Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Chương 9
Cuối cùng Phó Lận Chinh bế Dung Vi Nguyệt đến phòng y tế của trường đua.
Ở đây đều là đội ngũ chuyên nghiệp của anh, bác sĩ sau khi kiểm tra cho Dung Vi Nguyệt thì nói: "Có lẽ là co thắt đường ruột cấp tính. Sau khi bị cảm không ăn uống đàng hoàng, dạ dày yếu, lại chịu k*ch th*ch nên gây ra phản ứng ứng kích thần kinh giao cảm. Nhất định phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt, đừng có hành hạ bản thân nữa đấy."
Phó Lận Chinh nhớ lại chuyện vừa rồi, áy náy cau mày, cổ họng khô khốc: "Có nghiêm trọng không?"
"Không có gì đáng ngại, trước tiên uống chút thuốc đã. Có dị ứng với loại thuốc nào không?" Bác sĩ hỏi.
Dung Vi Nguyệt định mở miệng, Phó Lận Chinh đã trực tiếp nói: "Cô ấy bị dị ứng với Cephalosporin, còn cả Aspirin nữa."
Cô sững sờ.
Những điều này trước đây cô chỉ nhắc với anh một lần, làm sao anh nhớ được...
Ánh mắt nam bác sĩ đảo qua lại giữa hai người, đuôi lông mày khẽ nhướng, nói đi lấy thuốc. Sau khi bác sĩ đi, Phó Lận Chinh rót một cốc nước ấm cho cô: "Uống chút nước trước đi."
Dung Vi Nguyệt nhận lấy nhấp từng ngụm nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn trắng bệch tiều tụy. Phó Lận Chinh khàn giọng hỏi: "Bây giờ còn đau lắm không."
Cô không nhìn anh: "Đỡ hơn chút rồi."
"Tôi bảo trợ lý mang cháo đến rồi, ăn chút rồi hẵng uống thuốc."
Dung Vi Nguyệt nhạt giọng ừ một tiếng. Phó Lận Chinh bảo cô nằm xuống nghỉ ngơi. Điện thoại có cuộc gọi đến, anh đi ra ngoài nghe máy, là người của tập đoàn báo cáo tình hình với anh:
"Lễ tân nói, cô Dung đã đợi ở cửa bốn tiếng đồng hồ, giữa chừng có bảo cô ấy về trước nhưng cô ấy không đi."
Cô gái nhỏ chịu đau bụng đợi anh lâu như vậy...
Sắc mặt Phó Lận Chinh cực kỳ khó coi, "Tại sao cô ấy đến mà không thông báo?"
"Xin lỗi Tổng giám đốc Phó, vì trước đó ngài đã dặn lúc họp không muốn bị làm phiền, trừ khi có tình huống khẩn cấp..."
"Tất cả những gì liên quan đến cô ấy đều là tình huống khẩn cấp."
Giọng điệu anh lạnh lùng trầm thấp: "Lần sau cô ấy đến phải thông báo ngay lập tức."
"Vâng thưa Tổng giám đốc Phó..."
Rất nhanh trợ lý Hoài Dụ đã mang cháo tới, là vừa vội vàng chạy xuống núi mua. Bác sĩ cũng đã kê xong thuốc mang đến, trêu chọc dặn dò: "Cô ấy gầy quá, thể chất yếu thế này rất dễ sinh bệnh, muốn thương hoa tiếc ngọc thì vẫn phải chăm sóc cho tốt vào."
Phó Lận Chinh im lặng. Cửa phòng y tế bỗng có mấy thành viên đội xe trẻ tuổi chạy vào: "Anh Chinh, bọn em nghe nói anh dẫn một cô gái đến à?!"
Chuyện vừa rồi đại ca bế một người phụ nữ xông vào phòng y tế đã bùng nổ trong đội xe, mấy người vội vàng chạy đến xem mặt mũi ra sao, nhìn vào trong: "Ê, đó chẳng phải là chị dâu sao?!"
Hồi cấp ba Phó Lận Chinh thường xuyên đưa Dung Vi Nguyệt đến sân tập, người trong đội xe đều biết đây là cô gái anh theo đuổi rất lâu và cực kỳ yêu thích. Nhưng không biết tại sao lên đại học lại chia tay, sau đó Phó Lận Chinh như biến thành người khác, điên cuồng tập luyện thi đấu, như muốn dồn hết sự chú ý vào sự nghiệp, bên cạnh đến một con muỗi cái cũng không tìm thấy.
Vốn dĩ mọi người tưởng hôm nay cây vạn tuế ra hoa, ai ngờ vẫn là cô gái năm xưa, xem ra là "tình cũ không rủ cũng tới" rồi.
"Đại ca, tình hình thế nào đây, anh và chị dâu gương vỡ lại lành rồi à?!"
Mấy người quen miệng vẫn gọi Dung Vi Nguyệt như vậy, chỉ là trước đây cô là điều cấm kỵ lớn nhất của Phó Lận Chinh, không ai dám nhắc tới.
Người đàn ông chắn tầm mắt của mấy người kia, nheo mắt lại: "Cánh gió trước đã sửa xong chưa? Rảnh rỗi thế hả?"
"Ồ, vậy xem ra là chưa lành." Nếu không với cái tính cách này của Phó Lận Chinh, chẳng phải đã đắc ý khua chiêng gõ trống treo băng rôn tuyên truyền khắp đội xe rồi sao?
Mấy người nhao nhao: "Đại ca, chị dâu đang ở ngay trước mắt, cơ hội vụt mất là không trở lại đâu, anh cố lên nhé, theo đuổi được người rồi hẵng quay lại tập luyện."
Phó Lận Chinh đá cho họ một cái, bảo họ cút.
Sau khi mấy người kia đi, anh nhìn thuốc và cháo trong tay, đẩy cửa bước vào phòng bệnh. Dung Vi Nguyệt mở mắt ra, anh đi tới: "Dậy ăn chút gì đi."
Cô yếu ớt ngồi dậy, Phó Lận Chinh bày cháo và dưa muối trước mặt cô, lại đặt thuốc và nước sang một bên.
Nhìn thấy bát cháo trắng nhạt nhẽo, cô dùng thìa từ từ khuấy, một lúc sau giọng nói bất lực của Phó Lận Chinh vang lên: "Khuấy thành canh rồi mà còn chưa ăn? Hay là để tôi đút cho em?"
Cô rầu rĩ nói: "Không cần, tôi tự ăn."
Chẳng có chút khẩu vị nào, Dung Vi Nguyệt không động đến dưa muối, múc cháo đưa vào miệng một cách máy móc như đang nuốt sắt vụn. Phó Lận Chinh thấy vậy bất lực đi ra khỏi phòng bệnh, lúc quay lại trên tay cầm một lọ mứt bí đao: "Ăn kèm chút cái này không?"
Trước đây có lần cô bị ốm ở trường, chỉ có thể ăn cháo, cô cái gì cũng không muốn ăn kèm, chỉ muốn ăn với mứt bí đao. Lúc đó Phó Lận Chinh chạy ra siêu thị ngoài trường mua mứt rồi vội vàng chạy về. Bạn bè nhìn thấy vị đại thiếu gia vốn luôn kiêu ngạo, trước mặt một cô gái lại dỗ dành cô ăn thêm một miếng cháo hệt như dỗ trẻ con.
Sau này trong ngăn bàn của Phó Lận Chinh lúc nào cũng có sẵn một lọ mứt bí đao để phòng khi cần dùng đến. Chỉ là cô không ngờ bao nhiêu năm trôi qua rồi mà chỗ anh vẫn còn. Cô hơi ngẩn người gật đầu, thêm mứt vào, cháo ngọt thanh khiến người ta có cảm giác thèm ăn hơn. Cô ăn vài miếng rồi nhạt giọng nói: "Không phải anh còn phải đi tập luyện sao, anh đi làm việc đi, không cần lo cho tôi."
Anh nhìn sang chỗ khác, làm bộ tùy ý nói: "Xe có vấn đề, vẫn đang sửa chữa."
Dung Vi Nguyệt không nói gì nữa, Phó Lận Chinh cầm lấy bản kế hoạch của cô: "Cái này tôi sẽ xem."
Cô khẽ ừ một tiếng.
Cuối cùng cô ăn xong cháo uống thuốc, nằm xuống nghỉ ngơi, anh cũng đi ra ngoài.
Cơn đau bụng dần dần biến mất, muộn hơn một chút ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ bầu trời. Dung Vi Nguyệt hồi phục lại sức lực, xuống giường đi ra khỏi phòng bệnh, lại thấy Phó Lận Chinh vẫn ngồi ở cửa, tay cầm bản kế hoạch, lưng hơi cong xuống, đôi chân dài miên man hơi duỗi ra, mũ lưỡi trai che đi vẻ lạnh lùng nơi đáy mắt.
Phó Lận Chinh vừa rồi đi tập luyện xong lại quay về, nhìn thấy cô thì gấp tài liệu lại, đứng dậy đi tới, "Sao không nằm thêm một lát."
"Tôi đỡ nhiều rồi, không sao nữa."
Người đàn ông ra hiệu bản kế hoạch: "Cái em viết tôi xem rồi, ý tưởng rất tốt."
"Cảm ơn."
Trong căn phòng mờ tối, chỉ còn một tia nắng vàng nhạt xuyên qua ô cửa sổ cao bên hông rọi xuống chân họ.
Im lặng trong giây lát, mùi thuốc lá bạc hà việt quất lan tỏa trong không khí. Bóng dáng cao lớn của người đàn ông chắn trước mặt, giọng nói trầm khàn vang lên: "Xin lỗi, vừa nãy lái xe nhanh quá."
"Không sao, là do sức khỏe tôi không tốt thôi," Dung Vi Nguyệt rũ mi, "Tôi về trước đây."
Cô định đi, cổ tay bị nhẹ nhàng nắm lấy.
"Tôi đưa em về."
Ánh mắt đang rũ xuống của Dung Vi Nguyệt khựng lại, vừa vặn rơi vào cổ tay trái của anh.
Năm bảy tuổi, cô bắt đầu học làm hoa ti khảm nạm, Dung Thừa Nghiệp dạy cô dùng bệ rèn hàn xì. Lúc đó sức cô quá yếu, cầm không vững bệ rèn, cổ tay trái bị bỏng một vết, cô đau đến mức rơi nước mắt nhưng lại bị bố ép không được khóc.
Sau này vết thương đóng vảy, để lại một vết sẹo hình trăng lưỡi liềm. Cô cảm thấy rất xấu xí nên cứ hay dùng tay hoặc quần áo cố ý che đi. Phó Lận Chinh biết chuyện, chẳng nói chẳng rằng, ngày hôm sau lại xăm một hình mặt trăng ở vị trí tương tự, nói với cô với nụ cười lười biếng ngông nghênh: "Xấu cái gì, mặt trăng này đẹp biết bao, ông đây cũng xăm một cái, sau này chúng ta nắm tay nhau đi ra ngoài, chẳng phải người ta nhìn một cái là biết một đôi sao?"
Hình xăm đó nằm ở vị trí gần mạch đập nhất, giờ đây lại không thấy đâu nữa.
Chắc anh đã sớm buông bỏ đoạn tình cảm này rồi.
Dung Vi Nguyệt rũ mi, "Không cần đâu, anh cứ làm việc của anh đi."
Anh nhìn thẳng vào cô, đáy mắt thâm trầm.
Trong sự im lặng, chỉ còn tiếng kim đồng hồ trên tường tích tắc.
Dung Vi Nguyệt rút tay về, khẽ nói: "Phó Lận Chinh, tôi biết anh hận tôi, mỗi lần gặp nhau chúng ta đều kết thúc không vui vẻ. Anh yên tâm, sau này ngoài công việc ra, tôi sẽ giữ khoảng cách với anh, cố gắng không xuất hiện trước mặt anh."
Phó Lận Chinh nhìn cô, cổ họng như ngậm phải cát.
Vết cắn trên cánh tay lại đau âm ỉ.
Cô gật đầu xa cách rồi bước ra khỏi phòng y tế, đi về phía cổng, đang gọi xe trên điện thoại thì một chiếc Mercedes G-Class màu đen chạy tới, trợ lý xuống xe: "Cô Dung ——"
Cô nhìn sang rồi ngẩn người.
Đây chẳng phải là người tuần trước đến studio đặt đơn hàng quà mừng thọ lớn sao?
"Anh Chinh bảo tôi đưa cô về, quanh đây không có xe buýt, bắt taxi cũng khó," Hoài Dụ khó xử nói, "Anh ấy nói nếu tôi không đưa cô về được thì mai tôi cũng đừng đến làm nữa, cô cho tôi hoàn thành nhiệm vụ đi mà."
Điện thoại đúng là mãi không gọi được xe, cô đành phải đồng ý.
Sau khi lên xe, Dung Vi Nguyệt nhìn Hoài Dụ ngồi ghế phụ vài lần, phá vỡ sự im lặng: "Cho nên đơn đặt hàng quà mừng thọ tuần trước, là Phó Lận Chinh bảo anh đến đặt sao?"
Hoài Dụ sờ sờ đầu, cười cười: "Vâng, nhưng anh Chinh đúng là định tặng quà sinh nhật cho ông nội, anh ấy không muốn cho cô biết. Tôi, tôi vừa rồi lẽ ra nên đeo khẩu trang vào."
"Không cần đâu, anh mắt một mí, rất dễ nhận ra."
"..."
Cô bình tĩnh giải thích: "Ý tôi là, mắt một mí đẹp trai rất có nét riêng."
"..."
Hoài Dụ cười gượng gạo, chuyển chủ đề: "Tổng giám đốc Phó ngày kia có trận thi đấu, hôm nay hội đồng quản trị tạm thời có mấy cuộc họp quan trọng, anh ấy đẩy lịch tập luyện xuống buổi chiều, tối nay còn phải đi công tác, lịch trình rất kín."
"Vừa rồi cô xảy ra chuyện, anh ấy bế cô chạy vội vào phòng y tế, tôi còn tưởng anh ấy lái xe đâm phải người ta rồi." Hoài Dụ trêu chọc, nhưng không nhịn được nói, "Cô Dung, tôi chưa bao giờ thấy anh ấy hoảng loạn như vậy, kể cả là trên trường đua."
Dung Vi Nguyệt rũ mắt, đáy mắt gợn sóng, trong lòng như vừa cắn phải vỏ chanh, đắng chát.
Cho nên anh vẫn còn để ý đến cô một chút sao?
Nhưng chuyện này sao có thể chứ.
Từ khi gặp lại, thái độ của Phó Lận Chinh lạnh lùng như vậy, đến một câu nói với cô cũng không muốn nói nhiều, năm xưa cô lại nói những lời nặng nề như thế, cô sao xứng đáng ôm bất kỳ hy vọng nào.
Cô không nói gì, thất thần nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Sau khi xe xuống núi, Ân Lục gọi điện thoại tới, nói tối nay ăn cơm với cô. Bên kia vẫn chưa họp xong, Dung Vi Nguyệt nói địa chỉ trường học với Hoài Dụ, quyết định qua đó tìm cô ấy.
Khu trường học nơi Ân Lục làm việc nằm ngay gần trường Lan Cao cấp ba, lúc này đang giờ tan học, học sinh cấp ba đi thành từng nhóm, sạp báo và cửa hàng văn phòng phẩm đông nghịt người, xe đồ ăn vặt hai bên đường tỏa ra mùi thơm của xiên chiên và bánh cuốn.
Cô mua một chai nước có ga vị chanh quất, ngồi uống trên ghế dưới gốc cây đa, ánh hoàng hôn đổ xuống người cô.
Phía xa, người đàn ông ngồi trong xe lặng lẽ nhìn theo.
Một lúc sau anh xuống xe đi mua một chiếc bánh kem, gọi con trai ông chủ lại, dùng một cây kẹo hồ lô mua chuộc cậu bé: "Lén đưa cái bánh kem này cho chị gái kia giúp anh."
Cậu bé lém lỉnh chớp mắt: "Anh ơi, sao anh không tự đi? Có phải anh làm sai chuyện gì rồi không?"
Phó Lận Chinh nhếch môi, cổ họng khàn đặc chua xót:
"Ừ, anh chọc chị ấy không vui rồi, em giúp anh dỗ dành chị ấy một chút nhé."
Phía xa, Dung Vi Nguyệt đang ngồi, rất nhanh một cậu bé đi tới: "Chị ơi, bố em nói chị trước đây thường xuyên đến nhà em mua bánh kem, bố nhận ra chị. Cái này tặng cho chị ăn, chúc chị mỗi ngày đều vui vẻ, đừng khóc nhè nhé."
Dung Vi Nguyệt ngơ ngác nhìn sang, ông chủ trong tiệm bánh kem cười với cô.
Trong lòng cô tan ra sự dịu dàng, mỉm cười xoa đầu cậu bé:
"Cảm ơn em."
Cậu bé chạy đi, Dung Vi Nguyệt cúi đầu nhìn thấy trong hộp là món bánh phô mai chanh quất cô thích nhất.
Bất chợt, ký ức ùa về.
Cô nhớ năm lớp mười hai, có một buổi tối cô cãi nhau với bố, chạy ra khỏi xưởng hoa ti một mình đến quảng trường ngồi, gọi điện cho Phó Lận Chinh. Anh lo lắng nói sẽ đến tìm cô, cô đột nhiên hỏi: "Phó Lận Chinh, cậu muốn ở bên tôi không?"
Đầu bên kia sững sờ, cười khẩy: "Cậu thấy sao? Ông đây tốn bao công sức theo đuổi cậu lâu như vậy, là muốn làm bạn tốt với cậu chắc?"
Cô rầu rĩ nói: "Tôi đột nhiên muốn ăn bánh phô mai chanh quất ở tiệm bánh cổng trường, nếu cậu mua cho tôi, tôi sẽ đồng ý với cậu."
Phó Lận Chinh ngẩn người: "Không lừa tôi chứ, đơn giản thế á?"
"Không lừa cậu."
Đầu bên kia lập tức cúp điện thoại. Đó là hơn mười giờ đêm mùa đông lạnh giá, cô đợi rất lâu, ngay lúc cô tưởng rằng anh sẽ không đến, thì dưới ánh đèn đường vàng ấm áp phía xa, một bóng người chạy về phía cô.
Phó Lận Chinh chỉ mặc một chiếc áo nỉ xám mỏng manh và quần bò. Rõ ràng là mùa nước đóng băng, trên trán anh lại lấm tấm mồ hôi hột, đôi tay lạnh cóng đỏ ửng nâng niu hộp bánh kem như báu vật.
Anh như vừa phá vỡ mọi trở ngại, vừa thở hổn hển vừa rũ mắt nhìn cô, khóe môi cong lên làm tan chảy băng tuyết: "Bánh kem, tôu mua được rồi đây."
Trên quần áo của vị thiếu gia lấm lem bùn đất thảm hại, vừa ướt vừa bẩn, là vì sợ cô đi mất, chạy vội vàng cả đoạn đường nên không cẩn thận bị ngã một cú.
Kéo tay áo lên xem, khuỷu tay anh tím bầm một mảng lớn, nước mắt Dung Vi Nguyệt rơi xuống tay anh, "Phó Lận Chinh cậu là đồ ngốc à..."
Cô nói cô rõ ràng là cố ý làm khó anh, Phó Lận Chinh cười dùng cánh tay không bẩn ôm lấy cô: "Tôi biết chứ, nhưng khó khăn lắm mới đợi được cậu buông lời vàng ngọc, tôi chẳng phải nắm chặt cơ hội này sao? Đỡ cho cậu lại quỵt nợ."
Dung Vi Nguyệt nghẹn ngào kể với anh chuyện ngày xưa: "Phó Lận Chinh, hồi nhỏ tôi ngốc lắm, một cái hoa ti đơn giản người khác học một ngày là biết, tôi phải học hai ngày. Bố tôi liền nhốt tôi ở lại trong xưởng một mình luyện tập, mỗi buổi tối chị tôi đều sẽ mua một cái bánh kem chanh quất đến dỗ tôi, đưa tôi về nhà."
Nước mắt cô rơi xuống: "Nhưng mà, chị tôi không còn nữa, không còn ai mua bánh kem dỗ tôi nữa rồi..."
Phó Lận Chinh nghe vậy, đau lòng ôm chặt lấy cô, dịu dàng nói: "Bất kể người khác thế nào, sau này chỉ cần cậu không vui tôi đều sẽ ở đây, để tôi ở bên cạnh Nguyệt Nguyệt, được không?"
Đêm hôm đó, cái ôm của Phó Lận Chinh đã xua tan mọi giá lạnh của cô.
Cô mới biết, trên thế giới này sẽ có một người có thể đội gió đạp tuyết, dù muôn vàn khó khăn trở ngại, dù đầu rơi máu chảy, đều sẽ đến trước mặt cô.
Dung Vi Nguyệt cúi đầu, cắn một miếng bánh đưa vào miệng, hương thơm chanh quất thanh mát quen thuộc hòa quyện với vị ngọt của kem tươi lan tỏa trong khoang miệng.
Gió nhẹ khẽ v**t v* khuôn mặt.
Giờ đây cảnh còn người mất.
Cô ngửa đầu nhìn những đám mây vảy cá nơi chân trời, chớp chớp đôi mắt cay xè.
-
Buổi tối Ân Lục ra khỏi trường đến tìm Dung Vi Nguyệt, hai người cùng đi ăn cơm.
Cô nghĩ tất cả hành lý phải đợi tiền bồi thường vi phạm hợp đồng gửi đến mới chuyển đi hết. Bây giờ cô chẳng còn chút lòng tin nào với chủ nhà, đàn chị lại đi công tác thường xuyên mất liên lạc, cô phải bảo vệ quyền lợi của mình, cùng lắm thì kiện ra tòa.
Buổi trưa Dung Vi Nguyệt đang làm việc ở xưởng, có người đến tìm cô, thế mà lại là trợ lý sinh hoạt của Phó Lận Chinh mang cơm dinh dưỡng đến.
"Đây là Tổng giám đốc Phó dặn dò, anh ấy nói cô bị bệnh có liên quan đến anh ấy, anh ấy phải chịu trách nhiệm ba bữa cơm tiếp theo của cô."
Dung Vi Nguyệt từ chối khéo, trợ lý nói: "Cô Dung, Tổng giám đốc Phó nói nếu cô không ăn thì cứ đổ đi là được."
"..."
Cô đành phải nhận lấy, mở hộp cơm ra xem, là bốn món mặn một món canh thịnh soạn, giống như được nấu riêng, sắc hương vị đều đủ cả.
Lãng phí lương thực là đáng xấu hổ, cô vẫn ăn hết.
Sau đó ngày nào cũng có người đưa cơm cố định, ba bữa ăn của cô lại buộc phải trở nên điều độ.
Đến thứ tư, một nghìn món trang sức liên danh cuối cùng cũng làm xong, nhưng bệnh viêm bao gân tay phải của cô cũng tái phát.
Đây là bệnh cũ rồi, mỗi lần tái phát tay cô đau đến mức không dùng được lực. Thư Cẩn nói đi cùng cô đi khám, cô không muốn lãng phí thời gian, nói dán cao là được.
Buổi chiều cô nhận được tin báo, Tình Nguyệt Các, Thúy An và một thương hiệu nữa đã lọt vào vòng tuyển chọn cuối cùng cho việc chế tác đạo cụ phim Sương Tuyết Ngâm. Ngày mai là buổi đề xuất cuối cùng, bọn họ sẽ cùng đến hiện trường tranh cử.
Ngày hôm sau, Thư Cẩn đi cùng Dung Vi Nguyệt đến tập đoàn Minh Hằng. Dung Vi Nguyệt chào hỏi các lãnh đạo, sau đó nhìn thấy Hướng An Duyệt với tư cách là chỉ đạo mỹ thuật.
Hướng An Duyệt nhìn thấy cô, ánh mắt lạnh đi vài phần, nhếch môi đi tới: "Vi Nguyệt, chúc mừng nhé, lọt vào vòng chung kết rồi, nghe nói các lãnh đạo khá hài lòng với phương án của cái studio nhỏ bé này của các cậu đấy."
Dung Vi Nguyệt không để ý đến giọng điệu mỉa mai của cô ta, sắc mặt không đổi: "Cảm ơn."
Hướng An Duyệt nhướng mày: "Hôm nay thể hiện cho tốt nhé, tớ sẽ nói đỡ cho cậu vài câu."
Cô ta rời đi, rất nhanh một người đàn ông trung niên bụng phệ đi tới, trông chừng bốn mươi tuổi, cái trán hơi hói vuốt một lớp keo xịt tóc bóng lộn, bộ vest cũ màu xám nhạt bị cái bụng bia căng phồng lên, gật đầu khom lưng đưa thuốc lá cho nhà sản xuất.
Đây là phó đạo diễn phụ trách đạo cụ của đoàn phim, tên là Đỗ Hải Tân.
Khi đến trước mặt, Dung Vi Nguyệt lễ phép chào hỏi, Đỗ Hải Tân ngẩng đầu nhìn cô hờ hững: "Dung Vi Nguyệt, cô là bà chủ của Tình Nguyệt Các à?"
"Vâng."
Dung Vi Nguyệt đưa danh thiếp ra, Đỗ Hải Tân dùng bàn tay vừa móc kẽ răng dính lá rau nhận lấy: "Cái studio này của các cô quy mô nhỏ tí, mà muốn ôm việc lớn phết nhỉ, có làm nổi không đấy?"
"Hôm nay ông xem phương án sẽ biết thôi ạ, hy vọng nhận được sự công nhận của đạo diễn Đỗ."
Đỗ Hải Tân cười khẩy một tiếng lười biếng, nhét danh thiếp vào túi rồi đi về phía trước. Đến chỗ ngoặt, một người đàn ông đang đợi ông ta, cười đưa cho ông ta bao thuốc: "Đạo diễn Đỗ, hôm nay vất vả ông giúp đỡ một chút, Thúy An chúng tôi còn phải nhờ ông đề bạt nhiều."
Đỗ Hải Tân là lãnh đạo trực tiếp tương lai của công ty đạo cụ, tuy không có quyền quyết định cuối cùng, nhưng ý kiến trong buổi đề xuất này rất quan trọng. Đỗ Hải Tân nhận lấy, hạ thấp giọng nói: "Được rồi, sẽ giúp các anh, thành công rồi thì phần hoa hồng của tôi phải đưa đủ đấy."
"Đó là chắc chắn rồi, chỉ là tôi nghe nói cái Tình Nguyệt Các kia khá có thực lực, tổng đạo diễn rất hài lòng với cô ta, chuyện này liệu có biến số gì không?"
Đỗ Hải Tân nhìn ra ngoài, chú ý thấy cổ tay dán cao của Dung Vi Nguyệt, ánh mắt thâm sâu hơn, cười một cái: "Có thực lực, cũng phải có không gian phát huy chứ."
Một lúc sau, buổi đề xuất chính thức bắt đầu. Giữa phòng họp đa phương tiện, mười mấy nhân viên đoàn phim ngồi đó, chính giữa là nhà sản xuất và tổng đạo diễn.
Dung Vi Nguyệt thấy Phó Lận Chinh không có mặt, chắc là vẫn đang thi đấu ở nơi khác.
Ba bên lần lượt lên bục trình bày, sau đó lãnh đạo đặt câu hỏi. Khi Thúy An thuyết trình thứ hai, câu hỏi Đỗ Hải Tân đặt ra đều rất đơn giản, thậm chí còn nói đùa, bầu không khí thoải mái vui vẻ.
Đến người cuối cùng, Dung Vi Nguyệt bước lên bục, "Xin chào mọi người, tôi là người sáng lập studio hoa ti khảm nạm Tình Nguyệt Các, Dung Vi Nguyệt."
Cô cúi người chào, những người bên dưới thấy cô trẻ như vậy, không khỏi kinh ngạc. Màn hình phía sau sáng lên, cô mặc một chiếc sườn xám cổ điển màu xanh nhạt, thanh tú dịu dàng, thuyết trình lưu loát. Rất nhiều nhân viên vốn không ôm kỳ vọng đều ngẩng đầu lên nhìn cô.
"Cô gái nhỏ này xuất sắc đấy."
"Phương án này tốt hơn cái đầu tiên..."
Dưới đài, Đỗ Hải Tân nghe, đáy mắt hơi lạnh.
Sau khi nói xong, những người khác đặt câu hỏi, Dung Vi Nguyệt đều trả lời hoàn hảo. Đột nhiên Đỗ Hải Tân lười biếng mở miệng: "Tình Nguyệt Các, một studio nhỏ thành lập chưa đến hai năm, quy mô chưa đến hai mươi người, thế mà lại đề xuất làm thủ công hoàn toàn. Chẳng lẽ muốn đoàn phim chúng tôi đầu tư mấy trăm vạn, để chờ đợi một kết quả không có gì đảm bảo sao?"
Xung quanh có người tán đồng, Hướng An Duyệt ở bên cạnh nói: "Đúng vậy, đạo diễn Đỗ hỏi hay lắm. Bây giờ kinh tế khó khăn thế này, chúng tôi quay phim đều đang cắt giảm chi phí. Cô Dung, dựa vào đâu mà chúng tôi phải tăng giá, để chịu rủi ro lớn hơn?"
Dung Vi Nguyệt trầm ngâm vài giây, ôn tồn nói: "Tôi học hoa ti khảm nạm, thật ra là chịu ảnh hưởng từ bà nội tôi. Bà ấy là một nghệ nhân hoa ti khảm nạm lão làng, làm nghề sáu mươi năm. Hồi nhỏ tôi thấy bà ngày nào cũng ngồi trong căn phòng nhỏ ở nhà tết hoa ti, tôi cứ cảm thấy đây là chuyện khô khan nhàm chán nhất trên đời."
Dung Vi Nguyệt chậm rãi kể lại trải nghiệm từng nhìn thấy bà nội làm việc, cô nói ban đầu không công nhận, cho đến khi nhìn thấy bà tết ra một chiếc bình hoa hải đường bằng vàng khảm ngọc, đó là chiếc bình đẹp nhất cô từng thấy: "Khoảnh khắc đó tôi bắt đầu hiểu bà nội tôi. Thủ công dường như đại diện cho sự lạc hậu và lỗi thời, nhưng kỹ thuật hoa ti khảm nạm này có thể kéo dài từ thời nhà Hạ đến nay, đại diện cho trí tuệ cần cù của dân tộc Hoa Hạ, và sự tự tin văn hóa của chúng ta."
"Tác phẩm thủ công có nhiệt độ hơn, dưới ống kính cũng sẽ tinh tế hơn. Nếu muốn tạo ra một kiệt tác sử thi, mỗi chi tiết đều sẽ thể hiện sự chân thành của đoàn phim đối với khán giả. Tăng thêm chút chi phí, nhưng là để thể hiện hình ảnh tốt hơn. Không phải tôi kiên trì làm thủ công, mà là một món trang sức thủ công tốt, mới xứng đáng với bộ phim này của chúng ta không phải sao?"
Cô cong mày nói, tâm tư đánh trúng vào tổng đạo diễn, ông ấy không kìm được gật đầu vỗ tay trước tiên, tiếng vỗ tay trong phòng họp nhanh chóng vang lên.
Sắc mặt Hướng An Duyệt hơi cứng lại, Đỗ Hải Tân âm thầm nhìn nhau với ông chủ Thúy An, sắc mặt thâm trầm.
Ba nhóm trình bày xong, các lãnh đạo thảo luận. Đỗ Hải Tân nảy ra một kế, đưa ra một ý tưởng, sau khi được chấp thuận liền cười nói với mọi người:
"Hôm nay ba nhóm thể hiện đều khá tốt, thế này đi, chúng tôi muốn thêm một vòng thi phụ tạm thời —— thiết kế chế tác ngay tại chỗ một chiếc khuyên tai cho nữ chính, trực tiếp xem sự khác biệt giữa làm bằng máy và làm thủ công, thế nào?"
Dung Vi Nguyệt ngẩn người.
Thúy An bày tỏ đồng ý, nói dụng cụ đều mang đến rồi. Công ty đầu tiên cũng là làm bằng máy. Thợ thủ công của ba bên được mời lên bục, Thư Cẩn lo lắng: "Chị Vi Nguyệt, tay chị có làm được không?"
Dung Vi Nguyệt hơi nhíu mày, không ngờ còn có vòng này, "Chị thử xem..."
Mang dụng cụ lên bục, Dung Vi Nguyệt vẽ xong bản thảo bắt đầu kéo sợi, chính là dùng sức kéo từng thanh bạc qua lỗ nhỏ của bàn kéo sợi, rút thành sợi hoa ti mảnh dài.
Tay phải truyền đến cơn đau thấu tim, cô cầm nhíp không vững. Thư Cẩn không nhịn được trình bày tình hình, nói có thể về livestream trực tuyến được không, Đỗ Hải Tân nói hoang đường: "Đây là cuộc thi, kiểm tra chính là khả năng ứng biến tại chỗ, Tình Nguyệt Các các cô về livestream thì có công bằng với người khác không?"
Một phó đạo diễn khác thấy Dung Vi Nguyệt thực sự khó chịu, nói hay là châm chước một chút, Đỗ Hải Tân nói: "Châm chước cũng được, nhưng chắc chắn phải trừ điểm rồi."
Dung Vi Nguyệt trán lấm tấm mồ hôi, khẽ nói: "Không sao, tôi không vấn đề gì đâu, tôi có thể tiếp tục thi."
Đến thời khắc then chốt cuối cùng rồi, cô không thể bỏ cuộc.
Cô tiếp tục làm, Thúy An bên cạnh dùng máy móc chế tác đâu vào đấy, Đỗ Hải Tân cầm lên xem: "Cái tua rua này đẹp thật đấy! Các vị đạo diễn, mọi người xem trình độ máy móc bây giờ lợi hại lắm, không thua kém nhân tạo đâu."
Có người lại so sánh với cái Dung Vi Nguyệt làm, "Đúng là Thúy An làm trông cũng đẹp..."
Đỗ Hải Tân cười với đạo diễn: "Tôi thấy Tình Nguyệt Các bọn họ thổi phồng lên tận trời, làm ra cũng chỉ thế này thôi, chúng ta không cần thiết phải lãng phí tiền."
Đủ loại tiếng bàn tán và chê bai truyền đến, Dung Vi Nguyệt căng thẳng trong lòng, cúi đầu ép bản thân không bị ảnh hưởng.
Tay cô run run kéo xong hoa ti, bắt đầu tết dây, cổ tay truyền đến cơn đau thấu xương, trán cô toát ra những giọt mồ hôi lớn, cố nén ngón tay đang run rẩy.
Hướng An Duyệt cười nhạt nhìn, Đỗ Hải Tân nhìn sang: "Cô Dung, cô có làm được không đấy? Không được thì đừng cố quá, sức khỏe quan trọng."
Ông ta vừa dứt lời, giây tiếp theo, cửa phòng họp bị đẩy ra ——
Một cơn gió lạnh cuốn theo ánh nắng bên ngoài ùa vào.
Tiếng bước chân trầm ổn mạnh mẽ truyền đến.
Mọi người nhìn theo tiếng động, một bóng người đột ngột đập vào mắt.
Người đàn ông mặc một chiếc áo khoác gió màu đen tuyền tôn lên đường nét bờ vai sắc bén, dáng người thẳng tắp, đôi chân dài miên man. Ánh nắng tràn vào từ phía sau lưng anh, mày mắt anh sâu thẳm sắc bén, nhướng mi mắt nhìn tới, nốt ruồi đen trên mí mắt phải thoắt ẩn thoắt hiện.
Mọi người khiếp sợ ——
Phó Lận Chinh đến rồi?!
Người đàn ông bước vào, khí trường của bậc bề trên mạnh mẽ trấn áp toàn trường.
Tiếng bàn tán bị người ta đột ngột cắt đứt, không khí ngưng đọng lại thành một khối.
Không ngờ Boss lớn đột nhiên đến buổi đề xuất nhỏ này, mấy vị lãnh đạo đón tiếp: "Tổng giám đốc Phó, sao anh lại tới đây? Không phải anh nói đi tỉnh khác tham gia thi đấu sao?"
"Thi đấu kết thúc, đổi chuyến bay về sớm."
Mọi người cung kính đón anh đi đến hàng ghế đầu, giới thiệu quy trình hôm nay cho anh, ánh mắt Phó Lận Chinh rơi vào một chỗ trên bục, "Đang làm cái gì thế này."
"Hôm nay có thêm một vòng thi phụ tạm thời, để ba bên chế tác tại chỗ một món trang sức xem hiệu quả."
Phó Lận Chinh nhìn lên, Dung Vi Nguyệt ngồi ở ngoài cùng, đang rũ mắt cầm đèn khò, cả khuôn mặt trắng bệch toát mồ hôi, tay phải sưng đỏ.
Lông mày anh hơi nhíu lại: "Tay cô ấy bị sao vậy."
Có người nói: "Nghe nói là bị viêm bao gân..."
Phó Lận Chinh trầm mắt, tức giận ngay lập tức: "Viêm bao gân mà các người để cô ấy dùng đèn khò?"
Đỗ Hải Tân cười gượng: "Không sao đâu Tổng giám đốc Phó không đáng ngại đâu, cô ấy nói có thể kiên trì."
Thư Cẩn ở bên cạnh lo lắng sắp khóc, không nhịn được xen vào: "Sao lại không đáng ngại, bệnh viêm bao gân của bà chủ chúng tôi rất nghiêm trọng, có thể tạm dừng trước được không ạ, nhỡ tay chị ấy để lại di chứng hoặc bị bỏng thì làm sao..."
Đôi mắt đen của Phó Lận Chinh tối sầm lại, sải bước nhanh lên bục, giật lấy chiếc đèn khò Dung Vi Nguyệt đang định bật lên. Dung Vi Nguyệt vẫn đang tập trung làm việc, nhìn thấy anh thì ngơ ngác: "Sao anh lại..."
Cả hội trường kinh ngạc nhìn sang.
Phó Lận Chinh nhìn thấy dưới da cổ tay cô đều tụ máu, đáy mắt trầm xuống, quét mắt nhìn toàn trường, sắc mặt trầm như mưa bão sắp ập đến, giọng nói cực lạnh:
"Ai đề xuất thi thêm vòng phụ?"
Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Đánh giá:
Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Story
Chương 9
10.0/10 từ 40 lượt.
