Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 17: Gào khóc


"Đa tạ Hiền chất quan tâm." Ninh Vương nói chuyện với Tuế Đình Hành, nhưng ánh mắt vẫn luôn dán chặt trên người Phất Y: "Không biết ba kẻ gian kia có thân phận gì, tại sao lại đào đường hầm bí mật trong Vương phủ của ta?"


"Vương gia ngài là chủ nhân của phủ đệ này còn không rõ, người ngoài sao có thể biết được." Phất Y cười khẽ, tiếng cười mang theo vài phần châm chọc: "Biết đâu là do có kẻ chột dạ, thấy Kim Ngô Vệ đến thì liền bỏ chạy. Giống như loài chuột nhắt trong cống rãnh, vừa làm việc xấu lại sợ bị người ta phát hiện, cứ trốn chui trốn lủi trong góc tối, thật đáng ghét."


"Vân cô nương, Vương gia và Điện hạ đang nói chuyện, người mạo muội chen vào là vô lễ." Quản gia lên tiếng: "Nếu cô nương còn như vậy, lão nô chỉ đành mời người ra ngoài."


"Vương phi còn chưa lên tiếng, ngươi lại dám tự ý làm chủ? Ta thấy ngươi mới là kẻ ngông cuồng vô lễ đấy." Phất Y phủi bụi trên tay áo: "Thần nữ có lòng tốt giúp Vương phủ bắt kẻ xấu, quản gia quý phủ lại muốn đuổi ta ra ngoài, đây là đạo lý gì vậy? Chẳng lẽ kẻ ta bắt được không phải kẻ xấu, mà là ba cục cưng bảo bối của Ninh Vương phủ?"


"Phất Y đương nhiên là ân nhân của phủ Ninh Vương..."


"Xin Vương gia đừng gọi thẳng tên húy của thần nữ." Phất Y ngắt lời Ninh Vương: "Thần nữ sợ hãi vô cùng!"


"Hoàng thúc, Vân cô nương nói đúng đấy." Tuế Đình Hành ra vẻ bất lực, lại giống như vãn bối không hiểu hành động của trưởng bối: "Ngài là nam tử đã thành gia lập thất, sao có thể gọi thẳng tên húy của Vân cô nương, chẳng phải sẽ làm ô uế thanh danh nàng sao?"


Ninh Vương dời tầm mắt khỏi Phất Y: "Đa tạ Hiền chất nhắc nhở, Bổn vương cứ giữ mãi tình cảm năm xưa, lại quên mất nước xuân chảy về đông, dễ đi khó trở lại."


"Nước xuân nào có tội, nói không chừng là do khe suối vô năng nên mới không giữ được dòng nước tinh túy nhất." Tuế Đình Hành hờ hững cầm chén trà trên bàn xoay một vòng: "Lời Hoàng thúc nói ta nghe không hiểu, nhưng ân tình giúp đỡ của Vân cô nương thì ngài tuyệt đối đừng quên."


"Vương gia không cần quá cảm kích thần nữ, đây đều là chuyện thần nữ nguyện ý làm giúp ngài." Phất Y tinh thần sảng khoái đứng dậy, khẽ nhún gối hành lễ với Ninh Vương và Tuế Đình Hành: "Kim Ngô Vệ xét án, thần nữ không tiện làm phiền, xin phép cáo lui trước."


Tuế Đình Hành đặt chén trà xuống, vừa định mở miệng thì thấy Ninh Vương phi ngồi đối diện cũng đứng lên: "Vân cô nương chờ một chút, đúng lúc ta muốn ra ngoài vườn hái vài bông hoa, hay là chúng ta đi cùng nhau?"


"Mời Vương phi." Phất Y không từ chối lời mời của Ninh Vương phi.


Ninh Vương phi kín đáo đánh giá vị Vân cô nương nổi tiếng kinh thành này. Chiếc váy màu đỏ thắm trên người nàng dính chút bụi đất, nhưng nàng dường như chẳng hề bận tâm, cử chỉ tự nhiên lại phóng khoáng. Khuôn mặt trắng trẻo mang theo ý cười, trông tâm trạng có vẻ rất tốt.


"Vương phi, trên mặt thần nữ dính gì sao?" Có lẽ do Ninh Vương phi nhìn quá kỹ, Phất Y vẫn nhận ra ánh mắt của nàng ấy.


"Vân cô nương dung mạo xuất chúng, ta nhất thời nhìn đến mê mẩn." Ninh Vương phi không ngờ mình lại nhìn chằm chằm Vân Phất Y lâu như vậy, tự thấy có hơi thất lễ: "Ta thất lễ rồi."


"Có thể khiến Vương phi thất thần, đó là lời khen ngợi lớn nhất dành cho dung mạo của thần nữ." Phất Y nhún gối hành lễ: "Đa tạ Vương phi."



Ninh Vương phi bị nàng chọc cười, chút không tự nhiên vì thất lễ ban nãy cũng tan biến: "Ta mới đến kinh thành không lâu, phát hiện nơi đây khác Lĩnh Bắc rất nhiều."


"Mỗi vùng một phong tục, Vương phi mới đến kinh thành chưa đầy hai tháng, có nhiều chỗ không quen cũng là chuyện thường tình." Phất Y cười nói: "Lâu dần rồi sẽ ổn thôi."


Với tình cảnh khó xử của Ninh Vương hiện tại, các gia tộc huân quý khi tổ chức yến tiệc thường sẽ không mời Ninh Vương phi. Hoàng thân quốc thích nể mặt mũi thì có mời, nhưng những bữa tiệc ấy nàng thà không đi còn hơn.


Bàn về khoản nhìn mặt đoán ý, ai có thể qua được đám hoàng thân tông thất?


Nói là hái hoa, thực chất là Ninh Vương phi tiễn Phất Y ra tận cổng lớn.


Trời mưa lất phất, mấy nam nữ trẻ tuổi đang thò đầu lén lút ngóng nhìn từ xa.


"Vương phi, bạn bè của thần nữ còn đang đợi, thứ cho thần nữ cáo lui trước." Phất Y hành lễ với Ninh Vương phi rồi xách váy chạy nhanh vào trong màn mưa.


Ninh Vương phi thấy Phất Y vừa chạy tới liền được bạn bè vây quanh, đám tiểu tư nha hoàn bung dù che mưa, bọn họ cười đùa náo nhiệt dưới góc tường, toàn thân toát ra dáng vẻ hạnh phúc.


"Vương phi, mưa nặng hạt rồi." Nha hoàn hồi môn che dù trên đầu nàng: "Chúng ta về thôi."


Ninh Vương phi nhìn Vương phủ phía sau lưng, không nhịn được lại quay đầu nhìn về hướng đám Vân Phất Y lần nữa, chậm rãi bước vào phủ: "Các ngươi ai là người kinh thành, kể ta nghe về Vân cô nương này đi."


"Chuyện này..." Tỳ nữ vốn do Điện Trung Tỉnh phân đến Ninh Vương phủ, cúi đầu ấp úng nói: "Nô tỳ... lúc nô tỳ vào cung, Vân Quận quân đã theo người nhà đến Sùng Châu nhậm chức, nô tỳ chỉ loáng thoáng nghe được vài tin đồn thôi ạ."


"Không sao." Ninh Vương phi nhìn tỳ nữ với ánh mắt dịu dàng: "Chỉ là nói chuyện phiếm thôi, ngươi không cần căng thẳng."


Dưới ánh mắt trấn an của Ninh Vương phi, tỳ nữ kể lại vài chuyện cũ của Vân Phất Y. Ví dụ như năm xưa nàng được Tiên đế yêu thích thế nào, danh tiếng hoàn khố lẫy lừng ra sao, hay từng đánh nhau với công tử nhà ai, chỉ tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện cũ giữa nàng và Vương gia.


Ninh Vương phi gặng hỏi: "Ta nghe nói Vân cô nương trên đường theo cha đi nhậm chức đã từng bị ám sát?"


Tỳ nữ nghe đến đây thì mặt trắng bệch, cúi đầu không dám nhìn Vương phi: "Chuyện này... chuyện này nô tỳ cũng không rõ lắm, chỉ là lúc đó người trong cung đều nói Vân cô nương trúng tên rơi xuống vực, khó mà sống sót. Sau này Bệ hạ đăng cơ, nô tỳ làm việc ở Vương phủ được nửa năm, bên ngoài lại đồn Vân cô nương chết đi sống lại..."


Lúc Vân cô nương mới xảy ra chuyện, không ít người đoán rằng việc Vân gia bị tập kích có liên quan đến Tăng Quý phi, nhưng những lời này tỳ nữ sao dám nhắc trước mặt Ninh Vương phi?


.



Góc tường bên ngoài Ninh Vương phủ.


"Sao mưa càng lúc càng lớn thế này?" Phất Y hít hít mũi: "Lạnh quá."


"Tiểu thư, chúng ta mau về thôi." Hạ Vũ lo lắng nhìn chân trái của Phất Y: "Lưu đại phu nói rồi, chân của người còn phải dưỡng một hai năm nữa, tuyệt đối không thể để bị lạnh."


"Suỵt." Phất Y che miệng Hạ Vũ: "Đừng để đám Tiểu Ngũ nghe thấy, không là họ lại kêu trời gọi đất ầm ĩ lên bây giờ."


"Phất Y, tỷ với Hạ Vũ đang nói gì vậy?" Lâm Tiểu Ngũ ghé đầu lại gần.


"Đang nói lát nữa các muội đến Thải Âm Phường chơi vui vẻ nhé, ta muốn về nhà ngủ sớm." Phất Y che miệng ngáp một cái: "Lần sau tụ tập ta bao hết."


Lâm Tiểu Ngũ thấy khoé mắt nàng quả thực có chút mơ màng, gật đầu nói: "Vậy được rồi, lần sau chúng ta lại cùng đi chơi."


Nghe Phất Y nói muốn về trước, đám bạn sợ nàng lại bị truy sát, nhao nhao đòi để người hầu bên cạnh mình đưa nàng về.


"Các ngươi đừng lo hão nữa, đây là phố Đông, khắp đường đâu đâu cũng có tuần phủ, có gì phải lo lắng chứ." Với bản lĩnh gây chuyện của đám người này, nếu bên cạnh không có người hầu hạ, Phất Y thật sự không yên tâm.


"Vậy để bọn ta đưa tỷ về..."


"Vân cô nương." Tuế Đình Hành đi đến trước mặt mọi người, "Mưa xuân lạnh lẽo, ta tiễn cô nương một đoạn."


Lâm Tiểu Ngũ và đám công tử bột thấy Tuế Đình Hành xuất hiện thì đồng loạt rụt cổ, không dám hó hé câu nào.


"Đa tạ Điện hạ." Phất Y dậm dậm đôi chân lạnh cóng, theo sau Tuế Đình Hành leo lên xe ngựa.


Trong xe ấm áp vô cùng, ở giữa có đặt một chiếc lò sưởi lớn.


"Lau khô nước trên tóc đi." Tuế Đình Hành lấy khăn tay sạch đưa cho Phất Y.


"Tạ ơn Điện hạ." Phất Y nhận lấy khăn tay, vỗ bốp bốp lên tóc lau nước mưa.


Ngón tay Tuế Đình Hành khẽ động, nhìn chiếc trâm cài sắp rơi khỏi tóc Phất Y, còn cả mái tóc bị nàng lau đến bù xù, hắn lặng lẽ dời mắt đi chỗ khác.



"Vân cô nương không cần khách sáo như vậy." Tuế Đình Hành cầm ấm trà trên bàn nhỏ, rót cho Phất Y một chén trà nóng: "May có cô giúp đỡ mới không để ba kẻ kia chạy thoát."


Hương trà ấm áp, Phất Y ủ chén trà trong lòng bàn tay, rũ mắt khẽ nói: "Thần nữ nghe nói ngày Tăng Quý phi táng thân trong biển lửa, không ít cung nữ thái giám cũng không thoát ra được, bị lửa thiêu cháy thành tro bụi?"


Tuế Đình Hành gật đầu: "Ngày hôm đó trực ở cung Tường Khôn có ba mươi hai thái giám và ba mươi sáu cung nữ, cuối cùng chỉ hơn mười người thoát ra được. Mười mấy người này đều được ghi chép vào danh sách, kẻ tên Vương Tam ám sát cô hôm trước chính là một trong số đó."


Phất Y không hỏi tại sao chỉ có bấy nhiêu người thoát ra được, bí mật Hoàng gia không phải là thứ nàng nên biết. Thực ra Hoàng tử điện hạ chịu nói với nàng nhiều như vậy, đã đủ khiến nàng rất bất ngờ rồi.


Nửa canh giờ sau, xe ngựa dừng trước cổng lớn Vân gia.


"Vân cô nương." Tuế Đình Hành bước xuống xe ngựa, gọi Phất Y đang chuẩn bị vào cửa lại, tháo túi thơm bên hông xuống: "Vừa rồi quên đưa thứ này cho cô."


Phất Y quay lại nhận túi thơm, mở ra thấy bên trong là chiếc hoa tai nàng làm rơi.


"Đa tạ Điện hạ." Phất Y cười rạng rỡ với Tuế Đình Hành.


"Về đi." Tuế Đình Hành cầm lấy chiếc dù đã mở sẵn từ tay Mạc Văn, nhét vào tay Phất Y: "Đừng để bị cảm lạnh."


Phất Y che ô, nhún gối hành lễ.


Tuế Đình Hành quay người lên xe ngựa, xe từ từ lăn bánh, hắn thấy nàng xoay người cùng tỳ nữ bước vào cổng Vân phủ.


Bởi vì hắn là Hoàng tử, cho nên nếu hắn không đi, nàng chỉ có thể đứng yên chờ đợi.


Ba năm trước, hắn từng gặp nàng ở Ngự Hoa Viên.


Khi đó nàng đi phía trước, Hoàng thúc hắn theo phía sau.


Dưới tấm đệm mềm có vật gì đó lấp lánh, Tuế Đình Hành nhặt lên, là một cây trâm ngọc hình ve sầu nho nhỏ.


.


"Ninh Vương nếu thông minh, giờ khắc này nên kéo lê tấm thân bệnh tật vào cung thỉnh tội, nói rằng mình trị gia không nghiêm đã để kẻ xấu lợi dụng sơ hở." Hạ Vũ bỏ gói thuốc Lưu đại phu kê vào thùng tắm.



"Ninh Vương không ngốc, tiếc là Kim Ngô Vệ canh giữ phủ Ninh Vương chưa chắc đã cho hắn cơ hội này." Phất Y tựa vào thành thùng tắm: "Huống hố hắn ta từ nhỏ lớn lên trong sự tung hô của mọi người, dù hai năm nay có kín tiếng hơn, nhưng sự ngạo mạn ăn sâu trong xương tủy thì không thể nào thay đổi trong phút chốc."


Chỉ cần là kẻ biết vứt bỏ liêm sỉ, lúc này đã quỳ trước cổng Vương phủ khóc lóc thảm thiết, để cho mọi người thấy sự hèn mọn cũng như lòng trung thành của y với Bệ hạ.


Bệ hạ đăng cơ chưa đầy hai năm, dù là để duy trì thanh danh nhân ái của mình cũng sẽ giơ cao đánh khẽ chuyện này.


Đáng tiếc, ngạo mạn chính là khuyết điểm lớn nhất của Tuế Thụy Cảnh.


Nếu không phải hiểu rõ điểm này, nàng đã chẳng cất công chạy đến trước mặt chọc tức y làm gì.


Buổi triều ngày hôm sau, quả nhiên có quan viên trách tội Ninh Vương, nói y bao che tội phạm, tâm tư bất chính, âm mưu tạo phản.


Đám Hoàng thân quốc thích lúc này lại đứng ra nói đỡ, nói việc này có lẽ có hiểu lầm. Hai bên nhanh chóng tranh cãi kịch liệt.


Đột nhiên, từ phía trên long ỷ truyền đến tiếng gào khóc của Hoàng đế. Mọi người chưa từng thấy cảnh tượng như vậy bao giờ, trong chốc lát, cả triều đường chỉ còn lại tiếng khóc của Bệ hạ, không ai dám phát ra tiếng động.


"Thụy Cảnh còn nhỏ không hiểu chuyện, cho dù có bất mãn với người làm huynh trưởng là Trẫm đây, thì cũng là do Trẫm làm huynh trưởng chưa tốt." Hoàng đế vừa khóc vừa đấm ngực dậm chân, ngay cả miện vàng bị lệch cũng chẳng buồn chỉnh: "Chư vị ái khanh đừng cãi nhau nữa, Ninh Vương tuy có ý tạo phản, nhưng y vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi. Tục ngữ có câu 'con hư tại cha", nay Tiên Đế đi rồi, Trẫm là huynh trưởng thay cha dạy dỗ, y dù có ngàn vạn sai lầm, chẳng lẽ Trẫm lại không có chút lỗi nào sao?"


Quần thần bị những lời lẽ chấn động của Hoàng đế làm cho kinh ngạc, hồi lâu không thốt nên lời.


"Xin chư vị nể mặt Trẫm tha cho Ninh Vương một lần." Không đợi quần thần lên tiếng, Hoàng đế lại nói tiếp: "Nếu chư vị ái khanh vẫn chưa hài lòng, vậy phạt Ninh Vương thêm ba năm... không, tám năm bổng lộc nữa. Nếu lần sau y dám tái phạm, trẫm sẽ trừng phạt thật nặng được không?"


Đại Lý Tự khanh: "..."


Hình bộ và Đại Lý Tự bọn họ còn chưa tra ra bằng chứng xác thực Ninh Vương mưu phản, sao Bệ hạ đã vội khóc lóc xin tha rồi?


"Tấm lòng nhân từ của Bệ hạ thật khiến vi thần cảm động." Vân Vọng Quy bước ra: "Chỉ mong Ninh Vương có thể khắc cốt ghi tâm tình yêu thương sâu sắc của Bệ hạ ngày hôm nay, đừng làm chuyện mưu nghịch như vậy nữa. Nếu không, thần thà chết cũng không tha cho Ninh Vương."


Hoàng đế tiếp tục đấm ngực khóc than, miệng không ngừng lẩm bẩm những lời đau lòng như "Trẫm dạy đệ đệ không nghiêm", "Trẫm đau lòng khôn xiết".


Ngay cả các hoàng thân tông thất vốn lo lắng Hoàng đế sẽ đối xử không tốt với hoàng tộc, cũng bị ông làm cho cảm động sâu sắc.


Bọn họ hiểu rồi, trong lòng Bệ hạ thực sự có bọn họ.


So với Bệ hạ khoan dung nhân ái, Ninh Vương quả thực không phải là thứ tốt lành gì!


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 17: Gào khóc
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...