Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 79


“Được được được, Vân Vân, đi thôi, theo Thịnh Thịnh của cậu đi xem phim nào!” Thiếu niên một chân chống đất, một chân đạp lên bàn đạp xe. Một tay cậu giữ ghi-đông, một tay vươn ra kéo cánh tay cô gái.


Cô ấy ngồi lên yên sau xe đạp của cậu, cậu lại chìa tay ra: “Đưa tay cho tớ.”


“Hửm?” Cô gái ngơ ngác đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay cậu.


Thiếu niên nắm chặt tay cô ấy, đặt thẳng lên eo mình, nói: “Nào, tay kia cũng vòng qua eo tớ đi.”


Vân Vân theo phản xạ mặt đỏ bừng, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo, vòng tay ôm lấy eo thiếu niên. Từ sau khi cha mẹ qua đời, cô ấy chưa từng có cảm giác an toàn, vậy mà lúc này ôm lấy eo Lịch Thịnh, cô ấy lại cảm thấy một sự vững chãi đã lâu không có.


Cảm giác ấy khiến Vân Vân thấy thật kỳ diệu, trái tim thiếu nữ “thình thịch, thình thịch” đập loạn. Cô ấy không hiểu thế nào là yêu sớm, chỉ biết rằng giây phút này ở bên bạn cùng bàn, giống như phá giải được một phương trình nan giải, khiến lòng cô ấy hoàn toàn nhẹ nhõm và dễ chịu.


Giống như có một đáp án trọn vẹn hoàn toàn thuộc về cô ấy, cô ấy hi vọng đáp án ấy vĩnh viễn thuộc về mình, và còn mang tên cô.


Khi đến rạp chiếu phim, Lịch Thịnh dừng xe bên đường, khóa lại rồi nắm lấy bàn tay nhỏ của cô gái kéo vào trong. Cậu cao một mét tám, do thường xuyên chơi bóng rổ nên vóc dáng rất rắn chắc, hoàn toàn khác với thân hình gầy yếu của một mọt sách học bá bình thường. Còn Vân Vân cao một mét sáu lăm, lại gầy gò, đứng trước mặt cậu cứ trông như một chú gà con yếu ớt.


Thiếu niên mới mười bảy tuổi, mang chiếc cặp sau lưng trông có vài phần dáng dấp sinh viên đại học, còn cô gái thì nhìn nhỏ nhắn, nhìn thế nào cũng giống kiểu học sinh cấp Ba bé nhỏ.


Lịch Thịnh đi lấy vé phim, rồi mua coca cùng bắp rang bỏng ngô nhét vào tay cô gái. Cô ấy ôm lấy bắp rang và coca, ngẩn người một chút, bỗng vành mắt đỏ lên, nước mắt rơi xuống.


Lịch Thịnh hoảng hốt, tưởng rằng cô gái không thích bắp rang nên vội hỏi: “Không thích thì để tớ đi đổi cho cậu, đừng khóc mà. Cậu vừa khóc, tớ đã thấy bối rố rồii.”


Cậu và Vân Vân đã ngồi cùng bàn lâu như vậy, tất nhiên biết rõ tính cách của cô ấy. Dù đối mặt với những trận chửi mắng, đánh đập của mợ, cô ấy vẫn luôn mím chặt môi, khuôn mặt đầy bướng bỉnh, cậu chưa từng thấy cô ấy rơi lệ.


Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy cô ấy khóc, khiến Lịch Thịnh luống cuống không biết làm sao. Cậu vội vàng đưa tay ra, dùng đầu ngón tay cái lau đi những giọt nước mắt lăn trên má cô gái, khẽ dỗ dành: “Đừng khóc nữa, cậu khóc làm tớ đau lòng lắm.”


Vân Vân hít mũi một cái, giọng nghẹn ngào: “Lần cuối cùng tớ cùng ba mẹ ra ngoài cũng là đi xem phim. Nhưng đã thật, thật lâu rồi tớ không còn đến đây nữa. Thịnh Thịnh, cậu cũng sẽ bỏ tớ đi như ba mẹ tớ sao?”


“Làm sao có thể chứ.” Lịch Thịnh kéo cô gái ngồi xuống trước bàn, lấy khăn giấy bọc lấy chóp mũi đỏ ửng của cô ấy, giúp cô ấy xì mũi, kiên nhẫn nói: “Tớ vốn không định yêu đương khi còn học cấp Ba, nhưng lại không ngờ sẽ thích cậu. Vì cậu mà phá vỡ kế hoạch ban đầu, tớ cảm thấy đó là một điều vô cùng hạnh phúc. Tớ không phải loại người đầu óc nóng nảy, bốc đồng làm việc. Từ nhỏ ông nội đã dạy tớ, trước khi làm bất cứ việc gì cũng phải nghĩ ba lần rồi mới hành động.”


“Tớ đã quyết định ở bên cậu, tức là đã xác định chuyện cả đời. Tớ đã bàn với ông nội rồi, ông rất ủng hộ chúng ta, cũng tôn trọng quyết định của tớ. Tớ đã quyết định thi vào khoa Y của Đại học A. Tớ sẽ học y, sau này dùng tất cả những gì học được để chữa bệnh cho cậu.”


“Một năm, hai năm không được, thì cả đời. Nếu đời này không thể, thì mong kiếp sau vẫn còn có nhau.” Nói đến đây, cậu nắm lấy bàn tay mềm mại của cô gái: “Tất nhiên, tớ hy vọng kiếp sau cậu sẽ không còn mắc phải căn bệnh kỳ lạ này nữa. Tóm lại cậu yên tâm, tớ sẽ chăm sóc cho cậu. Những chuyện buồn trước kia đều qua rồi, sau này có tớ ở đây, tớ sẽ cố gắng để cậu sống thật vui vẻ.”


“À đúng rồi, ông nội nói, nếu lần này tớ giành giải nhất cho trường trong cuộc thi thí nghiệm hóa học, ông sẽ cho tớ mượn một khoản tiền. Đến lúc đó, tớ sẽ thuê nhà cho cậu, tớ có thể dọn ra ngoài ở. Tớ đã tìm được nhà rồi, ngay cạnh nhà tớ thôi, trong khu tập thể giáo viên. Cậu chuyển ra ngoài thì sẽ không còn bị mợ ghẻ độc ác kia bắt nạt nữa, tớ và ông nội cũng có thể chăm sóc cho cậu. Thôi, đừng khóc nữa, sau này có Thịnh Thịnh ở đây, tuyệt đối sẽ không để cậu bị ức h**p nữa đâu.”



Trường Tam Trung của bọn họ cũng là trường trung học trọng điểm quốc gia, thi đỗ vào top 5 là có học bổng, đứng hạng nhất còn có phần thưởng đặc biệt từ nhà trường. Hai năm nay cậu đều giành hạng nhất, cũng đã tích góp được không ít tiền, nuôi Vân Vân trong ba năm không thành vấn đề.


Tối qua ông nội và cậu đã có một cuộc trò chuyện thẳng thắn, hỏi cậu có thật sự nghĩ kỹ chưa, có thật sự sẵn lòng gánh vác trách nhiệm với Vân Vân trong vài năm tới, thậm chí là cả đời không, rồi tại sao lại muốn gánh lấy áp lực nặng nề như vậy?


Dù sao thì cô ấy cũng không phải một cô gái bình thường, dù sao cô ấy cũng không còn cha mẹ thương yêu.


Lịch Thịnh trả lời: “Cháu đã nghĩ kỹ rồi. Cho dù là vì tuổi trẻ bồng bột đi chăng nữa, cháu cũng sẽ gánh vác trách nhiệm này đến cùng. Hơn nữa cháu tin chắc rằng, về mặt hóa học, cậu ấy không hề kém hơn cháu. Sau này nếu có thể thi vào một trường đại học tốt, vào được công ty, thành quả nghiên cứu của cậu ấy chưa chắc đã thua kém cháu. Vân Vân chỉ thiếu một người giúp đỡ, cháu sẽ giúp cậu ấy học tập bù. Cháu thích cậu ấy, cháu sẵn lòng để đôi vai mình trở nên nặng nề, dù vất vả nhưng cũng cảm thấy hạnh phúc và vui sướng.”


Ông nội Lịch biết cháu mình đã hạ quyết tâm, nếu cố cản ngăn ngược lại chỉ khiến nó nảy sinh tâm lý phản nghịch. Ông có thể làm chỉ là ở bên hỗ trợ, giúp đỡ, cố gắng không để chuyện này ảnh hưởng đến việc học của nó.


Nếu thật sự làm lỡ dở việc học, cùng lắm thì để nó học lại một năm. Dù sao cũng có đường lui.


Có ông nội làm chỗ dựa, trong lòng Lịch Thịnh cũng an tâm hơn nhiều.


Cô gái cũng đã ngừng khóc, Lịch Thịnh ngẩng đầu nhìn đồng hồ, thấy phim sắp chiếu bèn vội dẫn cô vào rạp. Hai người xem một bộ phim Mỹ có tên “Chuyện Xưa Mối Tình Đầu”.


Phim kể về một đôi thanh mai trúc mã, từ oan gia dần dần nảy sinh tình cảm khi bước vào tuổi thanh xuân rồi yêu nhau. Toàn bộ bộ phim có màu sắc ngọt ngào, đoạn nam nữ chính xa cách vài năm chính là nốt trầm duy nhất, may mắn thay kết cục lại là một cái kết viên mãn.


Xem xong phim, Lịch Thịnh đưa cô gái về nhà. Đến đoạn đường cuối, còn cách khu chung cư của Vân Vân chừng một cây số, cậu dừng xe lại, dắt xe đi bộ cùng cô ấy.


Với đôi trai gái lần đầu yêu nhau, họ ước gì con đường này kéo dài mãi chẳng bao giờ đến đích. Chỉ cần được sánh vai cùng nhau đi bộ thôi, trong lòng cũng đã ngập tràn hạnh phúc và ngọt ngào.


Đi đến ngã rẽ cuối cùng trước khu chung cư, Lịch Thịnh dừng lại, dựng xe bên đường rồi nắm tay cô ấy bước tiếp. Đến trước cổng, cậu càng thêm táo bạo, ôm coi ấy một cái rồi mới buông tay để cô ấy vào trong.


Trong suốt quá trình ấy, Vân Vân đều ngơ ngác, trong tai chỉ nghe thấy tiếng tim đập dồn dập.


Bảo vệ tận mắt chứng kiến cảnh thân mật của đôi bạn nhỏ, buổi tối khi cậu mợ của Vân Vân trở về, ông ta còn đặc biệt nhắc với bà mợ: “Mợ của Vân Vân, chuyện này chị phải để tâm một chút, con bé này ngốc nghếch, lỡ bị người ta lừa thì khổ.”


Mợ biết chuyện cô bé yêu sớm, chẳng những không tức giận mà còn thầm mừng rỡ. Về nhà rồi, bà ta nhồi nhét cho cô gái suy nghĩ rằng thích một cậu con trai thì phải cùng cậu ta cởi hết quần áo ngủ chung.


Bà ta chỉ mong cô gái xảy ra chuyện, để sớm bị đuổi ra khỏi nhà.


Cả mùa hè, Lịch Thịnh thường xuyên đến tìm Vân Vân, mợ cũng tỏ ra “tác hợp”, thậm chí còn dắt theo bọn trẻ ra ngoài, tạo cơ hội cho hai đứa “làm chuyện xấu”. Nhưng trong đầu Lịch Thịnh chưa từng có những ý nghĩ đó, cậu chỉ muốn dạy kèm cho bạn gái, cố gắng giúp cô ấy thi đỗ Đại học.


Mùa hè trôi qua rất nhanh, tình cảm giữa hai người ngày càng sâu đậm, chuyện tình của họ đã truyền khắp trong trường.


Chính lúc này, Tư Đồng Vũ sở hữu vũ khí Minh Vương, vì ghen ghét mà tự sinh ra sự nhục nhã, đã dùng linh lực khiến Lịch Thịnh gặp tai nạn xe cộ, còn định để hồn phách của cậu không thể quay về thể xác.



Thế nhưng, cô ta không ngờ rằng tất cả lại bị đám người Đường Phi phá vỡ, chẳng những không đạt được gì, ngược lại còn thiệt hại nặng nề.



Linh hồn của Vân Vân được vá lại xong, quá trình hồi tưởng ký ức cũng dừng lại.


Lịch Thịnh nhìn thấy toàn bộ ký ức nhiều kiếp của cô ấy, mới biết cô ấy từng chịu nhiều đau khổ đến thế. Có lẽ vì quá xót xa, một chàng trai như cậu lại không kìm nổi mà bật khóc.


Vân Vân chậm rãi mở mắt, đảo qua mọi người, ánh mắt dừng lại trên Đế Tân một thoáng, chau mày: “Tử Thụ?”


Trong quá trình tu bổ hồn phách, cô ấy nhớ lại những kiếp trước đầy bi thương. Tất cả ký ức, tốt lẫn xấu, ào ạt tràn vào não, khiến cô ấy tạm thời khó mà tiêu hóa, suy nghĩ cũng trở nên hỗn loạn.


Đế Tân nghe thấy cô ấy gọi tên mình, lập tức lao tới muốn ôm cô ấy, nhưng bị Tần Kiêu kéo ra.


Tần Kiêu bĩu môi: “Anh có tư cách ôm người ta à? Anh zai à, chuyện tiền duyên đã kết thúc rồi. Cô ấy không phải Đát Kỷ, chỉ là một nữ sinh trung học mang ký ức của Đát Kỷ thôi. Đát Kỷ của anh đã chết rồi, hiểu chưa? Biến ra chỗ khác đi, bạn trai người ta còn đang ở đây đó.”


Nhìn thấy chuyện tình yêu ngọt ngào của thiếu nữ Vân Vân và thiếu niên Lịch Thịnh, trái tim thiếu niên của Tần Kiêu cũng bắt đầu phình to. Cặp đôi này ngọt thế kia, làm sao anh ấy có thể cho phép ông già Đế Tân chen vào phá hoại chứ? Tần Kiêu lại nói: “Này chú, tha cho em gái học sinh cấp Ba đi có được không.”


Đế Tân: “…” Ông khựng lại tại chỗ, siết chặt nắm đấm, cuối cùng vẫn cố nhịn cơn xúc động.


Vân Vân quay đầu nhìn chàng trai đang ngồi trên giường bệnh, hốc mắt chợt nóng lên, nước mắt không kìm nổi tuôn rơi. Cô ấy bước tới, chàng trai cũng vừa vặn xuống giường, hai người ôm chặt lấy nhau.


Vân Vân ôm chặt eo thiếu niên, gương mặt áp vào ngực cậu, làm ướt cả áo của cậu. Cô gái nói: “Lịch Thịnh, trước đây cậu đối xử tốt với tớ thế nào, sau này tớ sẽ đối xử tốt với cậu gấp đôi. Tớ sẽ thi vào trường cậu định vào, nếu một năm không được thì tớ sẽ học lại thêm một năm, cậu nhất định phải đợi rớ.”


“Đừng nói chuyện đó vội, chúng ta còn một năm nữa. Tớ sẽ cùng câuu cố gắng.” Chàng trai điềm tĩnh lau nước mắt trên má cô gái, thấp giọng nói thêm: “Tớ chỉ mong, cậu đừng chê người bạn trai này của cậu mà thôi.”


Vân Vân bật cười khúc khích, lắc đầu như trống lắc: “Không đâu, bạn trai tớ giỏi giang thế này, sao tớ có thể chê được.”


Vân Vân vốn dĩ rất xinh đẹp, chỉ là trước kia  bị sự ngốc nghếch che lấp đi nhan sắc ấy. Giờ khi linh hồn đã được bù đắp, khí chất của cô ấy lập tức toát ra rực rỡ.


Đường Phi ném Tư Đồng Vũ đã cạn kiệt linh lực đến trước mặt hai người, rồi hỏi: “Cô ta, hai người định xử lý thế nào?”


Hai người cùng nhìn cô.


Vân Vân nói: “Cô ta là người tu đạo, nhưng lại có tâm thuật bất chính, suýt nữa hại chết người. Cứ xử lý cô ta theo phép tắc trong giới huyền môn các người đi.”


“Linh căn trên người cô ta đã bị tôi phế bỏ rồi, sau này không thể tiếp tục tu hành nữa,” Đường Phi nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Cô ta mưu đồ gây ra tai nạn xe, mưu sát bất thành thì chắc chắn không thể thoát tội, phải chịu sự trừng phạt của pháp luật. Tôi sẽ để cô ta tự đến công an đầu thú.”



“Cứ để cậu quyết định.” Vân Vân lại nhớ ra điều gì, nói tiếp: “À đúng rồi, Tư Nhu, cậu có thể giúp tôi thêm một việc không? Công ty của bố mẹ tôi bây giờ do cậu tôi quản lý, biệt thự cũng là cả nhà họ đang ở. Tôi muốn tìm một luật sư, giúp tôi lấy lại tài sản thừa kế.”


Đường Phi gật đầu: “OK, chuyện này giao cho bọn tôi.”


Cô ngập ngừng một chút, rồi sửa lại: “Tôi tên là Đường Phi, cái tên kia không phải của tôi.”


*


Đường Phi và mọi người rời bệnh viện, lúc ấy đã là tám giờ sáng hôm sau.


Trên đường đi, rõ ràng tâm trạng của Đế Tân không tốt, nhưng đồng thời lại có một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có.


Tần Lê hỏi ông: “Sao? Vẫn còn nghĩ đến người ta à?”


Đế Tân lắc đầu nói: “Không, chỉ là cảm thấy đúng là tôi không xứng với cô ấy. Cậu nhóc kia, cũng khá lắm.”


“Tất nhiên rồi, người ta trẻ hơn anh, coi trọng tình cảm, có trách nhiệm, học hành giỏi, tiền đồ sáng lạn,” Tần Lê cố tình nói bằng giọng trêu chọc: “Quả thật tốt hơn anh rất nhiều.”


Đế Tân quay đầu nhìn anh: “Ngài ‘Thiên Đạo’ này, bất kỳ ai cũng có thể nói với tôi câu đó, duy chỉ có ngài là không thể. Nếu không có vụ cá cược của mấy người, tôi có thể đoạn tuyệt tình nghĩa với Đát Kỷ sao? Đáng đời ngài cả đời này cũng không theo đuổi được người mình thích.”


Tần Lê nhíu mày: “Thứ nhất, tôi không tên là ngài Thiên Đạo. Thứ hai, Tần Lê chỉ là một con người bình thường.”


Đế Tân cười lạnh một tiếng, chỉ chờ sau này được xem cảnh anh theo đuổi vợ mà thất bại thảm hại. Càng thảm hại, ông càng thích!


Ba người bắt taxi về biệt thự, ngủ bù một giấc.


Khoảng hai giờ chiều, Tần Lê bị một cuộc gọi điện thoại của Đường Phi làm cho tỉnh giấc: “A a a a a, Tần Vạn Tam mau tới nhà tôi, cứu mạng cứu mạng, mười vạn hỏa cấp! Tôi sắp chết rồi!”


Tần Lê tưởng có chuyện gì nghiêm trọng, mặc nguyên đồ ngủ chạy thẳng đến biệt thự của Đường Phi, vào phòng khách mới phát hiện Đế Tân, Tử Tiểu Bạch và Hắc Đường đang ngồi chơi đánh “Đấu địa chủ”.


Mặt anh đầy lo lắng hỏi: “Đường Phi đâu?”


Hắc Đường giơ móng mèo chỉ lên lầu: “Nặn mụn đó.”


Lúc này Tần Lê mới phản ứng lại, thì ra gọi anh chạy đến đây là để trị mụn cho cô. Anh lên lầu, đẩy cửa bước vào phòng ngủ của Đường Phi, thấy cô gái đang đeo khẩu trang, ngồi trước bàn trang điểm không ngừng loay hoay.


Khóe mắt vừa nhìn thấy Tần Lê đi vào, cô như sói thấy mồi, bật mông khỏi ghế, lao thẳng về phía anh.



Khi anh còn chưa kịp phản ứng, cô đã nâng mặt anh lên, hôn qua lớp khẩu trang.


Khẩu trang mỏng manh, rõ ràng có thể cảm nhận được hơi ấm từ đôi môi đối phương.


Đường Phi hôn anh một cái, lập tức buông ra, nhảy xuống khỏi người anh, tháo khẩu trang rồi chạy lại trước gương.


“Á á á á á——” Cô nhìn gương mặt đầy mụn mủ đỏ trong gương, sắp phát điên lên.


Sao lại thế này? Đã hôn rồi sao vẫn còn thế này? Vì sao lần này mụn lại bùng phát dữ dội hơn trước chứ? Chẳng lẽ vì thiếu đi liệu trình chăm sóc da của Hà Tiên Tiên sao?


Ngay lúc cô đang bi thương và phát điên, người đàn ông vốn đứng ở cửa chủ động bước tới, vỗ vai cô.


Đường Phi quay đầu nhìn anh, vừa định hỏi “Làm gì thế”, thì người đàn ông đã cúi xuống, đưa tay ôm lấy sau đầu cô kéo lại gần, hai người môi răng lập tức chạm nhau.


Không còn khẩu trang ngăn cách, cô cảm nhận được đôi môi của anh ẩm ướt mềm mại, như thạch nóng ấm. Trong khoảnh khắc ấy, xương cốt tứ chi cô như bị luồng điện xuyên qua, toàn thân mềm nhũn, tê dại đến mức đầu óc trống rỗng.


Cảm giác kỳ lạ đó khiến Đường Phi gần như mất khả năng suy nghĩ, phải một lúc lâu sau mới phản ứng lại, muốn giơ tay đẩy anh ra, nhưng phát hiện bản thân hoàn toàn không động đậy nổi!


“Tần Vạn Tam! Anh dám thi triển chú định thân với tôi! Không muốn sống nữa sao!” Đường Phi kịp phản ứng, định tung một cú đấm vào đầu anh.


Tần Lê chỉ liếc cô một cái, vẫn nâng mặt cô lên hôn tiếp, lần này còn quá đáng hơn, trực tiếp một nụ hôn kiểu Pháp đầy ẩm ướt.


Cũng ngay lúc đó, một luồng khí nóng ấm theo miệng Tần Lê truyền vào cơ thể cô, khiến toàn thân cô tràn ngập một cảm giác thoải mái chưa từng có.


Đây chính là trải nghiệm tuyệt mỹ mà chỉ khi cô đột phá cảnh giới tu luyện mới có được.


Rất nhanh, cô không chỉ cảm thấy làn da mình tốt lên, mà cả kinh mạch bị tắc nghẽn cũng được khai thông. Khoảng chừng nửa tiếng sau, Tần Lê mới buông cô ra, giải thích: “Đêm qua tôi nằm mơ thấy một phương pháp tu luyện, rất hữu ích với em.”


Đường Phi: “…” Đâu chỉ là hữu ích chứ, trước kia cô có thể tay không đánh chết một con voi, bây giờ chỉ cần một ngón út là đủ để nghiền nát một con voi. Sự khác biệt rõ rệt đến mức cô không biết nên trách anh, hay nên cảm ơn anh.


Thì ra nụ hôn của anh không chỉ có thể trị mụn, mà còn có thể…??


Khi cô còn đang miên man suy nghĩ, Tần Lê đưa tập hồ sơ trong tay cho cô, nói: “Đây là kịch bản công ty bên kia gửi tới, em đọc trước đi. Vài hôm nữa chúng ta sẽ vào đoàn để quay ‘Cô gái bắt quỷ’. Việc nhà nước hiếm hoi dỡ lệnh cấm phim ma, năm sau thị trường phim ảnh sẽ trỗi dậy từng đợt phim linh dị quỷ quái, vì vậy đây là một thử thách rất lớn với chúng ta.”


“Còn bên Vân Vân, tôi đã để luật sư liên hệ rồi, chắc chắn vụ kiện sẽ thắng, không có vấn đề gì.”


“Được.” Đường Phi nhận lấy kịch bản trong tay anh, đợi đến khi anh ra khỏi phòng, cô mới chợt nhận ra có gì đó không ổn.


Rốt cuộc anh làm thế nào mà có thể vừa hóa giải sự lúng túng, vừa xoa dịu được tính bạo lực của cô vậy?


Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư Story Chương 79
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...