Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 80


Giữa tháng, Đường Phi và Tần Lê vào đoàn, bộ phim “Cô gái bắt quỷ” chính thức khởi quay ở núi Hổ Văn.
Núi Hổ Văn nằm ở khu vực Tạng của Thục Xuyên, rừng nguyên sinh trải dài ngàn dặm. Mỗi độ thu về, cả ngọn núi rực đỏ lá phong, vằn vện như da hổ, phong cảnh hữu tình, vì vậy mà có tên gọi ấy. Bộ phim “Cô gái bắt quỷ” lần này do đạo diễn Phùng Nguyên Tường, người từng đoạt giải Oscar cầm trịch.


Trước khi bấm máy, chương trình tạp kỹ đã sớm tạo đủ độ hot cho bộ phim. Cộng thêm đây là một dự án đầu tư lớn, khán giả mạng đều cho rằng bộ phim bắt quỷ này có thể tái hiện lại cơn sốt phim bắt quỷ Hồng Kông năm nào.


Dù sao thì thể loại này đối với khán giả Đại Lục đã bị “đói khát” bấy lâu, cộng thêm dàn diễn viên và đạo diễn đều được chọn rất tốt, khiến mọi người vô cùng mong đợi.


Sau khi phim khởi quay, Weibo chính thức của đoàn phim đều đặn cập nhật tiến độ, thỉnh thoảng còn tung ra một số hậu trường.


Trong đó có một đoạn ảnh động ghi lại cảnh Đường Phi nhảy xuống từ độ cao hai mét, còn kèm cả những động tác võ thuật khó. Để đạt hiệu quả chân thực, cô thậm chí không hề dùng đến “uy áp” hỗ trợ.


Không những vậy, sau khi tiếp đất ổn định, cô còn hoàn thành liên tiếp một loạt động tác khó, thành công giúp đạo diễn thực hiện được cảnh quay “một cú máy” đầy thách thức.


Ngay khi đoạn ảnh động này được đăng tải, các tài khoản marketing đồng loạt chia sẻ, cư dân mạng cũng hết lời kinh ngạc:


“Ôi xời, điên rồi! Đường Phi ngầu quá đi á á á, xin nam chính hãy bảo vệ cho Phi Phi của tôi!”


“CP Băng Đường Tuyết Lê của em làm ơn hãy nhân cơ hội này yêu đương tử tế đi, cảm ơn nhiều!”


“Đường Phi thật sự quá đỉnh, đúng là hardcore, tôi nghi ngờ cô ấy chính là nguyên mẫu của ‘Cô gái bắt quỷ’ luôn rồi.”


“Lầu trên nói gì thế? Không thể nào đâu. Chỉ có thể nói nữ chính mà Tần Lê chọn có trải nghiệm giống với Cô gái thôi. Phải biết là lúc tiểu thuyết Cô gái ra mắt thì Phi Phi nhà tôi còn chưa ra đời cơ. Nói thật, tôi phục sát đất khả năng chọn diễn viên của Tần Lê đấy, tìm được diễn viên kiểu ‘kho báu’ thế này, đỉnh thật, đỉnh thật!”


“Rất mong chờ bản phim hoàn chỉnh! Xin Weibo chính thức thường xuyên cập nhật tương tác của ‘Băng Đường Tuyết Lê’ nhé! Không cập nhật CP cũng được, chỉ cần cập nhật Đường Phi cool ngầu của tôi thôi cũng đủ rồi!”


……


Khi trên mạng toàn là bình luận khen ngợi, dĩ nhiên cũng không thiếu những đánh giá tiêu cực:


“Fan Đường Phi là ma giáo à? Nịnh hão không thấy mệt sao? Nhảy từ hai mét xuống, rõ ràng có dùng uy áp còn gì. Tổ chương trình vì muốn xây dựng hình tượng cho Đường Phi mà đúng là bày trò hết sức. Hehe, dù sao thì mọi người nên biết đội kỹ xảo mạnh nhất trong nước là Mạn Thành đấy nhé.”


“+1, còn có người tin thật là Đường Phi có thể nhảy từ chỗ cao hai mét xuống mà bình an vô sự á? Dù có nhẹ cân thì lúc rơi xuống chân cũng phải ê buốt chứ, sao có thể nhẹ nhàng tiếp đất như vậy? Các người còn tưởng cô ta có khinh công thật à?”


“Ha ha ha ha, cười xỉu, bình luận hay nhất hôm nay: Đường Phi khinh công, thiên hạ vô địch, không ai bì kịp!”


……


Nhìn thấy những tin tức trên mạng, Tần Lê sớm đã đoán được sẽ có cư dân mạng phản ứng như thế. Nhưng chủ đề chính là thứ quyết định lưu lượng, trong quá trình quay phim, mức độ bàn luận càng cao thì đối với bọn họ đương nhiên tuyệt đối là chuyện tốt.


Lều đoàn phim được dựng trong rừng nguyên sinh, bộ phim dự kiến quay trong ba tháng, trong đó hai tháng phải ở lại đây. Lần này ngoài Đường Phi và Tần Lê, còn có cả Đế Tân tham gia với vai trò nhân vật phụ quan trọng.


Các cảnh quay ở đây vô cùng vất vả, nhưng khi thấy vài diễn viên chính thậm chí cả ông chủ Tần Lê cũng không hề than khổ, than mệt, nhân viên trong đoàn cũng cắn răng dốc sức làm việc, cuối cùng cũng sắp vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.


Ngày hôm sau khi hoàn thành các cảnh quay ở núi Hổ Văn, khoảng ba giờ sáng, mọi người tụ tập trong lều của Đế Tân đánh bài ăn mừng. Vì không biết chơi, Đế Tân thua mất mấy vạn.


Đường Phi quay cả ngày nên mệt rã rời, không còn sức để chơi nên về lều trước.



Vì kiệt sức, cô vừa về đến nơi là nằm xuống ngủ luôn, đến mặt cũng chẳng thèm rửa. Đến khoảng bốn giờ sáng, bỗng Đường Phi cảm thấy có ai đó bóp chặt lấy cổ mình, những móng tay sắc nhọn bấu vào da đầu, gần như muốn xuyên thẳng vào da thịt cô.


Người kia bóp chặt lấy cổ cô, ra sức kéo xuống, như muốn lôi cô vào Địa ngục vô biên. Trong mơ, Đường Phi vẫn có thể rõ ràng cảm nhận mọi thứ trong lều, thậm chí còn nghe được tiếng mấy gã đàn ông ở lều bên cạnh đang đánh bài.


Cô giãy giụa dữ dội trên giường, gân xanh trên trán và mu bàn tay nổi hằn lên, những giọt lệ đau đớn ngạt thở lăn dài nơi khóe mắt. Cô vươn tay, lặng lẽ gọi: “Kiếm, đến!” Thế nhưng thanh kiếm Tru Tà đặt ngay bên cạnh lại hoàn toàn không có phản ứng.


Một nỗi sợ hãi chưa từng có ập tới, đây cũng là lần đầu tiên Đường Phi cảm nhận rõ rằng, cô sắp chết rồi.


Không phải là cái chết bình thường, mà là bị ác quỷ kéo xuống Địa ngục, vĩnh viễn chịu khổ, không bao giờ được siêu sinh.


Đương nhiên Đường Phi không cam lòng bị lôi xuống Địa ngục như thế, cô vẫn vùng vẫy trong im lặng. Kiếm không đến, cô bèn gọi: “Tần Vạn Tam!”


“Bịch” một tiếng, cô xoay người, cả người rơi xuống đất, cuối cùng tỉnh lại.


Nằm trên nền đất, toàn thân cô mềm nhũn, há to miệng tham lam hít lấy không khí trong lành, cuối cùng cũng cảm nhận được một chút sự sống. Nhìn quanh bốn phía, chẳng hề có chút tàn dư khí tức nào của ác quỷ, thậm chí cũng không có hơi thở của người khác.


Vậy thì… vừa rồi là chuyện gì?


Lúc này đã là tám giờ sáng, trong trại đoàn phim cũng dần khôi phục lại sự yên tĩnh.


Đường Phi vừa mở miệng thì phát hiện cổ họng khô rát, gần như khàn giọng gọi một tiếng: “Kiếm, đến.”


Thanh kiếm Tru Tà “ong ong” rung lên, bay vào tay cô. Cô siết chặt chuôi kiếm, lúc này mới có chút cảm giác chân thực.


Cô chống kiếm gượng người ngồi dậy, mới phát hiện toàn bộ sức lực đã bị tước sạch, ngay cả đứng dậy cũng thấy vô cùng khó nhọc.


Cô thử vẽ bùa để liên lạc với Đế Tân và Tần Lê, nhưng lúc này ý thức lại không thể vẽ ra được bất kỳ bùa chú nào, dường như năng lực của mình đã bị phong ấn.


Cảm giác này khiến cô cảm thấy có điều chẳng lành. Cô dùng tay nắm lấy lưỡi kiếm, mũi kiếm sắc bén cắt rách da thịt lòng bàn tay, máu tươi hóa thành làn sương đỏ tản ra trong lều. Kiếm Tru Tà cảm nhận được sự cảnh giác của Đường Phi, lập tức “ong ong ong” rung mạnh, thoát khỏi tay cô, bay thẳng về phía lều của Tần Lê.


Tối qua Tần Lê cùng Đế Tân và vài nhân viên khác uống rượu, sáng nay tỉnh dậy thì hơi nhức đầu. Anh đang cầm nước rửa mặt thì kiếm Tru Tà từ trên không trung lao xuống, nếu không né kịp thì suýt nữa đâm vào thái dương của anh rồi.


Tần Lê nhìn thanh kiếm Tru Tà lơ lửng giữa không trung, dường như cảm ứng được điều gì, anh cau mày đi về phía lều của Đường Phi. Anh vén màn lều lên thì thấy Đường Phi đang vô lực ngã mềm trên mặt đất, anh vội vàng bế cô lên giường, lấy chăn đắp kín cho cô.


Lại thấy lòng bàn tay cô chảy máu, lập tức gọi tên trợ lý.


Nhân viên bên ngoài nghe thấy động tĩnh thì vội vàng chạy vào, nhìn thấy vết thương của Đường Phi cùng vết máu loang đầy đất cũng không dám chần chừ, nhanh chóng gọi bác sĩ đến. Chờ bác sĩ xử lý xong vết thương của Đường Phi, Đế Tân mới ngáp một cái bước vào, thấy Đường Phi đang yếu ớt tựa trong lòng Tần Lê thì hỏi: “Có chuyện gì vậy? Hai người đánh nhau à?”


“Các người ra ngoài hết đi.” Tần Lê bảo nhân viên và bác sĩ rời đi, đợi đến khi trong phòng không còn ai khác, anh mới ngẩng đầu nhìn Đế Tân: “Đường Phi đã bị tập kích.”


“Tập kích?” Đế Tân cảm thấy khó tin: “Người như thế nào mà có thể làm cô ấy bị thương? Không thể nào chứ?”


Tần Lê ôm chặt lấy cô gái, cố ý truyền sức mạnh trong cơ thể mình cho cô. Thấy vết thương của cô mãi không lành, lại vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, cố gắng dùng sức mạnh của mình để thúc đẩy quá trình hồi phục.


Cơ thể Đường Phi rất hưởng thụ sự nuôi dưỡng từ năng lượng của Tần Lê, không hề kháng cự, thậm chí còn chẳng hề nghĩ đến chuyện “nam nữ thụ thụ bất thân”.


Sự ấm áp từ lòng bàn tay người đàn ông giúp Đường Phi dần hồi phục, ý thức cũng dần tập trung, trở nên tỉnh táo hơn. Cô khẽ ho một tiếng, rồi nói: “Quỷ đè. Lần này tôi bị bóng đè dữ dội gấp mấy chục lần người thường. Tôi có thể cảm nhận rất rõ ràng sức mạnh của nó. Con ác quỷ đó muốn b*p ch*t tôi, muốn kéo tôi xuống Địa ngục, còn tôi… hoàn toàn không có chút khả năng phản kháng nào.”



Tần Lê đảo mắt nhìn quanh, nhíu mày nói: “Nhưng ở đây không hề có bất kỳ khí tức quỷ quái nào còn sót lại. Có khi nào dạo này em quá mệt mỏi không?”


Về mặt khoa học, hiện tượng “quỷ đè” có thể giải thích được, mà việc Đường Phi kể lại rõ ràng rằng mình suýt bị bóp cổ đến ngạt thở trong mơ cũng có thể xem là hội chứng ngưng thở khi ngủ.


Đường Phi nhíu mày: “Tần Vạn Tam, anh không tin tôi sao?”


Tần Lê không trả lời, Đế Tân lại xen vào: “Cô Đường, không phải chúng tôi không tin cô, chỉ là thật sự khó mà tưởng tượng nổi có loại quỷ nào mạnh đến mức có thể hãm hại cô, trong khi cô lại hoàn toàn không có sức phản kháng.”


Cô yếu ớt lắc đầu, cảm giác đó khiến sống lưng cô đến giờ vẫn còn lạnh buốt. Đây là lần đầu tiên trong đời cô cảm nhận được một nỗi sợ hãi, khởi nguồn từ cái không biết.


Đường Phi lấy ra một lá bùa, đưa cho Tần Lê, nói: “Giúp tôi liên lạc với Vương Xuyết Xuyết.”


Đã gọi là “quỷ”, thì nhất định không thoát khỏi việc bị ghi chép trong âm sách Địa phủ.


Tần Lê đốt lá bùa trong tay, không khí lập tức hiện ra bóng dáng của Vương Xuyết Xuyết. Dường như anh ta vừa mới ngủ dậy, tóc tai rối bù, ngáp một cái, dáng vẻ uể oải nhìn bọn họ: “Làm gì vậy? Tôi có chứng cáu gắt khi mới ngủ dậy đấy…”


Anh ta vừa ngước mắt lên thì thấy Đường Phi đang được Tần Lê ôm trong lòng, mắt trợn to: “Má ơi! Hai người thành đôi bao giờ thế?”


Đường Phi yếu ớt: “Đây mới là trọng điểm sao?”


Vương Xuyết Xuyết hừ một tiếng: “Không sao, anh cướp crush cũ của tôi, còn tôi coi như làm cha dượng của anh. Hê hê.”


Đường Phi: “…”


Đế Tân: “…”


Mắt Tần Lê khẽ tối lại, cổ tay xoay một cái, trong tay hiện ra một cây trường thương bạc nặng nề, toát ra khí thế uy nghiêm. Vương Xuyết Xuyết thấy cây thương bạc ấy thì trừng to mắt, nuốt một ngụm nước bọt, im lặng mấy giây, rồi mới hỏi: “Má ơi, anh…”


Vũ khí của mười điện Địa phủ đều là một cây trường thương, trong đó vũ khí của Bát Điện đã thất lạc ở nhân gian hàng ngàn năm. Năng lượng của nó vô cùng mạnh mẽ, cho dù đã trôi qua ngàn năm cũng chưa từng có ai nhìn thấy lại.


Vương Xuyết Xuyết và Tần Lê liếc nhìn nhau, dường như hiểu ra điều gì, nhưng vì nhiều yếu tố bất định, anh ta không nói gì, chỉ bảo: “Tôi nói đùa thôi, mẹ nó chứ, tôi còn chưa biết mình thích nam hay nữ nữa, yên tâm đi, tôi sẽ không làm cha dượng của anh đâu.”


Lúc này Tần Lê mới thu thương lại.


Nghe lời tường thuật của Đường Phi, Vương Xuyết Xuyết lấy ra sách âm của Địa phủ, vừa lật vừa nói: “Tình huống của em không đúng lắm. Cho dù là thần thú thượng cổ Mộng Mặc tiến vào mộng cảnh của em, với năng lực của em, không có lý nào lại hoàn toàn không thể phản kích.”


Anh ta nhanh chóng lật xong sách âm, sau đó khép lại rồi nói: “Tôi vừa tra sách âm, cả âm gian lẫn dương gian đều không có loại ác quỷ nào khiến em không có chút sức phản kháng. Chẳng lẽ em đang tự làm khó chính mình?”


“Không thể nào. Tôi có thể cảm nhận rõ được sự tồn tại của đối phương, đó là ác quỷ, nó muốn lôi tôi xuống Địa ngục, vĩnh viễn không được siêu sinh.”


Đường Phi nghĩ đến đây, ngực lại nghẹn một trận, cảm giác như không thở nổi.


Cô ôm ngực, trông có phần khó chịu.


Vương Xuyết Xuyết nhìn dáng vẻ của cô, lại liếc sang Tần Lê, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không thốt ra. Anh ra chỉ nói: “Có một việc tôi phải nói cho em biết. Tình huống của em khá đặc biệt, trong hệ thống sổ sinh tử của anh Cả tôi, không có tên em. Nói cách khác, tuy em là người, nhưng luân hồi của em sẽ không đi qua hệ thống luân hồi. Nếu thật sự có ác quỷ chưa rõ nguồn gốc hại em, hồn phách của em bị lôi vào Địa ngục nào, rồi có thể chuyển sinh làm người nữa hay không, tôi cũng chẳng rõ.”


Tần Lê nắm được trọng điểm, nhíu mày hỏi lại: “Nếu cô ấy thật sự bị ác quỷ kéo xuống Địa ngục, âm phủ các cậu không có cách nào định vị được sao?”



Vương Xuyết Xuyết đáp: “Có thể thì có thể, nhưng Địa ngục mà Đường Phi nhắc đến, hẳn không phải Địa ngục của âm phủ, mà là Địa ngục tương ứng với ‘thần’. Nếu thật sự là Địa ngục của thần, một khi cô ấy bị kéo vào, muốn tìm được cô ấy, quá trình ấy sẽ vô cùng lâu dài, có thể mười năm, hai mươi năm, hai trăm năm, thậm chí hai nghìn năm. Trong khoảng thời gian đó anh không được chớp mắt, chỉ cần sơ sẩy một chút, hồn phách của cô ấy sẽ bị động đen Địa ngục vũ trụ nuốt chửng. Nếu cô ấy thật sự rơi vào Địa ngục của thần, vậy tôi không có kiên nhẫn đi tìm. Cứ xem như cô ấy thật sự đã chết rồi.”


Lời anh ta nói quá thẳng thừng, ngay cả Đế Tân đứng bên cạnh cũng im lặng. Đường Phi và Tần Lê cũng lặng im.


Thấy mọi người không ai lên tiếng, Vương Xuyết Xuyết nói tiếp: “Được rồi, tôi còn việc phải đi đây. Những gì có thể giúp mấy người tôi đều đã làm, còn lại phải dựa vào chính mấy người thôi.”


Nói dứt lời, anh ta biến mất trong không khí.


Chờ Vương Xuyết Xuyết rời đi, Đường Phi mới mở miệng hỏi: “Tôi cảm nhận được Vương Xuyết Xuyết không nói thật với tôi. Anh ta đang sợ điều gì? Hay nói đúng hơn… rốt cuộc có cái gì đáng để anh ta phải sợ?”


Đế Tân suy nghĩ rất nhanh, lập tức nói: “Cô Hà từng nói, mười điện Địa phủ là những vị thần cuối cùng còn sót lại. Bọn họ mạnh đến mức không ai có thể sánh kịp. Là một trong mười điện, Vương Xuyết Xuyết có thể sợ ai được chứ? Cậu ta sẽ sợ ai đây? Trừ phi, người cậu ta sợ cũng là một trong mười điện.”


Suy đoán này như một viên gạch “bịch” một tiếng nện thẳng vào đầu Đế Tân và Đường Phi. Hai người cùng nhớ lại ánh mắt vừa rồi của Vương Xuyết Xuyết, gần như đồng thời quay nhìn về phía Tần Lê.


Tần Lê vẫn đang ôm cô gái, lông mày rậm khẽ nhíu lại: “Hai người, nghi ngờ tôi sao?”


Đường Phi đấm một cái vào ngực anh, rồi đẩy anh ra xa một chút: “Nếu ác quỷ muốn giết tôi chính là anh, vậy thì mọi chuyện đều hợp lý rồi.”


Tần Lê lạnh giọng: “Hai người không tin tôi?”


Đế Tân cũng siết chặt nắm đấm, giữ nguyên cảnh giác: “Cậu Lê, không phải chúng tôi không tin cậu, mà là cậu đã có tiền án. Mười kiếp trước, kiếp nào cậu cũng tự tay b*p ch*t Đường Phi. Cậu chính là kẻ có động cơ gây án lớn nhất.”


“Tôi sẽ không làm vậy.”  Tần Lê nhìn Đường Phi, giọng điệu thành khẩn: “Nếu em thật sự bị ác quỷ kéo xuống Địa ngục của thần, tôi nhất định sẽ tìm lại em, cho dù có khó khăn đến mức nào, tôi cũng sẽ làm.”


Đường Phi nhìn vào đôi mắt của người đàn ông, từ trong ánh mắt ấy cô thấy được nỗi uất ức vì không được tin tưởng. Không hiểu sao, trong lòng cô cũng thấy khó chịu, ho khan mấy tiếng rồi tránh né ánh mắt của anh.


Cô nói: “Các anh ra ngoài đi, tôi nghỉ một lát. Chút nữa còn phải thu dọn đồ để xuống núi.”


Tần Lê nhìn cô một cái, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại chẳng nói, chỉ đứng dậy dặn dò: “Nghỉ ngơi cho tốt.”


“Ừ.”


……


Hai người đàn ông bước ra khỏi lều, ánh mắt Đế Tân nhìn Tần Lê cũng thay đổi.


Ông vỗ vai Tần Lê, khẽ nói: “Tự làm tự chịu, chắc là thế thôi. Tuy tôi rất mong chờ cậu trở thành kẻ cô độc, hối hận cả đời. Nhưng đồng thời, tôi lại thấy tiếc cho cô Đường. Dù sao thì, cô ấy là một cô gái tốt, cô ấy vô tội.”


“…” Tần Lê bình tĩnh đáp: “Tôi không phải Lăng Dực, cũng sẽ không làm tổn thương Đường Phi.”


Đế Tân trêu chọc anh: “Được rồi, đừng giãy giụa nữa. Ngoài cậu ra, còn ai có khả năng b*p ch*t cô ấy? Anh em à, thừa nhận mình là kẻ b**n th** đi, chuyện này chẳng đáng xấu hổ đâu.”


Trải qua nhiều chuyện như thế, Đế Tân đã hiểu rõ bản thân mình không thể nào có đủ sức để báo thù Minh Vương, nên dứt khoát gác lại quá khứ, chỉ đứng ở vị trí người ngoài để quan sát mối “ngược luyến tình thâm” giữa Tần Lê và Đường Phi.


Ông đã chứng kiến quá nhiều cảnh sinh ly tử biệt, cho nên cho dù một ngày nào đó Đường Phi chết vì Tần Lê, ông cũng sẽ không quá bi thương. Trong trời đất này, điều duy nhất còn có thể khiến ông dao động cảm xúc, chỉ có cô con gái Tử Tiểu Bạch của ông thôi.


Hiện tại, Đế Tân đã bày tỏ rõ ràng thái độ, hiển nhiên không có ý định giúp Tần Lê, ngược lại còn mang theo chút cảm giác “té xuống giếng còn ném đá”.



Anh tiếp tục nói với Đế Tân: “Tôi sẽ không làm hại cô ấy, bất kỳ lúc nào cũng không, đó là lập trường của tôi.”


Đế Tân: “Cậu không thấy những lời này rất yếu ớt, rất vô lực sao?”


Tần Lê nhìn thẳng vào mắt Đế Tân, rất lâu sau mới khẽ nói: “Tôi không chắc trước đây mình là một người như thế nào, nhưng vì cô ấy, tôi sẽ cố gắng trở thành người có thể luôn ở bên cô ấy.”


Đế Tân cảm thấy gần đây Tần Lê thay đổi rất nhiều, bèn hỏi thẳng: “Cậu Lê, trước khi biết rõ thân phận của mình, cậu chưa từng bày tỏ với cô Đường trực tiếp như vậy. Thế nhưng sau khi biết rồi, cậu gần như nóng lòng muốn để cô ấy hiểu rõ tình cảm của mình. Có phải cậu sợ rằng vì chuyện này mà cô ấy sẽ không còn để ý đến cậu nữa?”


“Đó cũng là một trong những lý do,” Tần Lê liếc nhìn mấy nhân viên đang thu dọn lều trại trong doanh địa.


Nhưng những lời tiếp theo, anh không nói ra nữa.


Trước đây anh nghĩ thời gian còn dài, chuyện theo đuổi một cô gái có thể chậm rãi, từng bước một. Nhưng bây giờ thì không. Điều anh thật sự lo lắng không phải là Đường Phi không thèm để ý đến anh, mà là sợ rằng Tần Kiêu chính là Lăng Dực.


Nếu Tần Kiêu thực sự là Lăng Dực, thì với miệng lưỡi ngọt ngào của cậu ấy, anh khó có thể chắc chắn mình sẽ không thua trận. Anh không biết cách dùng lời lẽ để lấy lòng một cô gái như Tần Kiêu, nhưng anh sẽ cố gắng học.


Nếu học rồi vẫn không giỏi, vậy thì anh sẽ nỗ lực bộc bạch hết tâm ý trong lòng mình, đó chính là suy nghĩ của anh.


Tất nhiên, hiện tại chẳng ai tin Tần Kiêu là Lăng Dực cả, mọi người đều chắc chắn rằng anh chính là ma vương vô tình từng mười lần b*p ch*t Đường Phi.


***


Sau khi bọn họ xuống núi đã là bảy giờ tối, đoàn phim dừng chân nghỉ ngơi dưới chân núi.


Nghĩ đến nỗi sợ hãi bị “quỷ đè” vào sáng nay, Đường Phi thậm chí không dám ngủ nữa. Đến hơn chín giờ tối, Tần Kiêu đến gõ cửa.


Anh ấy ôm một đống đồ ăn vặt và nước ngọt đi vào, rồi đổ hết lên giường của Đường Phi, nói: “Phi Phi, đây là đồ anh cố tình chạy ra siêu thị trong thị trấn mua cho em đấy. Sáng nay em bị dọa sợ lắm phải không? Mẹ nó, thật là tiện nghi cho Tần Lê, rõ ràng là anh ta bóp cổ em, vậy mà còn giả vờ làm người tốt, còn ôm em nữa!! Anh ta thật đúng là đê tiện, vô sỉ, hạ lưu đến cực điểm!”


Đường Phi xé một gói khoai tây chiên, thấy dáng vẻ tức giận của anh ấy thì bật cười: “Bây giờ còn chưa thể xác định là anh ấy bóp cổ tôi, anh cũng đừng tức giận.”


Tần Kiêu chỉ vào dấu bàn tay trên mặt mình, nghiêm túc nói: “Phi Phi, em thấy không? Sau khi tỉnh dậy, việc đầu tiên anh làm là tát anh ta một cái đấy.”


Nói rồi, anh ấy kéo cổ áo xuống, để lộ dấu quyền ấn trên lồng ngực rắn chắc: “Còn cái này, là do Đế Tân đánh anh. Anh thay em xả giận rồi. Tối nay em cứ yên tâm ngủ, anh đã nuốt một lá bùa Trảm Linh, đảm bảo ngày mai anh ta chẳng còn sức để đi tiểu luôn.”


“Bùa Trảm Linh?”


Đường Phi sững sờ nhìn anh ấy: “Anh ăn cái đó làm gì? Anh ngốc à! Hai người vốn là một, anh ấy đau thì anh cũng đau, anh ấy bị thương thì anh cũng bị thương, anh——”


Bùa Trảm Linh không có tác dụng phụ gì lớn, chỉ khiến cơ thể cực kỳ đau đớn. Sau khi nuốt vào, thường khoảng năm tiếng sau mới phát tác, người nuốt sẽ đau đớn đến tột cùng, mỗi tấc da thịt, gân cốt như bị dao cắt từng chút, ngay cả linh hồn cũng chịu sự dày vò.


Cô còn chưa nói hết, đã bị Tần Kiêu cắt ngang. Anh ấy bất ngờ nắm chặt tay Đường Phi, cắn môi, đôi mắt ngấn nước lấp lánh ánh lệ, gần như nghẹn ngào: “Không sao, đau thân thể còn hơn đau lòng. Biết em có thể sẽ chết, lòng anh khó chịu chết đi được. Trên thế giới này, bất kỳ ai cũng có thể chết, chỉ riêng Phi Phi của anh là không được!”


Anh ấy vừa nói, vừa đưa tay che ngực mình.


Cảm xúc của anh ấy khiến Đường Phi cũng bị lay động, khẽ nói: “Tần Kiêu, cảm ơn anh.”


Tần Kiêu mỉm cười rạng rỡ, giọng nói nhẹ nhàng: “Phi Phi, thật ra ngay từ đầu anh đã rất thích em rồi. Tuy em dữ dằn, nhưng lại cực kỳ đáng yêu. Em yên tâm, anh nhất định sẽ bảo vệ em. Cho dù người muốn làm em tổn thương là Tần Lê, anh cũng sẽ dốc hết sức, không hề do dự!”


Nhân cách Tần Lê đang ngủ: “…”


Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư Story Chương 80
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...