Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Chương 61
Bạch Thành và vợ đều đã sợ đến mức hồn vía lên mây, ngã ngồi xuống đất, muốn bò dậy cũng không nổi. Cậu bé đầu quả dưa nắm chặt tay mẹ, kéo bà ấy trốn ra phía sau ghế sô-pha. Thằng bé ngồi xổm xuống, dùng đôi bàn tay nhỏ bé che mắt mẹ, khẽ nói: “Mẹ đừng sợ, Lê Lê sẽ bảo vệ mẹ.”
Bạch Lộ Dao chỉ cảm thấy khóe mắt mình nóng lên, ôm chặt cậu con trai bốn tuổi vào lòng. Bà ấy ghì đầu thằng bé áp vào ngực mình, hôn nhẹ l*n đ*nh đầu nó, khẽ thì thầm: “Con ngoan, mẹ không sợ.”
Tối nay xảy ra quá nhiều chuyện, khiến bà ấy trở tay không kịp. Ngước mắt nhìn ra cửa, bà ấy thấy chàng trai có gương mặt giống Tần Hồng kéo căng cây cung trong tay, mũi tên phủ sương đen lao ra, “Ầm” một tiếng, nổ tung ngay cửa, tạo thành một hố lớn.
Đám cương thi xông vào lập tức bị nổ thành từng mảnh vụn.
Ngay sau đó, “Choang!” một tiếng, kính cửa sổ sát đất của phòng khách vỡ vụn, một con cương thi lông đỏ nhảy lò cò tiến vào. Nó mặc bộ quan phục triều Thanh, gương mặt tái nhợt, mắt trống rỗng, mười móng tay dài nhọn như lưỡi dao.
Bạch Lộ Dao phát hiện con cương thi ở phía sau mình, hoảng sợ ôm con rụt vào góc tường. Con cương thi chỉ nhảy vài mét đã áp sát, một cú vung móng đã cào rách da thịt vai lưng cậu bé đầu quả dưa.
Bạch Lộ Dao hét lớn: “Lê Lê!”
Con cương thi nhe răng nhọn hoắt định cắn vào bà ấy thì Đường Phi đã chắn ngang giữa người và cương thi. Cô đưa tay bịt chặt mũi con cương thi, lập tức khiến nó bất động. Cô hừ lạnh: “Đồ cương thi xấu xí, cho dù tổ tông chúng mày là Hạn Bạt có đến, cũng đừng hòng thoát khỏi tôi nhé!”
Bạch Thành và vợ thấy Đường Phi “cứng” như vậy, lập tức trốn ra sau lưng cô.
Chu Khánh và Tần Lê thì lùi về phía phòng khách.
Chu Khánh đảo mắt nhìn đám cương thi đang không ngừng tràn vào, mở miệng mắng: “Điên rồi à à? Đám cương thi này sao lại giống zombie thế, hết đợt này tới đợt khác? Nhìn quần áo trên người chúng, chắc là thời Thanh. Chẳng lẽ gần đây có ai mở trộm lăng mộ thời Thanh? Mà đám cương thi này, phong cách Hồng Kông xưa quá đi, hồi nhỏ tôi còn chê mấy phim cương thi kiểu này cơ.”
Tần Lê quan sát bốn phía, cau mày: “Không đúng. Quần áo trên người chúng còn mới tinh, không hề có cảm giác cũ kỹ. Rõ ràng là có người cố ý làm thế. Đám này chắc chết chưa lâu, cơ thể vẫn còn trong giai đoạn phân hủy. Cậu không ngửi thấy mùi xác thối sao?”
Nghe vậy, Chu Khánh lập tức động đậy cánh mũi, ngửi thử rồi gật gù: “Ừm, ngửi thấy rồi, thối quá! Mùi như chuột chết ấy.”
Đường Phi ném một lá bùa lên không rồi châm lửa, lập tức hiện ra cảnh tượng bên ngoài biệt thự, hàng trăm cương thi đang từng tốp từng tốp nhảy qua tường, hướng thẳng vào phòng khách.
Chu Khánh cạn lời, bực mình buột miệng: “Mẹ nó, bệnh thần kinh à, rốt cuộc là muốn làm gì đây? Xem ra tối nay đúng là phải cho nổ nhà thật à?”
Đường Phi quay lại, dùng kiếm Tru Tà vẽ một vòng “trận Bích Ma”, trong thời gian ngắn cương thi không thể xông vào. Cô lục trong túi vải đeo chéo, móc ra một sợi dây đỏ: “Tần Vạn Tam, anh ở lại bảo vệ họ. Tôi với Chu Khánh ra ngoài bày trận. Đám cương thi này đông quá, đánh thế này sập nhà mất. Ở Hồng Koong đất chật người đông, có được căn biệt thự này đâu dễ.”
“Cẩn thận.” Tần Lê dặn dò cô.
Đường Phi gật đầu: “Yên tâm đi.”
Đợi Đường Phi và Chu Khánh rời đi, cậu bé trong lòng Bạch Lộ Dao bỗng bắt đầu “hừ hừ” r*n r*, trán lấm tấm mồ hôi, môi tái nhợt. Ý thức của cậu bé đã mơ hồ, bàn tay nhỏ mũm mĩm khẽ chạm vào má Bạch Lộ Dao: “Mẹ đừng sợ, Lê Lê bảo vệ mẹ.”
“Lê Lê?” Bạch Lộ Dao thấy con trai sắp không trụ nổi, định lao ra khỏi vòng trừ tà để đưa con đến bệnh viện, nhưng bị Tần Lê chặn lại.
Tần Lê ngăn bà ấy lại, khẽ nói: “Không thể ra ngoài, chờ thêm một chút.”
“Tiên sinh, xin cậu cứu con tôi, nó còn nhỏ lắm, mới bốn tuổi thôi, tôi xin cậu…” Bạch Lộ Dao không biết bọn họ là ai, nhưng nhìn cách hành xử thì biết họ rất có bản lĩnh. Bà ấy ôm con định quỳ xuống, nhưng bị Tần Lê đỡ lại.
Tần Lê nhíu mày: “Chúng tôi sẽ cứu.”
Nói vậy, nhưng chính ngực Tần Lê cũng bắt đầu tức nặng, trán lấm tấm mồ hôi. Anh gắng chịu khó chịu, lại trấn an: “Chị yên tâm, nó sẽ không sao.”
Dù anh nói thế, làm sao Bạch Lộ Dao có thể yên tâm được.
Bạch Thành nhìn cháu trai khó chịu, cũng nóng ruột như lửa đốt. Ông ấy nhớ lại chuyện ban ngày họ đưa tiền biến thành bùa, lập tức nhận ra ba người này là cao nhân. Ông ấy vội vàng cầu xin: “Đại sư, hôm nay là tôi mắt mù không nhận ra, xin các người đừng chấp. Nhất định phải cứu cháu tôi.”
Chị dâu Bạch cũng nói: “Đúng đấy, xin hãy cứu cháu chúng tôi. Lê Lê nhà chúng tôi còn nhỏ lắm, nó còn chưa từng gặp cha nó…”
Tần Lê mơ hồ về những chuyện trước tám tuổi, ký ức ấy dường như bị cố ý làm nhòe đi.
Tối ngày 23 tháng 3 năm 1995, nhà Tần Lê đã xảy ra một vụ nổ.
Ngày hôm sau, khi cảnh sát đến nhà Bạch Lộ Dao, họ phát hiện Bạch Lộ Dao cùng anh chị dâu đã chết thảm trong phòng khách. Ngoài sân có một hố lớn bị nổ tung, bên trong hố là một cậu bé đang ngủ, quần áo trên người bị cháy xém. Xung quanh hố, la liệt những xác cương thi bị nổ chết.
Vì trong nhà Bạch Lộ Dao phát hiện rất nhiều xác sống, sự việc đã khiến chính quyền Hồng Kông vô cùng chú ý. Cái chết của Bạch Lộ Dao bị phong tỏa thông tin, bên trên cố ý sắp xếp thành tin tức Bạch Lộ Dao bí ẩn rút khỏi giới giải trí. Còn việc Tần Lê được giám định là con của Bạch Lộ Dao, thì anh bị đưa trở về nhà họ Tần.
Những năm sau đó, Tần Lê sống cùng ông nội và gia đình, nhưng vì là con ngoài giá thú nên bị nhà họ Tần ghẻ lạnh.
Thời gian đó, chỉ có ông quản gia là tốt với anh. Ở nhà họ Tần, anh luôn như người vô hình. Sau khi cha mãn hạn tù, ông ấy đưa anh và ông quản gia sang Úc, bắt đầu một cuộc sống mới.
Anh chỉ nhớ đêm đó, cửa nhà bị nổ tung, mẹ lấy tay bịt tai và mắt anh, không cho anh nhìn, cũng không cho anh nghe.
Sau đó thì anh không nhớ gì nữa.
Tần Lê vẫn luôn muốn biết, rốt cuộc vào ngày 23 tháng 3 năm 1995 đã xảy ra chuyện gì. Có lẽ vì trong lòng luôn canh cánh, nên khi bọn họ nhảy vào trận Huyết Sát, đã quay về đúng ngày hôm đó.
Anh cũng là khi quay lại ngày hôm đó mới biết, thì ra năm xưa đã xảy ra chuyện như vậy.
…
Hai mươi phút sau, Đường Phi và Chu Khánh bày xong trận, nhốt toàn bộ đám xác sống vào trong sân.
Quay lại phòng khách, Đường Phi vỗ tay nói: “Vừa rồi tôi và Chu Khánh đếm sơ qua, anh đoán xem có bao nhiêu con cương thi?”
“Hử?”
Chưa kịp để Đường Phi nói tiếp, Chu Khánh đã chen vào: “Tính cả số bị chúng ta cho nổ thành từng mảnh, tổng cộng là 108 con.”
“Các vị đại sư…” Bạch Lộ Dao cắt ngang lời họ: “Có thể, cứu con trai tôi trước được không?”
Đường Phi lập tức nhìn cậu bé đầu dưa hấu trong lòng bà ấy, lật mí mắt cậu bé ra xem, rồi bắt mạch, khẽ nói: “Cậu bé đã trúng thi độc. Nếu trước khi gà gáy mà không kịp trừ sạch thi độc trong cơ thể, e là sẽ biến xác. Tôi cần một túi gạo nếp, một cái thùng gỗ để ngâm tắm.”
Cậu mợ Bạch Thành lập tức đi chuẩn bị gạo nếp và thùng gỗ, may mà trong nhà có sẵn.
Đường Phi nói với Bạch Lộ Dao: “Đừng lo, đặt cậu bé lên ghế sofa, tôi vào bếp nấu nước gạo nếp.”
“Ừ.” Bạch Lộ Dao không dám thở phào, vội vàng con trai đặt lên sofa.
Trước khi vào bếp, Đường Phi nhận thấy sắc mặt của Tần Lê không được tốt, bèn nắm cổ tay anh bắt mạch. Thấy anh không có gì nghiêm trọng, cô mới nói: “Anh và thằng nhóc đầu dưa hấu kia là cùng một người. Nó bị thương, tất nhiên anh cũng sẽ khó chịu. Hiện giờ thằng nhóc đầu dưa hấu vẫn chưa tách nhân cách, có lẽ anh cũng bị ảnh hưởng, nên Tần Kiêu mới không xuất hiện. Điều này chứng tỏ Tần Kiêu là nhân cách phụ, còn anh mới là nhân cách chính. Anh cũng qua bên kia nghỉ ngơi đi, tranh thủ ở bên mẹ nhiều hơn một chút.”
Nói xong, Đường Phi gọi một tiếng “Chu Khánh”, rồi cùng cậu ấy vào bếp nấu nước gạo nếp. Cô dùng một bao gạo nếp nấu được khoảng tám thùng nước.
Chiếc thùng gỗ đặt sẵn trong phòng ngủ trên lầu, cậu nhóc đầu dưa hấu đã được c** tr*n ngồi trong đó.
Đường Phi xách một thùng nước gạo nếp định vào phòng thì bị Tần Lê chặn ở cửa. Cô đặt thùng xuống, ngẩng lên hỏi: “Anh làm gì vậy?”
“Cô là con gái, vào đó không tiện.” Tần Lê nói.
Đường Phi sững ra một chút, rồi bật cười: “Tôi không vào thì ai tắm cho nó? Thi độc phải ngâm bằng nước gạo nếp, lúc tắm cũng phải dùng bùa thuật gia trì.”
Tần Lê: “Cô dạy tôi, để tôi làm.”
Đường Phi: “…”
Cô dạy Tần Lê vẽ một bùa chú, anh lập tức học được, rồi xách nước gạo nếp bước vào phòng ngủ.
Bạch Thành và vợ cùng Chu Khánh tiếp tục ở bếp nấu thêm nước, còn Bạch Lộ Dao thì đứng chờ ngoài cửa.
Khi cửa phòng đóng lại, Bạch Lộ Dao mới đi tới, khẽ hỏi Đường Phi: “Đại sư, bận rộn cả đêm rồi mà tôi vẫn chưa biết tên cô.”
“Tôi tên Đường Phi.”
Bạch Lộ Dao liếc vào trong phòng, rồi thấp giọng nói: “Bạn trai cô nghiêm thật, ngay cả việc cô tắm cho trẻ con cũng không cho.”
“??” Đường Phi vội xua tay: “Không không không, chị hiểu lầm rồi, anh ấy không phải bạn trai tôi.”
“Không phải sao?” Bạch Lộ Dao hơi ngạc nhiên, rồi bật cười: “Vậy… cậu ấy đang theo đuổi cô à?”
“Theo đuổi tôi?” Đường Phi như vừa nghe một chuyện cười lớn, bèn giải thích: “Anh ấy là sếp của tôi, nghiêm khắc với tôi là chuyện đương nhiên.”
“Sếp à?” Bạch Lộ Dao rõ ràng không tin, lại hỏi: “Tôi biết vị tiên sinh dưới lầu tên là Chu Khánh, vậy… cậu ấy tên gì?”
Tất nhiên Đường Phi không thể nói anh cũng tên là Tần Lê, nên thuận miệng bịa: “Anh ấy tên là Tần Vạn Tam. Tần trong Tần Thủy Hoàng, Vạn Tam trong Thẩm Vạn Tam.”
“Tần Vạn Tam?” Bạch Lộ Dao không nhịn được cười: “Chắc ba mẹ cậu ấy yêu tiền lắm mới đặt cho một chàng trai tuấn tú thế này cái tên như vậy.”
Đường Phi sửa lại ngay: “Anh ấy không phải ‘chàng trai’. Đừng thấy anh ấy trông trẻ, thật ra cũng lớn tuổi rồi. Tính ra chắc cũng ba mươi rồi đấy. Không phải con trai, là đàn ông.”
“Chúng tôi à?” Đường Phi nghiêm túc bịa ngay một lý do: “Thật ra chúng tôi là đời thứ N của Thiên sư trừ ma của núi Long Hổ. Cả ba chúng tôi đều là fan hâm mộ của chị, fan cứng luôn ấy. Vì thấy ấn đường chị u ám, tính ra chị sẽ gặp chuyện, nên mới lập tức sang Hồng Kông. Chúng tôi đến đây là để cứu chị.”
“Thật sao?” Bạch Lộ Dao mừng đến choáng váng, lập tức nắm tay cô, rưng rưng cảm kích: “Cảm ơn các cô cậu nhiều lắm. Tôi không ngờ các cô cậu vì tôi mà còn vượt biên sang Hồng Kông. Thời gian này, các cô cậu cứ yên tâm ở lại đây, đợi ít hôm nữa, tôi sẽ thu xếp tàu đưa các cô cậu về đại lục.”
Đường Phi gật đầu “ừ” một tiếng, rồi hỏi: “Tối nay rốt cuộc là chuyện gì? Đám cương thi đó là sao? Dù gì chị cũng là minh tinh, sao lại ra ngoài mà không mang vệ sĩ? Còn vì sao lại bị bắt cóc?”
Nhắc đến chuyện này, Bạch Lộ Dao khẽ thở dài: “Chuyện này nói ra thì dài lắm. Cô có biết Tập đoàn Tần thị và Tập đoàn Tài Việt không?”
Đường Phi lắc đầu, tỏ ý không biết.
Năm 1995, cô còn chưa ra đời, làm sao biết chuyện Hồng Kông lúc ấy?
Năm năm trước, Bạch Lộ Dao trở thành “nữ thần bạch nguyệt quang” trong lòng đàn ông Hồng Kông, cậu cả Dư Chính Ba của Tập đoàn Tài Việt đã điên cuồng theo đuổi bà ấy. Thời đó, xã hội đen ở Hồng Kông hoành hành, còn thế lực của Tập đoàn Tài Việt thì lớn đến mức khó ai tưởng tượng nổi.
Lúc đó, Bạch Lộ Dao đã yêu cậu ba Tần Hồng của nhà họ Tần. Hai người đã thề nguyện trọn đời, thậm chí còn dự định kết hôn, hoàn toàn dập tắt ý định của Dư Chính Ba.
Hào môn họ Tần vốn phức tạp, khi ba Tần biết con trai mình qua lại với một nữ minh tinh, ông ta kiên quyết phản đối hôn sự này.
Qua lại đôi lần, Tần Hồng và ba cãi nhau dữ dội, cuối cùng dọn ra khỏi nhà. Không biết Dư Chính Ba dùng cách gì, gã ta làm giả chứng cứ cho thấy Tần Hồng giết người. Vì chứng cứ “rõ ràng” nên Tần Hồng bị bắt.
Tập đoàn Tần thị và Tập đoàn Tài Việt ở Hồng Kông thế lực ngang nhau, ba Tần đã phải bỏ ra rất nhiều mối quan hệ mới giúp con trai giảm án xuống còn bảy năm tù.
Sau khi Tần Hồng vào tù, Bạch Lộ Dao phát hiện mình mang thai. Nhớ lại cảnh ngộ của người yêu, bà ấy lo đứa bé cũng sẽ bị Dư Chính Ba trả thù nên vẫn luôn giấu kín thân phận thật của con. Bà ấy đón anh trai và chị dâu đến ở cùng, nói với bên ngoài rằng Tần Lê là con của anh chị.
Bao nhiêu năm qua, bà ấy sống rất kín tiếng, trong mắt khán giả, bà ấy luôn là “nữ thần độc thân” đầy bí ẩn.
Những năm này, Dư Chính Ba chưa bao giờ từ bỏ việc theo đuổi bà ấy. Vì muốn lật lại bản án cho người yêu, bà ấy giả vờ làm bạn với gã, thực chất là để tiếp cận tìm ra chứng cứ. Bạch Lộ Dao còn tỏ ra thân thiện, khiến gã thật sự tin rằng bà ấy muốn nghiêm túc bắt đầu với mình.
Những năm gần đây, Bạch Lộ Dao chưa từng từ chối lời mời của Dư Chính Ba, đồng thời cũng rất khéo léo kiểm soát ranh giới giữa mình và người đàn ông này. Trong lòng Dư Chính Ba, bà ấy luôn là hình tượng “nữ thần tiên” cao quý. Vì vậy, mấy năm nay gã chưa từng dám vượt quá giới hạn, chỉ sợ chọc giận “nữ thần” này.
Mãi cho đến nửa tháng trước, bà ấy quyết định mạo hiểm vào hang cọp, nhận lời đến nhà Dư Chính Ba làm khách. Nhân lúc chuốc say gã, bà ấy lẻn vào phòng sách tìm chứng cứ, không ngờ lại phát hiện trong nhà gã có một mật thất, cách bày trí bên trong khiến bà ấy kinh ngạc đến sững người.
Đồng thời, cô ấy còn tìm thấy một người giấy, trên đó rõ ràng ghi tên “Tần Hồng”. Mặt sau của người giấy viết một dòng chữ máu: “Tần Hồng, sinh vào ngày X tháng X năm X giờ X. Vào ngày X tháng X năm X giờ X, mày sẽ đi đến số 1305, tòa B, tòa nhà Kim Lâm, khu C, Hồng Kông. Sau khi mở cửa, mày sẽ nhìn thấy một thi thể nằm trong vũng máu, mày phải cầm lấy con dao, siết chặt trong tay cho đến khi cảnh sát tới.”
Nhìn thấy dòng chữ này, Bạch Lộ Dao như bị sét đánh ngang tai.
Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Story
Chương 61
10.0/10 từ 11 lượt.
