Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 33: Không cần tự ti


Trọng tướng quân không ngờ Thái tử Đại Long lại ra mặt cho Vân Phất Y vào lúc này.


Ninh Vương là kẻ bại trận dưới tay Hoàng đế, Thái tử vì sao lại nói đỡ cho tình cũ của kẻ bại trận?


Nhưng điều này cũng không ngăn cản gã mượn cơ hội gây rối.


"Thái tử điện hạ, mạt tướng chỉ là nghe được vài chuyện cũ nên mới hiểu lầm quan hệ giữa Vân Quận chúa và Ninh Vương." Trọng tướng quân chắp tay qua loa với Phất Y: "Mạt tướng thô lỗ không biết ăn nói, xin Quận chúa thứ tội."


"Mang thêm hai vò rượu cho Tướng quân." Ánh mắt Tuế Đình Hành lạnh như băng: "Không biết nói chuyện thì uống thêm rượu vào, kẻo Tướng quân lại cho rằng Đại Long ta tiếp đãi không chu đáo."


"Đa tạ Thái tử ban thưởng." Thấy Trọng tướng quân sắp nổi giận, Lục hoàng tử ấn tay gã xuống, nâng chén rượu về phía Tuế Đình Hành: "Tại hạ ở kinh thành mấy ngày nay, thường nghe người ta khen ngợi Thái tử điện hạ văn chương xuất chúng, tướng mạo đường đường, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền."


Tuế Đình Hành nhìn hắn ta hai giây, giọng điệu nhàn nhạt: "Không biết vương tử là vị Hoàng tử nào của quý quốc?"


Nghe câu này, Phất Y suýt nữa bật cười thành tiếng. Hoàng tử nước Ly Nham khen Thái tử danh bất hư truyền, Thái tử lại hỏi ngược lại đối phương là ai, chỉ thiếu nước nói thẳng "ngươi là cái thá gì" thôi.


"Tại hạ đứng thứ sáu." Lục hoàng tử vẫn giữ nguyên nụ cười.


"Hóa ra là Lục hoàng tử." Tuế Đình Hành nâng chén rượu chạm nhẹ lên môi rồi lại đặt xuống: "Cô nghe nói Đại hoàng tử quý quốc giỏi văn chương, Nhị hoàng tử giỏi hội họa, Tam hoàng tử giỏi võ nghệ, Tứ hoàng tử giỏi thư pháp..."


Hắn chậm rãi kể ra tài năng của từng vị hoàng tử nước Ly Nham, nhưng lại cố tình bỏ qua Lục hoàng tử: "Không biết Lục hoàng tử giỏi về cái gì?"


Nụ cười ôn hòa trên mặt Lục hoàng tử hơi cứng lại.


"Lục điện hạ nhà ta văn võ song toàn, đặc biệt giỏi bắn cung." Tùy tùng của Lục hoàng tử có chút không vui. Bản lĩnh của tất cả các hoàng tử khác Thái tử Đại Long đều biết, tại sao lại không biết bản lĩnh của điện hạ nhà bọn họ?


"Ồ." Tuế Đình Hành kéo dài giọng: "Hóa ra là vậy."


Tùy tùng: "..."


Thế thôi á? Hết rồi à?


Ít nhất cũng phải khen vài câu xã giao chứ.


Phất Y lén giơ ngón tay cái trong tay áo lên với Tuế Đình Hành.


Hóa ra Thái tử điện hạ ngày thường phong độ ngời ngời, khi chọc tức người khác cũng lợi hại phết.


Ánh mắt hai người chạm nhau, Tuế Đình Hành liếc nhìn ngón tay cái của nàng, khóe miệng hơi nhếch lên, phải mượn động tác uống rượu mới nén được nụ cười.


"Tiểu Vương tư chất bình thường, không so được với các huynh đệ tài năng xuất chúng." Lục hoàng tử đứng dậy chắp tay: "Không biết Thái tử điện hạ có thể cùng tiểu vương so tài một trận, để tiểu vương được ngài chỉ giáo vài điều không?"



Các quan viên Đại Long nhíu mày. Hôm nay là lễ đội mũ và đại điển sắc phong Thái tử, Hoàng tử nước Ly Nham muốn mượn danh nghĩa so tài để gây khó dễ cho Đại Long bọn họ sao?


"Lục hoàng tử, Thái tử điện hạ triều ta văn võ song toàn, để Thái tử điện hạ so tài với ngài chẳng phải là ỷ mạnh h**p yếu sao?" Phất Y đứng dậy, vái chào Đế Hậu rồi quay sang Lục hoàng tử: "Đại Long ta coi trọng việc lấy đức thu phục người, thương kẻ nhỏ che chở kẻ yếu. Chi bằng để thần nữ so tài với ngài, dù thắng hay thua cũng có thể để Thái tử điện hạ chỉ giáo chúng ta."


Lục hoàng tử: "..."


Ta khiêm tốn một chút, các ngươi lại cho rằng ta vô dụng sao?


"Hoàng tử đừng căng thẳng." Phất Y đi đến giữa điện, cầm cây cung cung nhân dâng lên: "Ta xưa nay vốn là kẻ bất học vô tài, ngài cứ yên tâm tỉ thí."


Hoàng đế nhìn bộ dạng tiến thoái lưỡng nan của Lục hoàng tử, suýt thì cười vang.


"Đặt bia ở bên ngoài điện đi, Trẫm cùng chư vị ra ngoài xem thử." Hoàng đế xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, dẫn mọi người ra khỏi nội điện, còn không quên an ủi Lục hoàng tử: "Lục hoàng tử đừng lo lắng, cho dù ngươi thua, chúng ta đều có thể hiểu được."


"Đúng đúng đúng, thắng thua không quan trọng, chỉ là trò đùa của người trẻ tuổi thôi mà."


"Thái tử điện hạ mời đứng đây, chỗ này nhìn rõ nhất, tiện để người lát nữa chỉ điểm tiễn thuật cho Lục hoàng tử."


"Mọi người tránh ra chút, đừng ảnh hưởng Lục hoàng tử phát huy."


Đám nữ quyến như Khang Dương công chúa cũng không nhàn rỗi, người thì nói "Lục hoàng tử đừng lo, Vân Quận chúa chỉ là một kẻ hoàn khố không có bản lĩnh gì", người khác lại bảo "Lục hoàng tử, Vân Quận chúa văn không thông võ không thạo, rất dễ đối phó."


Câu nào cũng hạ thấp Vân Phất Y, nhưng câu nào cũng hàm ý rằng thắng Vân Phất Y là chuyện bình thường, thua mới là lạ.


Đã thế ai nấy đều ra vẻ quan tâm hắn ta, chỉ thiếu nước hò reo cổ vũ cho hắn ta nữa thôi.


Sắc mặt Lục hoàng tử lạnh như băng, hắn ta biết người Đại Long quỷ kế đa đoan, nhưng không ngờ bọn họ lại mặt dày vô sỉ đến mức này.


"Thái tử điện hạ, nếu tiểu vương thắng Vân Quận chúa, liệu có thể được chiêm ngưỡng tiễn thuật của ngài không?" Lục hoàng tử nhận lấy cung tên từ tay cung nhân, trong lòng hơi chột dạ.


Trọng lượng và chất liệu của cây cung này không khác biệt lắm so với loại hắn ta thường dùng, dây cung cũng là loại tốt nhất. Người Đại Long không giở trò trên cung tên, hơn nữa bọn họ còn nắm rõ thói quen dùng cung của hắn, chứng tỏ Đại Long hiểu rõ nước Ly Nham đến mức nào.


"Được." Tuế Đình Hành khẽ gật đầu, ánh mắt dừng lại trên người Vân Phất Y đang nghịch cung tên.


Cảm nhận được ánh mắt Thái tử nhìn mình, Phất Y ngẩng đầu cười rạng rỡ, lấy một mũi tên đặt lên dây cung, nói với Lục hoàng tử: "Lục hoàng tử, không biết ngài muốn so tài thế nào?"


"Vân Quận chúa là nữ nhi yếu đuối, tiểu vương sẽ bồi Quận chúa chơi đùa một trận." Thấy Vân Phất Y cầm mũi tên loay hoay mãi, Lục hoàng tử cười khẩy. Đại Long vậy mà lại để một nữ nhân không thạo cung tên ra so tài với hắn ta, quả thực quá coi thường người khác rồi.


"Mười mũi tên, ai bắn trúng hồng tâm nhiều hơn thì người đó thắng." Lục hoàng tử giương cung bắn tên, mũi tên lao vun vút cắm phập vào hồng tâm: "Đây là mũi tên đầu tiên của tiểu vương."


Sau đó, hắn ta liên tiếp bắn chín mũi tên nữa, mũi nào cũng trúng ngay hồng tâm.


Tiễn pháp thật cao siêu.



Sứ thần các nước trầm trồ khen ngợi, triều thần Đại Long ngoài mặt cười cười nhưng tay chắp sau lưng đã nắm chặt.


Tình hình có vẻ không ổn rồi.


"Tiễn pháp của hoàng tử tốt thật." Phất Y cuối cùng cũng lắp xong tên, mũi tên nhắm thẳng vào bia: "Không như ta, chuẩn bị cả buổi mới dám động cung."


Vút!


Mũi tên đầu tiên cắm phập vào hồng tâm.


Phất Y thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt đầy may mắn: "Ui chao, vận may tốt thật, khai môn hồng (mở màn thuận lợi)."


Trọng tướng quân khoanh tay trước ngực, khinh thường hừ lạnh. Ả đàn bà này cũng có chút may mắn đấy.


Nhưng cùng với mũi tên thứ hai, thứ ba, thậm chí liên tiếp năm mũi tên đều trúng hồng tâm, Trọng tướng quân buông tay, thần sắc nghiêm túc đứng thẳng dậy.


Không đúng, Vân Phất Y này rõ ràng là biết bắn cung.


"Lạ thật, bình thường ta bắn ba thì trượt hai, sao hôm nay lại như có thần trợ giúp thế này?" Phất Y lầm bầm, đột nhiên như nghĩ ra điều gì, quay đầu nhìn Thái tử với vẻ mặt sùng bái.


Sứ thần các nước đương nhiên không bỏ qua cảnh này, lập tức trầm ngâm suy nghĩ.


Bình thường bắn tên không trúng, hôm nay lại như có thần trợ giúp, lại thêm chuyện rồng vàng xuất hiện lúc sắc phong Thái tử...


Chẳng lẽ...


Trong khoảnh khắc, một số sứ thần nảy ra ý nghĩ hoang đường, trợn tròn mắt.


Chẳng lẽ triều Đại Long thực sự là thiên mệnh sở quy, ngay cả trời cao cũng phù hộ bọn họ?!


Vút vút vút.


Lại thêm ba mũi tên liên tiếp trúng hồng tâm.


Triều thần Đại Long nhìn chăm chăm mũi tên trên tay Phất Y với ánh mắt nóng rực, tay giấu sau lưng sắp xoắn thành dây thừng rồi.


Nhất định phải trúng, nhất định phải trúng!


"Ông trời phù hộ, liệt tổ liệt tông Tuế gia phù hộ." Khang Dương công chúa lần tràng hạt, nhắm mắt lầm bầm: "Nhất định phải để Vân Phất Y bắn trúng, nhất định phải bắn trúng."


Lưu Tiểu Bàn thì thầm bên tai bà ta: "Tổ mẫu, nếu nàng ta bắn trúng thì sẽ nổi như cồn đấy, tổ mẫu chịu được sao?"


"Nó nổi danh còn hơn để người nước Ly Nham nổi danh." Khang Dương công chúa không dám mở mắt, tiếp tục cầu khấn liệt tổ liệt tông Tuế gia trong lòng.



Nếu họ phù hộ Vân Phất Y bắn trúng hồng tâm, lần sau tế tổ bà ta sẽ thắp thêm vài nén nhang nữa.


Phập!


Mũi tên thứ mười an ổn cắm trúng hồng tâm trước sự chứng kiến của hàng vạn ánh mắt.


Đám đông hò reo ầm ĩ, Phất Y đưa cung tên cho cung nhân, cười híp mắt đi đến trước mặt Lục hoàng tử: "Lục hoàng tử tinh thông tiễn thuật, hôm nay vận may ta không tệ, có vinh hạnh cầm hòa với ngài thật là chuyện đáng mừng."


Biểu cảm Trọng tướng quân có chút vi diệu. Lục điện hạ bách bộ xuyên dương lại cầm hòa với một nữ nhi như ngươi, vui mừng ở chỗ nào?


*bách bộ xuyên dương: cách trăm bước bắn thủng lá dương, chỉ tài thiện xạ


"Trọng tướng quân sao trông có vẻ không vui thế?" Phất Y khó hiểu nhìn Trọng tướng quân: "Các ngươi luôn miệng nói Lục hoàng tử tư chất bình thường, bây giờ thấy ngài ấy mười phát trúng cả mười, chẳng lẽ các ngươi không mừng cho ngài ấy sao?"


"Sao các ngươi có thể như vậy chứ?" Phất Y dùng ánh mắt lên án quét qua đám sứ thần nước Ly Nham, an ủi Lục hoàng tử: "Lục hoàng tử đừng vì thành kiến của một vài cá nhân mà buồn bã, tất cả người dân Đại Long chúng ta đều rất kính phục tài thiện xạ của ngài."


Nàng chỉ vào đám đông đang reo hò: "Ngài xem, mọi người đều đang hoan hô vì chúng ta đấy, cho nên ngài không cần tự ti đâu."


Lục hoàng tử: "..."


Sứ thần nước Ly Nham: "..."


Thủ đoạn chia rẽ thật độc ác và trắng trợn.


Lục hoàng tử nghiến răng cười: "Đa tạ Vân Quận chúa."


"Không cần khách sáo."


"Vân Quận chúa nói đúng, tài thiện xạ của Lục hoàng tử quả thực khiến người ta kinh ngạc." Tuế Đình Hành cầm một cây cung đi vào giữa hai người, bàn tay như ngọc nhận lấy mũi tên cung nhân dâng tới, đặt lên dây cung.


Vút!


Mũi tên xé gió lao đi, cắm phập ngay cạnh mũi tên cuối cùng Phất Y vừa bắn.


Hai mũi tên dính sát vào nhau như thể song sinh.


"Cô không giỏi tiễn thuật lắm, chỉ là lúc rảnh rỗi chơi đùa, thi thoảng mới sờ đến cung tên." Tuế Đình Hành cười nhạt, đôi mắt sâu thẳm như hồ băng mang theo khí thế bức người: "Lục hoàng tử nếu muốn học bắn cung, có thể thỉnh giáo các vị võ tướng triều ta. Họ đều là những dũng sĩ xông pha giết địch, một người hạ trăm người."


Lục hoàng tử nhìn mũi tên Tuế Đình Hành b*n r*, đồng tử khẽ run, cúi đầu che giấu cảm xúc nơi đáy mắt: "Thái tử điện hạ khiêm tốn rồi, mũi tên này đã đủ thể hiện phong thái của người."


Vị Thái tử này, tuyệt đối không phải loại nhu nhược vô năng!


Phất Y cũng không ngờ tiễn thuật của Thái tử lại xuất sắc đến thế. Nàng nhìn Thái tử phong thái ung dung như thể mọi chuyện đều chẳng đáng nhắc tới, trong đầu bỗng nhiên hiểu thế nào là "công tử hào hoa phong nhã, tài trí cơ mưu như thần".



"Ha ha ha." Hoàng đế cười lớn: "Đều rất tốt, đều rất tốt, mọi người quay lại yến tiệc tiếp tục uống rượu mừng đi thôi. Có điều bắn cung quả thực chỉ là tài lẻ không đáng nhắc tới của Thái tử, so với các vị tướng quân ở đây, nhi tử Trẫm còn kém xa lắm."


Triều thần Đại Long ai nấy mặt mày hớn hở, những lời tâng bốc tuôn ra như suối. Đương nhiên là với sự hiếu khách nhiệt tình, họ cũng không bỏ quên Lục hoàng tử, cứ khen Thái tử vài câu lại kèm thêm một câu khen hắn ta.


"Lục hoàng tử cũng rất khá, ngang ngửa với Vân Quận chúa."


"Vân Quận chúa từ nhỏ đã theo Tào Tướng quân học võ nghệ cưỡi ngựa bắn cung, Lục hoàng tử có thể cầm hòa với Quận chúa, chứng tỏ ngài cũng rất lợi hại."


"Bản lĩnh của Lục hoàng tử chúng tôi đều thấy rõ, những kẻ nói ngài tư chất bình thường đều không có mắt nhìn."


Sứ thần nước Ly Nham: "..."


Trước khi thi đấu, là kẻ nào nói Vân Quận chúa bất học vô tài, là kẻ nào bảo Vân Quận chúa văn không thông võ không thạo hả?


Đồ lừa đảo, toàn là lũ lừa đảo không biết xấu hổ!


Bá quan văn võ Đại Long quả thực rất vui, bọn họ cũng không ngờ Vân Phất Y lại làm rạng danh như vậy, không những cầm hòa với Lục hoàng tử nước Ly Nham mà còn chọc tức sứ thần nước Ly Nham đến mức không nói nên lời.


Hoàn khố tuy phiền phức, nhưng nếu dùng cái thói hoàn khố ấy để chọc tức người ngoài thì...


Thì đó không phải là hoàn khố, mà là cô nương thông minh lanh lợi.


Ninh Vương nhìn Phất Y toả sáng rực rỡ, hồi lâu sau mới hoàn hồn, phát hiện Lô Tự Nguyệt không biết đã rời khỏi bên cạnh y từ lúc nào.


Y nhìn quanh, thấy Lô Tự Nguyệt đang cười nói với mấy vị Quận chúa Huyện chúa tông thất. Những nữ quyến tôn thất này tỏ ra vô cùng thân thiết với Lô Tự Nguyệt, không còn vẻ khách sáo xa lạ thường ngày.


Người trong tông thất xưa nay gió chiều nào theo chiều ấy, thân phận y hiện tại khó xử, Lô Tự Nguyệt lại là Vương phi của y, sao họ có thể thật lòng tiếp nhận nàng ta?


Ninh Vương quan sát kỹ mấy nữ tử tông thất này: Tuế An Doanh, Tuế Uyển, Lâm Cẩm, Dương Tố Thanh...


Thoáng chốc, y nghĩ đến một người.


Vân Phất Y.


Những nữ tử tông thất này đều thân thiết với Vân Phất Y.


"Điện hạ." Mượn cơ hội cùng mọi người trở lại nội điện, Phất Y đi đến bên cạnh Tuế Đình Hành, thì thầm: "Tiễn thuật của Điện hạ khiến thần nữ kinh ngạc."


Ngài rốt cuộc còn bao nhiêu bất ngờ nữa mà mọi người chưa biết?


"Chẳng qua là hai năm gần đây mới học chút ít thôi." Tuế Đình Hành hơi cúi đầu, thì thầm vào tai nàng: "Ta không bằng Phất Y."


Ninh Vương tâm thần bất định đi xuyên qua đám đông, sửng sốt nhìn hai người đứng sát bên nhau cách đó không xa.


Tuế Đình Hành đứng thẳng, liếc mắt về phía y, khẽ mỉm cười.


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 33: Không cần tự ti
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...