hình bộ và Đại Lý Tự cũng đoán được tâm ý của Bệ hạ. Bọn họ đứng giữa thư phòng, chỉ nhìn Cấm vệ quân lục soát chứ không hề động vào bất cứ thứ gì.


Cấm vệ quân lục soát rất kỹ, không chỉ lật từng trang sách kiểm tra mà ngay cả gạch lát nền, tường và mái nhà cũng được kiểm tra từng tấc một.


Lục phu nhân nhìn cảnh này, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh nhưng không dám hỏi nhiều.


"Mẫu thân." Lục Nghiên đỡ lấy tay bà: "Người đừng lo lắng, phụ thân sẽ không làm chuyện như vậy đâu."


Lục phu nhân nghe vậy cười khổ. Chuyện này căn bản không phải là Lục Thân có làm hay không, mà là có người đang tính kế ông.


Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, người tố cáo đập đầu chết ngay trước cửa Đại Lý Tự, trước khi chết còn nói rõ thư từ thông địch b*n n**c giấu ở đâu, rõ ràng là quyết tâm không buông tha cho nhà bà.


"Bẩm các vị đại nhân, trong sách không phát hiện bất kỳ thư từ khả nghi nào."


"Bẩm các vị đại nhân, tường và sàn nhà đều không có ngăn bí mật, không có khả năng giấu đồ."


"Trên mái nhà cũng không có." Mấy tên Cấm vệ quân nhảy từ trên mái nhà xuống, tay cầm một cái túi đen sì: "Nhưng phát hiện một túi tiền xu và bạc vụn."



Các vị đại nhân nhìn Lục Thân với ánh mắt vi diệu. Giấu quỹ đen trên mái nhà, chân tay Lục đại nhân tốt thật đấy, leo mái nhà cũng không mệt.


Lục Thân đỏ mặt tía tai, giả vờ không hiểu ánh mắt của các đồng liêu, chắp tay nói: "Các vị nếu không yên tâm thì đi kiểm tra cả những nơi khác nữa, bản quan quanh minh chính đại, không sợ bị kiểm tra."


Các quan viên Đại Lý Tự và Hình bộ không nói gì, Thống lĩnh Cấm vệ quân biết bọn họ vẫn chưa hoàn toàn loại bỏ sự nghi ngờ đối với Lục Thân, quay sang nói với ông ta: "Tại hạ đắc tội rồi."


Đại Lý Tự, Hình bộ và Cấm vệ quân bận rộn ở Lục gia cả đêm, bằng chứng thông địch b*n n**c chẳng tìm thấy đâu, ngược lại tìm thấy mấy vò rượu ngon và quỹ đen Lục Thân lén giấu.


Đến giờ thượng triều, Đại Lý Tự khanh cùng Tả Hữu Thượng thư Hình bộ buồn ngủ đến mức díu cả mắt. Rốt cuộc là kẻ nào thất đức bày ra âm mưu quỷ kế này, hại bọn họ cả đêm không được ngủ.


Hoàng đế ngồi trên long ỷ khóc vô cùng thương tâm, nói mình từ khi đăng cơ đến nay luôn cẩn trọng dè dặt, cần chính yêu dân, không ngờ lại có kẻ tính kế trung thần trong triều. Nhất định là do ông còn chỗ nào làm chưa tốt nên mới khiến bề tôi tâm phúc phải chịu sự tính toán và sỉ nhục này.


"Đều do trẫm vô năng!" Hoàng đế khóc lóc thảm thiết, như thể người bị oan uổng không phải Lục Thân mà là chính ông vậy.


Lục Thân cũng bị giày vò cả đêm, cảm động đến đỏ hoe đôi mắt. Lúc bãi triều, một nửa tay áo ướt đẫm nước mắt, nhìn Vân Vọng Quy và các quan viên Lưu gia với ánh mắt đồng cảm của những người cùng cảnh ngộ.


"Vân đại nhân." Giọng Lục Thân nghẹn ngào, chủ động hành lễ với Vân Vọng Quy: "Bác cũng không dễ dàng gì."


Vân Vọng Quy nhướng mày, đây là lần đầu tiên Lục Thân chủ động bắt chuyện với ông. Cùng là Thái phó của Thái tử, nhưng Lục Thân dường như đặc biệt bài xích ông, bình thường trên triều hai người cũng chỉ gật đầu xã giao.


Vân Vọng Quy đáp lễ Lục Thân, liếc nhìn vệt nước mắt trên tay áo ông ta: "Lục đại nhân bảo trọng."


"Bệ hạ đối đãi với ta tốt như vậy, ta nguyện lấy máu nóng báo đáp." Nói rồi Lục Thân dùng tay áo lau nước mắt trên mặt: "Vân đại nhân, ta phải đến Lễ bộ chuẩn bị cho kỳ thi mùa thu, cáo từ!"


Vân Vọng Quy: "..."


Nhìn theo bóng lưng vội vã của Lục Thái phó, ông khoanh tay, trong lòng có chút nghi hoặc.


Kẻ tính kế Lục Thân làm lớn chuyện như vậy, chẳng lẽ không sắp xếp trước bằng chứng khả nghi nào đó ở Lục gia sao?


Làm gì có âm mưu thủ đoạn nào đầu voi đuôi chuột như thế?


.


"Thư từ đã nói đâu, Cấm vệ quân lục tung thư phòng Lục gia lên mà chẳng tìm thấy thứ gì, bây giờ ngươi nói với ta là thư từ đã bỏ vào rồi?!"


"Chủ nhân, thuộc hạ thực sự đã sai người bỏ vào rồi."


Hắn nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi, đồ đã bỏ vào thư phòng, tại sao lại không cánh mà bay.


"Theo ý ngươi thì Cấm vệ quân cùng Hình bộ và Đại Lý Tự hợp sức giúp Lục Thân che giấu tội chứng à?" Hắc y nhân đội nón lá cười lạnh: "Lục Thân nếu có bản lĩnh đó sao vẫn còn ngồi ì ở Lễ bộ?"


"Người đâu, lôi xuống."



"Xin chủ nhân tha mạng, thuộc hạ thực sự đã..."


Một người bước ra từ trong bóng tối, dứt khoát dùng dao găm cắt đứt cổ họng hắn.


Máu tươi chảy dọc theo sàn nhà đến dưới chân hắc y nhân.


"Máu đẹp thật." Hắc y nhân đứng dậy, dẫm lên đầu cái xác: "Kẻ dám lừa gạt ta, sao còn có gan sống trên đời này?"


"Chủ nhân." Sát thủ lau sạch máu trên dao găm: "Kể từ khi Chu Hoài Tế bị nhốt vào Đại Lý Tự, người của chúng ta không tra ra được bất kỳ tung tích nào của gã nữa, thuộc hạ nghi ngờ gã đã chết trong tay người Đại Long."


Hắc y nhân không nói gì, đá cái xác dưới chân ra, nói với sát thủ: "Không cần quan tâm đến ông ta nữa, ông ta sẽ không phản bội chúng ta."


"Vâng."


"Có một người nhất định phải trừ khử." Hắc y nhân đặt một bức tranh vào tay sát thủ: "Vân Phất Y phải chết."


"Vâng."


"Khi ra tay nhất định phải cẩn thận." Hắc y nhân nói tiếp: "Vân Phất Y này có chút tà môn, ba năm trước nhiều thế lực truy sát Vân gia, ả trúng mấy mũi tên rơi xuống vực mà vẫn giữ được mạng, muốn giết ả không phải chuyện dễ dàng."


"Xin chủ nhân yên tâm." Sát thủ quỳ một chân trước mặt hắc y nhân: "Thuộc hạ nguyện vì Ngô Vương hiến dâng sinh mạng."


Hắc y nhân hài lòng đưa tay đỡ sát thủ dậy: "Lòng trung thành của ngươi, Vương huynh chưa bao giờ nghi ngờ."


Sát thủ nhìn thấy đôi tay gân guốc đáng sợ dưới ống tay áo hắc y nhân, vội vàng thu hồi tầm mắt, sợ chọc giận chủ nhân.


.


"Mẫu thân, người đã ngồi bên hồ sen hơn nửa ngày rồi." Lục Nghiên cầm ô, che đi ánh nắng gay gắt trên đầu Lục phu nhân: "Phụ thân đã không sao rồi, người đừng lo lắng."


Ngồi dưới nắng lâu như vậy mà tay Lục phu nhân vẫn lạnh toát, bà nhìn quanh, nói nhỏ với Lục Nghiên: "Hôm qua ta giận dỗi với cha con, ném mấy cuốn sách ông ấy thích nhất xuống hồ sen này."


Lục Nghiên lập tức hiểu ra: "Mẫu thân, ý người là..."


Bằng chứng phụ thân thông địch b*n n**c rất có thể nằm trong mấy cuốn sách đó.


"Con thành thật nói cho ta biết, hôm qua tại sao con lại đứng một mình trong sân cười ngẩn ngơ?" Lục phu nhân trong lòng sợ hãi. Nếu hôm qua bà không tức giận làm ầm lên, e rằng cả nhà họ Lục lúc này đã trở thành tù nhân rồi.


"Con không cười ngẩn ngơ, là vì..." Liên quan đến chuyện lớn như vậy, Lục Nghiên không dám giấu giếm nữa: "Là Phất Y đến thăm con, con mới cười."


"Phất Y?" Lục phu nhân cao giọng: "Con nói là Vân Phất Y?!"


Lục Nghiên sợ Lục phu nhân hiểu lầm Vân Phất Y, vội vàng giải thích Vân Phất Y đã giúp nàng thế nào, chăm sóc nàng ra sao.



"Phất Y sợ các tỷ muội khác để ý chuyện con chơi với nàng ấy nên không bao giờ thân thiết với con trước mặt mọi người, ngay cả đưa đồ cho con cũng phải lén lút trèo tường. Nàng ấy chưa bao giờ nỡ để con khó xử." Lục Nghiên vứt ô sang một bên, nắm chặt tay Lục phu nhân: "Mẫu thân, Phất Y thực sự rất tốt, nàng ấy không giống đám hoàn khố đáng ghét kia đâu."


Lục phu nhân nhìn bàn tay bị con gái nắm chặt, cười khổ: "Bất kể Vân Phất Y tốt hay xấu, có một chuyện mẹ phải thừa nhận với con, nàng là ân nhân cứu mạng cả nhà ta."


"Cái gì ân nhân cứu mạng cơ?" Lục Thân bước vào sân, khác hẳn dáng vẻ tiều tụy hôm qua, trông ông vô cùng phấn chấn.


Lục phu nhân vẫy tay gọi ông lại, kể lại chuyện xảy ra hôm qua và suy đoán của mình cho ông nghe.


Nghe xong lời Lục phu nhân, Lục Thân như bị sét đánh, ngơ ngác quay đầu nhìn hồ sen, hồi lâu sau mới lẩm bẩm: "Lục Thân ta vậy mà lại coi thường ân nhân cứu mạng, ta đúng là cầm thú mà..."


"Mẫu thân, phụ thân làm sao vậy?"


"Kệ ông ấy, con đi với ta đến Vân gia một chuyến."


Vân Phất Y đang trốn trong sân ăn băng tô sơn, nghe người dưới báo Lục Thái phó dẫn cả gia đình đến thăm, còn đặc biệt muốn gặp nàng, động tác xúc kem của nàng khựng lại.


Chẳng lẽ chuyện nàng lén cho Lục Nghiên ăn chân giò hầm tương đã bị Lục Thái phó phát hiện rồi?


Nàng lau sạch miệng, vội vàng chạy ra tiền viện, hy vọng song thân Lục gia đừng vì chuyện này mà giận cá chém thớt lên Lục Nghiên đáng thương.


Chạy đến cửa chính tiền viện, nàng thấy Lục Nghiên đang cúi đầu ngồi ngoan ngoãn, bộ dáng không dám ngẩng mặt lên, nàng vội vàng bước vào: "Vãn bối bái kiến Lục đại nhân, Lục phu..."


"Vân Quận chúa!" Lục Thân thấy Phất Y bước vào, chắp tay vái nàng thật sâu: "Lão phu ếch ngồi đáy giếng, hẹp hòi vô lễ, đặc biệt đến đây thỉnh tội với Quận chúa."


Vân Phất Y giật mình nhảy dựng lên, ba bước thành hai nhảy đến bên cạnh Lục Nghiên, thì thầm hỏi: "Lệnh tôn không phải bị ta chọc điên rồi đấy chứ?"


Ông ấy là thầy của Thái tử, nếu bị nàng chọc điên, nàng biết ăn nói thế nào với Thái tử điện hạ đây?


"Lục đại nhân, ngài làm gì vậy?" Liễu Quỳnh Chi cũng bị hành động này của Lục Thân dọa cho giật mình, đứng dậy nói: "Có chuyện gì ngồi xuống từ từ nói, trong chuyện này có hiểu lầm gì chăng?"


"Không có hiểu lầm gì cả, là lão phu coi trời bằng vung, hẹp hòi thiên kiến, hành sự bất chính." Lục Thân lại vái Phất Y một cái nữa: "Lão phu trong lòng hổ thẹn."


Phất Y liên tục nhún gối đáp lễ: "Lục đại nhân, ngài làm tổn thọ vãn bối rồi."


Thấy Lục Thân cứ vái mãi không chịu đứng dậy, nàng đành phải giữ nguyên tư thế nhún gối: "Ngài học vấn uyên thâm, phẩm đức cao thượng, trung trinh ái quốc, lại là thầy của Thái tử điện hạ, tại sao lại tự hạ thấp mình như vậy?"


Nghe Phất Y khen mình, Lục Thân lấy tay áo che mặt khóc lớn: "Quận chúa đại nghĩa, lão phu không còn mặt mũi nào gặp Quận chúa nữa!"


Ông ngày ngày ghét bỏ Vân Quận chúa là hoàn khố lêu lổng, vậy mà Vân Quận chúa lại thấy ông phẩm đức cao thượng, ông đúng là cầm thú mà!


Phất Y: "..."


Quan văn đều giàu cảm xúc thế này sao, mới khen có vài câu mà đã khóc như mưa rồi?


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 42: Thỉnh tội
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...