Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Chương 60
Đường Phi và Tần Lê đều có ngoại hình nổi bật, là kiểu người đứng giữa đám đông thì chắc chắn sẽ gây chú ý ngay lập tức. Cô cầm trên tay một thanh kiếm, còn Tần Lê thì nắm cây cung. Thêm vào đó, quần short siêu ngắn phối cùng giày bố đế cao và tất dài của cô gái cũng rất thời thượng, khiến người qua đường không khỏi dừng lại nhìn họ.
Người đi đường bị Đường Phi kéo lại cũng bắt đầu nhìn cô kỹ hơn, nói: “Ngày 23 tháng 3 năm 1995 đấy, cô đang mơ à?”
Khi người đó đi khỏi, Đường Phi hít một hơi thật sâu rồi nói: “Quả nhiên, chúng ta đã xuyên không về năm 1995. Lý do Vương Xuyết Xuyết không nhận ra tôi là bởi vì năm 1995, Vương Xuyết Xuyết còn chưa biết tôi, lúc đó tôi còn chưa chào đời.”
“Làm sao có thể vậy? Sao chúng ta lại xuyên không được?” Chu Khánh có phần không thể chấp nhận sự thật này: “Vậy bây giờ chúng ta trở về kiểu gì? Vậy em còn được sinh ra nữa không? Em là người sinh năm 1999 ấy.”
Đường Phi quan sát xung quanh, rồi đưa tay kéo nhẹ Tần Lê đang nhìn chăm chú tấm áp phích lớn của Bạch Lục Dao, thì thầm nói:“Chúng ta nên tìm một nơi vắng người, thả Thái Túc, Thái Văn Kiến và Maruichi ra. Có lẽ lúc chúng ta nhảy vào trận Huyết Sát, quả cầu sắt bị k*ch th*ch nên đã dẫn chúng ta xuyên không về năm 1995.”
“Tại sao lại là năm 1995? Từ trước đến giờ, chúng ta luôn muốn tới thời Thương, triều đại của Đế Tân. Nếu đã xuyên không thì cũng nên về thời cổ đại chứ, sao lại vẫn là thời hiện đại thế này?” Chu Khánh nhỏ giọng lẩm bẩm, cảm thấy chuyện này không hợp lý, không đúng với quy luật xuyên không.
Điều này Đường Phi cũng không rõ, hay là quả cầu sắt lựa chọn ngẫu nhiên? Cô vẫn chưa biết cách sử dụng quả cầu đó, chỉ còn cách đợi đến nơi vắng người để Maruichi thả tên yêu đạo Từ Kiến kia ra hỏi cho rõ.
Thế nhưng, khi đến chỗ vắng người, họ mở túi bát quái ra thì phát hiện những thứ bên trong hoàn toàn mất tác dụng pháp lực, dù có cố gắng thế nào cũng không thể lấy người ra được. Chu Khánh tái mét mặt, đưa túi bát quái cho Đường Phi xem: “Đúng là đại sự thất bại, chúng ta xuyên không rồi mà họ thì không!”
Đường Phi: “…”
Tần Lê: “…”
Bụng Đường Phi bắt đầu kêu vang, cô xoa bụng nói: “Tôi đói quá, đi tìm chỗ ăn đi.”
Bụng Chu Khánh cũng lập tức bắt đầu réo theo: “Ôi trời, tôi cũng đói lắm.”
“Nếu tôi nhớ không nhầm, gần đây có quán bánh cuốn rất ngon.”
Tần Lê quen thuộc dẫn đường cho mọi người tiến về phía trước, trên đường, cảm xúc anh dần vỡ òa, khi nhìn thấy con phố quen thuộc, những ký ức ngày xưa từng chút hiện về.
Anh dẫn theo Đường Phi và Chu Khánh đi vào một con hẻm nhỏ, đến một quán bún xào.
Quán không lớn, nhưng khách ra vào đông nghịt. Lúc này, thanh kiếm và cây cung trong tay họ đã lần lượt hóa thành cần kéo nhị hồ và đàn vi-ô-lông. Dù đã hóa hình, nhưng việc Tần Lê cầm vi-ô-lông đi trên phố vẫn trông hết sức kỳ quặc.
Người phục vụ mời ba người họ ngồi xuống, Đường Phi và Chu Khánh gọi ba chiếc bánh dứa, ba bát bánh cuốn bún xào, cùng ba chai nước ngọt. Do đã tiêu hao quá nhiều sức lực, lại thật sự đói, nên khi món chưa được bưng ra hết, họ đã cúi đầu ăn ngấu ăn nghiến.
Lần đầu Đường Phi được ăn bánh dứa ngon như vậy, lớp vỏ phủ một tầng đường mỏng, cắn cùng lớp vỏ giòn tan, vị ngọt béo của sữa lan tỏa, mang lại cảm giác giòn rụm dễ chịu.
Bánh cuốn còn tuyệt hơn, chấm vào nước sốt đặc chế, lớp bột trong suốt, mềm mượt và hơi dai; nước thịt hòa quyện với sốt, để lại dư vị đậm đà khó quên nơi đầu lưỡi.
Đường Phi và Chu Khánh một hơi ăn liền sáu đĩa bánh cuốn, đến khi thực sự không thể nhét thêm mới chịu dừng. Cô ôm cái bụng căng tròn, nói: “Không biết hai mươi mấy năm sau, quán này còn tồn tại không. Nếu còn, sau này đi Hồng Kông nhất định phải gọi món này.”
Chu Khánh ợ một tiếng, rồi nói với vẻ mất hứng: “Vậy chúng ta thật sự có thể quay về sao? Haiz… Không biết Thái Húc và Maruichi thế nào rồi, không biết ở triều Thương, Đế Tân có bị Đát Kỷ bắt nạt không. Còn Tiểu Bạch với Hắc Đường nhà chị, chẳng lẽ lại thành trẻ mồ côi thế này sao? Thảm quá, thật không nỡ nhìn.”
Cậu cảm khái xong, lại chợt nhớ ra điều gì, hỏi Đường Phi: “Đúng rồi, Thái Du và Huệ Hiểu Linh còn kẹt trong trận Huyết Sát, bọn họ sẽ thế nào?”
“Trận Huyết Sát sẽ hủy diệt thân xác của Thái Du và Huệ Hiểu Linh, còn hồn phách của họ sẽ thông qua trận pháp này mà tiến vào Địa phủ. Bất kể đi theo con đường nào vào Địa phủ, họ đều phải đến mười điện Diêm Vương để báo danh và chờ xét xử. Lúc còn sống nếu từng phạm tội, thì sẽ xuống địa ngục chịu hình phạt. Huệ Hiểu Linh cấu kết với yêu đạo, mưu hại người nhà, ít nhất cũng phải chịu trừng phạt vài trăm năm dưới Địa ngục.”
“Cảnh Thái Du bị trận Huyết Sát xé xác thê thảm thế nào, cậu còn nhớ chứ? So với hình phạt ở Địa ngục, vậy chỉ là chuyện nhỏ, còn được xem là nhẹ. Thế nên lần này Huệ Hiểu Linh đúng là hại người hại mình, gieo gió gặt bão.”
Cảnh Thái Du chết thảm vẫn còn hiện rõ trong đầu, Chu Khánh khó mà tưởng tượng được rằng hình phạt tàn khốc đến vậy ở Địa ngục lại chỉ được xem là nhẹ. Vậy nếu nặng hơn thì sẽ thế nào? Huống chi hình phạt ở Địa ngục là ngày này qua ngày khác, nỗi đau đớn không bờ bến, chỉ cần nghĩ thôi cũng đủ khiến người ta rùng mình sợ hãi.
Chu Khánh vỗ ngực, cảm thán: “Chứng kiến sự tàn khốc của Địa ngục, mẹ kiếp, từ giờ đến con kiến em cũng không dám giết.”
Tần Lê im lặng từ lúc vào quán cho đến giờ cũng lên tiếng: “Tội nghiệp đứa nhỏ đó, tuy có sai, nhưng chưa đến mức phải chịu hình phạt như vậy.”
Đường Phi nói: “Tuy cậu ta chết thảm, nhưng sau khi chết nhất định sẽ được ưu đãi, Địa phủ sẽ bù đắp cho cậu ta. Kiếp sau, chắc chắn cậu ta sẽ đầu thai vào một gia đình tốt. Đứa trẻ này vốn không xấu, chỉ là bị mẹ dẫn dắt sai đường. Mong rằng kiếp sau, cậu ta sẽ có một người mẹ tốt.”
Nói xong câu đó, cô ợ một tiếng, vỗ bụng nói: “Tôi ăn no rồi! Ông chủ, tính tiền!”
Khi ông chủ bước lại, Đường Phi móc chiếc iPhone 14 của mình ra, hỏi: “Ông chủ, quét WeChat được không?”
Ông chủ là một người đàn ông trung niên khoảng ba mươi tuổi. Thấy Đường Phi lấy ra một vật giống cái gương, lại còn nói “quét WeChat”, lập tức hiểu ngay tình hình, tức giận quát: “Muốn ăn quỵt chứ gì? Cô không đi hỏi xem chúng tôi là quán thế nào à! Dù các người là dân Đại Lục, cảnh sát Hồng Kông chúng tôi cũng sẽ bắt! Trả tiền! Quán chúng tôi không có vụ ‘quét dọn làm công trả nợ’ đâu nhé!”
Ở Hồng Kông thời của Đường Phi, những quán ăn nhỏ ven đường đều có thể thanh toán bằng WeChat hay Alipay. Bị ông chủ mắng một trận, cô mới sực nhớ ra mình đang ở Hồng Kông năm 1995.
Cô lập tức quay sang hỏi Tần Lê, nhỏ giọng: “Tần Vạn Tam, lần này lại phải để anh trả tiền rồi. Trong túi anh còn đô-la Hồng Kông không?”
“Ừ.” Anh rút ví ra, lấy mấy tờ tiền mới của Hồng Kông, nhưng vừa định đưa cho ông chủ thì khựng lại, số tiền này đều là tiền mới in trong vài năm gần đây, nếu mang ra dùng bây giờ chắc chắn sẽ bị coi là tiền giả.
Anh nhìn ông chủ với vẻ áy náy, khẽ nói: “Ông Bạch, tôi là bạn của Bạch Lộ Dao, có thể cho tôi ghi nợ được không? Vài hôm nữa, tôi sẽ cho người mang tiền tới trả.”
Bạch Thành liếc nhìn ba người, hừ lạnh một tiếng: “Phì! Anh là bạn của em gái tôi á? Sao không nói luôn anh là chồng của nó đi! Tôi thấy các người bề ngoài cũng đàng hoàng, không ngờ lại học đòi người ta ăn quỵt!”
Thấy có người định ăn quỵt, ông chủ lập tức rút chiếc điện thoại “cục gạch” ra định gọi cảnh sát. Năm 1995, iPhone còn chưa ra đời, Nokia cũng chưa thịnh hành. Người có tiền mới dùng được điện thoại di động “cục gạch” này, nên chỉ cần nhìn là biết ông chủ quán vốn chẳng thiếu tiền.
Đường Phi liếc qua xấp tiền Hồng Kông của khách bàn bên, lục trong túi vải, lôi ra mấy tấm bùa, rồi hóa chúng thành vài tờ đô-la Hồng Kông. Cô ngắt lời ông chủ trước khi ông gọi điện báo cảnh sát, đưa số “tiền” đó cho ông.
Bạch Thành nhận tiền, lầm bầm: “Có tiền mà còn giả vờ nghèo, đúng là hết chỗ nói.”
Đường Phi kéo Tần Lê và Chu Khánh chạy vội ra khỏi quán, chưa đến trăm mét thì số tiền trong tay Bạch Thành biến lại thành giấy bùa. Ông ấy dụi mắt thật mạnh, chửi lớn một tiếng “gặp quỷ”, rồi vừa lầm bầm vừa rủa xả: “Mấy đứa ranh, lần sau đừng để tao gặp lại!”
Các thiên sư trừ quỷ bị cấm dùng đạo pháp để mưu lợi riêng, nên khi vừa ra khỏi con hẻm, Đường Phi đã bị trừng phạt, trên mặt nổi đầy mụn. Cô ôm mặt hét lên: “Tần Vạn Tam, anh có mang mặt nạ trị mụn không?”
Tần Lê lắc đầu.
Chu Khánh nhìn thấy bộ dạng đầy mụn của cô cũng giật mình, nói: “Nữ thần, hình phạt này của chị cũng ác quá rồi đó?”
“Giờ làm sao đây?” Đường Phi ngẩng lên nhìn Tần Lê, một tay che mặt, một tay túm lấy cổ áo anh: “Tần Vạn Tam, anh có thể chịu ấm ức một chút không.”
Tần Lê: “…”
Đường Phi bĩu môi: “Lại đây!”
Chu Khánh không hiểu ra sao, buột miệng: “Má ơi, hai người tính làm gì vậy? Giữa ban ngày ban mặt, không ổn đâu nhỉ?”
Đường Phi đưa tay đẩy mặt Chu Khánh sang chỗ khác, để cậu quay lưng lại. Sau đó, cô hít sâu một hơi, lấy ra một tấm bùa đặt lên môi, nói với Tần Lê: “Tôi dùng bùa ngăn cách rồi. Nhanh lên, con gái mà nổi mụn là chỉ muốn tự sát thôi, Tần Vạn Tam, làm ơn giúp tôi đi!”
Tần Lê nhìn quanh, thấy không có ai qua lại thì cúi xuống, khẽ đặt một nụ hôn lên môi cô gái.
Nói ra thì buồn cười, hai người họ vốn không phải tình nhân, nhưng đã hôn nhau ba lần. Hai lần trước đều là do thanh kiếm Tru Tà gây ra, còn lần này, là anh tự nguyện để giúp cô chữa “mụn”.
Không hiểu sao, nụ hôn này lại khiến anh nhớ tới rất nhiều chuyện gần đây với cô gái này, ở Địa phủ, trong khoảnh khắc nguy hiểm, cô đã nắm chặt tay anh, mười ngón tay đan vào nhau.
Qua lớp bùa mỏng, môi anh và môi cô vẫn chạm nhau, cảm nhận rõ hơi ấm của nhau. Thậm chí anh không dám thở mạnh, sợ hơi thở của mình phả lên mặt cô gây ra sự ngượng ngùng không đáng có.
Không biết là vì nín thở hay lý do nào khác, hai má anh khẽ ửng đỏ.
Đường Phi đưa tay sờ mặt, phát hiện những nốt mụn sần sùi đã biến mất, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Cô lại lấy điện thoại ra mở camera soi gương, phát hiện không chỉ hết mụn, mà làn da còn đẹp hơn trước.
Vừa soi gương, cô vừa cảm thán: “Tần Vạn Tam, anh đúng là liều thuốc quý của tôi. Tôi cưới anh nhé, sau này tiết kiệm được khối tiền.”
Tuy biết cô chỉ nói đùa, nhưng không hiểu sao mặt Tần Lê lại bỗng đỏ lên.
Ở nơi này, bọn họ không quen biết ai, lại chẳng có một xu dính túi, rõ ràng là khó mà xoay xở. Chu Khánh chẳng mảy may quan tâm đến việc quan hệ của hai người tiến triển thế nào, điều cậu lo nhất là tối nay ngủ ở đâu và tiếp theo phải làm gì.
Cậu hỏi: “Tối nay chúng ta ngủ ở đâu? Kiếm tiền kiểu gì? Giờ ở Hồng Kông chúng ta coi như là dân nhập cư lậu, muốn tìm việc cũng gần như không thể. À đúng rồi, sếp Tần, lúc nãy anh nói ông chủ quán kia là anh trai của Bạch Lộ Dao? Vậy… chẳng phải ông ấy là cậu ruột của anh à?”
Tần Lê gật đầu, khẽ “ừ” một tiếng.
Chu Khánh tặc lưỡi: “Anh đúng là xui tận mạng, bị chính cậu ruột ép trả tiền ăn. Giờ thì chúng ta không thể tìm chỗ ông cậu kia nương nhờ được rồi. Quay lại thì một là bị đánh chết, hai là bị tống thẳng vào đồn cảnh sát.”
…
Đến bảy giờ tối, Tần Lê vẫn chưa biến trở lại thành Tần Kiêu.
Đã là ba giờ sáng, trên đường gần như không còn bóng người, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe chạy qua. Ba người ngồi bên lề đường, ngửa mặt nhìn bầu trời đêm.
Đường Phi thở ra một hơi, nói: “May mà bây giờ là mùa hè, chứ mùa đông chắc chúng ta chết cóng ngoài đường mất? Xem ra một thời gian ngắn nữa cũng chưa quay về được, phải nghĩ cách kiếm tiền ăn đã chứ?”
Chu Khánh nói: “Em có thể đi xin làm giáo viên tiếng Anh.”
Tần Lê cắt ngang ảo tưởng của họ: “Các người là dân nhập cư lậu.”
Hai người: “…”
Chu Khánh sốt ruột đến mức muốn hói đầu: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, hay là em ra đường biểu diễn ‘ngự sách phi hành’ nhé! Bán nghệ đường phố chắc được mà? Nữ thần, chị diễn ảo thuật đi, biến thanh kiếm Tru Tà thành cần kéo nhị hồ ấy.”
Đường Phi lạnh giọng cười: “Sau đó tôi sẽ nổi đầy mụn đấy.”
Chu Khánh: “… Thôi được, vậy thì chúng ta cùng chết đói thôi.”
Trong lúc ba người đang nói chuyện, một chiếc xe thể thao lao vút qua, cửa xe bị đẩy ra, một người phụ nữ định nhảy xuống. Nhưng chưa kịp nhảy, tóc người phụ nữ đã bị người phía sau túm chặt, kéo ngược trở lại xe.
Ba người nhận ra có chuyện bất thường, lập tức đứng bật dậy, nhìn theo hướng chiếc xe thể thao biến mất.
Chu Khánh hỏi: “Chuyện này, có nên xen vào không?”
Đường Phi còn chưa kịp mở miệng, Tần Lê đã giương cung căng hết cỡ, bắn trúng chiếc xe. “Rầm” một tiếng, lốp xe nổ tung, chiếc xe lao về phía lề đường rồi dừng lại.
Người đàn ông từ trên xe bước xuống, kiểm tra tình trạng rồi nói với người bên trong: “Ông chủ, nổ lốp rồi.”
Ngay sau đó, cửa xe lại bật mở từ bên trong, một người phụ nữ bị hất văng xuống đường. Người phụ nữ cố bò dậy định bỏ chạy, nhưng ngay lập tức bị một cú đá mạnh vào sau gối, cả người đổ nhào xuống đất.
Tóc bị túm ngược lên, để lộ khuôn mặt trắng trẻo, tinh xảo. Không ai khác, chính là Bạch Lộ Dao.
Đường Phi thầm nghĩ, cũng thật là trùng hợp, cứ như số mệnh đã sắp đặt vậy. Cô còn chưa kịp ra tay, Tần Lê đã lao lên trước, tung mấy cú đá liên hoàn hất văng gã đàn ông ra xa mấy mét.
Lại có thêm hai gã to con khác bước xuống xe, nhưng cũng nhanh chóng bị Tần Lê hạ gục. Không hổ là người từng lăn lộn nơi chiến trường, khi đánh nhau hoàn toàn thoát khỏi vẻ nho nhã của một thương nhân, thay vào đó là sự quyết liệt, rắn rỏi, từng cú đấm cú đá đều chuẩn xác và nặng nề, khiến đối phương chẳng kịp kêu la.
Tần Lê đỡ Bạch Lộ Dao dậy, đưa bà ấy rời khỏi đó.
Khi tới một con hẻm vắng, thấy bốn phía yên tĩnh, bọn họ mới dừng lại.
Đường Phi giúp Bạch Lộ Dao gỡ băng keo ở miệng và cổ tay, khẽ hỏi: “Sao chị lại bị bắt cóc? Vệ sĩ của chị đâu?”
Bây giờ dù gì Bạch Lộ Dao cũng là minh tinh nổi tiếng khắp Hồng Kông. Bà ấy đã nổi tiếng trong giới giải trí suốt nhiều năm, bình thường ra ngoài phải có ít nhất cả chục vệ sĩ tháp tùng. Ngay cả Đường Phi là một ngôi sao hạng thứ mười tám khi đi dự sự kiện để trông cho hoành tráng, cũng phải thuê tám chín vệ sĩ đi cùng.
Bạch Lộ Dao không trả lời câu hỏi, chỉ ngẩn ngơ nhìn Tần Lê.
Đường Phi giơ tay vẫy trước mặt Bạch Lộ Dao, hỏi: “Chị Bạch? Chị quen anh ấy à?”
Bạch Lộ Dao hoàn hồn, khẽ lắc đầu, khóe môi cong lên thành nụ cười dịu dàng: “Cậu ấy giống một người quen cũ của tôi. Tối nay cảm ơn các bạn, nếu tiện thì xin để lại số điện thoại. Ngày mai tôi sẽ cho người mang quà đến, coi như lời cảm ơn.”
“Chị Bạch, chị không báo cảnh sát sao?” Chu Khánh lên tiếng.
“Báo cảnh sát?” Bạch Lộ Dao khẽ lắc đầu, cười chua chát: “Nếu báo cảnh sát mà có tác dụng, tôi đã không bị bắt cóc rồi.”
Những chuyện dây dưa giữa giới sao Hồng Kông và xã hội đen từ xưa, Đường Phi cũng từng nghe qua. Cô không hỏi thêm, chỉ nói: “Ừm… Chị Bạch, tôi và hai người bạn đều từ Đại Lục sang đây. Sau khi tới thì mất hết giấy tờ, lại không quen biết ai. Chị có thể cho chúng tôi tá túc vài ngày, coi như đáp lại ơn cứu giúp hôm nay, được không?”
“Các cô cậu là vượt biên sang đây à?” Bạch Lộ Dao tròn mắt nhìn họ đầy kinh ngạc.
Đường Phi lập tức xua tay: “Không, không, không, chúng tôi sang đây theo đường chính thống. Chúng tôi là sinh viên đại học, qua du lịch rồi bị mất giấy tờ thôi. Chúng tôi đã gửi thư về Đại Lục rồi, cha mẹ thấy thư thì chẳng bao lâu nữa sẽ sang đón.”
Bạch Lộ Dao liếc nhìn khí chất bất phàm của Tần Lê, cảm thấy anh không giống người xuất thân tầm thường, nên chọn tin lời họ. Hơn nữa, họ vừa cứu mạng mình, bà ấy gật đầu: “Được, các em đi theo chị.”
Bốn mươi phút sau, taxi chạy vào khu biệt thự C.
Nhà Bạch Lộ Dao tuy cũng là biệt thự, nhưng so với dinh thự của Đường Phi và Tần Lê thì nhỏ hơn nhiều. Họ theo Bạch Lộ Dao bước vào, người ra mở cửa là chị dâu của bà ấy.
Thấy em gái mình toàn thân lấm lem, chị dâu lập tức hỏi: “Lộ Dao, em sao thế này? Đám người đó, lại tới quấy rầy em à? Nếu không được thì báo cảnh sát thôi! Hoặc đưa lên truyền thông, vạch mặt bọn họ!”
Vừa nói chuyện với Bạch Lộ Dao, chị dâu vừa nhìn thấy ba người là hai nam một nữ đi theo sau bà ấy bước vào nhà.
Lúc này, anh trai của Bạch Lộ Dao là Bạch Thành bế cậu cháu trai bốn tuổi đi xuống lầu. Thấy ba người kia, ông ấy lập tức đặt đứa bé xuống, nói với cậu bé: “Lê Lê, có kẻ xấu, mau lấy cho cậu một cây gậy!”
Tần Lê nhỏ mới bốn tuổi nghe thấy có kẻ xấu thì chạy ngay vào bếp lấy dao phay.
Bạch Thành đi đến cửa, kéo em gái ra sau lưng, trừng mắt nhìn ba người: “Ba đứa nhãi ranh, ăn cơm quỵt tiền mà còn dám tìm đến tận cửa à? Không đánh chết các người là không được mà! Lê Lê! Lấy gậy cho cậu!”
Lời vừa dứt, một cậu bé trắng trẻo để tóc đầu dưa hấu ôm hai con dao làm bếp lao ra, chỉ vào Tần Lê, Đường Phi và Chu Khánh, giả vờ hung dữ, giọng trẻ con the thé nói: “Kẻ xấu, không được bắt nạt mẹ tôi!”
Cậu bé “hung dữ kiểu trẻ con”, rõ ràng mới bốn tuổi nhưng trong mắt lại có sự kiên cường như người lớn.
Đường Phi nhìn cậu bé đầu dưa hấu vừa đáng yêu vừa giả vờ hung hãn thì bật cười, lấy khuỷu tay huých Tần Lê, khẽ hỏi: “Tần Vạn Tam, đây là anh hồi nhỏ à?”
Lời trêu chọc vừa dứt, toàn bộ đèn trong biệt thự “xì xì xì” tắt ngúm. Một luồng âm khí từ ngoài tràn vào, kính cửa sổ và cửa gỗ phía sau họ “rầm rầm rầm” vỡ tung.
Cậu bé và Tần Lê gần như đồng thời lao về phía Bạch Lộ Dao, một người ôm lấy chân mẹ, dùng cơ thể bảo vệ mẹ; một người ôm chặt mẹ vào lòng, dùng thân mình che chắn những mảnh gỗ văng tới.
Trước cửa xuất hiện một tốp cương thi nanh nhọn mặc trang phục triều Thanh, hai tay cứng đờ, khuôn mặt dữ tợn.
Bạch Thành và vợ đã sợ đến mức chết lặng, ôm chặt lấy nhau hét lên kinh hoàng.
Đường Phi xoay nhẹ cổ tay, cần kéo đàn nhị trong tay lập tức biến thành kiếm Tru Tà, vừa cười vừa trêu: “Cứ tưởng loại cương thi nửa mùa này chỉ tồn tại trên phim truyền hình, không ngờ lại thật sự để tôi gặp được đấy.”
Khóe miệng Chu Khánh giật giật: “Cái quái gì thế? Ai lại bày ra mấy con cương thi ‘ngầu lòi’ kiểu này? Đang đùa à?”
Tần Lê buông mẹ ra, cúi xuống xoa xoa đầu quả dưa của cậu bé, khẽ dặn: “Bảo vệ mẹ cho tốt.”
Nói xong, anh quay người lại nhìn đám cương thi trước cửa, ánh mắt lạnh lẽo như sát khí, cây cung trong tay cũng tỏa ra luồng hắc khí dày đặc.
Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Story
Chương 60
10.0/10 từ 11 lượt.
