Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 32: Vô lễ


"Thái tử điện hạ, mời ngài lên ghế trên ngồi." Vân Chiếu Bạch thấy muội muội nhà mình và Thái tử đứng càng lúc càng gần, còn ghé đầu thì thầm to nhỏ, bèn mỉm cười đi vào giữa hai người: "Xin mời."


Tuế Đình Hành ngồi xuống vị trí chủ tọa, sau vài câu hàn huyên, thái độ của Liễu Quỳnh Chi đối với vị Thái tử này đã chuyển từ khách sáo xa lạ sang thân thiết tán thưởng.


Phất Y thầm nghĩ, người kỳ tài tuyệt diễm như Thái tử, nếu muốn kết giao với ai thì quả thật dễ như trở bàn tay.


"Tấm lòng trung thành của Phất Y, Phụ hoàng và ta đều thấy rõ." Nụ cười trên môi Tuế Đình Hành không giảm: "Phụ hoàng thường nói riêng với ta rằng, phu nhân và Vân Thượng thư dạy con rất khéo, cho nên Vân lang quân và Phất Y mới bất phàm như vậy."


"Bệ hạ quá khen, hai đứa con này của thần phụ, một đứa ngốc nghếch một đứa bướng bỉnh, chẳng bớt lo chút nào." Liễu Quỳnh Chi tươi cười, quay đầu nhìn hai đứa con mình: "Để Điện hạ chê cười rồi."


"Bài 'Thán Sùng Phú' của Vân lang quân quả thực khiến người ta kinh ngạc, ta từng đọc đi đọc lại nhiều lần, đến nay vẫn không thể quên được." Tuế Đình Hành ngâm vài câu trong bài phú, vẻ mặt tán thưởng: "Đây là những câu ta đặc biệt thích."


"Được Điện hạ đọc qua là vinh hạnh của tại hạ." Vân Chiếu Bạch không ngờ Thái tử thực sự đã đọc bài phú của mình, đứng dậy chắp tay: "Đa tạ Điện hạ khen ngợi."


"Thán Sùng Phú" không phải bài phú nổi tiếng nhất của y, nhưng là tác phẩm y viết ngay sau khi đoàn tụ với muội muội ở Sùng Châu, chất chứa bao niềm vui và sự chúc phúc nên bản thân y rất thích bài phú này.


Bây giờ nghe nói Điện hạ cũng thích, ánh mắt Vân Chiếu Bạch nhìn Thái tử có thêm vài phần tri kỷ.


"Phất Y sau khi về kinh đã nhiều lần chia sẻ nỗi lo với Phụ hoàng, Phụ hoàng và Mẫu hậu đều hận không thể nhận Phất Y làm con cháu trong nhà." Ánh mắt hai người giao nhau, Tuế Đình Hành mỉm cười với Phất Y.


Liễu Quỳnh Chi lập tức hiểu ra, Thái tử đang nói cho họ biết rằng, Hoàng thượng rất hài lòng với thái độ của Phất Y đối với sứ thần nước Ly Nham, cũng là mượn chuyện này để tỏ rõ lập trường với các triều thần.


Bà thầm thấy may mắn vì đương kim Bệ hạ là một vị vua có khí phách, tướng sĩ và bách tính biên cương cuối cùng cũng có hy vọng rồi.


"Giờ không còn sớm, ta nên về rồi." Tuế Đình Hành đặt chén trà xuống, đứng dậy cáo từ.


Liễu Quỳnh Chi không dám giữ người lại, cùng Phất Y và Vân Chiếu Bạch tiễn Thái tử ra tận cổng lớn: "Cung tiễn Điện hạ."


Tuế Đình Hành đưa tay đỡ Liễu Quỳnh Chi đang định hành lễ, quay sang nói với Phất Y đứng phía sau bà: "Đừng lo lắng, có ta và Phụ hoàng ở đây, sẽ không cho phép sứ thần nước Ly Nham vô lễ với nàng."


Phất Y nhoẻn miệng cười: "Thần nữ đã biết, cảm ơn Điện hạ."


Thấy nàng cười, Tuế Đình Hành cũng vô thức nhếch môi theo. Mãi đến khi ngồi lên xe ngựa, xung quanh yên tĩnh trở lại, hắn mới nhận ra khóe miệng mình vẫn chưa hạ xuống.


Tuế Đình Hành vén rèm nhìn ra ngoài, xe ngựa đã rời khỏi Vân gia, thứ hắn nhìn thấy chỉ còn là những Kim Ngô Vệ mặc giáp vàng đứng xung quanh.


"Điện hạ, người có gì phân phó ạ?" Kim Ngô Vệ đi bên cạnh thấy Thái tử vén rèm, vội vàng nhỏ giọng hỏi.


"Không có gì." Tuế Đình Hành buông rèm xuống, đưa tay sờ chiếc túi gấm bên hông. Bên trong là hạt châu ngọc do Phất Y tặng.



Hắn ngay cả hạt châu ngọc nàng tặng cũng không dám đeo công khai.


Hắn sợ người đời phát hiện ra tâm tư của mình, ép buộc Phất Y làm Thái tử phi, khiến nàng mất đi tự do và quyền lựa chọn.


Ba năm trước hắn từng cầu xin trời đất, cầu xin liệt tổ liệt tông Tuế gia, chỉ mong họ phù hộ cho Phất Y còn sống.


Chỉ cần nàng sống tốt, hắn không còn mong cầu gì hơn.


Thế nhưng, lòng tham lam luôn chiến thắng lý trí...


.


Xa Kỵ Tướng quân nước Ly Nham vẫn đang chờ Hoàng đế Đại Long phái người đến tạ tội, nhưng mãi đến ngày đại điển sắc phong Thái tử bắt đầu, gã vẫn không đợi được người nào đến.


"Tức chết ta rồi!" Xa Kỵ Tướng quân tức giận đập nứt cả mặt bàn: "Đại Long dám coi thường Bổn tướng quân như vậy!"


Lục hoàng tử đang ngái ngủ vì phải dậy sớm bị tiếng động lớn làm cho giật mình: "Trọng tướng quân, ngươi làm sao thế?"


"Lục điện hạ, triều Đại Long dám coi thường chúng ta như vậy, mạt tướng phải cho bọn họ một bài học." Trọng tướng quân giấu bàn tay bị đau ra sau lưng: "Nghe nói Hoàng đế chỉ có duy nhất một người con trai là Thái tử, trong quốc yến hôm nay, chúng ta nhất định phải tìm cách khiến tên Thái tử này bẽ mặt."


"Không phải chúng ta đến Đại Long để mua lương thực sao?" Lục hoàng tử cố gắng giữ tỉnh táo, không để cơn buồn ngủ đánh bại: "Tối nay gây rối với họ thì có lợi gì cho chúng ta?"


"Lục điện hạ, Người không hiểu người Đại Long đâu." Trọng tướng quân khinh thường hừ lạnh: "Đám văn thần của bọn họ đều là lũ tôm tép nhát gan, chỉ cần chúng ta tỏ thái độ cứng rắn một chút, bọn họ sẽ sợ ngay, đến lúc đó chẳng phải chúng ta muốn gì được nấy sao?"


Lục hoàng tử nhíu mày: "Nhưng Hoàng đế của Đại Long đã đổi, biết đâu..."


"Tuyệt đối không có khả năng đó." Trọng Tướng quân tự tin nói: "Hoàng đế hiện tại cực kì không được Tiên đế yêu thích, nghe nói là vì ông ta quá tầm thường và nhu nhược. Loại Hoàng đế này, chắc chắn còn dễ đối phó hơn cả người tiền nhiệm."


Lục hoàng tử im lặng một lát rồi nói: "Nhưng nếu ông ta tính tình nhu nhược, tại sao vẫn chưa phái người đến tạ tội với chúng ta?"


"Ả đàn bà vô lễ với mạt tướng là tình cũ của Ninh Vương, nói không chừng là do Ninh Vương sợ Hoàng đế trị tội ả nên đã giấu nhẹm chuyện này đi, Hoàng đế căn bản không biết những gì ả đã làm." Trọng tướng quân tự tin nói: "Điện hạ, tiễn thuật của người xuất chúng, hôm nay mạt tướng sẽ tìm cách để Thái tử Đại Long thi bắn tên với người, cho họ biết sự lợi hại của Hoàng thất nước Ly Nham chúng ta."


Lục hoàng tử: "..."


Ngươi muốn trút giận lại bắt Bổn điện hạ ra mặt, đúng là đảo lộn tôn ti trật tự!


"Được."


Thôi bỏ đi, Trọng tướng quân tính tình nóng nảy, đầu óc lại không tốt, hắn ta lười tranh cãi cùng. Hơn nữa, việc giương oai Ly Nham trước mặt Đại Long và sứ thần các nước cũng không phải là chuyện xấu.


Đại điển sắc phong Thái tử, Phất Y với tư cách là Quận chúa mới được ban tước cũng phải vào cung diện kiến.



Lễ sắc phong và lễ đội mũ tiến hành cùng một lúc, Phất Y nhìn thôi đã thấy rườm rà. Vậy mà nhân vật chính - Thái tử lại có thể làm từng bước không sai sót, ngay cả tư thế quỳ bái cũng tao nhã đẹp mắt hơn người khác.


Tế trời đất, bái tổ tông, Thái tử khoác cát phục, cuối cùng là Hoàng đế đích thân đội kim quan Cửu Long cho Thái tử.


Khoảnh khắc ấn vàng Thái tử đặt vào lòng bàn tay Tuế Đình Hành, cảm giác lạnh buốt khiến ngón tay hắn khẽ run lên.


"Bái!"


Triều thần và các mệnh phụ đồng loạt quỳ xuống, Hoàng đế đỡ Tuế Đình Hành dậy, để hắn đứng bên cạnh mình: "Hành nhi, nhìn dưới chân con đi."


Mặt trời rực rỡ trên cao, Tuế Đình Hành nhìn những hàng người đang quỳ rạp dưới bậc thềm ngọc. Ánh mắt hắn từ từ dịch sang phải, dừng lại ở một nơi nào đó giây lát rồi thu hồi tầm mắt, giơ cao ấn vàng Thái tử trong tay lên.


"Nhị bái!"


"Tam bái!"


Sau ba lần bái lạy, Phất Y ngẩng đầu nhìn Thái tử trên bậc thềm ngọc chạm rồng, trong đám đông vang lên một tràng kinh hô.


Chỉ thấy ánh mặt trời chiếu lên kim quan và ấn vàng của Thái tử, ánh sáng phản chiếu lờ mờ tạo thành hình rồng vàng.


"Là điềm lành!"


Có vị lão thần kích động đến mức suýt ngất xỉu, Phất Y để ý thấy Khang Dương công chúa đứng phía trước thậm chí còn loạng choạng mấy bước.


Nàng nhìn Tuế Đình Hành vẫn giữ phong thái vân đạm phong khinh*, cao giọng hô: "Trời phù hộ Đại Long, Hoàng thượng vạn tuế, Thái tử thiên tuế."


*vân đạm phong khinh: ung dung, thản nhiên


Mọi người lúc này mới phản ứng lại, đồng loạt quỳ xuống hô vang: "Hoàng thượng vạn tuế, Thái tử thiên tuế!"


"Con trai ta chính là thiên mệnh sở quy." Hoàng đế còn vui hơn cả quần thần, không hề bận lòng việc Thái tử hôm nay nổi bật hơn mình: "Có được Trữ quân này là phúc khí của Đại Long ta."


Ninh Vương quỳ cùng nhóm tông thất, y nhìn Hoàng đế còn vui mừng hơn cả Tuế Đình Hành, không hiểu nổi tại sao Hoàng đế lại có phản ứng như vậy.


Khi Phụ hoàng còn sống, dù sủng ái y đến tận xương tủy vẫn giữ vài phần nghi kỵ trong lòng.


Đa nghi là bệnh chung của mọi Đế vương, y không tin vị Hoàng huynh tốt của mình có thể mãi mãi dung túng cho việc uy vọng của Thái tử trong dân gian vượt qua mình.


Đoàn sứ thần chứng kiến cảnh này cũng cúi đầu thì thầm to nhỏ.


"Là điềm lành thật sao?"



"Ai mà biết được, người Đại Long quỷ kế đa đoan, biết đâu là thủ đoạn bọn họ bày ra."


"Có thủ đoạn như vậy sao không dùng cho Hoàng đế, điều này không hợp lý lắm."


"Chẳng lẽ là Thái tử tự làm?"


"Làm chuyện khiến Hoàng đế nghi kỵ mình để làm gì, chê cuộc sống quá yên ổn chăng?"


"Lục điện hạ..." Trọng tướng quân nhíu mày, nói nhỏ với Lục hoàng tử: "Mạt tướng thấy tên Thái tử này dáng vẻ thư sinh yếu ớt, tài bắn cung chắc chắn không bằng người."


Lục hoàng tử không nói gì.


Thái tử Đại Long tài bắn cung không tốt, nhưng mệnh hắn tốt biết không hả!


Hoàng đế Đại Long không có nhi tử nào khác, ngôi vị Trữ quân của hắn vững như bàn thạch. Dù có xảy ra chuyện chiếm hết tâm điểm của Hoàng đế như hôm nay, Hoàng đế vẫn có thể cười vui vẻ hơn bất cứ ai.


Các Vương tử nước Ly Nham bọn họ, ngay cả nằm mơ cũng chưa từng dám mơ đến chuyện tốt đẹp thế này.


Nghi thức rườm rà cuối cùng cũng kết thúc, mọi người vào điện nhập tiệc, quà mừng của các nước cũng được dâng lên.


Sứ thần các nước đều hành lễ với Đế Hậu và Thái tử theo lễ nghi Đại Long, chỉ riêng nước Ly Nham là ngoại lệ, hành lễ theo nghi thức Ly Nham.


Thấy Hoàng đế và Thái tử không có phản ứng gì lớn, Trọng tướng quân ngồi xuống bàn tiệc nói: "Lục điện hạ, mạt tướng đoán không sai, Tân hoàng đế đúng là kẻ nhu nhược vô năng."


Lục hoàng tử nhìn vị Thái tử toàn thân toát lên khí chất xuất trần kia, đối phương dường như cảm nhận được ánh mắt của hắn ta, khẽ nâng chén rượu trên tay về phía này.


Chạm phải đôi mắt đen láy như mực của Tuế Đình Hành, trong lòng Lục hoàng tử dấy lên cảm giác kỳ lạ.


Đôi mắt này khiến hắn ta nhớ tới hình ảnh tuyết đọng trên đỉnh núi cao ở Ly Nham, tinh khiết không nhiễm bụi trần, quanh năm không tan.


Hắn ta dời mắt đi trước, nhìn quanh một lượt, bị thu hút bởi một nữ tử mặc váy cung đình màu thủy lam đang được mấy cô gái vây quanh.


"Lục điện hạ, người có thấy ả phụ nữ mặc cung trang màu thủy lam kia không?" Trọng tướng quân đứng dậy: "Ả chính là kẻ đã mạo phạm ta mấy hôm trước, ta phải dạy cho ả một bài học."


"Cô nương này, mấy hôm trước cô nương và Bổn tướng quân có chút hiểu lầm, chỉ cần cô nương chịu uống hết chín chén rượu này, chuyện kia coi như bỏ qua." Trọng tướng quân đặt mạnh bình rượu xuống bàn, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Phất Y: "Không biết cô nương có nể mặt Bổn tướng quân không?"


Giọng Trọng tướng quân không nhỏ, mọi người xung quanh đều im lặng. Tuế Đình Hành nghiêng đầu, sắc mặt vô cảm nhìn gã ta.


"Tướng quân vô lễ với phu phen của Tứ Phương Quán, bổn Quận chúa nhìn thấy rõ ràng, trong chuyện này có hiểu lầm gì sao?" Phất Y khẽ bật cười, bình thản đặt chén rượu trong tay xuống: "Nếu Trọng tướng quân chịu uống chín chén rượu, vậy bổn Quận chúa sẵn lòng nể mặt Tướng quân, cho ngài một cơ hội giải thích."


Các văn thần đang định mở miệng nói đỡ cho Vân Phất Y, nghe thấy lời này lập tức ngậm miệng.



Bàn về bản lĩnh chọc tức người khác, vẫn là hoàn khố lợi hại hơn.


"Xem ra cô nương chưa nghĩ thông suốt rồi." Trong mắt Trọng tướng quân ánh lên tia hung ác: "Là cô đắc tội với bổn tướng quân."


"Trọng tướng quân." Ninh Vương lên tiếng: "Xin đừng vô lễ."


"Ninh Vương điện hạ, ngài bây giờ thân mình còn lo chưa xong, hà tất phải vội vàng ra mặt nói đỡ người trong lòng?" Trọng tướng quân khinh thường nhìn Ninh Vương: "Hay là ngài định uống thay nàng ta?"


Lời này vừa thốt ra, cả đại điện chết lặng. Không ai dám lên tiếng, chỉ điên cuồng dùng ánh mắt thăm dò mấy người trong cuộc.


Ninh Vương phi ngẩng đầu nhìn Phất Y, gần như không thể che giấu sự kinh ngạc trong đáy mắt.


Khó trách hạ nhân trong phủ Ninh Vương không bao giờ nhắc đến Vân Phất Y trước mặt nàng ta, dù nàng ta chủ động hỏi cũng ấp a ấp úng lảng tránh.


Hoá ra...


"Trọng tướng quân, cách chửi người có rất nhiều, nhưng ngài chửi ta bẩn quá rồi đấy." Phất Y nhướng mày: "Chỉ vì ta ngăn cản hành vi vô lễ của ngài, ngài lại muốn sỉ nhục ta như thế sao?"


Cãi nhau thì cãi nhau, sao còn công kích cá nhân?


"Sỉ nhục?" Trọng tướng quân dù thô lỗ đến mấy cũng nhận ra bầu không khí trong đại điện có chút không đúng.


"Ninh Vương là người đã có thê tử, ngài gán ghép ta với hắn, không phải sỉ nhục thì là gì?" Phất Y v**t v* trâm cài trên tóc mai, cười khẩy: "Kinh thành ai mà chẳng biết, Vân Phất Y ta chỉ thích những tiểu lang quân sạch sẽ."


Mọi người: "..."


Bọn ta chưa nghe nói bao giờ nha.


Khụ khụ, nhưng Ninh Vương đã thành thân, quả thực không sạch sẽ bằng những tiểu lang quân tuấn tú.


Mọi người quay đầu nhìn Ninh Vương, sắc mặt đương sự khó coi như thể sắp phải đi viếng mộ Tiên đế.


"Không biết Tướng quân nghe tin đồn nhảm từ đâu?" Ninh Vương phi mỉm cười lên tiếng: "Vân Quận chúa và Ninh Vương không có giao tình gì, ngược lại thân thiết như tỷ muội với bổn Vương phi là ta đây. Chi bằng ngài nói nàng ấy là người thương của ta nghe còn hợp lý hơn."


Phó tướng đứng sau lưng Trọng tướng quân ngơ ngơ ngác ngác, hắn nhớ rõ ràng là Ninh Vương và Vân Phất Y quan hệ rất thân thiết mà. Vị Ninh Vương phi này từ đâu chui ra, sao lại còn tranh giành phụ nữ với phu quân mình thế?


Phụ nữ Đại Long chơi lớn vậy sao?


Trọng tướng quân còn muốn nói thêm gì đó, Thái tử ngồi trên cao bất ngờ lên tiếng.


Ánh mắt Tuế Đình Hành sắc lạnh: "Trọng tướng quân, đây là Quận chúa của Đại Long ta, không cho phép bất cứ kẻ nào vô lễ. Nếu ngươi còn nói nhiều, Cô sẽ coi như ngươi đang khiêu khích."


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 32: Vô lễ
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...