Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 41: Ta không tin
Gã mưu sĩ trung niên đã bị giam giữ trong thiên lao tối tăm chết chóc một thời gian dài, khi bị lôi ra khỏi đó, nhìn thấy ánh đèn trên tường, ông ta cảm thấy chói mắt, phải dùng bàn tay bẩn thỉu che mắt lại.
"Chu Hoài Tế, người nước Ly Nham, từng du ngoạn qua gần mười quốc gia như Nam Hương, Nam Tư, Trường Liệt..." Thuộc hạ của Chiêm sự phủ Thái tử lật xem tập tài liệu trên tay: "Lần đầu tiên vào Đại Long là hai mươi tám năm trước, ta nói có đúng không?"
Gã mưu sĩ trung niên nheo mắt thích ứng với ánh nến chói lòa, run rẩy nói: "Xin đại nhân minh xét, tiểu nhân chỉ đến Đại Long để kiếm sống, không biết vì sao đắc tội với tiểu thư quý tộc trong kinh thành. Nàng ta cậy thế h**p người, hãm hại tiểu nhân ra nông nỗi này."
Thuộc hạ Chiêm sự phủ thấy gã ra vẻ thư sinh sợ sệt, không tiếp lời mà dâng tập giấy dày cộp trên tay cho Tuế Đình Hành.
Trong tập giấy ghi chép lại cuộc đời của gã đàn ông trung niên, sau khi vào Đại Long gã đã tiếp xúc với những ai.
Tiểu thư quý tộc mà gã nói là Vân Quận chúa?
Viên quan Chiêm sự phủ nói nhỏ: "Điện hạ, người gã ta nói là Vân..."
"Cô biết." Tuế Đình Hành giơ tay ngăn lời viên quan: "Chuyện này Cô và Phụ hoàng đều biết."
Viên quan Chiêm sự phủ chấn động trong lòng. Hóa ra Vân Quận chúa là tâm phúc của Bệ hạ và Thái tử, hèn gì lại được tin tưởng như vậy.
Gã mưu sĩ trung niên còn ngạc nhiên hơn cả viên quan. Gã ngẩng đầu nhìn Thái tử, dường như không tin hoàng gia lại tin tưởng một nữ nhân từng giao hảo với Ninh Vương như vậy.
Trong khoảnh khắc, vô số suy đoán hiện lên trong đầu gã, sắc mặt trắng bệch như giấy.
Hai Vương gia tạo phản, Tiên đế tức chết, Tăng Quý phi chết cháy, Ninh Vương mất ngôi. Người hưởng lợi lớn nhất sau tất cả những chuyện này chính là Lý Vương từng mờ nhạt không ai biết đến, cũng chính là đương kim Hoàng đế Đại Long hiện tại.
Hèn gì năm xưa Vân gia không chịu ủng hộ Ninh Vương, thậm chí còn đối đầu với Tăng Quý phi trên triều, biết đâu bọn họ sớm đã là người của Lý Vương rồi!
Hiểu ra điều này, sinh khí trên người gã mưu sĩ trung niên tan biến hết.
Trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi, Lý Vương, tên ngư ông thâm trầm này quả thực quá biết nhẫn nhịn, vậy mà lừa được cả thiên hạ.
Viên quan Chiêm sự phủ thấy Chu Hoài Tế đột nhiên trở nên suy sụp, giống như mất hết sức sống, ngay cả ánh mắt nhìn Thái tử điện hạ cũng trở nên kinh hãi tuyệt vọng thì khó hiểu nhìn Thái tử.
Bọn họ còn chưa nói gì, chưa dùng hình phạt nào, sao tên này đã sợ trước rồi?
Chút gan này mà cũng đòi chạy đến Đại Long làm gian tế?
"Ngươi không muốn nói, Cô cũng không ép." Tuế Đình Hành ném tập giấy lên bàn, như thể cuộc đời tự cho là tính toán không chút sai sót của Chu Hoài Tế chẳng có chút giá trị nào trong mắt hắn.
"Bất kể ngươi là do nước nào phái tới, một vị vua chỉ biết dùng thủ đoạn âm hiểm với nước khác thì định sẵn không thể trở thành minh quân." Tuế Đình Hành đứng dậy nói với viên quan Chiêm sự phủ: "Nếu người này không muốn nói nhiều thì sau này không cần hỏi nữa, chỉ là một tên trộm vặt bị bắt, không đáng để bận tâm."
Đối với người kiêu ngạo, cái chết không đáng sợ, đáng sợ là chết không tiếng động, thậm chí còn mang danh nhục nhã bị người đời phỉ nhổ.
Gã đàn ông trung niên ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Tuế Đình Hành tràn đầy oán hận và không cam lòng.
"Ta chết không đáng tiếc, chỉ tiếc là triều đình Đại Long không biết còn bao nhiêu người thực sự trung thành với Hoàng đế?" Gã cười lớn: "Đống hỗn độn do Tiên đế để lại, các ngươi cứ từ từ mà dọn dẹp đi!"
"Hám danh trục lợi còn cố tỏ ra nguy hiểm." Tuế Đình Hành dừng bước, lạnh lùng nhìn gã một cái: "Hạng người dung tục nông cạn, giết."
"Chẳng lẽ ngươi không muốn biết bí mật của các lão thần trong triều?" Bị câu "cố tỏ ra nguy hiểm" k*ch th*ch, gã mưu sĩ không cam tâm để Tuế Đình Hành rời đi như vậy: "Còn cả thế lực sau lưng Ninh Vương..."
Gã tưởng những lời mình nói sẽ khiến Tuế Đình Hành động lòng, nào ngờ đối phương không hề dừng bước, đi đến khúc quanh rồi biến mất.
"Quay lại đây, ta là mưu sĩ tính toán chưa bao giờ sai sót, Đại Long các ngươi không thể đối xử với ta như vậy!"
Gã phải chết một cách oanh liệt, chết trong sự tưởng nhớ và kính ngưỡng của người đời, chứ không phải chết không tiếng động với danh nghĩa là một tên trộm vặt.
"Điện hạ, xử lý người này thế nào ạ?"
"Đánh chết."
Tuế Đình Hành xách đèn lồng, là ánh sáng duy nhất trên hành lang dài hun hút. Nơi đây trống trải và yên tĩnh, tràn ngập mùi ẩm mốc và hôi thối không tan.
Khoảnh khắc cánh cửa thiên lao mở ra, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, gió đêm mang theo hương hoa đồng tâm nồng nàn, át đi mùi hôi thối từ thiên lao.
"Điện hạ!" Kim Ngô Vệ và nội thị đợi bên ngoài thấy Tuế Đình Hành cuối cùng cũng đi ra, Mạc Văn vội vàng xách đèn lồng tiến lên soi đường cho chủ nhân: "Điện hạ, Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương thấy ngài chưa về cung, đã sai người đến hỏi hai lần rồi."
"Về cung Thần Tỷ thay y phục trước, rồi Cô sẽ đi bái kiến Phụ hoàng Mẫu hậu." Tuế Đình Hành đưa đèn lồng cho nội thị bên cạnh, ngồi lên kiệu: "Mạc Văn, ngày mai ngươi và Mạc Ngữ đến Vân phủ và Lưu phủ một chuyến, bọn họ chịu oan ức, Cô nên an ủi đôi chút."
"Vâng."
Sáng sớm hôm sau, Mạc Văn nhìn hai danh sách quà tặng, trong lòng càng thêm cung kính với Vân gia.
Hai danh sách quà tặng thoạt nhìn giá trị ngang nhau, nhưng danh sách của Vân gia là do Điện hạ đích thân viết, từng món đồ đều do Điện hạ tự mình xem qua, tâm ý tất nhiên khác biệt.
Mạc Văn giao việc đến Lưu gia tặng quà cho Mạc Ngữ, còn mình thì đích thân đến Vân phủ.
Vân gia là gia đình thanh quý, từng cành cây ngọn cỏ trong phủ đều chú trọng phong nhã chứ không phải phú quý. Điều đáng quý nhất là Vân gia tuy là quan văn nhưng không hề kiêu ngạo với hoạn quan bọn họ.
"Làm phiền Mạc Văn công công vất vả đi một chuyến." Liễu Quỳnh Chi mời Mạc Văn vào chính đường, mời trà: "Nhà tôi còn đang ở nha môn Hộ bộ chưa về, thiếp thân có chỗ nào thất lễ mong công công bỏ qua cho."
"Phu nhân khách sáo quá." Mạc Văn ân cần nói: "Đêm qua chứng kiến quý phủ bị kẻ gian vu oan, Điện hạ trằn trọc cả đêm, sáng sớm nay đã giục tại hạ đến thăm hỏi."
"Đa tạ Bệ hạ và Điện hạ quan tâm." Liễu Quỳnh Chi thở dài: "Là do chúng ta quản lý người dưới không nghiêm, làm phiền Điện hạ và Bệ hạ phải lo lắng."
"Vân đại nhân một lòng vì dân, trung thành với Bệ hạ. Liễu phu nhân trị gia nghiêm minh, ở Sùng Châu được vô số bá tánh kính yêu, quý phủ đâu có lỗi gì, lỗi là ở những kẻ lòng dạ khó lường kia." Mạc Văn vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng cười nói của mấy cô nương trẻ tuổi bên ngoài.
Mạc Văn đứng dậy, thấy Vân Quận chúa cười nói vui vẻ đi ngang qua, đi cùng còn có An Quận chúa, Lâm Huyện chúa, người còn lại trông có vẻ quen quen, hình như là... Ninh Vương phi?
Ninh Vương phi sao lại đến Vân gia?
Mạc Văn đưa phất trần cho tiểu thái giám bên cạnh, tiến lên vái chào hành lễ.
"Mạc Văn công công?" Phất Y không ngờ Mạc Văn lại xuất hiện vào lúc này, chỉnh lại chiếc khăn choàng lụa mỏng trên người: "Thái tử điện hạ có gì căn dặn sao?"
Mạc Văn thu lại ánh mắt đang nhìn Ninh Vương phi, giải thích mục đích đến đây cho Phất Y nghe.
"Đa tạ Bệ hạ và Điện hạ quan tâm." Phất Y hành lễ về hướng Hoàng cung, hàn huyên với Mạc Văn đôi câu rồi đưa các tỷ muội về viện của mình.
Ra khỏi cổng lớn Vân gia, Mạc Văn cười cười, nói với tiểu thái giám phía sau: "Vân Quận chúa là người thông minh."
Tiểu thái giám không hiểu lắm.
Mạc Văn cũng không giải thích, trở về cung Thần Tỷ bẩm báo chuyện Vân Phất Y mời Ninh Vương phi đến phủ cho Thái tử điện hạ.
"Nô tài cho rằng đây là Vân Quận chúa cố ý làm vậy." Mạc Văn chủ động giải thích thay Vân Phất Y: "Nàng ấy đưa Ninh Vương phi đến trước mặt nô tài, chính là muốn để Điện hạ biết nàng ấy giao hảo với Ninh Vương phi."
"Nàng hành sự xưa nay quang minh lỗi lạc, sẽ không vì vài lời đồn đại mà để người bên cạnh chịu uất ức." Tuế Đình Hành khẽ cười: "Cô tin tưởng nàng, sau này những chuyện như vậy không cần đặc biệt bẩm báo với Cô."
Mạc Văn muốn nói lại thôi. Ngài và Vân Quận chúa cũng chẳng qua lại bao nhiêu, sao biết nàng ấy hành sự xưa nay quang minh lỗi lạc?
"Thái tử điện hạ, Lục Thái phó đến."
Tuế Đình Hành gấp cuốn sách đang đọc dở trên bàn lại, giơ tay ra hiệu với Lục Thái phó vừa bước vào: "Tiên sinh không cần đa lễ, không biết hôm nay tiên sinh đến có việc gì quan trọng?"
"Thái tử điện hạ." Lục Thái phó đi thẳng vào vấn đề: "Thần đến vì đại sự của Điện hạ."
Tuế Đình Hành ra hiệu cho Lục Thái phó ngồi xuống uống trà từ từ nói, nhưng Lục Thái phó không có tâm trạng uống trà: "Điện hạ, người tuy đã vào triều nhưng chưa được tham gia xử lý công việc của lục bộ, thần cho rằng người nên đến lục bộ luân phiên trực ban rồi."
"Nếu Điện hạ không có ý kiến, thần nguyện dâng sớ lên Bệ hạ, xin Bệ hạ định đoạt." Lục Thái phó chỉ thiếu nước nói thẳng ra là ông ta muốn giúp Thái tử tranh giành thực quyền trong triều.
"Tiên sinh, Cô còn trẻ, chuyện trong triều chưa vội nhúng tay vào." Tuế Đình Hành rũ mắt, bưng chén trà trên bàn lên.
Biết rõ Thái tử đã bưng trà tiễn khách, nhưng Lục Thái phó vẫn vờ như không thấy, cố chấp nói: "Điện hạ, không chỉ chuyện luân phiên trực ban ở lục bộ, chuyện hôn nhân đại sự của người cũng nên bắt đầu xem xét..."
"Tiên sinh." Tuế Đình Hành đặt mạnh chén trà xuống bàn gây ra tiếng động lớn: "Mọi chuyện tự có Phụ hoàng sắp xếp cho Cô, công việc của tiên sinh ở Lễ bộ bận rộn, sau này bớt đến Đông Cung đi."
"Mạc Văn, tiễn khách."
"Điện hạ!" Lục Thái phó mặt mày tái mét, hai năm qua Thái tử chưa bao giờ đối xử với ông ta vô lễ như vậy. Ông ta rõ ràng chỗ nào cũng suy nghĩ cho Điện hạ, tại sao Điện hạ lại nổi giận?
Thiên hạ làm gì có Thái tử nào không muốn nắm quyền triều chính chứ?
Nghĩ đến việc Thái tử vốn ôn hòa nhân từ lại chán ghét mình, Lục Thái phó về đến nhà thì mồ hôi đầm đìa, sắc mặt như đất, đối mặt với ánh mắt quan tâm của vợ con cũng không dám nói ra chuyện này.
"Phụ thân, mời người dùng trà." Lục Nghiên bưng trà an thần đến trước mặt Lục Thái phó: "Phụ thân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Chuyện triều chính không phải chuyện nữ nhi các ngươi nên bận tâm." Lục Thái phó đang lúc tâm thần bất định, mất kiên nhẫn với con gái út: "Ta đã nói với ngươi rồi, tránh xa đám Vân Phất Y lêu lổng kia ra, đừng để bị ảnh hưởng danh tiếng."
Lục Nghiên cúi đầu không nói gì.
Lục Thái phó vô cùng ghét đám con cháu hoàn khố trong kinh thành: "Ngươi khác với bọn chúng."
"Nhưng Vân Quận chúa mấy ngày trước còn bắn tên mười phát trúng mười trong quốc yến, giành được thể diện cho triều ta." Lục Nghiên lấy hết can đảm phản bác: "Ngay cả Bệ hạ cũng khen ngợi nàng ấy, nàng ấy không phải hoàn khố vô dụng."
"To gan, đây là thái độ nói chuyện với trưởng bối của ngươi sao?" Lục Thái phó giận dữ quát: "Về phòng đi, sau này ngươi còn dám qua lại với loại hoàn khố như Vân Phất Y thì sử dụng gia pháp!"
Lục Nghiên buồn bã trở về viện của mình. Nàng nhìn bức tường cao vút, ngẩn ngơ nhìn cây phù dung nơi góc tường. Nếu Phất Y bị nhốt trong viện, chắc chắn có thể trèo cây ra ngoài nhỉ.
Bộp.
Một viên đá nhỏ rơi vào trong sân viện.
Nàng vui mừng chạy đến dưới gốc cây phù dung, ngẩng đầu nhìn lên tường.
"Tường nhà cô cao thật, ta suýt thì leo không nổi." Nửa người trên của Phất Y nhô ra khỏi tường, tay còn xách mấy gói điểm tâm: "Vừa nãy thấy có người bán món cô thích ăn, tiện đường mua cho cô một ít."
Ném đồ ăn vào lòng Lục Nghiên, Phất Y thấy mắt nàng ấy đỏ hoe, nhỏ giọng hỏi: "Cô sao thế?"
"Không sao, đêm qua ngủ không ngon thôi." Lục Nghiên cũng không nói dối, đêm qua nghe tin Vân gia và Lưu gia xảy ra chuyện, nàng lo lắng cả đêm không ngủ được.
"Lo lắng cho ta à?" Phất Y hì hục trèo qua tường, men theo cây phù dung nhảy xuống sân, kéo Lục Nghiên trốn vào góc sân an ủi: "Yên tâm đi, Lưu gia và nhà ta đều không sao cả, sáng nay Thái tử còn sai người đến nhà ta ban thưởng nữa mà."
Lục Nghiên mở gói đồ ăn, bên trong là một cái chân giò hầm tương to đùng, nàng thèm đến sáng cả mắt, ôm lấy chân giò gặm ngon lành.
Phất Y thương hại xoa đầu nàng ấy. Đứa trẻ đáng thương, ăn cái chân giò cũng phải lén lút.
Đợi Lục Nghiên ăn xong, Phất Y thu dọn xương và giấy gói, chuẩn bị mang ra ngoài phi tang "chứng cứ phạm tội".
"Phất Y." Lục Nghiên gọi nàng lại: "Cô... có thời gian nhất định phải đến thăm ta nhé."
"Yên tâm đi, lần sau lại mang đồ ngon cho cô." Phất Y nghe thấy tiếng bước chân ngoài viện, nhanh nhẹn trèo lên cây phù dung, trong chớp mắt đã biến mất sau bức tường.
Lục Nghiên dùng khăn tay lau sạch khóe miệng, nhìn chằm chằm hướng Phất Y rời đi, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Lục phu nhân đứng ngoài cửa viện lo lắng không thôi. Con bé bị cha mắng, sao lại nhìn cái sân trống không mà cười?
Chẳng lẽ bị cha nó ép đến phát bệnh rồi?
Lục phu nhân càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng bất mãn với Lục Thái phó, quay người trở về chủ viện ném hết sách vở Lục Thái phó yêu thích xuống đất.
"Phu nhân..."
"Sai người đến bắt mèo hoang, mèo cào nát sách của lão gia rồi."
Lục phu nhân chỉnh lại y phục, xoay người rời đi, còn tiện tay nhặt mấy cuốn sách Lục Thái phó thích nhất ném xuống hồ sen trong phủ.
Suốt ngày đọc sách, đọc đến mụ mẫm cả đầu óc rồi, còn đọc cái rắm!
"Chủ nhân, bằng chứng Lục Thân tư thông với nước Ly Nham thuộc hạ đã giấu vào thư phòng của ông ta. Ông ta là thầy của Thái tử, hôm nay còn đi xúi giục Thái tử đoạt quyền từ tay Hoàng đế, tội danh này của ông ta một khi được xác thực thì Thái tử cũng không thoát khỏi liên can."
"Rất tốt." Người ngồi trên ghế cao đội nón lá, giọng khàn khàn không phân biệt được nam nữ: "Vở kịch cha con tương tàn là hấp dẫn nhất."
"Vậy chuyện này khi nào vạch trần thì tốt nhất?"
"Nên sớm không nên muộn, người nước Ly Nham vẫn còn ở kinh thành, vở kịch này sao có thể thiếu bọn họ?" Người ngồi trên ghế cao cười lạnh: "Đêm dài lắm mộng, tối nay sắp xếp người đi tố cáo đi."
"Ta không tin Lục Thân có thể có vận may tốt như Vân Vọng Quy và Lưu Tử Hạ, cũng thoát được một kiếp."
Cho dù Vân Phất Y có vận may tốt đến đâu cũng không thể giúp Lục gia thoát được kiếp nạn này. Người đời đều biết Lục Thân cực kỳ ghét con cháu hoàn khố, Lục gia và Vân Phất Y không có bất kỳ giao tình nào.
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 41: Ta không tin
10.0/10 từ 36 lượt.
