Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 18: Vò rượu
"Bệ hạ, Người dễ dàng tha thứ tội lỗi tày trời của Ninh Vương như vậy, chẳng phải là dung túng cho dã tâm bất chính của những kẻ có mưu đồ phản nghịch sao?" Tào Tướng quân quét mắt qua đám hoàng thân quốc thích trên đại điện, ánh mắt sáng quắc như đuốc.
Trong lòng các hoàng thân tôn thất đánh thót một cái. Lời này của Tào Tướng quân là có ý gì, chẳng lẽ nghi ngờ bọn họ là đồng loã của Ninh Vương, hay nghi ngờ họ có âm mưu cướp đoạt Hoàng vị?
Phú quý ngất trời thì không đến lượt bọn họ hưởng, sao cái nồi đen to đùng lại cứ úp hết lên đầu bọn họ thế này?
Hai năm trước, Nhị Vương gia bức cung đoạt vị, tôn thất bọn họ bị liên lụy chết chóc không ít. Nhị Vương gia kia tuy không cướp ngôi thành công, nhưng cũng không hẳn là hoàn toàn thất bại, chí ít đã chọc tức chết Tiên đế, còn khiến yêu phi Tăng thị táng thân trong biển lửa.
Tiên đế băng hà không để lại di chiếu, trừ Nhị Vương gia tạo phản ra, dưới gối chỉ còn lại hai người con trai là Bệ hạ tức Lý Vương khi đó, và Ninh Vương.
Khi ấy có triều thần kiến nghị, Tiên đế sủng ái Ninh Vương, nên để Ninh Vương kế thừa đại nghiệp. Tôn thất bọn họ không đồng ý, mà chiếu theo gia pháp tổ tông lập đích lập trưởng, ủng hộ Lý Vương đăng cơ.
Một vị Lão Quận vương có vai vế khá cao lúc này bèn bước ra, lão sợ nếu mình không đại diện tôn thất lên tiếng, ngày mai bên ngoài sẽ đồn đại tôn thất bọn họ muốn tạo phản Bệ hạ mất.
"Bệ hạ, lão thần cho rằng lời Tào Tướng quân nói có lý." Lão Quận vương tuy tóc đã bạc trắng nhưng giọng vẫn rất vang: "Bệ hạ tuy khoan dung tội trạng của Ninh Vương, nhưng không thể dễ dàng bỏ qua chuyện này, tránh để kẻ khác bắt chước."
Kẻ nào bắt chước thì lão không biết, dù sao cũng không phải tôn thất bọn họ.
"Ý của thúc tổ là..." Hoàng đế lập tức ngừng khóc. Theo vai vế, ông phải gọi vị Lão Quận vương này là thúc tổ, ông sợ mình mà còn gào nữa sẽ làm vị thúc tổ này ngất xỉu mất.
"Chi bằng tước bỏ tước vị Thân vương của Ninh Vương, giáng xuống làm Quận vương, coi như phạt nhẹ để răn đe." Lão Quận vương vuốt râu, cảm thấy đề nghị này của mình không tồi.
"Như vậy có quá đáng lắm không, tứ đệ từ nhỏ đã được nuông chiều..."
"Bệ hạ!" Lão Quận vương thấy ý kiến của mình không được chấp thuận, thân là người có vai vế cao nhất trong tôn thất, lão lập tức không vui: "Tục ngữ có câu, nuông chiều con chính là hại chết con, chẳng lẽ Người muốn mặc kệ Ninh Vương tiếp tục hồ đồ như vậy sao?!"
"Là lỗi của vãn bối, thúc tổ xin đừng nóng giận, kẻo hại thân thể." Hoàng đế bước xuống long ỷ, đích thân đỡ Lão Quận vương: "Đa tạ thúc tổ dạy bảo, là Trẫm hồ đồ."
Lão Quận vương được Hoàng đế đỡ, tự thấy có thể diện, đưa tay vỗ vỗ cánh tay Hoàng đế: "Bệ hạ hiểu ra là tốt rồi, đứa trẻ Thụy Cảnh này từ nhỏ đã bị Tiên đế chiều hư đến mức vô pháp vô thiên, sớm nên bị quản thúc."
"Được, Trẫm đều nghe theo lời thúc tổ." Hoàng đế gật đầu liên tục, còn sai thái giám mang ghế đến cho Lão Quận vương ngồi nói chuyện.
Lão Quận vương càng nhìn càng thấy hài lòng với Hoàng đế. Biết tôn trọng trưởng bối, khoan dung với Hoàng đệ, tâm địa còn nhân từ hơn Tiên đế, đúng là một vị Hoàng đế tốt mà.
Dưới sự nỗ lực than khóc của Hoàng đế, Ninh Vương cuối cùng chỉ bị giáng xuống làm Quận vương và phạt tám năm bổng lộc.
Sau khi bãi triều, các đại thần thấy hốc mắt Bệ hạ đỏ hoe, bóng lưng rời đi vừa thất vọng vừa cô độc, khiến Lão Quận vương nhìn mà đau lòng khôn xiết.
"Chu đại nhân." Đại Lý Tự khanh gọi Hình bộ Thượng thư lại: "Vụ án phủ Ninh Vương..."
"Bệ hạ đối đãi với hoàng đệ khoan dung nhân từ, vụ án này không cần tra xét nữa." Hình bộ Thượng thư mỉm cười: "Tất cả những người chúng ta bắt được, cùng với những bằng chứng đã tra ra, cứ giao hết cho Thống lĩnh Kim Ngô Vệ đi. Phận làm bề tôi, không nên để Bệ hạ quá khó xử."
"Đa tạ đại nhân chỉ điểm." Đại Lý Tự khanh có chút không hiểu, tại sao sáng nay trên triều, không có ai lắm miệng hỏi một câu: Ninh Vương rốt cuộc có tạo phản hay không?
"Khát chết ta rồi." Hoàng đế sải bước vào cung Chiêu Dương, bưng chén trà trên bàn uống một hơi cạn sạch. Khóc cả buổi sáng, giọng ông khản đặc cả rồi.
"Bệ hạ làm sao thế?" Hoàng hậu lại rót đầy một chén đưa cho ông.
"Hôm nay ta phạt Tuế Thụy Cảnh tám năm bổng lộc, còn tước bỏ tước vị Thân vương của y, hạ xuống thành Quận vương." Hoàng đế sảng khoái nói: "Sau này Hành nhi nhà chúng ta hành lễ vãn bối với y, y còn phải đàng hoàng đáp lễ lại Hành nhi nhà chúng ta đấy."
Mắt Hoàng hậu lập tức sáng rực: "Mau kể kỹ cho thiếp nghe xem nào."
Đợi Hoàng đế kể xong đầu đuôi sự việc, Hoàng hậu bật cười: "Chiêu 'lấy lùi làm tiến' này của Bệ hạ dùng hay lắm."
"Trẫm cũng hết cách rồi." Hoàng đế thở dài một hơi. Tiên đế xa hoa dâm dật, hoang phí vô độ, sau khi ông đăng cơ, đối mặt là tình trạng quốc khố trống rỗng, triều thần tê liệt, tôn thất an nhàn hưởng lạc, còn có tướng sĩ biên cương bị nợ lương mấy tháng trời.
"Thủ đoạn khóc lóc lấy lùi làm tiến này chàng học của ai thế?" Hoàng hậu có chút tò mò.
"Nàng đoán xem?"
"Đoán không ra."
"Con gái Vân Thượng thư đấy." Hoàng đế đắc ý dạt dào, tháo mũ miện trên đầu xuống: "Mười hai năm trước ta từng gặp tiểu nha đầu đó, chiêu 'trẻ con biết khóc mới có kẹo ăn' là nó dạy ta đấy."
Hoàng hậu nghe vậy bật cười, mười hai năm trước cô nương Vân gia mới sáu tuổi, Bệ hạ lớn đầu rồi mà lại đi học thủ đoạn của trẻ con: "Vậy chàng phải cảm tạ con bé cho đàng hoàng."
"Tiểu cô nương thích cái gì trẫm cũng không rõ, chi bằng nàng triệu con bé vào cung trò chuyện rồi ăn bữa cơm, để người khác biết nàng yêu thích con bé." Nhắc đến chữ "cảm tạ", trên mặt Hoàng đế lộ ra vẻ đau lòng: "So với sự tán thưởng của Hoàng hậu, vàng bạc tầm thường sao có thể sánh bằng?"
Hoàng hậu biết ông lại tái phát bệnh keo kiệt, nhưng vẫn đích thân viết thiếp mời mời Phất Y ngày mai tiến cung dạo chơi.
Lần thứ hai vào cung sau khi về kinh, Phất Y dẫn theo Thu Sương và Hạ Vũ, người ra cổng đón nàng vẫn là nội thị lần trước.
Phất Y thấy thái độ của nội thị đối với mình còn ân cần hơn trước, trong lòng liền hiểu rõ, Bệ hạ vô cùng tán thưởng hành vi chuyên gây rắc rối cho Ninh Vương của nàng.
"Thần nữ bái kiến Hoàng hậu nương nương." Phất Y bước vào cung Chiêu Dương, còn chưa hành lễ xong đã được Hoàng hậu đỡ dậy.
"Đã bảo với con rồi, không cần đa lễ như vậy." Hoàng hậu nắm tay Phất Y: "Đã dùng bữa sáng chưa?"
"Thần nữ muốn sớm được gặp nương nương nên mới chỉ ăn vài miếng điểm tâm lót dạ thôi ạ." Bình thường Phất Y dậy muộn, hôm nay phải dậy sớm sửa soạn, làm gì có thời gian ăn sáng.
"Vậy vừa hay dùng bữa cùng bản cung." Hoàng hậu dắt Phất Y ngồi xuống bàn ăn, cung nữ thái giám bưng các món ăn đủ màu sắc lên, Phất Y định đứng dậy hầu hạ Hoàng hậu nhưng bị bà ngăn lại.
"Quy củ là làm cho người ngoài xem thôi, ta và con ở riêng không cần câu nệ những thứ này." Hoàng hậu bưng bát canh vi cá đến trước mặt Phất Y: "Ngồi xuống ăn uống cho tử tế."
Lời này khiến Phất Y bất giác ngồi thẳng lưng lên, bởi vì ở nhà, mẹ nàng cũng hay nói với nàng như vậy.
Hoàng hậu nương nương cứ thế dễ dàng coi nàng là người nhà sao?
Dùng xong bữa sáng, Hoàng hậu nghe nói hoa đào trong vườn đã nở, bèn dẫn Phất Y đi ngắm hoa.
Hoa đào nở chưa nhiều, đa phần chỉ mới nhú những nụ hoa nhỏ xíu, trông lẻ loi đến đáng thương. Hoàng hậu tiếc nuối thở dài: "Hoa nở chưa đẹp lắm, đợi vài ngày nữa hoa nở rộ, ta sẽ cho người đón con vào cung."
"Đa tạ nương nương." Đi qua một gốc đào, Phất Y chợt nhớ tới năm mình mười ba tuổi từng chôn hai vò rượu dưới gốc cây này, khi đó còn hẹn với Ninh Vương đợi khi nàng tròn mười tám sẽ đào lên nếm thử.
"Dưới gốc cây này có thứ gì à?" Hoàng hậu nhận ra ánh mắt Phất Y có điểm khác thường.
"Bẩm Hoàng hậu nương nương, mấy năm trước thần nữ có chôn hai vò rượu ở đây, cũng không biết rượu còn uống được hay không." Phất Y cười ngượng ngùng với Hoàng hậu: "Thần nữ muốn đào chúng lên."
"Đào lên đi, Bản cung cũng muốn nếm thử." Hoàng hậu cũng tò mò theo: "Con chôn rượu gì thế?"
"Một vò Nữ Nhi Hồng và một vò Đào Hoa Túy." Phất Y nhận lấy cái cuốc nhỏ thái giám đưa tới: "Để thần nữ tự làm."
Nàng nhớ lúc đó chôn không sâu lắm.
Tuế Đình Hành đi ngang qua vườn đào, thấy Mẫu hậu xắn tay áo, tay cầm cái cuốc, hắn nghi hoặc hỏi: "Mẫu hậu, người đang làm gì thế?"
"Đào rượu." Hoàng hậu nhét cho hắn một cái cuốc khác: "Con cũng đến đào đi, tìm xem gốc cây nào có rượu."
Tuế Đình Hành nhìn quanh, dưới những gốc đào đã bị đào lên mấy cái hố đất, Phất Y đang cong lưng bới đất ở đằng xa.
"Không đúng, rõ ràng ta nhớ là chôn ở dưới mấy gốc cây này mà, sao lại không có?" Phất Y vặn vặn cái eo đau nhức, đứng thẳng người thì thầm với Thu Sương: "Chẳng lẽ bị Ninh Vương lén đào mất rồi?"
Thu Sương: "..."
Tuy Ninh Vương đúng là đồ không ra gì, nhưng chắc không đến mức ăn trộm rượu của tiểu thư đâu nhỉ?
"Hay thử gốc cây này xem?" Tuế Đình Hành nhìn về phía cây đào bên cạnh Phất Y, "Nếu Vân cô nương không ngại, để ta giúp cô đào."
"Bái kiến Điện hạ." Thấy Tuế Đình Hành xuất hiện, Phất Y nở nụ cười: "Thần nữ nhớ cây đào năm đó không nhỏ như vậy."
"Năm năm trước cô còn nhỏ, cho nên mới thấy cây đào rất lớn." Tuế Đình Hành vén vạt áo, bắt đầu giúp Phất Y đào vò rượu: "Bây giờ cô đã lớn rồi, cái cây ngày xưa có lẽ không to như trong ký ức nữa."
"Hình như cũng có lý." Phất Y xích lại gần Tuế Đình Hành, cùng hắn đào hố.
Thu Sương và Hạ Vũ muốn nói lại thôi, lát nữa về nhà nếu phu nhân hỏi các nàng tiểu thư vào cung làm gì, các nàng biết trả lời thế nào đây?
Chẳng lẽ nói tiểu thư dẫn cả Hoàng hậu nương nương và Hoàng tử điện hạ cùng nhau đào hố đất?
Các nàng cứ tưởng Hoàng hậu bảo tiểu thư đừng câu nệ là lời khách sáo, không ngờ Hoàng hậu nương nương nói thật lòng, nhưng mà thế này thì cũng quá tuỳ tiện rồi.
"Đào được rồi!" Phất Y thấy một góc vò rượu lộ ra dưới hố đất Tuế Đình Hành vừa đào, mừng rỡ reo lên: "Điện hạ, ngài không chỉ giỏi đọc sách mà đào hố cũng giỏi thật đó!"
Tuế Đình Hành nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Phất Y, rũ mắt cười khẽ: "Có lẽ hôm nay vận may của ta tốt."
Thấy Phất Y cúi người chuẩn bị ôm vò rượu, hắn đưa tay ngăn lại: "Để ta, đừng làm bẩn tay cô."
Phất Y cúi đầu nhìn bùn đất trên tay mình, lại nhìn bàn tay trắng trẻo của Tuế Đình Hành, im lặng hai giây rồi lùi lại một bước: "Làm phiền Điện hạ."
Tuế Đình Hành xắn tay áo ngồi xổm xuống, dùng tay nhẹ nhàng phủi lớp bụi đất trên vò rượu, cẩn thận bưng hai vò rượu đã chôn suốt năm năm này ra.
Thấy dáng vẻ trịnh trọng tỉ mỉ của Tuế Đình Hành, Phất Y không kìm được nghi ngờ, rốt cuộc thứ nàng chôn là hai vò rượu hay hai vò trân bảo tuyệt thế vậy?
"Rượu ngon khó cầu." Tuế Đình Hành ngẩng đầu nhìn Phất Y: "Không biết hôm nay ta có vinh hạnh được nếm thử rượu trong vò này không?"
"Đương nhiên là được." Phất Y ngồi xổm trước mặt Tuế Đình Hành, dùng khăn tay lau qua loa bùn đất trên vò rượu: "Chỉ là không biết rượu này có ngon không, có hợp khẩu vị của Điện hạ không."
Đồ chôn năm năm rồi, ai mà dám đảm bảo chứ?
"Sao có thể không ngon?" Tuế Đình Hành cười như gió xuân: "Đây chắc chắn là vò rượu ngon hiếm có."
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 18: Vò rượu
10.0/10 từ 36 lượt.
